Trước khi đủ to để cho vào nồi, nấm hiếm khi được chú í, thậm chí còn thường xuyên đội rác rưởi, hứng nước thải hay phân gio. Trong suốt thời gian đó, nấm thiếu sức sống, thiếu quang hợp, có khi còn gặp cục đá nằm chình ình ngay hướng chúng mọc lên, nhưng vẫn phải xoay xở sinh tồn.
Continue reading NẤM trong đời sốngKHI TRIỀU TIÊN CŨNG ĐI LẦU XANH
Trong khuôn khổ ngao du Đông Á trung đại, tôi bắt đầu thăm thú hệ thống lầu xanh Triều Tiên sau khi dạo qua lầu xanh Trung-Nhật, và mới đọc được một truyện rất tục. Nó chứa đựng phong khí suồng sã na ná mấy truyện tiếu lâm Việt Nam, kiểu quan bà đưa dây nho để thằng nhỏ mang cho quan ông. Xong bị quan ông mắng, lông lol mẹ mày à ấy.
Continue reading KHI TRIỀU TIÊN CŨNG ĐI LẦU XANHQUYỀN MƯU CÔNG SỞ (1) Những nhân viên tóp mỡ
Đọc nhiều cung đấu gia đấu rồi giờ ta phát triển triều đấu đi, thể theo ngôn ngữ ngày nay chính là đấu đá nơi công sở.
Nhiều người đi làm lâu năm nhưng thật ra không hiểu tâm lý của sinh vật gọi là “sếp” cho lắm. Không hiểu sếp, thì sẽ không hiểu được đằng sau mỗi động thái của sếp đều có miu đồ và tính toán. Kết quả là bản thân công tâm cũng phải thừa nhận mình làm ăn rất ổn, nhưng mỗi năm hoa đào nở, chẳng thấy được thăng chức, tăng lương lại càng không.
Continue reading QUYỀN MƯU CÔNG SỞ (1) Những nhân viên tóp mỡGặp thời thế thế thời phải thế
Tầm năm 2008, lúc tôi đang khởi nghiệp logistics một cách khá xủng xoẻng, diễn tả nôm na là i như thám tử Lê Phong của Thế Lữ, khi đi phá án, cần bất cứ cái gì thì mua cái đó, thậm chí suýt mua cả cái ô tô, về nhà ông chủ báo sẽ chi trả. Bấy giờ 30 Tết có thể tôi vẫn phải ngồi thu lu ở cửa khẩu xa nhà cả hai trăm cây số để đón hàng, nhưng hầu bao xủng xoẻng thừa sức biến 364 ngày còn lại của tôi thành 30 Tết cả, không sao.
Continue reading Gặp thời thế thế thời phải thếĐời người chỉ sống có một lần…
Chục năm rồi mới quay lại facebook, nhìn quanh trống trơn vô thông tin bèn bấm follow một hai ba cái tài khoản được hệ thống đề xuất cho đỡ lạc hậu. Xong mấy nay hằng ngày nó đều đăng những bài như anh Sam gì đấy của OpenAI thay đổi thế giới như nào, Jensen Huang có công ty định giá cao nhất địa cầu ra sao, Jeff nọ kia của Amazon từng làm việc trên chiếc bàn giấy vốn là cánh cửa hỏng tháo xuống nhưng hiện tại… Tự nhiên cảm thấy mình rất tệ hại, rất cái kiến con sâu, mọi việc mình làm đều tủn mủn nhỏ nhặt lâu nhâu phí hoài mạng sống, bên tai tôi lập tức văng vẳng danh ngôn “Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho…” của bác Tr…, à nhầm, của bác Pavel.
Continue reading Đời người chỉ sống có một lần…