HẠN CHẾ ẬM Ờ KHI NÓI

LÀM SAO ĐỂ BỚT Ờ Ờ? Khi nói tôi từng hay ờ ờ. Không hiểu là do suy nghĩ không theo kịp lời nói hay lời nói không theo kịp suy nghĩ nữa, tóm lại cứ nói được vài chữ lại ờ ờ, tôi đã không nhận ra điều này cho đến một hôm tuổi già mắt kém, không thể bấm phím được nữa và phải dùng speech-to-text mỗi khi chat.

Continue reading HẠN CHẾ ẬM Ờ KHI NÓI

ÂM MƯU CÔNG KHAI Đinh Thư

Tầm mấy chục năm trước Việt Nam có xuất bản một cuốn tiểu thuyết mỏng mà đẹp, tên là Biên thành. Tác giả là Thẩm Tùng Văn, giáo sư Đại học Bắc Kinh. Khi chính quyền Tưởng Giới Thạch rút khỏi đại lục có sai người mang vé máy bay tới nhà ông (để ông đi cùng ra đảo), nhưng Thẩm Tùng Văn cương quyết từ chối, một lòng tin tưởng ngồi chờ quân giải phóng Trung Quốc vào thành.

Continue reading ÂM MƯU CÔNG KHAI Đinh Thư

TỪ ĂN THỊT NGƯỜI ĐẾN CÁC CỰC HÌNH

Tầm mươi mười lăm năm trước tôi có dịch đăng ở đây một đoản thiên của Nghê Khuông kể về bảo tàng cực hình. Đại khái là nam chính tham quan bảo tàng này, tận mắt thấy cảnh Viên Sùng Hoán đang bị tùng xẻo, Tư Mã Thiên đang bị thiến, một nhà nho vừa bị chém đứt đôi người đang bò lết cùng bộ ruột sổ ra. Đáng nói là, ban đầu nam chính tưởng tượng sáp, nhưng sau ngờ ngợ sờ vào mới biết đều là người thật…

Continue reading TỪ ĂN THỊT NGƯỜI ĐẾN CÁC CỰC HÌNH