ÂM MƯU CÔNG KHAI Đinh Thư

Tầm mấy chục năm trước Việt Nam có xuất bản một cuốn tiểu thuyết mỏng mà đẹp, tên là Biên thành. Tác giả là Thẩm Tùng Văn, giáo sư Đại học Bắc Kinh. Khi chính quyền Tưởng Giới Thạch rút khỏi đại lục có sai người mang vé máy bay tới nhà ông (để ông đi cùng ra đảo), nhưng Thẩm Tùng Văn cương quyết từ chối, một lòng tin tưởng ngồi chờ quân giải phóng Trung Quốc vào thành.

Continue reading ÂM MƯU CÔNG KHAI Đinh Thư

TỪ ĂN THỊT NGƯỜI ĐẾN CÁC CỰC HÌNH

Tầm mươi mười lăm năm trước tôi có dịch đăng ở đây một đoản thiên của Nghê Khuông kể về bảo tàng cực hình. Đại khái là nam chính tham quan bảo tàng này, tận mắt thấy cảnh Viên Sùng Hoán đang bị tùng xẻo, Tư Mã Thiên đang bị thiến, một nhà nho vừa bị chém đứt đôi người đang bò lết cùng bộ ruột sổ ra. Đáng nói là, ban đầu nam chính tưởng tượng sáp, nhưng sau ngờ ngợ sờ vào mới biết đều là người thật…

Continue reading TỪ ĂN THỊT NGƯỜI ĐẾN CÁC CỰC HÌNH

KHI TRIỀU TIÊN CŨNG ĐI LẦU XANH

Trong khuôn khổ ngao du Đông Á trung đại, tôi bắt đầu thăm thú hệ thống lầu xanh Triều Tiên sau khi dạo qua lầu xanh Trung-Nhật, và mới đọc được một truyện rất tục. Nó chứa đựng phong khí suồng sã  na ná mấy truyện tiếu lâm Việt Nam, kiểu quan bà đưa dây nho để thằng nhỏ mang cho quan ông. Xong bị quan ông mắng, lông lol mẹ mày à ấy.

Continue reading KHI TRIỀU TIÊN CŨNG ĐI LẦU XANH

Gặp thời thế thế thời phải thế

Tầm năm 2008, lúc tôi đang khởi nghiệp logistics một cách khá xủng xoẻng, diễn tả nôm na là i như thám tử Lê Phong của Thế Lữ, khi đi phá án, cần bất cứ cái gì thì mua cái đó, thậm chí suýt mua cả cái ô tô, về nhà ông chủ báo sẽ chi trả. Bấy giờ 30 Tết có thể tôi vẫn phải ngồi thu lu ở cửa khẩu xa nhà cả hai trăm cây số để đón hàng, nhưng hầu bao xủng xoẻng thừa sức biến 364 ngày còn lại của tôi thành 30 Tết cả, không sao.

Continue reading Gặp thời thế thế thời phải thế

Đời người chỉ sống có một lần…

Chục năm rồi mới quay lại facebook, nhìn quanh trống trơn vô thông tin bèn bấm follow một hai ba cái tài khoản được hệ thống đề xuất cho đỡ lạc hậu. Xong mấy nay hằng ngày nó đều đăng những bài như anh Sam gì đấy của OpenAI thay đổi thế giới như nào, Jensen Huang có công ty định giá cao nhất địa cầu ra sao, Jeff nọ kia của Amazon từng làm việc trên chiếc bàn giấy vốn là cánh cửa hỏng tháo xuống nhưng hiện tại… Tự nhiên cảm thấy mình rất tệ hại, rất cái kiến con sâu, mọi việc mình làm đều tủn mủn nhỏ nhặt lâu nhâu phí hoài mạng sống, bên tai tôi lập tức văng vẳng danh ngôn “Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho…” của bác Tr…, à nhầm, của bác Pavel.

Continue reading Đời người chỉ sống có một lần…