• LUẬN,  TRUYỆN

    XUÂN YẾN An Ni Bảo Bối (1) Cầm Dược

    Nhiều năm trước có người đăng tấm ảnh chụp hất từ ngực lên một người đàn ông mặc vest đen kín mít, riêng cổ quàng một chiếc khăn xanh nhẹ, có lẽ là len mỏng hoặc đại loại thế. Người ấy xuýt xoa dưới ảnh rằng, chiếc khăn gợi cảm quá. Bấy giờ tôi hai mươi tư tuổi, không sao hiểu được nó gợi cảm chỗ nào.

  • LUẬN,  TRUYỆN

    CÀ PHÊ ĐỢI MỘT NGƯỜI Cửu Bả Đao

    Em biết trai ngọc không? Để có hạt ngọc to bóng bẩy long lanh tự nhiên, con trai phải tiếp nạp dị vật, thiết tha ôm ấp cội nguồn cơn đau cho đến ngày nó trở thành một phần máu thịt, một phần bản thể mình. A Thác trong Cà phê đợi một người chính là một thứ trai ngọc như vậy. Thanh xuân của A Thác cũng là thanh xuân mà tôi hằng mong muốn và luôn cố thực hiện cho đến tận hôm nay: mỗi ngày trôi qua đều sinh sinh động động, mỗi người gặp mặt đều sẵn lòng mến mến thương thương, như một câu nổi…

  • LUẬN,  TRUYỆN

    ĐỨA TRẺ THỨ 44 Tom Rob Smith

    Truyện rất mạnh mẽ và kích thích suy luận. Đặt trong bối cảnh Xô Viết những năm 1950, thật sự dù rất yêu mến Xô Viết nhưng không nhớ lúc đó ai là nhà lãnh đạo tối cao, chỉ nhớ rằng trong các tiểu thuyết khác về cùng thời kỳ luôn thấy dạt dào tinh thần hăng say của hợp tác xã, lúa mạch vàng óng của nông trang, và sự sáng tạo vô bờ trong sản xuất ở các nhà máy xã hội chủ nghĩa với máy móc sạch sẽ thiết bị tiên tiến không hề thua kém tư bản.

  • LUẬN,  TRUYỆN

    TRƯỜNG AN CỔ Ý. Và thơ.

    “Em gầy như liễu trong thơ cổ Anh bỏ trường thi lúc Thịnh Đường.” Nhân một hôm cần viết về Trường An cổ ý, ban đầu định là mở bằng một câu tóm tắt đại loại đây là câu chuyện về chuyến lánh nạn rồi sau đến đăng đàn của vợ con một viên ngự sử quả cảm đã trút cạn lực vì nước, vì nhà… Song, bằng cơ duyên xảo hợp nào, lại “vừa vặn” ngó thấy hai câu thơ của Nguyên Sa. Ngẩn một lúc, sực giật mình nhận ra, dẫu cách vời vợi thời không, hai câu thơ ấy đã lại đã khoanh được ba tính chất…

  • LUẬN,  TRUYỆN

    NAM CỰC TINH Phong Duy

    Thật ra thì nghe Tiểu Heo dành nhận xét tích cực cho truyện này cách đây hai năm rồi, nhưng hôm nay nhân một việc cần mới có dịp giở ra đọc. Trong bộ sưu tập truyện đọc của tôi, Nam Cực Tinh là một tiêu bản hơi khác thường. Đi đến những câu chữ cuối cùng, nó gây ra một ấn tượng rõ rệt về sự tinh chỉnh. Dĩ nhiên, truyện nào viết xong mà không phải biên tập, tỉa chỗ nọ sửa chỗ kia cho trau chuốt, nhưng cái tinh chỉnh của Nam Cực Tinh là tinh chỉnh trên chỉnh thể, được rải đều trên một quy mô…

  • LUẬN,  TRUYỆN

    LONG DUYÊN Đại Phong Quát Quá

    Nghìn lẻ một đêm có rất nhiều truyện hấp dẫn, suốt chiều dài lịch sử của mình vài trong số chúng còn tách ra solo được. Song truyện duy nhất khiến tôi sau bao nhiêu năm vẫn thấy kỳ thú lại là một mẩu tương đối mờ nhạt. Nhà buôn nọ trên đường trở về cố quận, dừng chân nghỉ dưới một gốc cây, mở lương khô và chà là ra ăn. Đang ăn dở thì một hung thần hiện thân thét lên, Thằng khốn nạn, mày phải chết! Vì sao? Mày đã giết con tao! Như nào? Có phải mày vừa ăn chà là và phun hột không, con…

  • LUẬN,  TRUYỆN

    TRẢM LONG TRANH ĐOẠT LONG QUYẾT Hồng Trần

    Trong đời này thật ra có nhiều chuyện rất vòng tròn. Như đọc truyện chẳng hạn, giữa những cái mơi mới thường vẫn tái ngộ nhiều cái đã cũ, đánh bóng lại nhiều thứ đã quen, hoặc nói cách khác, quan điểm của những người viết khác nhau lại có cùng một nền tảng hoặc cùng diễn tiến. Có nắm được tôi nói gì không :3 Được thì nhảy sang đoạn thứ tám. Không thì tiếp tục từ đoạn dưới đây.

  • MẠN,  TRUYỆN

    VÂN CA VÂN CA

    Tôi là một người rất dễ bị ảnh hưởng, cực kì, cực kì dễ bị ảnh hưởng, nhất là bởi từ ngữ. Những gì được nói ra, tôi vẫn luôn thường tin là thật. Những gì tôi nói ra, sớm muộn gì cũng quay lại ám ngược chính mình. Có những chuyện rất nhỏ nhặt, nhưng vẫn thường quay vòng trong lòng tôi, giữ thì như giữ thuốc độc, mà nói ra, thì như uống vào một liều thuốc độc gấp đôi.