Có một thời, sách không phải là thứ để mua. Không phải vì người ta không muốn, mà vì đơn giản, sách làm ra không phải để bán.
Trong phần lớn chiều dài lịch sử, sách là một dạng hiện diện cá biệt gần như nghi lễ. Một bản chép tay ngốn của người biết chữ hàng tháng trời, từng có thời đáng giá cả gia tài, trong tiểu thuyết cổ trang có rất nhiều thư sinh và nữ giả nam kiếm sống được bằng nghề chép sách (đến thế hệ của tôi thì chắc là ứng với nghề đánh máy và photocopy?). Ngày nay thì quá dễ mà, chỉ cất tiếng là chữ chạy ra, như vậy công nghệ đã tiêu diệt một ngành nghề khổ sai mà lại không thể phát tài.
Continue reading KHI SÁCH BẮT ĐẦU ĐƯỢC BÁN