KHI SÁCH BẮT ĐẦU ĐƯỢC BÁN

Có một thời, sách không phải là thứ để mua. Không phải vì người ta không muốn, mà vì đơn giản, sách làm ra không phải để bán.

Trong phần lớn chiều dài lịch sử, sách là một dạng hiện diện cá biệt gần như nghi lễ. Một bản chép tay ngốn của người biết chữ hàng tháng trời, từng có thời đáng giá cả gia tài, trong tiểu thuyết cổ trang có rất nhiều thư sinh và nữ giả nam kiếm sống được bằng nghề chép sách (đến thế hệ của tôi thì chắc là ứng với nghề đánh máy và photocopy?). Ngày nay thì quá dễ mà, chỉ cất tiếng là chữ chạy ra, như vậy công nghệ đã tiêu diệt một ngành nghề khổ sai mà lại không thể phát tài.

Continue reading KHI SÁCH BẮT ĐẦU ĐƯỢC BÁN

Chú thích bị cắt khỏi NHỊ THẬP BẤT HIẾU

Ở đầu Nhị thập bất hiếu, đoạn về Ihara Saikaku, có đoạn, “Năm 1684, ông đạt kỉ lục kinh hồn, sáng tác được 23.500 câu thơ haikai (tiền thân haiku) trong 24 giờ, tương đương 16 câu/phút. Kỉ lục này mang lại cho ông biệt danh Ông Hai Vạn. Tuy nhiên các thi sĩ đối thủ đánh giá rằng phong cách thơ của ông thật kì quặc, và xếp thơ ông vào trường phái Hà Lan.”

Continue reading Chú thích bị cắt khỏi NHỊ THẬP BẤT HIẾU

TỪ RECLAM UB

Lần đầu nhìn thấy một cuốn Reclam vàng là một chiều muộn cách đây 10 năm 2 tháng 17 ngày. Tôi đang rẽ vào một phố hẹp gần nhà ga trung tâm FFM thì đụng một đám biểu tình, phải đứng nép vào lề đường tránh họ. Thanh niên đứng ngay trước mặt lúc ấy miệng hô to tay cầm cuốn Reclam vàng đã gấp vào nhưng ngón cái lại kẹp giữa cho thấy đang đọc dở.

Continue reading TỪ RECLAM UB

Tại sao lại là ÁM HẮC QUÁN mà không phải là Hắc Ám Quán

Trước hết thì Ám Hắc Quán là gì? Đó là cuốn thứ 7 trong bộ truyện trinh thám cổ điển về những kiến trúc giết người của Ayatsuji Yukito mà dân gian vẫn gọi là series Quán.

Nguyên văn nhan đề là Ám Hắc Quán Sát Nhân (Ankokukan no Satsujin). Tiếng là cuốn thứ 7, nhưng nó đáng xếp #1 trong series vì tầm vóc. Kích cỡ, sức hút, cấu tứ và đặc biệt là tính chất điên loạn, táo bạo và cấm kị của nó thuộc loại rất ít gặp trong trinh thám cổ điển Nhật. Xét khía cạnh sáng tạo, không gian đề tài và nền tảng/cách lý giải hệ sinh thái cho series, Ám Hắc Quán còn có thể đánh bại toàn bộ Quán của Shimada Soji. Ở Nhật thường đặt Thời Kế Quán (cuốn thứ 5) lên đầu bộ, có lẽ là do coi trọng ảnh hưởng kiến trúc trong việc gây án hơn.

Continue reading Tại sao lại là ÁM HẮC QUÁN mà không phải là Hắc Ám Quán

THE FROCK-COATED COMMUNIST Tristram Hunt GB

Friedrich Engels băng qua nhân gian này như một nghịch lý sống động.

Trước tuổi trưởng thành, trước khi biết Engels chính là một phần trong bộ đôi “Mác-Ăngghen”, tôi đã coi ông như một trong hai người ảnh hưởng lớn nhất với việc học và đọc của mình.

Engels hiện giờ đã phủ bụi lãng quên, nhưng có lẽ nhờ thế, trong khi Marx, Lenin bị kéo đổ tượng ở khắp nơi, thì Engels vẫn còn tượng đứng vững giữa dây leo giăng kín ở một thành phố nhỏ xíu. Cũng vì Engels đã phủ bụi, nên khi vớ được The Frock-Coated Communist (Người cộng sản mặc áo choàng lộng lẫy), tôi có hơi mừng rỡ.

Continue reading THE FROCK-COATED COMMUNIST Tristram Hunt GB

Subscribe