ÂM MƯU CÔNG KHAI Đinh Thư

Tầm mấy chục năm trước Việt Nam có xuất bản một cuốn tiểu thuyết mỏng mà đẹp, tên là Biên thành. Tác giả là Thẩm Tùng Văn, giáo sư Đại học Bắc Kinh. Khi chính quyền Tưởng Giới Thạch rút khỏi đại lục có sai người mang vé máy bay tới nhà ông (để ông đi cùng ra đảo), nhưng Thẩm Tùng Văn cương quyết từ chối, một lòng tin tưởng ngồi chờ quân giải phóng Trung Quốc vào thành.

Continue reading ÂM MƯU CÔNG KHAI Đinh Thư

KHI TRIỀU TIÊN CŨNG ĐI LẦU XANH

Trong khuôn khổ ngao du Đông Á trung đại, tôi bắt đầu thăm thú hệ thống lầu xanh Triều Tiên sau khi dạo qua lầu xanh Trung-Nhật, và mới đọc được một truyện rất tục. Nó chứa đựng phong khí suồng sã  na ná mấy truyện tiếu lâm Việt Nam, kiểu quan bà đưa dây nho để thằng nhỏ mang cho quan ông. Xong bị quan ông mắng, lông lol mẹ mày à ấy.

Continue reading KHI TRIỀU TIÊN CŨNG ĐI LẦU XANH

Truyện tôi thích nhất trong GIANG HỒ LỊCH LÃM

Không phải vì nội dung Giang hồ lịch lãm rất là ồ à. Dù chưa đến mức thiên thư vạn quyển nhưng tôi đọc truyện đủ nhiều để ít khi ngạc nhiên trước một cốt truyện nào nữa. Cái lay động tôi bây giờ chỉ có storyline, cấu tứ, kĩ thuật kể chuyện thôi. Nhưng mà phong vị xéo xắt đậm chất dân gian này lâu lâu mới gặp, đọc rất ư buồn cười, vốn từ và cách vận dụng cũng thi thú.

Continue reading Truyện tôi thích nhất trong GIANG HỒ LỊCH LÃM

ĐƯỜNG BÁ HỔ và dấu vết trong GIANG HỒ LỊCH LÃM

Ngoài Giang hồ lịch lãm, dạo trước có kiếm được vài cuốn truyện Minh-Thanh thể loại tài tử giai nhân, cái mà tiểu thuyết cổ trang vẫn gọi là thoại bản còn ngày nay có thể định vị là diễm tình ba xu. Trong số đó có cuốn Tăng ni nghiệt hải (bể tình của sư thầy sư cô) ghi tên tác giả Đường Bá Hổ.

Continue reading ĐƯỜNG BÁ HỔ và dấu vết trong GIANG HỒ LỊCH LÃM