Đâu đó những năm 1990, Gabriel García Márquez vi hành châu Á. Khi thấy Trung Quốc in bán tràn lan sách lậu tác phẩm của mình ở các tiệm sách quầy tạp hóa mà nào đã thấy xin phép gì đâu, nhà văn này nổi trận lôi đình. Giang hồ đồn rằng ông đã thề sẽ không bán bản quyền cho bất cứ đơn vị Trung Quốc nào trong vòng 150 năm sau khi mình chết, đặc biệt là Trăm năm cô đơn.
Continue reading SÁCH LẬU SÁCH NHÁILA CHỨC KINH Lai Tuấn Thần CN
“Phan Bội Châu là người chí khí, nghị lực, nhẫn nhục, dám làm; đã tin thì không bỏ, sấm sét cũng khó lay. Sĩ phu nước Nam chưa ai sánh được. Tiếc thay học thuật không rành, thời thế không tinh, thích dùng quyền thuật, tự dối mình dối người, ngoan cố không đổi. Lớn lối không ai bì, hãm quốc dân vào đất chết, ác mà không tự biết.”
Continue reading LA CHỨC KINH Lai Tuấn Thần CNCHỮ TRÊN GÁY SÁCH
Còn gọi spine text, là một phát minh khá muộn màng trong lịch sử sách vở. Tầm trước thế kỉ 16, sách đắt nên không có mấy, người ta thường để nằm, gáy chẳng cần chữ làm gì vì bìa 1 chình ình ra đấy.
Continue reading CHỮ TRÊN GÁY SÁCHTruyện tôi thích nhất trong GIANG HỒ LỊCH LÃM
Không phải vì nội dung Giang hồ lịch lãm rất là ồ à. Dù chưa đến mức thiên thư vạn quyển nhưng tôi đọc truyện đủ nhiều để ít khi ngạc nhiên trước một cốt truyện nào nữa. Cái lay động tôi bây giờ chỉ có storyline, cấu tứ, kĩ thuật kể chuyện thôi. Nhưng mà phong vị xéo xắt đậm chất dân gian này lâu lâu mới gặp, đọc rất ư buồn cười, vốn từ và cách vận dụng cũng thi thú.
Continue reading Truyện tôi thích nhất trong GIANG HỒ LỊCH LÃMTÔI KHÔNG
Tôi không thất vọng khi người khác không hiểu mình. Vì tôi cũng có hiểu họ đâu. Câu tôi chưa bao giờ nói trong các cuộc trò chuyện tâm giao là “Tôi hiểu”.