• DỊCH

    LINH PHI KINH Hồi 4

    [LINH PHI KINH, Phượng Ca | Hồi 4, Kim Lăng ca vũ | Alex dịch] Lạc Chi Dương sống ở hạ du Tần Hoài, ngoại vi kinh thành. Gã mải mốt đi, đèn đuốc đằng sau thưa dần, con đường trước mặt càng lúc càng tối, vừa định ngoặt qua một góc tường, thì một bàn tay hộ pháp từ bên cạnh thọc ra, bóp nghiến lấy cổ gã. Lạc Chi Dương ngạt thở, bất giác tay đấm chân đá loạn xạ, nhưng bàn tay nọ cứng như sắt, làm thế nào cũng không chịu buông ra. Gã không tự chủ được nữa, bị người đó kéo giật ngược, lôi…

  • DỊCH

    LINH PHI KINH Hồi 3

    [LINH PHI KINH, Phượng Ca | Hồi 3, Kim Lăng ca vũ | Alex dịch] Hai gã trên cây dại mắt ra mà nhìn, chỉ thấy bất kỳ kịch văn nào cũng không có cảnh chém giết li kỳ hung hiểm như vậy. Lạc Chi Dương như thể trúng phép định thân, tay chân cứng đơ, không tài nào động đậy được, miệng thì vừa đắng vừa chua, lùng bùng trong tai là tiếng rao hàng đang vang khắp phố.

  • DỊCH

    LINH PHI KINH Hồi 2

    [LINH PHI KINH, Phượng Ca | Hồi 2, Kim Lăng ca vũ | Alex dịch] – Ối da! – Bên dưới rú lên, khách xem nhảy loi choi, xô nhau chạy túa ra viên môn, mới được vài bước, trên không bỗng anh ánh van vát tựa mưa tạt. Tức thì, mấy chục người dừng khựng lại, thân thể cứng đơ trong tư thế chạy, y hệt rối gỗ hay phỗng đất.

  • DỊCH

    LINH PHI KINH Hồi 1

    [LINH PHI KINH, Phượng Ca | Hồi 1, Kim Lăng ca vũ | Alex dịch] Hoa nở hoa tàn, mây tụ mây tan, Tống Liêu Kim Nguyên, thoáng cái vụt qua hết cả, muôn dân sinh tử, mấy trăm năm tuế nguyệt chuyển vần, chỉ chớp mắt đã tới năm Hồng Võ thứ hai mươi bảy nhà Minh.

  • DỊCH

    LINH PHI KINH Tiết tử (2)

    [LINH PHI KINH, Phượng Ca | Tiết tử | Alex dịch] Thích Ấn Thần trợn tròn hai mắt, đột ngột thét vang “Ngưng!” Tu Nguyệt như ăn một gậy, mắt tối sầm, ngất lịm đi. Sau tiếng thét, bầu không rơi vào tịch mịch. Hồi lâu trong cửa vọng ra một tiếng thở dài, Linh đạo nhân buồn buồn nói:

  • DỊCH

    LINH PHI KINH Tiết tử (1)

    [LINH PHI KINH, Phượng Ca | Tiết tử | Alex dịch] “Thiên hạ đệ nhất nhân, thế gian vô song đạo!” Một tấm bia xanh, khắc mười chữ vàng, gió mưa xói mòn lâu ngày, nét chữ đã phôi phai nhòa nhạt. Một đạo nhân đứng trước tấm bia, nhìn chăm chú hồi lâu mới ngẩng đầu trông tòa đại trạch trước mặt, ngói xanh chất ngất, tráng lệ phi phàm, hoành phi đề hai chữ “Thích phủ”.