• MẠN

    KHI NGƯỜI TA TRẺ

    Đôi lời về tuổi trẻ này, do sẽ chỉ loanh quanh trong đôi tác phẩm của  Đồng Hoa là chính, để mua vui được tẹo trống canh thôi. Còn xin các bạn đọc mà có thấy được gì từa tựa với tuổi trẻ trong lòng bạn thì hay, mà không, thì xin nghĩ cho là tuổi trẻ trăm hoa trăm sắc, và ấy, mới là cái mà tuổi trẻ đáng tự hào nhất, đúng chứ?

  • DỊCH

    ĐẠI MẠC DAO chương 4

    [ĐẠI MẠC DAO, Đồng Hoa | Chương 4, MỸ NHÂN | Alex dịch] Lại một lần nữa xe ngựa dừng trước Lạc Ngọc phường, nhưng tâm trạng em nay đã rất khác, chuyến này em bước vào đây với tư cách chủ nhân. Hồi sáng, lúc mới biết phương án của Thạch Thận Hành, em thậm chí còn ngờ đang bị hắn cố tình chơi xỏ, nhưng qua sắc mặt trước nay bất biến ấy, em không nhận ra chút ác ý nào.

  • DỊCH

    ĐẠI MẠC DAO chương 3

    [ĐẠI MẠC DAO, Đồng Hoa | Chương 3, TRÙNG PHÙNG | Alex dịch] Ở thành Đôn Hoàng, sau khi nhận đủ tiền như yêu cầu, một tốp lái buôn về Trường An đã bằng lòng đưa em đi theo. Em gói ghém toàn bộ gia sản, chen chúc cùng bốn người nữa trên một cỗ xe ngựa. Trong tất cả cái gọi là gia sản ấy, đáng tiền nhất chính là bộ trang phục Lâu Lan.

  • DỊCH

    ĐẠI MẠC DAO chương 2

    [ĐẠI MẠC DAO, Đồng Hoa | Chương 2, SƠ NGỘ | Alex dịch]  Lang huynh đứng dậy quay về phía vầng dương, lớp lông bạc óng ánh muôn vàn chấm sáng mờ dưới nắng. Nó ngửa mặt, vươn cổ tru lên, tiếng tru dằng dặc vang vọng giữa đất trời. Em cũng hú vang cùng Lang huynh, giơ cao hai tay như muốn ôm trọn triêu dương, ôm ấp một ngày mới đến.

  • DỊCH

    ĐẠI MẠC DAO chương 1

    [ĐẠI MẠC DAO, Đồng Hoa | Chương 1, CHUYỆN CŨ | Alex dịch] Ngày tháng nhẹ nhanh như gió đêm trên đại mạc, chỉ chớp mắt đã xa ngàn dặm, nghỉ dưỡng thương mới một lần mà cỏ trên thảo nguyên đã ba lần khô héo, lá rừng hồ dương cũng ngả vàng ba lần. Hơn ba năm, hơn một ngàn ngày đêm, theo đàn sói từ bắc sa mạc lang thang tới nam sa mạc, rồi lại từ nam sa mạc trở về bắc sa mạc, giữa những lúc đùa vui, em cảm giác mình chưa bao giờ rời xa đàn sói, thời gian sáu năm ở với cha…