No public Twitter messages.

HUYẾT LAN

Thanh Trúc

Đăng trên blog 360 của Thanh Trúc ngày 21 Apr 2008


Lan Sơn là một ngọn núi nhỏ nằm giữa trùng trùng điệp điệp núi non của dãy Trường Bạch. Ở Lan Sơn có hai thứ  nổi tiếng, một là thịt Thổ Trư, hai là hoa Lan.

Thổ Trư là  một loài vật trông từa tựa như lợn, rất hung tợn và nhanh nhẹn, hai răng nanh rất dài và sắc. Chúng thường dùng cặp nanh đó để đào bật gốc những cây Bạch Thạch mọc thành rừng ở Lan Sơn. Trên cây Bạch Thạch thường có một loài Lan rất đặc biệt, tên là Huyết Lan.

Thổ Trư rất thích ăn Huyết Lan.

Huyết Lan có năm cánh đỏ như máu, mỗi cánh dài cỡ hai đốt ngón tay, khi tàn thì rủ xuống như những giọt máu. Huyết Lan nở trăm ngày mới tàn, tàn trăm ngày mới rụng, rụng trăm ngày vẫn chưa hết sắc đỏ. Đến mùa Huyết Lan nở, thì khắp Lan Sơn trời đất cùng đỏ rực, tựa như vạn vật đều được nhúng máu. Hương Huyết Lan êm dịu quyến rũ nhưng lại rất độc. Vào mùa lan nở, hầu hết mọi loài động vật đều tránh xa, nhưng riêng Thổ Trư thì lúc đó mới rời hang, tỏa ra khắp Lan Sơn, đào bật những gốc cây Bạch Thạch để ăn Huyết Lan tươi.

Thổ Trư ăn nhiều Huyết Lan nên máu rất nóng. Máu Thổ Trư có  tác dụng cường dương và phục hồi thể lực cho người bệnh rất tốt nên mặc dù Huyết Lan rất  độc, nhưng đến mùa xuân vẫn có không ít người mạo hiểm ngậm thuốc đi săn Thổ Trư.

Đại Dã là con của một thợ săn Thổ Trư nổi tiếng. Cha hắn chỉ huy một toán thợ săn lành nghề, mỗi năm giết hàng ngàn Thổ Trư mang bán, thu được rất nhiều ngân lượng. Không biết có phải vì do nghiệp sát sinh của cha hay không mà Đại Dã càng lớn càng xấu xí, mặt càng ngày càng giống lợn, chân tay thô kệch vụng về, lông lá cũng nhiều gấp mấy lần người thường. Tuy vậy, vì nhà Đại Dã giàu có nhất vùng, hắn lại phóng khoáng mạnh mẽ, đầy bụng nghĩa khí, nên tuy còn nhỏ mà bằng hữu đã rất đông, dân một vùng không ai không thầm khen ngợi.

Đại Dã lớn nhanh như thổi, sức vóc hơn người, tuy chưa từng luyện võ công nhưng nhiều lần đánh thắng cả những cao thủ có hạng. Hắn rất hiếu võ, thường thích bắt chước những chiêu thức hoa mỹ của người ta. Những chiêu thức ấy do thân hình quê kệch của hắn đánh ra thoại trông thì rất hoạt kê, thế nhưng uy lực lại chẳng tầm thường chút nào.

Ở Lan Sơn trấn còn có một nhân vật nổi bật nữa, đó là Tiểu Hồng.

Tiểu Hồng là con của một thợ săn trong phường săn của cha Đại Dã, gia cảnh cũng khá giả nên được sống như một tiểu thư thành thị. Nàng từ nhỏ đã thích mặc áo đỏ, mà phải là màu đỏ được nhuộm từ nước ép của Huyết Lan thì nàng mới mặc. Do Huyết Lan độc, nên thứ màu đó rất ít người dám làm, vì thế nên cũng rất đắt.

Tiểu Hồng lớn lên, Lan Sơn Trấn như rạng rỡ hẳn ra, chúng nhân bất kể lão ấu đều xiêu hồn lạc phách. Tuổi mười sáu thanh tao như trăng, nhẹ nhàng như mây, ôn nhu như nước, âm thầm bóp nghẹt mấy vạn trái tim của nam nhân trong trấn. Nàng đẹp như trong thần thoại, như tinh hoa của trăm vạn bông Huyết Lan tụ về, đẹp như muốn thách thức cả thế gian, đẹp như chưa từng nghe câu “Hồng Nhan Họa Thủy”…

Đêm nàng tròn mười sáu tuổi, Đại Dã đã đột nhập vào nhà, bịt miệng trùm bao bắt nàng đi, chạy về phía Đông một mạch ba trăm dặm mới dừng lại.

Đại Dã sinh sau nàng hai năm, năm đó mới mười bốn tuổi

oOo

– Sao ngươi mang ta đi?

– Bởi vì ta muốn!

– Nhưng ta không muốn.

– Nàng có thể  chống lại!

– Trên đời này có  người chống lại được ngươi sao?

– Vậy thì nàng hãy tuân theo.

– Ta sẽ tuân theo, nhưng một ngày nào đó ta sẽ giết ngươi!

– Qua đêm nay nàng sẽ  không còn muốn giết ta nữa…

oOo

Ba năm sau…

Hai gã nam nhân xiêu xiêu vẹo vẹo khoác vai nhau trên con đường ven rừng.

Một người dáng dấp uy vũ, thân thể tráng kiện, mặt mũi thanh tú dễ  nhìn.

Người kia thân hình còn khôi vĩ gấp đôi, từng mảng cơ thịt rắn rỏi như tạc bằng đá, tướng mạo hùng tráng dữ dội.

Hắn chính là Đại Dã mười bảy tuổi và đại ca kết nghĩa – Tống Triệt.

Lúc này khắp người Đại Dã đầy máu, cơ man vết chém, vết bầm dập. trên vai hắn lủng lẳng mẫy mũi tên sâu đến xương, thậm chí mạng sườn còn cắm một thanh đao, máu từ đó cứ chảy ra không ngớt, khiến cho tấm thân đá tảng của hắn cũng như nhũn ra, phải dựa vào Tống Triệt thì mới bước tới được.

Tống Triệt tuổi chừng đôi mươi, nhưng đã sớm có vẻ đĩnh đạc trầm mặc của lão giang hồ. Hắn rướn mày nhìn về phía trước, thấy bình nguyên trước mặt đã bắt đầu bảng lảng hơi sương, trời đất như sụp tối đến nơi thì lo lắng lay Đại Dã:

– Nhị đệ, ngươi mở mắt ra! Bây giờ phải đi hướng nào? Mở  mắt ra, nhà ngươi ở hướng nào?

Đại Dã ráng hé mi mắt, cặp mắt dã thú đã lạc thần, nhưng miệng vẫn nói rất rành mạch:

– Gặp tảng đá màu vàng thì theo lối mòn bên trái mà đi, chừng hai dặm thì đến.

Tống Biệt xốc nhị  đệ lên, vừa khó nhọc dìu đi vừa lẩm bẩm:

– Mẹ kiếp, ngươi đã chết thế quái nào được? Sao cứ phải bắt ta đưa về gặp người thân?

Đại Dã nghe đến đây chợt ngẩng mặt, có vẻ hồi tỉnh hơn đôi chút, hắn thò tay vào trong ngực lấy ra một bọc vải đưa Tống Triệt rồi lại gần như xỉu đi.

Tống Triệt nhìn bọc vải, nắn thử thấy mềm mềm, có lẽ là vải vóc áo quần gì đó. Hắn hỏi bâng quơ:

– Của nợ này là  cái gì?

oOo

Tiểu Hồng đang mải miết se sợi, đôi tay thoăn thoắt se từ mớ bông trắng ra từng sợi nhỏ rồi vê lại với nhau, cuộn vào một cuộn lớn – thành thục như một thiếu phụ thôn dã chính hiệu. Nàng bây giờ đã mười chín tuổi, ba năm vất vả chỉ khiến da thịt nàng săn chắc hơn, sắc đẹp chẳng hề phai nhạt. Thậm chí có thể nói, bây giờ sắc đẹp ấy mới bắt đầu vào độ chín, đã đằm thắm và quyến rũ hơn xưa gấp bội.

Đại Dã thường vắng nhà luôn, tiền bạc kiếm đủ lỗ miệng cũng còn khó, nên mọi chi dụng khác đều do một tay nàng lo liệu. Tiểu Hồng cũng không trách hắn vì chuyện đó, bởi vì thực ra hắn còn nhỏ hơn cả nàng, tính tình thẳng thắn trung hậu, ra ngoài làm ăn thường bị người ta lừa mất cả vốn lẫn lãi.

Bất giác, Tiểu Hồng ngừng tay, từ miệng thoát ra một hơi thở nhẹ, thần thái như chợt mơ hồ…

Hôm nay là sinh nhật nàng!

Nàng đã quên mất cái cảm giác háo hức mong ngóng ngày sinh nhật, thế nhưng những giây phút vui vẻ náo nhiệt trong những năm còn nhỏ đã ăn sâu vào tâm trí nàng, như một minh chứng của cuộc sống sung túc đầm ấm trong tiềm thức.

Bây giờ thì cuộc sống đó đã xa xôi vạn dặm, mờ mịt không có  lối về.

Bây giờ chỉ  còn một Đại Dã thô lỗ cục cằn, chẳng năm nào nhớ nổi sinh nhật nàng.

Bây giờ là cơm  áo gạo tiền, bây giờ là bận bịu đến quên cả nỗi cô đơn đằng đẵng, bây giờ nàng đã là một người vợ, bây giờ nàng đã hòa mình vào hàng triệu phụ nữ tầm thường khác trong thiên hạ.

Trong tay nàng có một bó sợi, phải hoàn thành kịp để ngày mai giao cho người ta.

Đột nhiên có tiếng ai đó hắng giọng, rồi một giọng nói cất cao:

– Cho hỏi…

Tiểu Hồng nhíu mày lắng nghe, giọng nói rất lạ…

– E hèm! Người trong nhà  cho hỏi, có phải đây là nhà Đại Dã  không ạ?

Tiểu Hồng buông cuộn sợi, buớc lại gần cửa hé mắt trông ra, cảnh giác nói:

– Đại Dã là  tướng công của tiểu nữ, khách quan đến…

Tới lúc đó nàng mới nhìn rõ hai bóng người đứng trong cái sân nhập nhèm sáng tối. Nàng liền bỏ lửng câu hỏi, thất thanh kêu lên:

– Đại Dã, ngươi làm sao vậy?

Nang mở tung cửa, hớt hải chạy ra…

Tiểu Hồng mặc bộ  quần áo ở nhà đã bạc, mồ hôi lấm tấm trên trán, làm dính cả mấy lọn tóc lòa xòa, mang một vẻ đẹp tự nhiên nơi thôn dã khiến cho Tống Triệt sững sờ trong giây lát.

Nàng không để ý  đến điều đó, bởi vì nàng đã nhìn thấy máu của Đại Dã đang chảy, đã nhìn thấy những mũi tên cắm sâu vào xương vai, đã nhìn thấy lưỡi đao phập phồng theo hơi thở trên hông hắn. Nàng lẩy bẩy nửa muốn rút đao ra, nửa không dám đụng vào, cứ xoay đi xoay lại trước đôi mắt thất thần của Tống Biệt.

Tống Triệt sau giây phút mất tự chủ, bấy giờ mới ôn tồn nói:

– Đưa hắn vào trong nhà  trước rồi tính!

oOo

Tiểu Hồng ngồi bên cạnh giường, âu yếm nhìn Đại Dã. Tống Triệt ngồi uống trà một mình ở ngoài hiên, từ lúc băng bó đắp thuốc cho Đại Dã xong thì không vào trong nhà nữa.

Lúc này đã là  nửa đêm, trăng sáng vằng vặc, côn trùng kêu dậy  đất. Tống Triệt ngồi đó, không không thấy ánh trăng, không nghe tiếng côn trùng, tâm trí dồn hết vào từng cử động nhỏ của người trong nhà.

Tiểu Hồng chợt cất tiếng:

– Người nói người là  đại ca của Đại Dã, vậy sao tiểu nữ chưa từng nghe hắn nhắc đến?

Tống Triệt vừa nâng trà lên miệng liền khựng lại, toàn thân như có luồng điện chạy qua, hắn lắp bắp:

– Thì.. thì là, thực ra bọn ta làm cái nghề không được sạch sẽ, nên hắn không tiện nhắc đến các anh em.

Tiểu Hồng ngẩn người, một lúc sau mới hiểu, nàng sững sờ trong giây lát rồi nói:

– Vậy ra… các người là ăn cướp?

Tống Triệt biết là đã lỡ lời, đành cười khỏa lấp:

– Bọn ta ăn cướp, nhưng không giết người…

Tiểu Hồng im lặng, nước mắt từ từ chảy ra, cổ họng nghẹn đắng không nói được lời nào. Tống Triệt ngồi bên ngoài nghe tiếng sụt sịt thì biết là nàng lại khóc, bèn lựa lời an ủi:

– Cô nương đừng nghĩ ăn cướp đều xấu cả. Sơn Vương trại của bọn ta trước nay chỉ cướp của ác bá, tham quan… rồi lại chia cho dân nghèo. Anh em trong sơn trại đều bị dồn tới bước đường cùng mới phải lên núi..

Tiểu Hồng chợt ngừng khóc, giận dữ nói:

– Ăn cướp thì vẫn là ăn cướp. Xưa nay tất cả các trại lớn trại nhỏ, trại nào cũng đều dương cờ “cướp người giàu chia cho người nghèo” hết. Các người cướp thì  nhiều, chứ chia cho người khác thì được bao nhiêu? Còn nữa, lúc đầu còn nghĩ đến chuyện chia cho dân nghèo, nhưng đến lúc túng thiếu, lại quen thói làm càn thì đến của người nghèo cũng cướp. Các người vì lợi của mình mà làm cướp, vậy nên đừng nói đến hai chữ “hiệp đạo” làm gì cho thêm nhục!

Tiểu Hồng bình thời vẫn mắng chửi dạy dỗ Đại Dã rất vô tư, nay thấy Tống Triệt thì tự nhiên trong tiềm thức liền gom vào một bọn với Đại Dã, lại đang lúc bực dọc nên nói năng chẳng nể nang gì.

Tống Triệt vốn là  con nhà giàu, trước giờ chưa từng phải nghe những lời mắng chửi nặng nề bao giờ. Hắn vốn hiếu võ  từ nhỏ, lập ra Sơn Vương trại thực sự chỉ với mục đích hành hiệp trượng nghĩa, chuyên trừng trị cường hào ác bá, tham quan ô lại, tất cả tiền bạc cướp được đều gom lại để cứu giúp nạn dân các nơi, tiền chi dụng của anh em đều do hắn tự bỏ ra. Nay thấy Tiểu Hồng nói năng vô lễ như vậy thì không sao kiềm chế nổi, cảm tình lúc đầu cũng bay biến đi đâu hết. Hắn đứng phắt dậy, đùng đùng quát lớn:

– Mẹ kiếp! Tiểu nha đầu ngươi là cái thá gì mà mắng chửi lão tử? Ngươi là nương tử của Đại Dã, vậy mà một tiếng “đại ca” ngươi cũng không nói được cho cẩn thận! Ngươi có tin ta thay hắn đánh ngươi mười cái bạt tai không?

Tiểu Hồng uất ức  đầy ruột, quắc mắt nhìn ra cửa, cười khẩy:

– Người hiền không thể  không kính, kẻ cướp không thể không khinh. Ngươi rủ rê Đại Dã ra ngòai làm những chuyện tốt đẹp đó, khiến hắn ra nông nỗi như vậy, ta không lôi ông bà tổ tông ngươi ra chửi là vẫn còn may đấy!

Tống Triệt vốn ít khi nổi nóng, nhưng nay lại bị người mà ngay từ  phút đầu hắn đã say mê mắng chửi thì  cuồng tính bộc phát như hỏa diệm sơn, ngùn ngụt bốc lên không sao kiềm chế nổi nữa. Hắn sầm sập bước vào nhà, một tay nắm tóc Tiểu Hồng, một tay thẳng cánh giáng một cái bạt tai thật lực, khiến nàng văng xuống nền nhà.

Tiểu Hồng chân yếu tay mềm, bỗng nhiên chịu một bạt tai như trời giáng thì đầu óc quay cuồng, không biết trời đất là gì, lồm cồm mãi vẫn không dậy được, nhưng miệng vẫn lảm nhảm:

– Thằng kẻ cướp, ngươi có giỏi thì giết chết ta đi?

Tống Triệt sấn sổ  bước tới, nắm cổ Tiểu Hồng định lôi dậy, nhưng không ngờ đúng lúc đó Tiểu Hồng giãy mạnh lên khiến cho hắn nắm trượt. Bàn tay hắn nắm phải cổ áo của nàng, áo đã cũ nên mục, chỉ nghe “roạt” một tiếng, tức thì bờ vai mảnh mai cùng tấm lưng thon thả đã lồ lộ trước mắt.

Hắn không nói không rằng, nắm lấy vai Tiểu Hồng mà giật ngửa ra.

oOo

Trời gần sáng Tiểu Hồng nằm trong vòng tay Tống Triệt, tay nàng mân mê bộ  ngực săn chắc của hắn, nhỏ nhẹ nói:

– Huynh còn giận ta nữa không?

Tống Triệt lẳng lặng lắc đầu.

– Huynh có biết vì  sao ta mắng huynh không?

Tống Triệt vẫn lắc  đầu.

– Bởi vì nếu ta không mắng, huynh làm sao dám vào nhà?

Tống Triệt sững sờ:

– Chẳng phải nàng yêu  Đại Dã lắm ư?

Tiểu Hồng nghiến răng:

– Hắn cướp ta đi, đày đọa ta trong cuộc sống như vậy, ta làm sao mà  không hận hắn cho được?

Tống Triệt thở dài, im lặng không nói nữa. Tiểu Hồng lại nói tiếp:

– Việc đã đến nước này, huynh nghĩ nên giải quyết thế nào?

Tống Triệt không trả  lời được, chỉ thở dài thêm một tiếng nữa. Tiểu Hồng chép miệng:

– Thôi thì huynh cứ  lẳng lặng coi như giữa chúng ta chưa có chuyện gì xảy ra là xong.

Tống Triệt lắc đầu:

– Ta không phải là  loại người có thể sống hai mặt. Ta không thể  vừa cười nói với Đại Dã, vừa ngủ với vợ  hắn.

Tiểu Hồng cười nhạt:

– Nếu huynh đã đạo đức như vậy thì chỉ còn cách bỏ đi thật xa, không gặp lại ta lẫn Đại Dã nữa.

Tống Triệt ngập ngừng trong giây lát rồi nói:

– Vậy còn nàng? Nàng thì  sao?

Tiểu Hồng chớp mắt, hai dòng nước liền chảy ra, thấm cả vào ngực Tống Triệt nóng hôi hổi. Nàng nói:

– Ta vẫn sống như  cũ chứ còn biết làm sao? Huynh không thể giả  dối trước mặt Đại Dã, nhưng ta lại có thể. Lương tâm huynh sợ bị cắn rứt, nhưng lương tâm ta lại không sợ bị cắn rứt, vẫn có thể cả đời này sống bên cạnh hắn. Huynh bảo có hay không?

Tống Triệt đờ người. Cái lý ấy đúng là hắn chưa từng nghĩ  tới. Không biết bao nhiêu lâu sau, hắn mới gắng gượng nói:

– Vậy thì chỉ  còn cách đưa nàng theo. Chúng ta thà phụ lại hắn, chứ không thể cả đời lừa dối hắn.

Tiểu Hồng lắc đầu:

– Đại Dã bị  thương nặng như vậy, nếu không có người chăm sóc thì sống sao nổi?

Tống Triệt nói:

– Chúng ta có thể  dùng tiền thuê người đến chăm sóc hắn, rồi ở lại gần đây theo dõi đến khi hắn khỏe hẳn.

Tiểu Hồng cười nhạt:

– Đại Dã khắp người đầy vết đao chém, lại không dám đến chỗ  thầy thuốc để chữa chạy, người ta nhìn thấy có  thể không nghi ngờ không? Một khi đã nghi ngờ, mà ngày nào cũng gặp, nhất định sẽ có lúc không kiềm chế nổi mà kể cho người khác. Một người biết, hai người biết, nhiều người biết, rồi đến quan phủ cũng biết. Đại Dã là ăn cướp, tướng tá lại đặc biệt như vậy, cho dù một người vụng miêu tả đến đâu cũng chỉ nói sơ qua là quan phủ nhận ra hắn ngay. Đến lúc hắn bị lộ, huynh với ta ở ngòai không thể không cứu, thế là quan phủ nhẹ nhàng tung một mẻ lưới quét sạch cả bọn. Huynh và hắn thì rơi đầu, còn ta chắc sẽ bị bán làm kỹ nữ…

– Đừng nói nữa – Tống Triệt ngắt lời – Nàng đừng nói nữa có được không?

Tiểu Hồng thở dài:

– Không nói nữa thì  không nói nữa!

Hai người nằm trong im lặng, cả canh giờ sau vẫn không nói không rằng. Trời rạng sáng, gà bắt đầu gáy râm ran, Tống Triệt chợt ngồi dậy, hai con mắt ánh lên cái nhìn khác lạ, rồi hắn quả quyết nói:

– Nàng muốn ta giết hắn phải không?

Tiểu Hồng dè dặt:

– Đúng vậy. Khi hắn cướp ta về, ta đã nói rõ là sẽ có một ngày lấy mạng hắn. Hắn không thể trách ta được!

Tống Triệt gật đầu, với lấy thanh trủy thủ bên cạnh lẳng lặng đứng dậy…

oOo

– Xác chết làm sao biết chảy nước mắt?

– Ta rõ ràng thấy trên má hắn có dấu lệ. Có lẽ trước khi bị người ta đâm thêm nhát cuối cùng, hắn  đã khóc.

– Khóc vì sợ  chết à?

– Không phải, ta nghĩ  không phải. Ngươi nhìn cái này xem!

Gã quan sai nhíu mày nhìn cái bọc mà đồng bọn vừa mở ra, bên trong bọc có một bộ giá y màu đỏ. Thứ màu đỏ như máu tươi, rất tự nhiên, rất rực rỡ, hắn đi khắp đại giang nam bắc cũng chưa từng nhìn thấy loại vải đẹp đến thế.

Dưới giá y đỏ còn có một phong thư, hai gã quan sai mở ra đọc, thì thấy chỉ nguệch ngoạc vẻn vẹn mấy chữ: “Đại ca, nương tử! Mong hai người sống hạnh phúc!”