No public Twitter messages.

CHUỘT NGƯỜI

Thanh Trúc

Thanh Trúc đăng trên maihoatrang.net, chưa tra lại được ngày tháng

.

1—————-

Cộp… cộp… cộp…

Đầu hắn như sôi lên trong cơn sốt hầm hập, tâm trí dồn hết vào tiếng nạng chọc xuống nền đường. Hắn nặng nhọc lê đi, rất cẩn thận, mỗi bước lại tự nhắc nhở mình không được ngã xuống.

Cuộc đời của những kẻ như hắn, tuyệt đối không bao giờ được phép ngã xuống, bất kể có gặp phải thứ tai họa gì đi chăng nữa. Hắn đã nhiều lần vượt qua tai ương, nhưng tai ương lần này lại đặc biệt kỳ cục, mà cũng đặc biệt nguy hiểm.

Hắn bị một cái nhọt lớn ở mông…

Với một người bình thường thì cái nhọt có lớn cỡ nào cũng không thể nguy hiểm tới tính mạng, cho dù đau đớn thì cùng lắm là nằm nghỉ mười ngày nửa tháng thì thế nào cũng khỏi. Nhưng đối với hắn, nằm nghỉ chừng đó thời gian cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận chết đói, bởi vì hắn không có người thân…

Hắn vốn có mẹ, nhưng mẹ hắn hơn hắn tới gần năm mươi tuổi, nên dù hắn mới có ngoài hai mươi, thì bà đã mất vì tuổi già.

Cũng vì bà sinh hắn ra lúc đã cao tuổi nên thân thể hắn không được như người ta. Nói cho chính xác thì hắn không giống người lắm. Hắn cũng có đủ tứ chi và ngũ quan, có điều tay hắn khoèo, chân hắn thọt, đôi mắt thì gần như lồi hẳn ra ngoài, đôi tai tròn và trơn, vểnh lên như tai chuột, cái mũi và hàm răng nhô hẳn ra phía trước, miệng hắn chu lại, và lưỡi thì dị dạng, chỉ phát âm được duy nhất một chữ “ngáo” hay “ngoáo” gì đó. Tóm lại, trông hắn có đặc điểm của ba bốn loài, trong đó giống nhất là loài chuột, thứ nhì mới đến loài người.

Hồi đó mẹ hắn hấp hối suốt mấy ngày mà không sao nhắm mắt được, cũng bởi vì bà không yên tâm để cái thứ nửa người nửa chuột ấy bơ vơ một mình trên cõi đời. Quả nhiên bà dự liệu không sai, mới có một thời gian ngắn mà hắn đã lâm vào cảnh khốn khó, có thể mất mạng như chơi.
Cái nhọt ấy có lẽ đang mưng mủ, hắn không có cách nào ngoái lại mà nhìn được, nhưng dựa vào cơn sốt suốt ngày suốt đêm và những cái nhói đau như có con gì cắn, thì có thể nhận định rằng cái nhọt đó cũng đã vào giai đoạn biến hóa cuối cùng, tức là sắp vỡ ra rồi.

Thứ nhọt to như vậy, nói là sắp vỡ chứ thực ra cũng chẳng biết đến khi nào mới vỡ. Da mông người ta thường dày hơn những chỗ khác, chờ cho đến khi mủ ăn thủng được lớp da, có khi cũng phải mười ngày nữa chứ chưa biết chừng. Sau mười ngày chịu đựng cái của nợ ấy, đảm bảo khi nó bục ra, hắn sẽ không tài nào bò dậy nổi. Bởi vậy hôm nay hắn mới phải cố gắng lết đi, kiếm thêm chút gì đó để dành, phòng khi phải nằm liệt.

Trời đang chuyển mùa, gió lạnh từng cơn thổi về khiến hắn nổi hết gai ốc. Cái cảm giác gây gấy, hư thoát cứ lan tỏa, lan tỏa, khiến cho hắn bất cứ lúc nào cũng có thể ngã vật xuống được. Hắn gắng gượng chống nạng đi về phía một quán cóc, nơi có bảy tám người đang truyện trò rôm rả…

– Ngáo!

Câu chuyện của đám người kia lập tức ngừng bặt, một cảm giác ớn lạnh đồng loạt chạy dọc xương sống họ. Vốn dĩ hắn không xa lạ gì với cư dân trong cái thành phố nhỏ bé này, nhưng cái âm thanh “Ngáo, ngáo..” phát ra từ tận sâu trong cổ họng hắn vẫn làm người ta giật mình mỗi khi nghe phải.

Hắn lả lướt tựa trên cây nạng cong queo, đầu lắc qua lắc lại theo sự dao động của cái cần cổ vẹo vọ, rồi hắn lại lên tiếng:

– Ngáo… ngáo…

Lần này thanh âm thê thảm hơn gấp bội, tuy rằng vẫn chỉ có chữ “ngáo” đó, nhưng bao hàm bên trong là cả một thái độ van lơn, cầu khẩn. Một số người lẳng lặng quay đi, số còn lại trả tiền nước rồi đứng dậy. Bà chủ vừa nhận tiền vừa quắc mắt nhìn hắn:

– Đi! Đi chỗ khác cho người ta làm ăn!

Người ta khó có thể không xúc động trước thảm cảnh của đồng loại, nhưng họ không coi hắn là đồng loại.

Hắn gần như ngã gục, miệng rên lên một tiếng “ngáo…” kéo dài, tựa như tột cùng tuyệt vọng. Rồi hắn lại khó nhọc lê bước đi…

Hắn chỉ tuyệt vọng chứ không căm hận.

Hắn không hận trời, bởi vì trời sinh ra hắn đã là sự ban ơn, cho dù khổ nhục mà sống thì vẫn là được sống. Hắn không hận người đời, bởi vì nhờ sự bố thí của người đời mà hắn sống được bấy nhiêu năm. Người ta khinh nghét tởm lợm hắn, người ta đối xử với hắn như súc vật, thì đó cũng là do thân thể hắn khiến người ta sợ, chứ không phải do người đời bạc ác gì. Hắn càng không hận mẹ hắn, bởi vì cho dù hắn không có điểm nào giống người, thì bà vẫn luôn luôn là người duy nhất coi hắn là người. Trong mắt người mẹ ấy, hắn lúc nào cũng là đứa con đáng yêu, là bảo vật không gì so sánh được…

Hắn tuyệt vọng bởi vì hắn nghĩ rằng mình không còn được sống lâu nữa. Đơn giản vậy thôi!

 

2 ————–


Chiều muộn, muộn lắm rồi, mặt trời sắp tắt rồi…

Cả một ngày trời không xin được đồng nào, chỉ có bà hàng cơm cho hắn hai bát cơm thừa trộn với nước rau.

Cơm đựng trong cái túi vải bẩn thỉu, thum thủm mùi thức ăn lâu ngày, nước rau thấm ra ngoài, chảy thành một vệt dài trên con đường hắn đi.

Ở cái thời đại này, có khi chó nuôi còn được ăn uống cẩn thận sạch sẽ hơn, nhưng hắn không quan tâm đến điều đó lắm, bởi vì trong quan niệm của hắn không có sự phân biệt giữa sang và hèn. Thậm chí cũng không có sự phân biệt giữa chó và người.

Hắn chỉ phân biệt giữa chết và sống…

Ánh mắt hắn một mực dõi về phía trước, cây nạng một mực chống từng bước xuống nền đường, cứng cỏi và dứt khoát, cho dù thân hắn đã muốn rã ra, cho dù con đường trước mặt càng lúc càng trở nên mông lung mờ ảo.

Cơn sốt càng lúc càng tệ hại, hắn biết như vậy, từng biến chuyển trong đường gân thớ thịt báo cho hắn biết rất nhiều điều. Thậm chí, bằng một thứ linh cảm vô cùng kỳ lạ của một con thú hoang, hắn còn cảm thấy tử thần đã chờn vờn trước mặt. Nếu hắn không mau chóng dừng lại nghỉ ngơi, mau chóng ăn một chút cơm để lấy sức, thì cái chết sẽ không còn cách xa nữa.

Hắn không ăn, cái khuỷu tay dị dạng quặp chặt lấy miệng túi, đôi môi khô nẻ mím lại, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía trước.

Phía đó, cây đa quen thuộc dần dần hiện ra…

oOo

Hắn run rẩy dựng cây nạng vào gốc đa, cái tay lành lặn bấu vào một cái rễ đa lòng thòng, rồi từng chút một ngồi xuống.

Hắn không ngồi cân đối được, bình thường đã không thể ngồi cân đối, bây giờ lại càng không.Cái nhọt ở mông khiến cho việc ngồi của hắn đã khó khăn còn khó khăn hơn gấp bội. Hắn phải nghiêng mình, chân co chân duỗi, khuỷu tay khoèo chống xuống đất, tay kia lập cập với lấy cái chổi rách để dành từ lâu trong hốc đa, thận trọng quét quét khoảng đất trước mặt…

Lẽ ra về tới gốc đa – ngôi nhà của hai mẹ con trong suốt mấy chục năm, hắn phải lập tức ăn cơm, rồi lập tức nằm nghỉ. Lý trí của hắn mách bảo như vậy, cơ thể tàn tạ của hắn đòi hỏi như vậy, nhưng hắn vẫn gắng gượng nhỏi cổ lên, gắng gượng quét cho sạch đám đất phía trước…

Mặt Nhợt thò đầu ra khỏi hang, trố cặp mắt thao láo nhìn hắn…

Mặt Nhợt dĩ nhiên là có cái mặt nhợt thờ lờ, nó là một con chuột không biết từ đâu tới. Con chuột ấy nhanh nhẹn, tinh khôn và lì lợm vô cùng, hết ăn cắp thức ăn lại chin chít kêu suốt cả đêm, giống như muốn tranh dành “ngôi nhà đa” này với hắn vậy. Có đêm, trăng sáng vằng vặc, hắn nóng quá không ngủ được, cứ nằm quan sát con chuột đồng. Con chuột ấy chạy xung quanh hắn không biết bao nhiêu lần, còn leo cả lên người hắn, suốt cả đêm chạy lên chạy xuống gốc đa mà cũng không biết mệt. Thậm chí có lúc nó im thin thít nằm trước mặt hắn, chỉ cách một tầm tay, hắn thấy rõ cả cánh mũi của nó phập phồng, đôi mắt láo liên nhìn ngang ngó dọc, cho dù hắn nhăn mặt, nhe răng, khịt mũi hăm dọa mà cũng không sợ. Chỉ đến khi hắn với lấy cây nạng thì nó mới thoắt biến mất vào trong hang.

Hôm nay thái độ của Mặt Nhợt hơi kỳ lạ, nó ra khỏi hang sớm hơn mọi ngày, lại còn nhìn hắn lâu hơn mọi ngày. Có lẽ là do tình trạng của hắn hôm nay thảm hại quá, khiến cho ngay cả con chuột cũng dám khinh nhờn?

Hắn định với lấy cây nạng, nhưng không nổi, đành xua xua cái chổi ngắn cũn trên tay, miệng thổi “phù, phù”. Con chuột không hề sợ hãi, vẫn đứng thập thò ở gốc đa, dường như thách thức kẻ khốn khổ trước mặt.

Hắn nhếch mép, dĩ nhiên là không giống cười lắm, miệng “ngáo… ngáo..” hai tiếng, có vẻ cũng dịu dàng hơn thường ngày. Không dịu dàng sao được khi hắn đã trong tình cảnh này? Con chuột cũng hơi lạ trước thái độ của hắn, thận trọng bò ra khỏi hang, từng chút, từng chút…

“Bộp”… cây chổi trên tay hắn phóng ra, nhưng con chuột đã nhanh nhẹn tránh thoát, kêu “chít” một tiếng rồi lẩn đi. Nhưng nó không đi lâu, chỉ lát sau lại từ trong lối cũ bò ra, nhưng lần này thì không dám chui hẳn ra ngoài nữa.

Hắn khổ não lắc đầu, nặng nhọc thở dốc một hồi, miệng lại “ngáo..
ngáo…” mấy tiếng. Rồi không lý gì đến con chuột khốn kiếp đó nữa, hắn thận trọng lôi trong hốc ra một miếng gỗ…

Miếng gỗ hình chữ nhật, đã cũ, bên trên có ghi mấy chữ bằng mực Tàu. Người ta nói đó là tên mẹ hắn, hắn dĩ nhiên không đọc được, nên cũng đành tin như vậy. Mẹ hắn mất, người ta sợ là có bệnh dịch nên phải hỏa táng, tro cốt chôn ngay dưới gốc đa, còn miếng gỗ đó chính là bài vị.

Hắn đặt miếng gỗ tựa ngay ngắn vào gốc đa, rồi đặt túi cơm lên phía trước, sau đó trịnh trọng dập đầu ba cái…

Hôm nay là ngày giỗ đầu của mẹ hắn!

oOo

Cơn sốt khiến hắn không sao nuốt nổi cơm, gắng gượng lắm cũng chỉ ăn được mấy miếng. Cho dù đã mệt mỏi rã rời, đầu óc không còn sáng suốt, nhưng hắn vẫn biết buộc chặt miệng túi lại, nhét vào trong một cái hốc rồi đẩy một hòn đá chặn miệng hốc, đề phòng Mặt Nhợt cướp mất nguồn sống.

Hắn nằm sấp, áp mặt xuống miếng đất chôn cất mẹ, rồi thiếp đi nhanh chóng.

Trong cơn mê man nửa mê nửa tỉnh, hắn liên tục gọi mẹ. Tiếng gọi ấy đã vọng trong thần thức của hắn không biết bao nhiêu đêm, nhưng chưa một lần hắn thốt ra bằng miệng được.

Không biết bao lâu sau, hắn chợt giật mình tỉnh giấc bởi một cảm giác nhói đau ở cái mụn bọc. Cơn đau khiến hắn nảy cả người lên, giống như bị người ta dùng dao chọc vào vậy. Hắn nghe thấy tiếng rít hoảng hốt của Mặt Nhợt, rồi qua đuôi mắt, hắn nhìn rõ cái bóng thoăt thoắt của nó chạy từ trên mông hắn xuống…

Một cơn giận dữ không sao kiềm chế nổi bùng lên, hắn quơ tay tìm chỗ bám để nhổm dậy, không ngờ lại chạm trúng cây nạng…

Hắn mừng rỡ vung tay, cây nạng đập xuống nhanh như chớp, chặn đường thoát của con chuột…

“Bốp!”

Một tiếng thét thê lương, mơ hồ vang lên, khiến tán cây khổng lồ cũng phải xào xạc. Mặt Nhợt bị đập trúng lưng, loạng choạng nhủi vào trong hốc đa, rồi biến mất. Kèm theo đó, lẫn với tiếng gió hun hút, có tiếng nói mơ hồ, đau đớn vọng về:

– Con ơi, sao mày nỡ giết mẹ hả con?

Hắn nghểnh cổ lên, câm lặng ngước nhìn tán cây tối đen như mực một lúc lâu, rồi từ từ bám lấy gốc đa rướn lên. Cái nhọt bị con chuột cắn vỡ ra, mủ chảy ướt nhẹp cả quần, không ngờ lại khiến hắn thấy nhẹ nhàng hơn một chút.

Hắn bám chặt vào cây đa, toàn thân run lên bần bật, miệng thở hổn hển như sắp tắt hơi, rồi hồi lâu sau hắn há miệng ra, khó nhọc kêu:

– Ngáo!

Tiếng “ngáo” lạc lõng của hắn vang lên, dội trên những tán cây um tùm, rồi tan biến trong gió.

Không gian tĩnh mịch, hoang liêu, hoàn toàn không có dấu hiệu nào đáp lại.

– Ngáo! Ngáo!

Hắn kêu lên hai tiếng nữa, đã không còn vô cảm như tiếng “ngáo” đầu tiên, đã có đau đớn rồi, đã thấy thê thảm rồi…

– Ngáo…

– Ngáo…

– Ngáo…

Hắn liên tiếp kêu lên, xót xa đến bối rối, hối hận đến hoảng loạn. Tiếng kêu văng vẳng trong đêm không ngừng nghỉ, cứ dần dần trầm xuống:

– Ngào…

– Ngào…

Hắn bò lồm cồm quanh gốc đa, chồm lên cây rồi lại ngã xuống không biết bao nhiêu lần. Âm thanh cô độc và thống khổ từ miệng hắn càng lúc càng khàn đi, rồi dần dần chỉ còn là những tiếng “lào khào” trong cổ họng.

Đêm hoang liêu, gió không còn thổi, tán đa khổng lồ cũng im phăng phắc như tạc bằng đá. Chân trời phía đông ửng lên, dần dần soi rõ thân hình dị dạng của kẻ xấu số cho dù đã chết cứng vẫn quặp lấy gốc đa như muốn trèo lên.

Đó là giải thoát hay tột cùng bi ai?

HẾT

 

Alex chú: Đây là truyện tham dự cuộc thi Sáng tác Truyện ma ở Mai Hoa Trang, Thanh Trúc là người phát động, rồi lại gửi dự thi để tạo phong trào, nhưng sau đó rút lại không thi nữa (có lẽ để cho công bằng). Truyện này được đăng xong, có một bạn là Hoa Mãn Lâu đã bình rất dài, cảm nhận rất hay. Tôi dán lại nguyên văn như bên dưới:

 

Lời bàn của Hoa Mãn Lâu:

BÌNH TRUYỆN SỐ 3 – CHUỘT NGƯỜI

Tại hạ trước nay chưa từng bình một truyện nào cả, vì rằng xưa học văn bình tác phẩm không tốt, thường bị điểm thấp. Tại hạ bây giờ tuy có khá hơn vì đã viết được truyện dự thi. Nhưng vẫn xếp thể loại “Bình truyện” là sở đoản của mình. Lần đầu tiên bình truyện thật là khó: Vì không biết khi bình truyện thì phải mở đầu thế nào, rồi thân, rồi tay, rồi chân…Ra sao? Thây kệ, tại hạ xin được liều mạng làm kẻ tiên phong, nổ phát súng đầu tiên làm huynh đệ tỉ muội tá hoả đây!

Truyện cũng không dài, nhưng chẳng ngắn, nó vừa đủ chuyển tải toàn bộ một câu chuyện mà chỉ cần mất hai mươi lăm phút để đọc, nhưng lại khiến người ta mất cả ngày, hoặc thậm chí là hơn thế để mà nghĩ…

Hãy coi như là cái Duyên của tryện này với tại hạ đi! Vì rằng tối qua, khi mọi người đang nhắm mắt “khò khò” thì tại hạ lọ mọ lên mạng thám thính coi truyện dư thi của tại hạ đã được post lên chưa. Thế rồi mắt nhắm mắt mở đọc ngay một đoạn lưng chừng của “Chuột người”. Đọc trúng đoạn tả nhân vận chính như vậy: Tay hắn khoèo, chân hắn thọt, mắt lồi ra ngoài, tai tròn, trơn và vểnh lên như tai loài chuột, mũi và răng đều nhô ra phía trước, miệng thì chu…

Toàn thể vẻ ngoài lộ trước mắt người ta là vậy, nhưng khốn khổ thêm là cái bên trong lại ngo ngoe không phát được thành lời ngon lành. Đó chính là cái lưỡi…Thật là một tội nhân của trời đất chứ đâu phải con người. Lưỡi kia cũng phân biệt đẹp, xấu hay sao chứ? Xấu và dị tật bên ngoài thì được rồi, cớ sao còn bắt cái lưỡi của nó phải là dị tật nữa? Tác giả thiệt là ác quá khi chỉ cho nhân vật chính mình phát âm ra được tiếng “ngao”, “ngoáo”. Thôi thì …Vậy cũng được, vẫn có tí nhân đạo khi không cho hắn thành câm. Tại hạ cũng miễn cưỡng xin cám ơn tác giả lần 1 vì đã cho tại hạ có cơ hội đặt tên cho nhân vật chính của tác giả. Tại hạ đặt tên là “Ngáo” vì dễ viết hơn “Ngoáo” đấy nhé!.

Sao anh chàng Ngáo lại được tại hạ tôn trọng nhỉ? Vì chỉ cần câu này thôi: ( Đầu hắn như sôi lên trong cơn sốt hầm hập, tâm trí dồn hết vào tiếng nạng chọc xuống nền đường. Hắn nặng nhọc lê đi, rất cẩn thận, mỗi bước đi lai tự nhắc nhở mình không được ngã xuống…)

Chẳng những tôn trọng mà còn khâm phục nữa cơ đấy! Vì rằng, anh Ngáo có ý trí đấu tranh ngoan cường để được sống. Vì rằng anh ta không cho phép mình ngã xuống và bản thân anh ta đã từng vượt qua nhiều tai ương. Trong lúc bệnh nặng, khí lực cạn kiệt thì đấu tranh với ngay bản thân bằng cách dồn hết tâm trí để nhích từng bước một. Ôi cha! Thiệt là đáng phục. Nếu là tại hạ thì sốt cao đến mức đó, sẽ rúc ngay vào bụi chuối, hay bò vào ống cống nằm co chờ chết rồi. Phục anh Ngáo là vậy đấy! Phục vì anh ta làm được việc mà mình không làm được. Đơn giản thế thôi!

Đó. Chính là hình tượng đập vào mắt tại hạ ở hơn 100 chữ đầu đấy. Thế rồi đọc…Đọc nữa, đọc xong rồi túm lại cuộc đời của nhân vật chinh thế này: (Một thằng bé được bà mẹ sinh ra khi bà đã ngoài năm mươi tuổi. Vì độ tuổi đó đã là wá già, wá xấu xí và chắc có kẻ nào say rượu ôm nhằm bà ấy nơi bụi cây nào đó nên mới sinh ra anh Ngáo bị lỗi gien do cha say rượu, mẹ xấu xí, suy dinh dưỡng. Vì lỗi gen như thế nên Ngáo xấu xí dị hình chẳng có gì là lạ. Chỉ lạ một điều là anh chàng có bộ óc thông minh. (…Hích…Cái này dẫn chứng sau nha). Bà mẹ ngHèo khó, đau khổ và đói rách cố nuôi dưỡng rồi sống cùng anh con trai đói rách, suy dinh dưỡng nhưng không đau khổ suốt mấy mươi năm. Hai mẹ con lấy Cây Đa (Chắc ở đầu làng) làm căn nhà để lánh mưa gió. Khi anh Ngáo đã lớn tuổi thì bà mẹ qua đời. Nhưng cái chết của bà mẹ cũng đáng được đưa vào sổ ghi những cái chết đáng thương nhất. Chết đói cỡ năm 1945 thì chắc không bằng cái chết của bà ấy đâu. Vì rằng trước khi nhắm mắt hẳn, bà ta cứ vật vờ, hấp hối tới mấy ngày kia mà! Bà ta đấu tranh để được sống với con, để được chăm sóc hắn như là chuộc lại tội lỗi đã trót sinh ra hắn khiến hắn sống cuộc sống chẳng phải của con người. Bà ta đấu tranh nhưng là đấu tranh trong tuyệt vọng, thế rồi linh hồn cũng vuột ra khỏi thể xác. Cái dây nối linh hồn với thể xác già nua còm cõi đã đứt mất sau mấy ngày giằng co. Nếu nói một cách sòng phẳng thì nguyên do bà mẹ hấp hối mấy ngày mới chết là vì bà ấy có tội với con trai. Còn nói theo chiều suy nghĩ khác thì đó chính là lòng mẹ thương con còn lớn hơn biển Thái Bình Dương. Đó là lòng bác ái đáng được kính trọng! Càng kính trọng hơn nữa khi khi cứ bị ám ảnh câu này: ( Hồi đó, mẹ hắn hấp hối mấy ngày mà không sao nhắm mắt được…). Đọc xong khúc này mà muốn rơi nước mắt!

Rồi sau khi mẹ mất không lâu, anh Ngáo bị trúng một phi tiêu nào đó ở gốc đa hay gốc mít mà mông đít trồi ra mụn bọc ác hết biết. Phải cái mụn này thì người vừa ngèo, vừa đói, vừa mất vệ sinh như anh Ngáo thì mụn kia chẳng khác chi người bình thường bị ung thư máu, ưng thư gan, ung thư tràn lan tá lả kiểu bệnh Sida thời nay á!

Anh ta đấu tranh từng ngày, từng giờ, thậm chí từng bước chân để được sống. Anh ta cố lê lết rồi cũng đến được quán cóc ven đường có nhiều người ở trong đó. Anh ta hi vọng họ rủ lòng thương mà cho một miếng cơm thừa, canh cặn, hay một cái bánh.

Thú thật là khi đọc đến đoạt này thì tại hạ vì chìm nghỉm trong truyện. Thôi thì xin tác giả cho phép tại hạ được làm một Linh Hồn đi theo sau anh Ngáo vậy. Kể từ bây giờ, người bình đã là nhân vật vô hình trong truyệt “Chuột người” rồi nhé!

Linh hồn tại hạ thấy đám người trong quán Cóc đang trò chuyện rôm rả thì hi vọng một trong số họ sẽ lấy cái bánh bao ra cho anh ta, không thì móc túi cho một hai ngàn đồng bạc cũng được vậy. Là con người với nhau mà! “Người cùng với người xin hãy thương nhau”, rồi thì “thương người như thể thương thân” hay, “Người trong một nước phải thương nhau cùng”. Tại hạ có cơ sở để hi vọng chứ! Vì anh ta đã lên tiếng rồi mà! Tiếng “ngáo” tội nghiệp thoát ra đấy thôi! Rồi ánh mắt van lơn, cầu khẩn nữa…

Hi vọng để rồi thất vọng. Tại hạ đành ngậm ngùi mà ngồi phịch mông lên chiếc lá cây hoang dại gần quán Cóc. Dương đôi mắt của hồn ma nhìn đám người đang vội vã tránh xa anh Ngáo kia. Bọn người đó đi rồi thì tại hạ đưa mắt nhìn bà chủ quán với vẻ cầu khần van lơn: “Thôi thì bà hãy tỏ ra là con người có tính người đi mà! Bà hãy bố thí cho con người mà chẳng giống người kia đi! Không coi anh ta là người thì coi như chó mèo gà vịt cũng được vậy! Nhưng loài vật ấy cũng đang cần có cái ăn đấy! Ném đồ xuống đất đi!!Ném đi!”

Tại hạ vì vô hình, nên cũng vô thanh, vì vậy chỉ có thể đứng cạnh, có thể nhìn, có thể cầu nguyện, nhưng không thể nói cho bà ta nghe, chửi cho bà ta nghe, hay đá đít bà ta một cái cho bỏ ghét. Tại hạ thật sự rất giận khi bà ta quắc mắt, lạnh lùng rồi nói thế này đây: (Đi! Đi chỗ khác cho người ta làm ăn!).

Ôi con người mà vậy sao?Con người tưởng có trái tim bằng thịt, có máu màu hồng chứ? Nhưng mà con người ở đây hình như có trái tim bằng đá, máu bằng nước đồng, nước ruộng, nước mương ấy.

Tại hạ lại tiếp tục làm hồn ma theo chân anh Ngáo lê đi. Lạ một điều là tại hạ tưởng anh Ngáo giận đám người kia lắm chứ? Nhưng không! Anh ta chẳng có chút gì thể hiện cái mà tại hạ gọi là “giận” cả. Anh ta không biết “giận” là gì đâu. Tạm nghĩ vậy đi!

Đi cùng anh ta tới khi trời sắp tàn. Đang thán phục về sức chịu đựng của anh ta, sự đấu tranh ngoan cường chống lại cơn sốt vì cái thứ nhọt chết tiệt kia của anh ta thì chợt nhẹ người khi thấy có bà hàng cơm, cho anh Ngáo hai bát cơm thừa.

Đến đây thì tại hạ ngồi trên lá, hát là lá la…Tại hạ vui vì rốt cuộc đã thấy một con người có cái tâm của người. Không giống như đám người kia có hình dạng người như tâm thì như đất bùn nặn thành. Trước nhìn những người trong quán Cóc, tại hạ liên tưởng đến một bãi tha ma với các thây thối rữa đang lang thang dưới bầu trời tăm tối và lạnh lẽo. Còn khi bà chủ quán cơm này cho anh Ngáo hai chén cơm cùng canh thì tại hạ lại tưởng ra giữa màn đêm tăm tối đầy thây ma thối rữa kia đã bùng lên một ngọn lửa. Ngọn lửa từ tâm lành của bà Chủ quán cơm, nó ấm áp làm sao ấy!…Ấm thế nào ấy! Ấm không trọn vẹn thì phải, vì tại hạ thoáng thấy ánh mắt bà ta…

Ôi! giá như đá được bà ta một cái cho bà ta chúc đầu xuống hố xí thì hay biết mấy! Ngọn lửa vừa sáng lên thì tắt ngỏm vì thứ bà ta cho anh Ngáo là thứ mà chó mèo còn chê không ăn! Của phải tội! Bà này là con người đích thực vì những kẻ trong quán Cóc hồi sáng là những kẻ vô tâm nên vô cảm. Còn bà chủ quán Cơm này có tâm, nhưng mà tâm ác, ác đến rợn cả Linh hồn tại hạ.

Thôi! Có cái để đánh lừa bao tử còn hơn là không. Anh Ngáo đem bịch cơm thiu thối về lại gốc đa. Đi để có được miếng ăn cũng là một quá trình gian khổ, về còn gian khổ hơn nữa. Vì rằng, bụng đói, sức mòn nhưng cơm trên tay vẫn không đụng tới, mà để nó nguyên vẹn đến khi về tới nhà mình.

Anh Ngáo quét dọn nhà, đặt “chiến lợi phẩm” có được do sự đấu tranh của bản thân vào nơi sạch rồi cúng mẹ mình. Ôi chao! Đến mức này thì Linh hồn tại hạ đã rơi nước mắt rồi. Anh Ngáo ơi! Sao anh thiện lương đến thế? Sao anh lại có …Văn hoá đến thế? Anh là đệ tử bậc thánh hiền nào vậy anh? Không biết chữ, không có học, nhưng tư duy của anh cao wá! Đạo thánh hiền mà những kẻ có học, được làm quan nhỏ đến quan to lại chẳng ít kẻ không biết một tí ti. Còn anh, anh không học, nhưng trong anh lại chứa bao nhiêu sách của bậc thánh hiền. Cái gì là luân thường đạo lý? Cái gì có trong Tứ thư Ngũ kinh? Người có học dĩ nhiên là làu thông, nhưng họ chỉ như cái vỏ rỗng ruột. Còn anh, anh đã có hơn nhiều thứ đó rồi, nó nén chặt trong tâm anh đó! Thật ngược, ngược quá đi mất! Ngược về cái gì thì mọi người đều biết rõ mà. Anh Ngáo đúng là bậc tiên hiền, là bậc chân tu, là kẻ thấu hiểu về đạo. Linh hồn khi nhìn thấy anh bái vọng mẹ thì đã nghĩ rằng nếu cái Nhọt quái quỷ kia làm anh chết đi thì tự nhiên linh hồn thoát khỏi thân xác sẽ là một linh hồn có hình vóc đẹp tuyệt, rồi linh hồn đó sẽ được nâng đỡ bằng bông sen vàng đưa thẳng về Tây phương. Khi ấy, Linh hồn tại hạ đã có chút toan tính thế này rồi. Linh hồn sẽ túm lấy chân anh để đi ké…

Chẹp! Là nghĩ vậy thôi, nhưng sự đời không như mình cứ tưởng thế này, tưởng thế nọ. Đạo hạnh của anh đã cao lắm rồi, vậy mà con chuột ranh kia nó phá. Con chuột có tên Mặt Nhợt! Tên hay quá! Chuột có tên Mặt Nhợt, còn người lại chẳng có tên. (Tên Ngáo kia là do Linh Hồn đặt cho đấy nhé).

Mặt Nhợt thuộc loại gặm nhấm…Nó không ra ngoài đồng gặm nhấm lúa, gặm nhấm trái cây mà nó ở cùng gốc Đa để gặm nhấm cuộc đời của anh Ngáo, gặm nhấm những thứ mà anh kiếm được mà trước khi ăn, anh đem cúng mẹ trước. Đồ chuột ranh, nhưng mà nó ranh hơn chuột đồng loại. Ơ…Phải nói là thông minh đến kỳ lạ. Biết chạy ra chạy vào trêu ngươi con người vào thời điểm nào thì không mất mạng. Nó biết nhận xét nét mặt, biết nhận xét cửa chỉ để rồi phân tích liệu con người kia vào thời điểm đó có hại chết mình không? Trời ạ! Con chuột này đã đạt đến cái gọi là “ngưỡng cửa tư duy” của loài người rồi. Nó đã là chuột ….Ờ phải! Linh hồn lẩm cẩm của tại hạ vì quá nóng giận mà quên truyện này gọi là Chuột người, quên luôn cái tên rất người của nó là Mặt Nhợt. Hích…Đâu phải Tác giả đặt bừa một cái tên đó chớ.

Con chuột là kẻ thù của anh Ngáo chăng? Nó cứ bò lên, bò xuống trêu chọc anh trong lúc anh sốt cao gần chết. Anh đã thảm đến như vậy mà nó không chịu buông tha là sao? Nó ác quá! Ác gần bằng con mụ chủ quán Cơm. Ái chà….Quên nữa! Nó là kẻ thù của anh Ngáo cũng phải thôi, tại vì anh cứ há miệng là “Ngáo, Ngoáo”. Cái thứ âm thanh ấy là của con Mèo kia mà! Là kẻ thù truyền kiếp của nó. Mèo, Chuột…Sao giống tình cảnh Mèo Tôm và con Chuột láu cá trong phim hoạt hình quá!

Tại hạ thấy anh Ngáo nằm thiêm thiếp mà thương cho nên giận con Mặt Nhợt kia. Linh hồn Tại hạ cực giận đấy nhé! Cho nên Tại hạ luôn nguyện cầu cho anh Ngáo bừng dậy, đập cho con Mặt Nhợt kia nhe răng ra luôn. Tại hạ muốn…Ơ mà…Sao..sao Mặt Nhợt lại hít ngửi cái nhọt trên mông anh Ngáo kia! Trời đất ơi…Nó cắn!…

Anh Ngáo đau quá mà vùng dậy! Thế rồi trí thông minh của anh đã giúp anh giải thoát khỏi hành vi đanh ác của con chuột. Anh đập đón đầu nó nên nó theo đà chạy mà bị một phát trúng lưng. Lần này thì cuộc giao chiến bấy nay đã chấm dứt rồi. Kẻ thắng là con người không có tên, còn kẻ thua là con chuột có tên người.

Linh Hồn Tại hạ vì mừng sự chiến thắng của Anh Ngáo mà nhảy cỡn lên, bay lượn vài vòng. Nhưng bỗng nhiên trời đất tối sầm, cây đa khua lá, gió đâu nổi lên kèm theo tiếng than khóc mơ hồ: (Con ơi! Sao mày nỡ giết mẹ hả con?)

Ôi! Tại hạ hiểu rồi! Anh Ngáo cũng hiểu rồi! Anh hiểu khi đứng dậy cảm thấy mình nhẹ nhỏm khoẻ khoắn hơn vì cái nhọt tai ương kia đã bị chuột cắn vỡ. Nó đã cứu anh Ngáo! Nó bị một gậy đánh trúng lưng, trước khi chết nó lại buông lời oán trách…Chuột Người là vậy đấy ư? Thôi!! Linh hồn Tại hạ còn kinh hoàng còn hơn cả anh Ngáo. Tại hạ không làm linh hồn nữa, tại hạ trở ra ngoài làm một người bình truyện đây!

Tại hạ đọc xong truyện này mà xúc cảm dâng trào. Hoá thân vào trong truyện thì kính trọng lòng nhân của mẹ con anh Ngáo, còn khi làm người bình truyện thì kính ngưỡng tác giả của truyện này. Bản thân tại hạ không thích đi theo lối mòn của kẻ khác tạo ra, mà thường đi xuyên qua các bụi cây gai góc. Tại hạ chủ quan nghĩ rất ít người giống như tại hạ. Nhưng thật không ngờ, tác giả truyện này đã lựa bụi cây đầy gây mà đạp chân đi qua, rồi tự khai quang một đường khá rộng cho mình. Thật đáng trân trọng! Vì viết thể loại truyện ma đã khó, mà khai thác ra lối viết truyện khi thì lạnh lùng vô cảm, khi thì tếu táo trong câu văn, khi lại chua cay, khi thì mặn chát để rồi pha thêm chút vị ngọt. Đọc truyện mà thấy có nhiều đoạn như đang nhắm một ngụm cà phê không đường vào miệng, nuốt vào thực khó, nuốt rồi lại cảm nhận ra được nhiều vị, để rồi cong lưỡi lên trên cho chút cà phê đọng phía dưới và rồi nhận ra cà phê có vị, dễ khiến ta nghiền.

Thán phục tác giả ở thủ pháp xây dựng nhân vật, thủ pháp vẽ cảnh ảm đạm thê lương của loài người và vật. Thán phục tác giả ở những câu chữ rất ngắn nhưng lột tả được ý nghĩa rất rộng. Tác giả thật tinh tế khi phác thảo nhân vật chính tự đấu tranh để sinh tồn khi để nhân vật ấy dùng lý trí vượt qua từng bước chân một ở đoạn đầu tiên như: “Tâm trí hắn dồn hết vào tiếng nạng chọc xuống nền đường” hay như: “…Mỗi bước chân lại tự nhắc nhở mình không được ngã xuống” ..

Cái tếu táo, khiếu hài hước của tác giả khi nói về cái nhọt như thế này: “Tai ương lần này lại đặc biệt kỳ cục, mà cũng đặc biệt nguy hiểm. Hắn bị một cái nhọt lớn ở mông…” hay như đoạn tả cái nhọt nơi mông vậy: “ Cái nhọt ấy có lẽ đang mưng mủ, hắn không có cách nào ngoái lại mà nhìn được, nhưng dựa vào cơn sốt suốt ngày suốt đêm và những cái nhói đau như có con gì cắn, thì có thể nhận định rằng cái nhọt đó cũng đã vào giai đoạn biến hóa cuối cùng, tức là sắp vỡ ra rồi….. Da mông người ta thường dày hơn những chỗ khác, chờ cho đến khi mủ ăn thủng được lớp da, có khi cũng phải mười ngày nữa chứ chưa biết chừng….”

Cũng qua câu “dơ dơ, bẩn bẩn” này và vài đoạn khác mà tại hạ liều đoán, tác giả là một người đàn ông hay có thói quen trọc ghẹo người ta. Nhứt là phụ nữ…hì..hì…

Về tả người thì không nói làm gì. Nhưng phác thảo nhân vật người mẹ thì chỉ một câu rất ngắn đã coi như quá đủ rồi: “Hồi đó mẹ hắn hấp hối suốt mấy ngày mà không sao nhắm mắt được…” Quá tuyệt! Chỉ đoạn này thôi, tại hạ đã nghĩ đến người mẹ có lòng thương con vô bờ bến, một người mẹ chất chứa trong tâm sự đau khổ khó ai sánh bằng. Đau khổ vì lý do gì thì đã nói ở đoạn trên rồi. Và ở đoạn này nữa: “Cái cảm giác gây gấy, hư thoát cứ lan tỏa, lan tỏa, khiến cho hắn bất cứ lúc nào cũng có thể ngã vật xuống được..” Sinh động quá! Tại hạ chưa từng bị bệnh nặng như Ngáo, nhưng cảm giác của người bệnh đang bị sốt cao mà gượng dậy sao “thấm” quá! Đọc mà cứ tủm tỉm rồi lẩm bẩm: “Phải tác giả này vừa bị bệnh giống tên Ngáo này không đây ta?” Thành thật xin lỗi tác giả nhé! Tại hạ chỉ đùa thôi!

Khi tại hạ đọc xong truyện, tắt máy tính để mà nghĩ ngợi. Thế rồi mường tượng thủ pháp của tác giả về cách sử dụng ngôn ngữ mới thấy rằng mình vẫn còn thiếu sót. Tác giả đã có một sự lựa chọn cố ý giữa ngôn ngữ dành cho nhân vật chính là ngôn ngữ loài người lẫn với loài vật, làm người đọc nghĩ lẫn lộn NGáo kia là con vật hay con người đây? Nếu là Con người thì sao lại bị xua đuổi và bị đối xử như con vật thế?. Còn con vật thì sao lại có cái tâm của bậc thánh hiền? Rồi khi hắn không vượt qua được thử thách của lòng kiên nhẫn, sự từ bi bác ái thì mới ngộ ra được thứ mà hắn coi là con vật lại hoá ra là linh hồn của mẹ hắn. Ôi chao! Làm người không được, làm vật không xong…Đúng là bi kịch!

Hắn xấu xí, què quặt, hắn chẳng giống người khi mà cũng có lưỡi nhưng chỉ phát được tiếng “ngoáo”. Vậy mà hắn có trí tuệ hơn con người trong tryện này mới lạ. Hắn biết tự động viên mình, hắn biết cách vượt qua tai ương với ý chí kiên định đến không ngờ. Hắn thấm nhuần đạo lý, tỏ rõ bản chất là người có lòng nhân ái, rộng lượng bao dung, có tâm lành của một vị cao tăng đắc đạo. Điều đó được khẳng định qua đoạn này: “Hắn không hận trời, bởi vì trời sinh ra hắn đã là sự ban ơn, cho dù khổ nhục mà sống thì vẫn là được sống. Hắn không hận người đời, bởi vì nhờ sự bố thí của người đời mà hắn sống được bấy nhiêu năm. Người ta khinh nghét tởm lợm hắn, người ta đối xử với hắn như súc vật, thì đó cũng là do thân thể hắn khiến người ta sợ, chứ không phải do người đời bạc ác gì. Hắn càng không hận mẹ hắn, bởi vì cho dù hắn không có điểm nào giống người, thì bà vẫn luôn luôn là người duy nhất coi hắn là người. Trong mắt người mẹ ấy, hắn lúc nào cũng là đứa con đáng yêu, là bảo vật không gì so sánh được…”

Trí tuệ của hắn, tấm lòng của hắn ấy cũng là một phần của trí tuệ tác giả, tấm lòng của tác giả. Còn phần lớn hay nhỏ thì đó là một bí mật mất rồi! Tuy nhiên tạ hạ lại xin được nói câu Thán phục, vì lập luận của Ngáo ở đoạn trên. Hắn cũng có tuyệt vọng đấy chứ? Nhưng tuyệt vọng bởi vì hắn biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Cái lý do để hắn Tuyệt vọng cũng rất thuyết phục mà!

Phải công nhận rằng, tác giả là một cao thủ trong thuật sử dụng “nút thắt và mở” của truyện. Đưa hắn đến đám người trong quán Cóc để vẽ nên một mớ thây ma sống trong mà đêm tăm tối. Thế rồi ngay sau đó lại cố ý thắp lên ánh sáng của lòng nhân đạo hiếm hoi từ hành động cho cơm của bà chủ quán Cơm. Đọc đến đoạn này, ngay cả tại hạ cũng đã hiểu lầm vì cứ nghĩ đây là sự gieo niềm hi vọng vào lòng nhân hiếm hoi của tác giả. Nhưng không! Tác giả đã đánh lừa tại hạ bằng câu văn này: “Cơm đựng trong cái túi vải bẩn thỉu, thum thủm mùi thức ăn lâu ngày, nước rau thấm ra ngoài, chảy thành một vệt dài trên con đường hắn đi..”

Đây trò chơi “ú tim” của tác giả! Tác giả đã cho tại hạ cảm nhận rất rõ vị chua chát xen lẫn vị mặn đắng. Tác giả đã nghĩ gì mà đặt hết tất cả con người vào thế giới của loài ma vậy? Cây đắng quá! Rùng mình, kinh hãi thay…

Tác giả xây dựng nên Mặt Nhợt, rồi nhân cách hoá nó lên một cách rất thuyết phục, không thể chê vào đâu được khi nghĩ Chuột được tôn xưng làm vật đứng đầu trong 12 con Giáp. Chuột mà có tư duy như người, biết nhận xét, biết phân tích tình hình …Để rồi hành động vào một thời điểm.

Vỡ oà! Tất cả sự dồn nén đều vỡ oà khi con chuột cắn vỡ cái nhọt để cứu mạng Ngáo. Cho đến lúc này thì chuột đã nghiễm nhiên trở thành nhân vật chính thay cho anh chàng Ngáo mất rồi.

Không thể nói thêm được gì nữa vì cái bao bố trùm cả thế gian làm thế gian đen thẳm kia đã mở toang ra rồi. Đâu là người, đâu là vật thì xin được nhường cho mỗi đọc giả có nhận xét riêng của mình. Nhưng tại hạ đặc biệt đề cao câu ngắn ngủn này: “Con ơi! Sao mày nỡ giết mẹ hả con?”

Phải chăng là một câu nói được đặt ra trong lúc tâm trạng tác giả đang chìm vào sự bi thương? Vì chỉ có vậy mới đưa vào trong truyện một câu vô cùng giá trị. Một câu than oán ngắn ngủi nhưng lại có tiếng vang rất lớn. Tiếng vang sâu thẳm trong ngóc ngách của trái tim. Ôi : “Con ơi! Sao mày nỡ giết mẹ hả con?” Đọc để mà cảm, đọc để rồi thấy đau nhói trong tim, đọc để rồi muốn khép mắt ngủ một giấc ngon lành mà không được, vì câu than oán đó cứ khiến cho trái tim rung lên, nức nở và day rứt!!…

Kết thúc truyện là cảnh Ngáo bừng tỉnh khi biết Chuột kia là linh hồn của người mẹ hoá thành. Tiếng kêu “ngáo, ngoáo” của anh ta cũng đã thể hiện cái trí tuệ của tác giả. Tác giả đã không đủ sức để lột tả tâm trạng của anh ta khi ấy, cho nên đã để anh ta không than, không nói được gì ngoài câu “Ngáo” để đưa các đọc giả vào tròng…Hà..hà…Giống như tại hạ đây vậy. Vì nghe anh ta gào lên bi thiết “Ngáo ngáo” mà tưởng tượng ra bao nhiêu là câu mà anh ta than khóc. Tác giả giả này thiệt là tinh quái quá! Viết nên một truyện không có Ma, nhưng có Hồn. Vẽ nên toàn bộ khung cảnh ảm đạm, u ám, không có tả ma rùng rợn, nhưng lại lột tả hình ảnh những con người như những thây ma. Ma lè lưỡi, ma cà rồng, ma chết trôi, ma gì thì ma cũng không đáng sợ bằng Ma tâm cả. Ma tâm nó ẩn hiện trong mỗi một con người, và không chừa người nào, dù là người đó có tâm thiện của vị cao tăng như anh Ngáo. Đạo cao một thước, ma cao một trượng! Đã tu tâm đến mức đó, nhưng vì không kìm giữ được cơn giận nhất thời nên khiến cho đạo hạnh bao năm tu bỗng chốc tan biến thành mây khói. Tác giả ôi tác giả! Tại hạ muốn khen ngợi tác giả nhiều hơn nữa, nhưng khen thế nào cho đủ? Vậy thôi chọc giận tác giả một tí vậy. Tác giả có Tâm ma và cả Tâm thiện, nhưng hai cái tâm này đều lớn hơn tại hạ nhiều wá! Thiện, Ác chỉ cách nhau đường ranh rất nhỏ, vì nhỏ cho nên anh Ngáo mới phạm tội đại nghịch, bất đạo. Tại hạ tưởng như tác giả giống vị cao tăng tụng kinh dưới địa ngục siêu độ cho các linh hồn. Nhưng lại sợ, sống giữa quần ma đó lâu năm, một khi tâm thiện giao động thì Tác giả đang từ vị cao tăng bỗng chốc hoá thành Ác ma, làm trùm dưới Địa ngục đó. Hì…Ngàn lần xin lỗi tác giả nghen! Hãy tha thứ cho cái miệng ác độc của tại hạ!

Truyện dự thi Chuột Người này, theo thiển ý của tại hạ là một truyện rất hay. Vì vậy nên tại hạ mới liều mạng để viết lời bình. Khi tại hạ đọc xong truyện thì lẩm bẩm một mình rằng : “Chắc trong kỳ dự thi này sẽ khó có tác phẩm nào tương xứng với tác phẩm Chuột Người này được nữa.” (Xin lỗi! Đây chỉ là ý kiến riêng của tại hạ mà thôi chứ không đại diện cho các quan giám khảo, cũng như các vị đọc giả khác đâu nhé! Bởi vì mỗi người đều có cái nhìn riêng về tác phẩm này đấy). Và mặc dù tác giả đã đày ải mẹ con của anh Ngáo, mặc dù anh Ngáo kia đã phang cho mẹ mình một gậy chí tử. Nhưng đối với tại hạ thì Mẹ anh Ngáo (Dù là hoá chuột) và Anh Ngáo là hai Con Người sống giữa loài Thây ma. Tại hạ kính trọng họ và cũng kính ngưỡng tác giả. Và nếu như tại hạ đoán không lầm thì để viết ra truyện này, tác giả đã “mang thai” truyện từ rất lâu rồi. Viết ra ngoài, ấy chẳng qua là tự cái bào thai này một mực đòi chui ra mà thôi. Tác giả liệu có phải đệ đệ không há? Giống wá đi! Nếu đúng là vậy thì tại hạ chuyển câu “Kính ngưỡng” thành câu “ Đệ thiệt là giỏi, huynh phục lăn đệ!”

Hì..hì… Bình gì mà dài còn hơn cả truyện người ta viết. Thiệt là buồn cười…Ấy! Mà đừng trách tại hạ à nghen! Vì tại hạ đã nói rồi mà. Truyện này đọc xong chỉ mất hai mươi lăm phút, nhưng mất cả ngày để nghĩ đó. Vì thế, bài bình của tại hạ dài thế này cũng chẳng có gì là lạ cả.

Ưu điểm đã xong rồi! Khuyết điểm thì sao?

Tại hạ cũng là người viết truyện dự thi kỳ này. Thấy mình so với tác giả hãy còn kém một bậc, vậy thì sao chê được chứ? Tại hạ đọc xong rồi cứ vỗ đùi la ong ỏng: Hay! Hay! Hay!…Truyện này chẳng khác gì một bài Kèn Đám Ma hay nhất mà mình được nghe đấy! Cảm ơn tác giả rất nhiều! Nếu có cơ hội gặp gỡ, tại hạ nhất định sẽ không mặc áo để xin tác giả ký cho một chữ vào bụng để ôm ấp suốt đời nàm kỉ nịm. Tác giả nhớ luyện chữ ký cho đẹp nhá!!!