August 5 2009

THIẾT KỴ VÔ SONG

Hồn người ta thì siêu thoát rồi, còn hồn mình thì sao? Chẳng lẽ đành mãi mãi vất vưởng nơi trần thế, sống kiếp quỷ không ra quỷ, người không ra người?

Đây là một trong hai câu tôi thích nhất ở Thiết Kỵ Vô Song, hai câu đều đầy băn khoăn. Mà nhân gian ai lại chẳng thế, đứa nào mộc mạc nhất cũng đã từng muốn sống một cách có ý nghĩa, muốn sự tồn tại của mình được ghi nhận, hoặc đơn thuần chỉ là muốn thế nhân nhìn thấy có mình ở đây, ở trên đời. Nghĩ thì ai cũng nghĩ vậy, nhưng chẳng mấy người nói ra được một cách tha thiết và chân thành như Thanh Trúc trong Thiết Kỵ Vô Song.     Continue reading

Category: MẠN | LEAVE A COMMENT