December 17 2010

TIỂU THUYẾT LÃNG MẠN – ngọn lửa trong trang giấy

Hồi lớp Hai, đọc truyện dân gian Campuchia về hoàng hậu Kakây (một giai nhân sinh ra từ hoa, vì tội phóng đãng nên cuối cùng bị thả trôi sông), đến câu “chàng hôn khắp người nàng”, cảm thấy bứt rứt hết cả mình mẩy mà không hiểu tại sao.

Bằng cách kích thích những cảm ứng nguyên sơ bản thể như dã tâm và dục vọng, không lạ gì dòng tiểu thuyết giải trí như kiếm hiệp và diễm tình cứ luôn hút độc giả như xốp hút nước. Thêm vào đó, phong cách bình dị với từ vựng hạn chế, cú pháp tiêu chuẩn và kỹ thuật viết đơn giản là những ưu điểm tuyệt đối giúp thể loại này dễ đọc và dễ tiếp cận người đọc ở mọi thành phần, trình độ và phái tính. Không nói đâu xa, một người biếng nhác như tôi bây giờ mỗi tuần cứ nhai đều đều 5-6 cuốn diễm tình mà không thấy ngán ngại gì cả, trong khi thực tế thì chúng khá là nhàm. Bìa sách luôn được trang trí bằng những đàn ông đẹp giai, đàn bà xinh gái đang tình tứ trên nền cảnh giàu có của lâu đài biệt thự hoặc lãng mạn của hoàng hôn rừng cây. Nội dung còn dễ đoán hơn nữa: hội thoại sáo mòn, tình tiết rất kịch và luôn luôn – luôn luôn – kết thúc có hậu. Continue reading