November 5 2010

ĐẤU TRƯỜNG SINH TỬ Suzanne Collins

Tôi ghê tởm nhất trên đời là sự xâm phạm nhục thân dưới mọi hình thức, nhưng lại nghiện ngập những truyện phim và tình tiết kinh dị, một mặt kinh sợ, mặt khác bị thôi miên trước những cảnh huyết tanh khiếp khủng và đau đớn. Thi thoảng tôi xấu hổ tự hỏi phải chăng mình bệnh, phải chăng mình có một thứ lạc thú biến thái nào đó trước nỗi quằn quại của sinh vật, đặc biệt là khi nhận ra thể loại kinh dị mình ưa thích nhất là slasher, tức là bạo lực, thật nhiều bạo lực và đẫm máu. Tôi ít chuộng dạng tâm linh hay quái vật, những thứ chỉ lởn vởn dọa dẫm hồn vía người ta. Tôi muốn nhìn thấy nỗi đau đi thẳng vào bản thể, được cảm nhận thấu triệt bởi cả cái đầu thộn nhất hoặc cái vía nặng nhất. Tôi không muốn cứ mãi mù mờ bởi một con ma trong gương hay một giọng nói âm u xa vắng trong điện thoại. Tôi muốn một bi kịch được lý giải ngọn ngành. Continue reading