• LUẬN,  TRUYỆN

    SHOWBIZ ĐẠI THANH leidewen

    Sau khi nhỏ cả suối nước mắt vì phim và truyện Bộ bộ kinh tâm, các fan của Ngô Kỳ Long và Lưu Thi Thi hẳn sẽ rất vui trước Showbiz Đại Thanh (大清娛樂圈 hay Đại Thanh ngu lạc khuyên), một truyện xuyên việt khá hóm hỉnh và nhẹ nhàng của leidewen, tác giả chuyên trị thể loại xuyên việt YY.

  • MẠN,  TRUYỆN

    Chút suy nghĩ về BÍ MẬT

    1. Có nhiều người không thích Bí mật, kể cũng khoanh vùng trong vài nguyên nhân như sau: – Tình huống truyện có vẻ thiếu trưởng thành (có lẽ vì chỉ có tình đầu mới mang được đến cái hiệu ứng kì diệu – niềm tin ngu ngốc của chúng ta rằng nó sẽ chẳng bao giờ kết thúc – nên những ai đã dứt bỏ được niềm tin ngu ngốc đó rồi cảm thấy cái gì dính tới tình đầu cũng trẻ-dại chăng?)

  • LUẬN,  TRUYỆN

    ÁI HẬN VÔ NGÂN Tuyết Linh Chi

    Thế kỷ 16, có chàng thiếu niên yêu nghề thuốc, sống ở một xứ mà bản tuyên ngôn độc lập cũ của nước ta từng gọi bằng cái tên trìu mến là Ngô. Vào thời đại mà ngay châu Âu văn minh còn hạn chế giải phẫu, thì chàng thiếu niên lại được tạo điều kiện thoải mái bươi vầy thân thể con người, nhặt ra những bộ phận có ích đem ngâm rượu, còn lại táng ở cái hố sau nhà. Nhờ thứ phân bón đặc biệt này mà cây cối ở đây tốt tươi đặc biệt.

  • LUẬN,  TRUYỆN

    Đọc Tiểu Lý Phi Đao nghĩ về TU LA ĐẠO

    Hôm qua thức gần trọn đêm để đọc Tiểu Lý Phi Đao, một mạch, từ đầu tới cuối; sáng lại dậy sớm để hẹn hò em nhỏ tập thể lực chuẩn bị cho chuyến leo Fansipan, thành ra người cứ bay bay bay bay, trọn một ngày nay chỉ nằm mộng, mộng quẩn quanh, đứt nối, những gương mặt cũ, chuyện cũ, lời nói cũ tràn về như dao nhọn. Đột nhiên muốn viết vài dòng về Tu La Đạo, phải, chính là Tu La Đạo của Bộ Phi Yên, chứ không phải Tiểu Lý Phi Đao của Cổ Long. Thì cứ coi như thực hiện lời hứa với chị…

  • LUẬN,  TRUYỆN

    TÓC BÒ QUA NẾP NHĂN phicau

    Cùng với quá trình đọc và xem quá nhiều thứ dễ dãi nhảm nhí, như tiểu thuyết lãng mạn và phim tâm lý tình cảm, quan điểm của tôi về giá trị của một tác phẩm đã dần dần thay đổi. Đâu như xa lắm rồi cái thời tôi tỉ mẩn mổ xẻ hoặc diễn dịch theo cách hiểu của mình một truyện hay phim nào đấy để tìm “thông điệp” và phân hạng nó dựa trên ý nghĩa hoặc ảnh hưởng tới thế giới mà thông điệp ấy mang lại. Giờ thì tôi chỉ quen nhìn giá trị của một tác phẩm ở khả năng tác động của nó…

  • LUẬN,  TRUYỆN

    TIỂU THUYẾT LÃNG MẠN – ngọn lửa trong trang giấy

    Hồi lớp Hai, đọc truyện dân gian Campuchia về hoàng hậu Kakây (một giai nhân sinh ra từ hoa, vì tội phóng đãng nên cuối cùng bị thả trôi sông), đến câu “chàng hôn khắp người nàng”, cảm thấy bứt rứt hết cả mình mẩy mà không hiểu tại sao. Bằng cách kích thích những cảm ứng nguyên sơ bản thể như dã tâm và dục vọng, không lạ gì dòng tiểu thuyết giải trí như kiếm hiệp và diễm tình cứ luôn hút độc giả như xốp hút nước. Thêm vào đó, phong cách bình dị với từ vựng hạn chế, cú pháp tiêu chuẩn và kỹ thuật viết…

  • LUẬN,  TRUYỆN

    HỌC VIỆN MA CÀ RỒNG Richelle Mead

    Suy-sụp-sau-sung-sướng là thủ pháp gây kịch tính quen thuộc trong rất nhiều tiểu thuyết lãng mạn. Đại loại là nếu truyện chưa kết thúc mà đã có một đêm thăng hoa, thì chỉ trong vòng nửa ngày tiếp theo sẽ xảy ra xung đột hoặc bi kịch để ngăn chặn đêm thăng hoa thứ hai nói riêng và ngăn chặn hạnh phúc đi vào thoái trào nói chung. Tính đến tập 5, Mead sử dụng thủ pháp này hai lần, và cả hai đều báo hiệu những biến cố bi thảm xoay chiều số phận bao nhiêu người. Y như trong giao đãi, với cuốn sách từ ghét đến bình…

  • LUẬN,  TRUYỆN

    ĐẤU TRƯỜNG SINH TỬ Suzanne Collins

    Tôi ghê tởm nhất trên đời là sự xâm phạm nhục thân dưới mọi hình thức, nhưng lại nghiện ngập những truyện phim và tình tiết kinh dị, một mặt kinh sợ, mặt khác bị thôi miên trước những cảnh huyết tanh khiếp khủng và đau đớn. Thi thoảng tôi xấu hổ tự hỏi phải chăng mình bệnh, phải chăng mình có một thứ lạc thú biến thái nào đó trước nỗi quằn quại của sinh vật, đặc biệt là khi nhận ra thể loại kinh dị mình ưa thích nhất là slasher, tức là bạo lực, thật nhiều bạo lực và đẫm máu. Tôi ít chuộng dạng tâm linh…