• LUẬN,  PHIM

    NEUNG NAI SUANG và ngôn ngữ màu sắc

    Trước hết thì tên phim đọc là “nừng nây xuông”, nghĩa của nó là “duy nhất trong trái tim”. Bối cảnh của phim trải dài đâu đó từ triều vua Rama Đệ Thất vắt sang Rama Đệ Bát, tức là rơi vào cuối thập niên 1930 sang đầu thập niên 1940. Chuyện ngoài lề là Rama Đệ Bát đã chết một cách bí hiểm sau Thế chiến II, theo nguyên nhân được công khai thì ông lỡ cướp cò súng trong khi lau.

  • LUẬN,  PHIM

    NEUNG NAI SUANG tập 12

    Anh yêu Poom. Vẫn hằng yêu. Yêu tất cả của Poom. Yêu tất cả của Hathairath. Yêu sự kiêu ngạo, hư vinh, tự cao, bướng bỉnh của em. Cho dù bắt anh phải nói trăm lần, nghìn lần, thì anh vẫn khăng khăng một niềm: Anh yêu Poom. Còn về chuyện anh gạt Poom, thì chẳng qua là vì muốn được nghe chính miệng em nói em cũng yêu anh. Nhưng giờ anh thấy, không cần nghe nữa. Bởi vì mỗi hành động của em đều cho anh biết rằng, từng ngày từng phút từng giây, tình yêu của em đều là vô giá. Anh biết tình yêu ấy tựu…

  • LUẬN,  PHIM

    NEUNG NAI SUANG tập 8, 9

    Thích cái cuộc sống như Khun Anawat quá đi mất. Gia đình giàu có sung sướng, đi làm được chăng hay chớ nhưng vẫn thừa ăn, mắt trước mắt sau là chải bộ tóc đít vịt mượt bóng và thắng bộ cánh đẹp nhứt lái cái xe lòng vòng chạy đến nhà giai nhân chơi, quanh ngày buồn bực lo nghĩ mỗi chuyện làm sao để nàng yêu mình. Phương thức của chàng là chọc tức nàng để gây dấu ấn, ví như ép buộc nàng đi shopping và hỏi: Cô không thích cái này à, chị ơi gói cho tôi! Cô còn không thích cái gì nữa thì tôi…

  • LUẬN,  PHIM

    NEUNG NAI SUANG tập 7

    Pinit chết rồi, Pinit chết trong tập 7. Chàng trai đáng thương đoản mệnh khiến tôi nhớ đến Nguyễn Nhược Pháp ở cái yếu ớt thể xác, và một nhân vật nam trong truyện ngắn của ông ở cái yếu đuối tinh thần. Truyện ngắn ấy đại khái tôi đã quên mất tên, đọc trên giấy cách đây gần ba mươi năm và bấy nay dù xới tung mạng internet lên cũng không sao tìm thấy được, đó có lẽ là một di sản sở hữu độ phân hủy cao hơn rất nhiều những Chùa Hương thiên ký sự của một cô bé ngày xưa để chẳng ai hoài công…

  • LUẬN,  PHIM

    THE FIVE

    Đàn ông dịu dàng với chó mèo, đàn ông ân cần với lão ấu… theo thống kê của các bộ phim tội phạm hình sự thì đa phần đều là bọn tâm lý bệnh tật, ra ngoài tử tế đứng đắn nhưng vừa sập cửa vào thì cắt tiết lột da rút xương xay thịt nhoay nhoáy, thậm chí thành thạo hơn bất cứ bà nội trợ nào, lại còn sở hữu gu thẩm mỹ vi diệu kinh người, hoặc là nhạy cảm đến nỗi giãy nảy lên trước mọi cử chỉ mạnh bạo của tha nhân.

  • LUẬN,  PHIM

    DOK SOKE

    Đây là bộ phim lý thú bổ ích thích hợp để xem trong những đêm hè dài dặc nóng nôi, với mốt thời thượng là áo xống không tay phô vai trần mát rượi và thân ngắn cũn cỡn như muốn hút cả về giữa hai chân mình gió lộng bốn phương. Pong hầu như không đổi khác so với bảy năm trước đó trong Leh Ratree bộ phim đầu tiên tôi xem có anh ta, thuật trụ nhan kỳ diệu, vẫn trẻ trung giỏi trai, thậm chí không thấy cơ chảy hay dấu hiệu nào là nặng cân điều mà ít người tránh khỏi khi đã có tuổi.

  • LUẬN,  PHIM

    Dòng thời gian trong BLEEDING MOUNTAIN

    [Biết tin vào ai | Kháng Tử Phu] Một năm nọ, câu lạc bộ leo núi đi leo núi, trong đoàn có một cặp nam nữ đang độ yêu nhau. Khi họ xuống chân núi, chuẩn bị leo lên thì mây đen kéo tới, nhưng họ vẫn bướng bỉnh giữ nguyên ý định, chỉ để mình cô gái ở lại trông lán. Ba ngày trôi qua chẳng một ai trở về, cô gái đâm lo, thầm nghĩ chắc tại thời tiết đây thôi, nên nán lòng chờ đợi, chờ đợi, đến ngày thứ bảy thì nhóm leo núi cũng trở lại, chỉ thiếu duy nhất người đàn ông của cô.

  • LUẬN,  PHIM

    BLEEDING MOUNTAIN

    Nguyên liệu làm phim này hết sức giản tiện. Một chiếc Jeep Commander, năm người, vài hòn đá, một vạt rừng cây, một căn nhà xây thô và một đoạn đường núi. Nội dung cũng hết sức giản tiện. Non nửa đầu phim làm tôi nghĩ nhiều đến The Sleepless, câu chuyện về những âm hồn không hề biết mình đã chết cho đến khi có người chỉ ra. Nhưng nửa sau phim cho thấy không phải. Âm hồn không phải nguồn cơn hay cảm hứng để triển khai Bleeding Mountain.