January 17 2011

NHƯ Ý PHƯỜNG Thẩm Anh Anh

[NHƯ Ý PHƯỜNG – Thẩm Anh Anh | Alex dịch, với sự cho phép của tác giả]

Hồi thứ nhất

Chiếc kim hình lưỡi liềm

Đao chém vào vai, máu chảy xối xả. Hà Tiểu Kiều không khỏi lo lắng. Khi chia tay ở cửa rừng Họa Mi, Mộ Dung có nói sư tỷ Lâm Như Ý của chàng đang điều hành một dược phường mang tên nàng tại thị trấn Thanh Thủy, dặn cô đến đó tìm. Kết quả là cô đang ở cái thị trấn nho nhỏ ấy đây, nhưng loay hoay tìm kiếm suốt cả ngày, tới tận lúc mặt trời xế bóng mà cũng không ai biết phường thuốc Như Ý ở đâu cả. Continue reading

Category: DỊCH | LEAVE A COMMENT
December 17 2010

TIỂU THUYẾT LÃNG MẠN – ngọn lửa trong trang giấy

Hồi lớp Hai, đọc truyện dân gian Campuchia về hoàng hậu Kakây (một giai nhân sinh ra từ hoa, vì tội phóng đãng nên cuối cùng bị thả trôi sông), đến câu “chàng hôn khắp người nàng”, cảm thấy bứt rứt hết cả mình mẩy mà không hiểu tại sao.

Bằng cách kích thích những cảm ứng nguyên sơ bản thể như dã tâm và dục vọng, không lạ gì dòng tiểu thuyết giải trí như kiếm hiệp và diễm tình cứ luôn hút độc giả như xốp hút nước. Thêm vào đó, phong cách bình dị với từ vựng hạn chế, cú pháp tiêu chuẩn và kỹ thuật viết đơn giản là những ưu điểm tuyệt đối giúp thể loại này dễ đọc và dễ tiếp cận người đọc ở mọi thành phần, trình độ và phái tính. Không nói đâu xa, một người biếng nhác như tôi bây giờ mỗi tuần cứ nhai đều đều 5-6 cuốn diễm tình mà không thấy ngán ngại gì cả, trong khi thực tế thì chúng khá là nhàm. Bìa sách luôn được trang trí bằng những đàn ông đẹp giai, đàn bà xinh gái đang tình tứ trên nền cảnh giàu có của lâu đài biệt thự hoặc lãng mạn của hoàng hôn rừng cây. Nội dung còn dễ đoán hơn nữa: hội thoại sáo mòn, tình tiết rất kịch và luôn luôn – luôn luôn – kết thúc có hậu. Continue reading

November 23 2010

HỌC VIỆN MA CÀ RỒNG Richelle Mead

Suy-sụp-sau-sung-sướng là thủ pháp gây kịch tính quen thuộc trong rất nhiều tiểu thuyết lãng mạn. Đại loại là nếu truyện chưa kết thúc mà đã có một đêm thăng hoa, thì chỉ trong vòng nửa ngày tiếp theo sẽ xảy ra xung đột hoặc bi kịch để ngăn chặn đêm thăng hoa thứ hai nói riêng và ngăn chặn hạnh phúc đi vào thoái trào nói chung. Tính đến tập 5, Mead sử dụng thủ pháp này hai lần, và cả hai đều báo hiệu những biến cố bi thảm xoay chiều số phận bao nhiêu người.

Y như trong giao đãi, với cuốn sách từ ghét đến bình thường tôi tán tụng rất dễ, nhưng với cuốn sách từ thích đến yêu, tôi thường lúng túng không biết bắt đầu từ đâu cả, bởi tôi sợ không lột tả hết cái hay của nó, khiến người nghe/đọc sẽ thấy sao mà tầm thường những điều tôi chỉ ra, làm tội nghiệp cuốn sách tôi thích đến yêu đi. Suốt mười lăm năm nay, chưa một tác phẩm nào khiến tôi khổ sở vì mong ngóng như Học viện Ma cà rồng (Vampire Academy), dù trước đây cũng từng đưa Harry Potter và Bảo bối Tử thần vào danh sách mong đợi. Trong lúc chờ đợi tập cuối Last Sacrifice phát hành vào 14 Dec này, những lơ mơ trước ngủ của tôi tràn ngập Strigoi/Moroi/Dhampir, và tôi nghĩ thôi thì trút chúng ra giấy một lần, để óc còn khuây khỏa theo truyện khác. Continue reading

November 5 2010

ĐẤU TRƯỜNG SINH TỬ Suzanne Collins

Tôi ghê tởm nhất trên đời là sự xâm phạm nhục thân dưới mọi hình thức, nhưng lại nghiện ngập những truyện phim và tình tiết kinh dị, một mặt kinh sợ, mặt khác bị thôi miên trước những cảnh huyết tanh khiếp khủng và đau đớn. Thi thoảng tôi xấu hổ tự hỏi phải chăng mình bệnh, phải chăng mình có một thứ lạc thú biến thái nào đó trước nỗi quằn quại của sinh vật, đặc biệt là khi nhận ra thể loại kinh dị mình ưa thích nhất là slasher, tức là bạo lực, thật nhiều bạo lực và đẫm máu. Tôi ít chuộng dạng tâm linh hay quái vật, những thứ chỉ lởn vởn dọa dẫm hồn vía người ta. Tôi muốn nhìn thấy nỗi đau đi thẳng vào bản thể, được cảm nhận thấu triệt bởi cả cái đầu thộn nhất hoặc cái vía nặng nhất. Tôi không muốn cứ mãi mù mờ bởi một con ma trong gương hay một giọng nói âm u xa vắng trong điện thoại. Tôi muốn một bi kịch được lý giải ngọn ngành. Continue reading

October 22 2010

ẢO ẢNH TUỔI HỌC TRÒ | Sacha Sperling

Một trong những điều bây giờ vẫn không hiểu được, là tại sao mình từng đi qua tuổi vị thành niên với rất nhiều trống trải và tuyệt vọng, luôn cảm thấy cần làm một cái gì to tát, rồi không xác định được là cái gì thì lại nung nấu một khuấy động tàn phá. Nhưng do bản chất rất hèn nhát và tự ti, nên một trong những giải thoát khó tả hồi ấy chỉ giới hạn ở việc nán lại trường sau giờ học, vào những phòng vắng người nhảy lên giẫm đạp bàn ghế như trút cơn oán giận vô hình.  Continue reading

August 20 2010

CHUYỆN NHÀ JEAN – ấu thơ trở lại

Từ hồi đọc Nhóc Nicolas và Những chuyện chưa kể, đâm thiện cảm với sách thiếu nhi của Pháp. Từ cùng thiện cảm ấy mà đến với Chuyện nhà Jean, một tác phẩm gần như tự truyện, nhưng được nhấn mạnh ở các điểm khác thường (đặc biệt) để trở thành giống hư cấu và ít tính chất chuyện-nhà-ra-đường hơn.

Một trong những tâm đắc về bộ truyện nhỏ xinh này là cách dịch, nhiều từ người dịch dùng làm mình cảm động, tại lâu rồi không ai nhớ ra những từ ấy mà dùng. Văn phong cực kỳ dễ chịu, nhất là tập 1 và 3. Tâm đắc thứ hai là Google Translate, nhờ ứng dụng tuyệt vời của nó mà tiếp cận thông tin về tác giả không mấy khó khăn, mặc dù toàn bằng tiếng Pháp.

Continue reading

July 17 2010

TƯ TƯỞNG CÔN LUÂN TRONG HÌNH TƯỢNG CỬU NHƯ

Bài của Phan Trần Việt Dũng, Nguồn: Blog của Phan Trần Việt Dũng

(đăng lại với sự cho phép của tác giả. Cảm ơn em rất nhiều!)

.

“Đồ nghiệt chướng, ngươi đến nhà chùa tá túc rồi đánh cắp chuông đồng chạy đi. Giờ còn ngồi đây ăn thịt uống rượu với đàn bà con gái. Thanh quy giới luật của Phật Tổ đều bị nhà người phá hủy hết rồi” Continue reading

July 11 2010

SCHLIEMANN HỌC NGOẠI NGỮ

Ngoài Frederick Engels rất đáng ngưỡng mộ ra, còn một ông người Đức nữa khả năng ngoại ngữ cũng quỷ khốc thần sầu là Heinrich Schliemann, thông thạo 18 ngôn ngữ ngoài tiếng mẹ đẻ: Anh, Pháp, Nga, Ý, Hà Lan, Ba Lan, Hy La, Ba Tư, A Rập, Thuỵ Điển, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Thổ Nhĩ Kỳ…. Continue reading

Category: MẠN | LEAVE A COMMENT