No public Twitter messages.
Posted by Alex on Jul - 27 - 2014

LINH PHI KINH Hồi 4

[LINH PHI KINH, Phượng Ca | Hồi 4, Kim Lăng ca vũ | Alex dịch] Lạc Chi Dương sống ở hạ du Tần Hoài, ngoại vi kinh thành. Gã mải mốt đi, đèn đuốc đằng sau thưa dần, con đường trước mặt càng lúc càng tối, vừa định ngoặt qua một góc tường, thì một bàn tay hộ pháp từ bên cạnh thọc ra, bóp nghiến lấy cổ gã.

Lạc Chi Dương ngạt thở, bất giác tay đấm chân đá loạn xạ, nhưng bàn tay nọ cứng như sắt, làm thế nào cũng không chịu buông ra. Gã không tự chủ được nữa, bị người đó kéo giật ngược, lôi ra khỏi vùng có ánh đèn, lọt vào một con ngõ tối om.

Lạc Chi Dương cảm thấy cổ mình bị siết sắp đứt rời ra rồi, trong lúc hoảng loạn, gã mò mẫm lấy cây trúc địch, lật tay đâm vào người nọ, không ngờ đúng lúc này bàn tay hộ pháp buông thõng, đối phương lùi lại hai bước, ngồi phịch xuống đất.

Lạc Chi Dương được tự do, bèn co cẳng chạy, đã mấy bước mà chẳng thấy ai đuổi theo, không nhịn được ngoái đầu trông, thì thấy chỗ góc tường là một bóng đen rúm ró, đang thở hồng hộc.

– Á! – Lạc Chi Dương ngoác miệng kêu – Là ông?

Người nọ ngẩng mặt lên, máu thịt bầy nhầy, dưới ánh trăng nhợt nhạt, nửa bộ mặt đã bay đi đâu mất, tai vẫn còn dính chút da đung đa đung đưa.

– Ngươi biết ta à? – Triệu Thế Hùng khàn giọng hỏi, mắt ánh lên nghi hoặc.

– Tôi… – Lạc Chi Dương ngẩn người, thầm nghĩ chuyện trong hí viên nhất thiết không thể nói ra, bèn bẻ queo đi – Tôi từng xem ông đóng kịch.

– Đóng kịch? – Triệu Thế Hùng bật cười khô khốc, cúi đầu thở dài – Đúng đấy. Đời này của ta chỉ toàn là đóng kịch cả thôi…

Nói tới đây, lão vụt ngẩng lên, chằm chằm nhìn Lạc Chi Dương, đanh giọng hỏi:

– Tiểu tử, vừa rồi ngươi có thể tháo chạy, vì sao quay lại?

Lạc Chi Dương nói:

– Ông bị thương nặng mà.

Triệu Thế Hùng hừ mũi:

– Ta sống chẳng bao lâu nữa, đáng tiếc vẫn còn tâm sự trùng trùng, có hơi di hận.

– Tâm sự gì? – Lạc Chi Dương buột miệng, rồi thầm tự trách, kẻ này tâm lang thủ lạt, căn bản không đáng thương tiếc, nhưng không hiểu sao, thấy lão người ngợm bung lở, trong lòng lại buồn buồn.

Triệu Thế Hùng nhìn thấu tận tâm tư của gã, cười bảo:

– Ta đổi tên không ít, chẳng kể làm gì, nhưng tên thật thì chỉ có một, là Triệu Ứng Long, từng làm đại tướng cho Trương Sĩ Thành, về sau lại bán đứng chủ, giúp Chu Nguyên Chương phá Bình Giang[1], còn sát hại trưởng tử Thiên Tứ của Trương gia. Ôi, tiểu tử đó tính cách quật cường, nếu cứ đơn giản giao đồ vật ra, ta cũng chẳng đến nỗi chém nó nhiều nhát như vậy…

Lạc Chi Dương lòng bỗng nổi cơn nộ hỏa, đã chực lên tiếng rủa xả, nhưng lời vừa ra tới miệng lại nuốt ực trở vào. Chỉ nghe Triệu Thế Hùng tiếp tục:

– Rất nhiều người cho rằng, ta phản bội Trương Sĩ Thành là muốn thăng quan tiến tước, nhưng thế là xem nhẹ ta quá rồi. Đừng nói quan chức của Chu Nguyên Chương không dễ làm, mà cho dù lão có tấn phong ta thật, ta cũng chẳng có bao nhiêu hứng thú…

Lạc Chi Dương thấy lão vẫn giữ giọng vênh vang, bèn hậm hực hỏi:

– Thế ông hứng thú với cái gì?

Triệu Thế Hùng mỉm cười, thốt ra từng chữ:

– Võ công.

– Võ công? – Lạc Chi Dương ngẩn người.

– Phải – Triệu Thế Hùng thở dài – Trên đời này có người muốn tiền tài, có người muốn quyền thế, còn ta, duy chỉ muốn thiên hạ vô địch võ công.

– Thiên hạ vô địch? – Lạc Chi Dương càng thêm quái lạ – Nó có gì hay?

Triệu Thế Hùng lắc đầu:

– Ngươi vô cừu vô oán, dĩ nhiên không thấy gì hay. Nhưng nếu ngươi có một đại cừu nhân, võ công thuộc loại hiếm thấy trên đời, muốn báo thù hắn, thì ngoài võ công cao cường hơn hắn ra, thật sự không còn phương cách nào khác.

Nói đến đây, lão im lặng ngẩng mặt lên, đăm đăm nhìn trời một lúc, thở dài rồi u uẩn nói:

– Ta vốn là tiêu sư của Hổ Uy tiêu cục đất Thái Châu, gia phụ Triệu Sư Ngạn là tiêu đầu của tiêu cục, danh hiệu Trảm Phong Đao xa gần đều nghe, bình sinh hộ tiêu chưa hề sơ thất. Song thân sinh hạ ba nam một nữ, ta bày vai thứ hai, năm mười tám tuổi, thiên hạ đại loạn, đường sá cũng không còn thái bình. Cùng năm ấy, gia phụ dẫn ta áp tải một chuyến ngân tiêu đến Bình Giang. Ra khỏi Thái Châu chưa bao xa, đột nhiên có kẻ chặn đường.

Thoạt tiên, gia phụ tưởng chúng là thổ phỉ bình thường, bèn lấy ra hai đĩnh bạc để bảo bọn chúng nhường đường, nào ngờ tên đầu lĩnh tiếp lấy hai đĩnh bạc xong, lại quăng đi, cười bảo, “Bố thí ăn mày à? Triệu Sư Ngạn, ta biết ngươi đích thân xuất mã thì hàng hóa chẳng phải tầm thường nữa. Gần đây ta túng bấn lắm, ngươi làm việc thiện chút đi, chia cho ta một nửa lô hàng, ta thúc ngựa đi liền, quyết không gây khó dễ cho ngươi.” Tên thổ phỉ này biết rõ lai lịch của gia phụ, vừa mở miệng là đòi thẳng một nửa chuyến hàng, gia phụ không khỏi ngạc nhiên, bèn hỏi thân phận hắn, kẻ đó chỉ cười không đáp. Có tiêu sư bất nhẫn, tiến lên khiêu chiến, nhưng không địch nổi khoái kiếm của hắn, chỉ thoáng chốc đã bị thương mất hai người. Ta thấy vậy thì nổi cơn thịnh nổ, muốn lao ra nhưng gia phụ ngăn lại, nói với kẻ kia, “Kiếm pháp uy dũng, chỉ hiềm chiêu thức lạ mắt. Triệu mỗ đao hạ không chém kẻ vô danh, ngươi báo tên đi!” Kẻ nọ cười, “Ta chặn đường cướp bóc cũng là do tình thế bức bách, khai báo tên tuổi, e làm nhục sư môn. Trước giờ vẫn nghe tiếng Trảm Phong đao, một đao vừa xuất, đứt gió tan mây, bỉ nhân ngưỡng mộ bấy lâu, hôm nay mong được chỉ giáo!” Gia phụ thấy kiếm pháp hắn ta tinh diệu, nói năng lại đâu ra đấy, rõ ràng không phải thổ phỉ bình thường, bèn tuốt đao khỏi vỏ, “Chút tiếng tăm hèn mọn, đâu đáng nhắc đến, túc hạ kiếm pháp cao minh, bỉ nhân bội phục, nhưng ngươi đả thương tiêu sư của ta, thì không thể quấy quá cho qua được!” Dứt lời song phương đồng xuất thủ.

Kẻ nọ kiếm pháp tuy nhanh, nhưng không đủ sắc sảo, chưa đến hai mươi chiêu, sườn trái tay phải đều trúng đao của gia phụ, trường kiếm cũng rơi xuống đất. Ta đứng bên nhìn, vốn tưởng gia phụ đao tiếp theo sẽ lấy mạng hắn, nào ngờ gia phụ lại nhảy lui, “Ngươi đả thương hai thủ hạ của ta, ta cũng chém ngươi hai nhát, chúng ta không ai nợ ai nữa, đường ai nấy đi thôi.” Kẻ nọ chằm chằm nhìn gia phụ, nhếch cười rất quái lạ, “Triệu Sư Ngạn, ngươi không giết ta, sau này đừng hối hận.” Gia phụ khẳng khái đáp, “Triệu mỗ hành xử chính trực, chưa bao giờ hối hận.” Kẻ nọ cười ha hả, ‘Hay cho cái hành xử chính trực, Triệu Sư Ngạn, hai đao này ta ghi sổ đấy.” Nói đoạn cởi đai lưng ném xuống đất, tập tễnh dẫn người bỏ đi.

Ta trông mà lo lắng, bèn oán trách, “Kẻ này cuồng ngạo như vậy, vì sao không một đao chém phăng hắn đi?” Gia phụ lắc đầu, “Hắn ta kiếm pháp thập phần cao minh, chỉ là học nghệ chưa tinh nên mới bại dưới tay ta. Người này lai lịch bất phàm, ta giết hắn không khó, nhưng nếu đắc tội với kẻ chống lưng cho hắn, chỉ e không dễ đối phó. Ứng Long à, con nhất định phải nhớ, dân bảo tiêu như chúng ta, trên đầu luôn đội một chữ ‘nhẫn’, chữ thứ hai chính là ‘võ’, nếu gặp trộm giết trộm, gặp cướp giết cướp, hóa ra con định giết sạch trộm cướp trên đời này hay sao?” Ta không nói gì, lại ngó chiếc đai lưng dưới đất, nhất thời hiếu kỳ bèn lượm lên, chỉ thấy trên đó thêu một con đà long nhỏ bằng bạc, bèn đưa phụ thân xem. Người vừa liếc qua, mặt đã tái nhợt, không để ai nhìn thấy, cho ngay vào ngực áo, rồi hô gọi các tiêu sư mau lên đường.

Trên đường, gia phụ hết sức trầm tư, ta thấy người tâm trạng nặng nề, mấy lần gạn hỏi, người đều đánh trống lảng. Không lâu sau tới Bình Giang, giao xong hàng hóa, chiều hôm ấy, gia phụ gọi ta đến mà bảo rằng, “Ta vừa nhận hai mối làm ăn, một là đi Dương Châu, hai là đi rất xa, đến tận Cửu Giang ở Giang Tây. Ta đã cân nhắc mãi, hai lô hàng này rất quan trọng, đúng như người ta thường nói ‘đả hổ thân huynh đệ, lâm trận phụ tử binh’[2], ta không yên tâm giao lô hàng này cho người khác, Ứng Long à, con tuổi còn nhỏ, nhưng đã học được chân truyền của ta, vì thế ta muốn con tự lo một chuyến. Con xem, Dương Châu, Cửu Giang, con muốn đi ngả nào?”

Ta nghe vậy, mừng rỡ vô cùng, theo gia phụ đi đã mấy chuyến tiêu, nhưng chưa bao giờ được độc lập tác chiến, đại trượng phu phải biết đương đầu gian khó, đã bảo tiêu thì càng xa càng tốt, bèn thẳng thắn đáp, “Con đi Cửu Giang!” Gia phụ gật đầu, “Có chí khí! Không hổ là nhi lang của Triệu gia chúng ta.” Nói đoạn đưa một chiếc tráp ra. Tráp này bằng gỗ nam cẩn ngọc, cầm trĩu cả tay, ta đoán chừng bên trong không phải vàng bạc châu báu thì cũng là đồ cổ quý giá, tay nâng nó lên mà lòng mừng đến run rẩy. Phụ thân vỗ vai ta, dặn dò, “Đầu tháng Năm nhất định phải đưa được tráp này đến đích, người nhận là Trần Tỉnh Sinh Trần lão gia của hãng châu báu Cát Tường phố Bắc Đại đất Cửu Giang. Con nhớ chưa?” Ta nhẩm lại mấy lần, nhớ kỹ rồi, gia phụ lại dặn, “Lần đầu bảo tiêu, ta phái mấy tiêu sư tâm phúc đi với con. Bọn họ đều từng trải giang hồ, trên đường con nhất định phải tham vấn họ.” Ta vui sướng ngập lòng, chỉ muốn mau mau xuất phát, bèn vâng dạ rồi quay mình đi luôn. Bước tới cửa, ta ngoái lại nhìn phụ thân, nhận ra người đang đờ đẫn nhìn ta, mắt long lanh lệ…

Kể đến đây, Triệu Thế Hùng ngẩng đầu lên, con mắt còn lại dõi vào thinh không sâu thẳm, vẻ bâng khuâng. Lạc Chi Dương sốt ruột hỏi:

– Vì sao lệnh tôn lại buồn thế?

Triệu Thế Hùng trầm mặc một lúc, nhẹ nhàng đáp:

– Bấy giờ ta chỉ mải cao hứng, thấy thần sắc gia phụ như vậy mà cũng không màng để tâm suy xét cho kỹ. Tưởng rằng người tuổi tác đã cao nên dễ mềm lòng, thương nỗi biệt ly. Chuyến tiêu lại vô cùng quan trọng, ta không dám chậm trễ thêm một thời khắc nào nữa, nên xuất hành ngay trong đêm. Bấy giờ nạn đói hoành hành, đạo tặc như ong, xe tiêu dọc đường gặp không biết bao nhiêu trắc trở, may mà đao pháp của ta đã có chút tựu thành, các tiêu sư phụ tá cũng rất đắc lực, vào buổi chiều ngày mùng sáu tháng Năm, cuối cùng đã tới được Cửu Giang, ai ngờ đến nơi hỏi thăm, chỉ kêu được một tiếng khổ, không hiểu thế là thế nào nữa.

– Sao cơ? – Lạc Chi Dương hỏi dồn – Có kẻ cướp tiêu?

– Không phải – Triệu Thế Hùng lắc đầu – Cửu Giang quả có một con phố tên Bắc Đại, nhưng phố này chẳng hề có tiệm châu báu Cát Tường, càng không tồn tại lão gia nào gọi là Trần Tỉnh Sinh hết.

Lạc Chi Dương đoán:

– Chắc lệnh tôn nhớ nhầm.

Triệu Thế Hùng thở dài:

– Gia phụ không nhớ nhầm, chỉ là nói dối thôi.

Lạc Chi Dương càng thắc mắc:

– Ông ấy nói dối làm gì cơ?

Triệu Thế Hùng nói:

– Ta cũng băn khoăn, gia phụ xưa nay hành sự nghiêm túc thẳng thắn, sao lại bày ra trò đùa như vậy? Lại nhớ dáng vẻ người trước lúc lên đường, ta càng thêm bất an. Bấy giờ một tiêu sư gợi ý, đã không tìm thấy người nhận, chi bằng mở xem đồ vật trong tráp. Ta như choàng tỉnh, lật đật mở tráp ra xem, bên trong nhét đầy bạc thoi vàng nén, bên trên đống bạc vàng đó, có một bức thư do chính phụ thân chấp bút. Ta hết sức kinh ngạc, giở thư ra xem, thì suýt nữa ngã ngất.

– Thư viết gì? – Lạc Chi Dương hỏi.

Triệu Thế Hùng thở dài:

– Trong thư gia phụ viết, khi ta đọc được lá thư này thì có thể người đã chết rồi. Tên cướp gặp ở ngoại thành Thái Châu hôm ấy là Diêm Kiêu của Diêm bang đất Thái Châu, con đà long bạc là tiêu ký của chúng. Diêm bang vốn dĩ không đáng sợ, nhưng thế lực hậu thuẫn cho chúng thì ghê gớm vô cùng, tương truyền đầu não của Diêm bang đều xuất thân Đông Đảo…

– Đông Đảo? – Lạc Chi Dương nghi hoặc – Là cái gì chứ?

Triệu Thế Hùng cười khổ:

– Cái tên này ngày nay kể cũng lạ lẫm rồi, nhưng ba mươi năm trước thì như sấm động bên ta. Hàn Sơn Đồng, Từ Thọ Huy, Bành Doanh Ngọc khởi sự phản Nguyên thời ấy đều xuất thân Đông Đảo. Họ dùng khăn hồng chít đầu, như tuyên thị về sự kế thừa di phong của Hồng Đái Quân. Hồng Đái Quân vốn do Vân Thù[3] Vân đại hiệp sáng lập. Vân đại hiệp là đại tướng của Tống triều, từng dấy binh chống Nguyên hồi Tống diệt Nguyên hưng, uy chấn Hoa Hạ, về sau dụng binh thất lợi, bị quân Nguyên vây khốn ở Nhạn Đãng sơn đất Chiết Giang, kiên cường khổ chiến, cuối cùng bi tráng tuẫn tiết vì nước. Đệ tử Đông Đảo tiếp thụ di chí của đại hiệp, nên luôn coi việc đuổi quân Hồ Lỗ là trách nhiệm của mình, do thế đơn lực mỏng nên ra sức chiêu mộ thêm người. Môn hạ đông đúc, khiến việc sàng lọc tài đức cũng không khỏi sơ suất. Hàn, Từ, Bành ba người ta nhắc bên trên đều quang minh lỗi lạc, vốn là hào kiệt một thời, đáng tiếc không thạo tranh quyền đoạt lợi, cuối cùng đều chết trong tay những kẻ bại hoại của Đông Đảo. Về sau mấy kẻ tranh giành thiên hạ với Chu Nguyên Chương như Trần Hữu Lượng, Trương Sĩ Thành, Phương Quốc Trân, Minh Ngọc Trân, tuy cũng mang tiếng là đệ tử Đông Đảo, nhưng kẻ nào kẻ nấy âm hiểm ngoan độc, hiếu sát vô độ, lại thêm Vân Xán người đứng đầu Đông Đảo bấy giờ lại thuộc dạng hồ đồ thiên kiến, không biết phân biệt xấu tốt, bảo bọc lũ bại hoại, họa hại chúng sinh, gần như hủy diệt cơ nghiệp của Đông Đảo.

 

[1] Nay là Tô Châu.

[2] Ý là những việc quan trọng, chỉ nên trông cậy vào người thân của mình.

[3] Nhân vật trong Côn Luân.

 

 

Bài liên quan:

 

 




Categories: DỊCH