No public Twitter messages.
Posted by Alex on Mar - 08 - 2014

Bên lề TRU TIÊN (1)

Tôi đọc đến đoạn Quỷ Lệ canh trường đến thăm Vọng Nguyệt Đài, đang chong chong dõi mắt theo từng bước chân gã giẫm lên ánh trăng để rút ngắn khoảng cách với người con gái băng sương kia, thì bị gọi đi ra ngoài đường.

Sau khi đi ra ngoài đường trở về, tôi lại chạy hộc tốc lên Vọng Nguyệt Đài, kịp lúc đôi chim cu này mới ngọt ngào được với nhau mấy câu. Quỷ Lệ trong cơn xúc động can tràng đã rủ Tuyết muội bỏ trốn, trời nam đất bắc phi chính phi tà, thì Lục Tuyết Kỳ, như thường lệ, luôn có dị năng làm đông đá mọi thứ xung quanh không cần tủ lạnh, đã hỏi, “Thế còn Bích Dao?”

“Áo màu thủy lục, nụ cười yên lành, người con gái xinh đẹp nằm trên bệ đá lạnh giá, chỉ nháy mắt đã đánh gục gã hoàn toàn.” Quỷ Lệ lại “lùi xa khỏi sự ấm áp quyến luyến, náu mình vào bóng tối lạnh lùng.”

– Lần sau, – Quỷ Lệ quay mình, chậm rãi bỏ đi – Khi chúng ta gặp lại, cô hãy tuốt kiếm ra.

Gã ra đi không ngoảnh lại, như người tình kiên quyết dứt bỏ tơ lòng, ánh trăng theo sau như bàn tay mềm mại níu kéo một cách yếu ớt, cuối cùng cũng không giữ nổi.

Không thể  kìm lòng được mà buột miệng phụt ra một tiếng không rõ tiếng nước nào! Nói chung là sao, quan hệ giữa hai người này là SM điển hình. Tôi giở xem Tuyết Phàm ngữ lục, liệt kê hết những đoạn họ gặp nhau, bất kể lúc đầu có những biểu hiện xao lòng, không cưỡng được nhau đến đâu – cho đến cao trào là cảnh Vọng Nguyệt Đài ở trên, khi Quỷ Lệ cuối cùng đã trút nợ ân tình với Bích Dao xuống, không cần nói đến dũng khí hay là gì, chỉ hoàn toàn phó mặc trái tim đưa mình đến một nơi gã chưa bao giờ đến, nơi-có-nàng – thì lúc giã biệt vẫn muôn đời như nhất, lúc động thủ, lúc động khẩu, chỉ giỏi giày vò nhau, không có lấy một lần tốt đẹp.

Thú Thần hỏi, nếu bây giờ phải chết, thì việc cuối cùng ngươi muốn làm là gì? Quỷ Lệ đã thất thần đến nỗi không nhận ra hắn bỏ đi lúc nào, vì trong khoảnh khắc thất thần đó, nghĩa vụ, nghĩa khí, hay trách nhiệm gì gì đều bất tri bất giác tháo thoát, con tim gã bị lấn át bởi bóng áo trắng cô độc phấp phới trên phương Bắc xa xôi kia.  Cuối cùng, đóng Hàn Băng thất lại, quên bẵng gánh nợ mười năm, gã lẩm bẩm, “Ta còn muốn gặp nàng, phải không?…”

“Chỉ muốn được gặp nàng.”

Suốt những năm tháng họ biết nhau, kể cả khi đã trở thành Huyết công tử, Quỷ Lệ luôn có một thứ mặc cảm trước khí chất lãnh tĩnh cao quý của Lục Tuyết Kỳ, nói chi thời còn là Trương Tiểu Phàm.  Trong khi đó với Bích Dao lại là cảm giác ưu thế chính khí, chưa kể sự gần gũi tự nhiên hình thành thời còn ở Tích Huyết Động. Bởi vậy mà hình ảnh nhìn thấy ở Mãn Nguyệt Tỉnh trong đêm trăng tròn, khiến gã lặng người, là ai, thật ra có cần nói nữa không?

Cách đây năm năm, hồi tôi ra mắt Côn Luân ở Sài Gòn, trong số cử tọa thình lình có người hỏi, theo chị kỳ thực Trương Tiểu Phàm yêu ai? Tôi không nhớ mình trả lời thế nào, chỉ nhớ là hình như cũng không nói dứt khoát lắm. Nhưng thật ra tôi biết, Trương Tiểu Phàm là cái đồ khẩu thị tâm phi. Vào ngày ai đó bị ép gả, vốn đang chết đuối trong cơn say bất tận của tuyệt vọng, gã đã rùng mình tỉnh rượu ở một góc tối tít dưới phương Nam, run rẩy mà thốt, “Sao tim ta bỗng đập nhanh thế này, Tiểu Hôi?”

Sợi dây giao cảm ấy, Bích Dao có chết một trăm lần dưới Tru Tiên Kiếm Trận, cũng không thể nào có được.

Trời đày hai đứa vì thiếu tơ duyên…

Bài liên quan:




Categories: MẠN