February 23 2014

LINH PHI KINH Hồi 3

[LINH PHI KINH, Phượng Ca | Hồi 3, Kim Lăng ca vũ | Alex dịch] Hai gã trên cây dại mắt ra mà nhìn, chỉ thấy bất kỳ kịch văn nào cũng không có cảnh chém giết li kỳ hung hiểm như vậy. Lạc Chi Dương như thể trúng phép định thân, tay chân cứng đơ, không tài nào động đậy được, miệng thì vừa đắng vừa chua, lùng bùng trong tai là tiếng rao hàng đang vang khắp phố. Ngước mắt lên nhìn, trên gờ cột cờ gần đó treo một đèn kéo quân rất to, trông như bánh xe quay, lấp loáng biến ảo. Mùi thơm của bánh quế hoa từ xa thoảng lại, lẫn cả mùi dầu hành của bánh nướng thịt dê. Lạc Chi Dương chợt cảm thấy đói ngấu, không kìm được nuốt nước miếng đánh ực. Bấy giờ, đằng xa vọng tới tiếng gõ cửa rầm rầm, bèn ngoái lại nhìn, mấy gã công tử phong lưu đứng ngay ngoài cổng hí viên, mồm gào thét mắng nhiếc, đấm đá thình thình vào cửa. Cánh cửa không rõ đã bị đóng lại tự bao giờ, gia đinh gác cửa cũng không thấy tăm hơi.

Chỉ cách một bức tường, bên ngoài là hồng trần sầm uất, bên trong là địa ngục sát băng. Đột nhiên, Trương Thiên Ý hô khẽ, “Trúng!” Liền đó là tiếng hự tắc nghẹn. Lạc Chi Dương lấy lại tập trung, chăm chú theo dõi. Triệu Thế Hùng đã bị rạch thêm một nhát ở đùi, máu me đầm đìa, da thịt bửa cả ra, trông như cái mồm há ngoác, cơ thịt vẫn còn co giật. Giang Tiểu Lưu trông mà ngạt thở, phách lạc hồn xiêu.

– Kiếm thứ hai! – Trương Thiên Ý cười mát mẻ, áo trắng hơn tuyết, kiếm ảnh xanh mờ trong tay tựa như đom đóm đêm hè, nuốt chửng đao quang trắng lạnh. Triệu Thế Hùng cứ thế giật lui. Trong đợt kích chiến này, hai vết thương máu chảy ào ào, hễ lão vặn mình xuất đao, là máu lại hắt tung ra, đáp xuống nổi bật trên tấm áo trắng của Trương Thiên Ý, trông như hoa đào tháng Ba.

Triệu Thế Hùng bị thương nặng ở chân, thân pháp chậm dần, lưỡi đao móc trên chặn dưới càng tỏ rõ sự đuối sức. Trương Thiên Ý xuất kiếm mỗi lúc một nhanh. Chỉ chớp mắt, lưng và hông Triệu Thế Hùng trúng hai nhát rạch.

Xoẹt! Triệu Thế Hùng lắc hờ một đao, trông tựa như chém đối thủ. Đúng lúc Trương Thiên Ý xoay mình tránh, lão bèn quét mạnh đao ra sau. Rắc, cột chống rạp lại gãy thêm một thanh, sàn diễn lắc lư muốn sập, xà cột bắt đầu kêu kẽo kẹt.

Trương Thiên Ý nhận ra chủ đích của lão, bèn phi thân lên, soạt soạt hai kiếm, liên tiếp đâm trúng ngực trái vài đùi phải Triệu Thế Hùng. Tức thì đao pháp rối loạn, đầu gối khuỵu xuống, Quan đao thõng xuống quét đất, Trương Thiên Ý tung mình nhảy ra, cười nói:

– Còn mười lăm kiếm nữa!

Tiếng chưa dứt, Quan đao đã vạch một vòng tròn, rắc, cột chống thứ ba bị chém gãy, sân khấu sập xuống, bụi đất mù trời. Tiếng đổ gãy vang xa mấy dặm, không chỉ khách xem ngoài cửa nghe thấy, mà cả người qua đường trên phố lớn đằng xa cũng xôn xao ngó lại.

Đột nhiên, giữa khói bụi vang lên một tràng rú dài thê thảm, một cái bóng lảo đảo lao ra, hai gã trên cây đều bất giác nín thở, chú mục nhìn xem, Triệu Thế Hùng đứng dưới đài, mũ không hiểu đã bay đâu mất, mái tóc dài xõa tung, một nhát kiếm chém từ bên đầu xuống đến gáy, không chỉ làm nhãn cầu bật ra, mà tai trái cũng bị chém xuống, chỉ còn dính chút da, đung đa đung đưa bên má.

– Ngươi muốn kinh động người ngoài, thừa cơ hỗn loạn để tháo thân ư? – Trương Thiên Ý cười rinh rich, chậm rãi từ trong đám đất cát mù mịt bước ra, áo trắng không hề vẩn bụi, Thanh Phong kiếm sáng lóa hơn cả lúc trước, máu tươi rỏ giọt xuống theo mũi kiếm, tụ thành một vũng nhỏ trên đất. Bấy giờ Lạc Chi Dương mới phát hiện ra, trên người Triệu Thế Hùng đã có thêm không chỉ một đường kiếm, da thịt ở một số nơi đã biến mất, xương lộ ra trắng ởn. Thình lình, Lạc Chi Dương hiểu ra dụng tâm của Trương Thiên Ý. Y oán độc quá sâu, giết chết đối thủ không đủ rửa hận, nhất định phải từng kiếm từng kiếm một lăng trì người ta, mới xứng tâm khoái ý.

Nhìn Triệu Thế Hùng, Lạc Chi Dương động lòng trắc ẩn, gần như không nỡ nhìn tiếp, nhưng Trương Thiên Ý không cho đối thủ nghỉ lấy hơi, mũi kiếm đã như độc xà ngẩng lên. Triệu Thế Hùng lảo đảo giật lui, huơ đao chém ngang, nhát đao rối loạn, khí thế lúc trước đã mất hết. Trương Thiên Ý bật ra “ha” một tiếng, nhẹ nhàng né tránh mũi đao, Thanh Phong kiếm đâm chếch sang trái, xuyên thủng hõm vai của đối thủ. Triệu Thế Hùng rống lên một tiếng, giơ tay ra tóm, Thanh Phong kiếm như thiểm điện lập tức giật lui, thuận thế hướng chếch ra ngoài, năm ngón tay nhất loạt bị chém phăng, rơi xuống đất.

– Còn mười hai kiếm nữa! – Giọng Trương Thiên Ý toát lên hứng thú, hai mắt sáng ngời, cánh mũi phập phồng, khuôn mặt hồng hào, tựa ngư phủ buông cần nhìn cá trê mắc câu. Keng, Thanh Phong kiếm vạch ra một đường cong sáng, đâm vào bụng dưới Triệu Thế Hùng.

Triệu Thế Hùng gắng sức nhảy lui ra sau, đáp xuống sau lưng một khách xem, người đó bị Dạ vũ thần châm đâm trúng huyệt đạo, trong lòng hiểu rõ mình không thể động đậy được, bất chợt hậu tâm lạnh toát, Thanh Phong kiếm đã xuyên thấu ngực, tức thì toàn thân mềm nhũn, chết ngay tại chỗ.

Trương Thiên Ý rút kiếm ra, nhíu mày, bất chợt cảm thấy gió táp vào mặt, đảo mắt nhìn thì thấy Triệu Thế Hùng đơn thủ huy đao, gẩy một khách xem lên, hất về phía y. Trương Thiên Ý xoay nghiêng mình tránh đi, người đó lao đầu xuống đất, não tương bắn tóe ra. Y chưa trụ lại được, Triệu Thế Hùng lại gẩy tiếp một người, Trương Thiên Ý không tránh được nữa, mũi kiếm nảy lên, người nọ tức thì bị chém ngang lưng, máu tươi bắn vọt ra, nhuộm đen ngực áo trắng tuyết.

Triệu Thế Hùng khập khiễng, nhưng thân pháp như gió, luồn lách giữa đám đông, khách xem kịch trong vườn đều biến thành bia chắn kiếm cho lão. Trương Thiên Ý múa kiếm vun vút, chân lìa tay đứt bay loạn xạ.

Hai người đều là hạng tâm lang thủ lạt, một người chỉ muốn báo thù, một người chỉ cốt thoát thân, thế như hai luồng gió giật cuộn tới dạt đi, người trong vườn không chết thì bị thương, chỉ vì huyệt đạo đều bị chế trụ rồi, cho dù tử thương cũng không kêu được một tiếng. Thiếu niên trên cây chứng kiến thảm cảnh nhân gian này, cảm thấy đầu óc tê liệt, cổ họng khô kiệt, chỉ muốn tháo chạy.

Trong vườn đao quang kiếm ảnh. Ngoài vườn người bâu xâu mỗi lúc một đông, chỉ trỏ cánh cổng, lào xào bàn tán, hết gõ cửa lại xô cửa, hoàn toàn trái ngược với không khí tĩnh lặng bên trong.

Người Trương Thiên Ý đã bắn đầy máu, lòng thầm ân hận, tiếc rằng lúc trên hí đài lại cứ rập rình, không giết luôn kẻ thù đi. Nghĩ đến đây, tả thủ xuất chưởng quét bay hết xác người, hữu thủ xuất kiếm vô cùng tàn độc, nhằm thẳng vào những chỗ yếu hại của Triệu Thế Hùng.

Triệu Thế Hùng dùng các xác người làm khiên chắn, lùi dần lùi dần, chẳng mấy chốc đã lùi đến sát tường bao. Trương Thiên Ý cảm thấy bất diệu, bèn quát một tiếng, phóng kiếm đâm tới. Triệu Thế Hùng nhảy vọt ra sau, xẹt ra sau một cây thùy liễu. Mũi kiếm vòng theo, cây liễu bị chặt gãy, bấy giờ, chợt nghe một tiếng hô vang, tiếp đến bên trên tối sầm lại, Triệu Thế Hùng nhảy lên lưng chừng không, đao quang xé gió chém xuống.

Đường đao này thanh thế kinh nhân, Trương Thiên Ý cương mãnh là thế mà cũng phải lạng người né đi. Thân pháp y nhanh như khói mỏng, Triệu Thế Hùng chém hụt, phập một tiếng, chém sâu xuống đất đến hơn nửa thước. Trương Thiên Ý lao mình tới, chợt nghe tiếng cười khẽ, Triệu Thế Hùng đã nhấn xuống trường đao lấy đà, phi thân lên như đại điểu, bốc mình qua bờ tường cao hơn hai trượng.

Huy đao chém người là giả, tá lực đào thoát mới là mục đích thực sự. Trương Thiên Ý phán đoán sai, vừa ngạc nhiên vừa tức giận. Y bốc mình lên đầu tường, dõi mắt nhìn, thấy bóng người cà thọt lao vào một ngõ nhỏ, lẩn vào đám đông, khiến nhiều người la lên oai oái.

Dù tàn độc đến đâu cũng không thể chém người giữa đường giữa phố. Trương Thiên Ý ngập ngừng một lát, lại ngoái đầu nhìn. Trong sân lổng chổng la liệt toàn tàn thi, tứ chi, và những người bị thương nhưng chưa đoạn khí đang quằn quại. Y cau mày phất tay, thinh không lóe tinh quang, những người giãy giụa đều chết hết, mùi máu tanh theo gió tản ra, nhòa vào bóng tối sâu thẳm.

Lạc Chi Dương thừ người một lúc, khi đảo mắt nhìn lại, đầu tường đã trống không, chẳng thấy bóng dáng Trương Thiên Ý đâu nữa.

Hai thiếu niên tựa hồ vừa gặp ác mộng, đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng theo thân cây tụt xuống. Ngõ này tiếp giáp Tần Hoài, ít người qua lại. Hai gã vừa tiếp đất là vắt chân lên cổ mà chạy. Chạy ra tới bờ sông, ngoái đầu nhìn lại, trong ngõ hỏa quang lập lòe, tiếng nói lào xào huyên náo, chắc là có người thấy Triệu Thế Hùng từ trong ngõ lao ra, bèn chạy lại xem tình hình thế nào. Hai gã tim đập thình thình, vừa rồi mà chậm trễ, thì nhất định đã bị người ta tóm được rồi.

Gió sông hiu hiu thổi tới, cả hai hồi tưởng chuyện ban nãy, thảy đều ớn lạnh. Giang Tiểu Lưu run rẩy hỏi:

– Lạc… Lạc Chi Dương, tiếp theo đây nên làm thế nào?

Lạc Chi Dương nhăn nhó:

– Còn làm thế nào? Ai về nhà nấy.

Giang Tiểu Lưu run cầm cập:

– Nhiều… nhiều người chết quá.

– Thế thì sao? Ngươi có muốn bắt hung thủ không?

– Phì! – Giang Tiểu Lưu lộ vẻ giận – Bắt hung thủ là tự tìm đến cái chết rồi còn gì. Hai người đó, không, hai kẻ đó căn bản là yêu quái. Xúi quẩy, xúi quẩy, lão tử hôm nay bị Thái Tuế chiếu mạng, lại đụng ngay hạng yêu quái. Lạc Chi Dương, sau này mà có người hỏi tới, thì nói là lão tử ngồi nghe thuyết thư ở Huyền Hà lâu, chứ không hề đi xem kịch nghe chưa.

Lạc Chi Dương cười cười, quay đầu đi, đi được mười mấy bước thì rút địch ra, réo rắt thổi. Tiếng địch uyển chuyển thánh thót, hệt như muôn tơ ngàn mối vấn vít bên tai Giang Tiểu Lưu.

Giữa sóng một vầng trăng nhỏ, như cá sấu nhả ngọc, một con thuyền hoa từ bên cạnh đi qua, mái chèo khua vỡ ánh trăng, làm thanh quang lăn tăn tỏa rộng.

 

Bài liên quan:


Tags:

Posted February 23, 2014 by Alex in category "DỊCH