No public Twitter messages.
Posted by Alex on Feb - 04 - 2014

LINH PHI KINH Hồi 2

[LINH PHI KINH, Phượng Ca | Hồi 2, Kim Lăng ca vũ | Alex dịch] – Ối da! – Bên dưới rú lên, khách xem nhảy loi choi, xô nhau chạy túa ra viên môn, mới được vài bước, trên không bỗng anh ánh van vát tựa mưa tạt. Tức thì, mấy chục người dừng khựng lại, thân thể cứng đơ trong tư thế chạy, y hệt rối gỗ hay phỗng đất.

Giang Tiểu Lưu tuy thô mãng, nhưng cũng nhận ra có điều không ổn, hé miệng toan kêu, Lạc Chi Dương đã vội giơ tay bịt mồm gã. Quan đao trên đài vũ động càng nhanh, quang hoa lớp lớp hệt vầng trăng sáng, keng keng chói tai mãi không ngơi, tia lửa bắn tung tóe. Quan Công bước chân lảo đảo, gầm lên một tiếng, đột nhiên nhảy phắt ra sau, hoành đao trước người, đanh giọng:

– Ném ám khí đả thương người thì ra cái gì? Mau lộ diện, cùng gia gia phân tài cao hạ!

Giang Tiểu Lưu lấy làm lạ:

– Ngẫn à, trong kịch làm gì có lời thoại này.

Lạc Chi Dương khẽ mắng:

– Im đi, để người ta nghe thấy thì cái mồm này cũng chẳng còn đâu.

Giang Tiểu Lưu ngạc nhiên:

– Sao lại không còn mồm?

Lạc Chi Dương lạnh lùng:

– Đầu bay rồi, mồm còn sao được?

Lặng phắc một hồi, chợt nghe “ha” một tiếng, từ sau hòn giả sơn chầm chậm bước ra một người. Giang Tiểu Lưu suýt buột miệng kêu lên. Nguyên lai đây chính là bạch y văn sĩ đứng ở đầu thuyền hồi hôm, viên minh châu trên ngọc bội lấp lóe sáng trong bóng tối.

– Ngươi là ai? – Quan Công trừng trừng nhìn văn sĩ, mắt lộ vẻ nghi hoặc.

Bạch y văn sĩ mỉm cười:

– Triệu Thế Hùng, hai mươi tám năm cách mặt, ngươi không nhận ra ta nữa ư?

Quan Công đảo mắt, chợt há hốc miệng:

– Ngươi, ngươi…

– Ta cái gì? – Văn sĩ cười – Ta có phải là rất giống một người?

Triệu Thế Hùng toàn thân lẩy bẩy, run giọng trỏ văn sĩ:

– Ngươi, ngươi…

Văn sĩ cười nói:

– Nhớ ra chưa? Ngô vương Trương Sĩ Thành, có phải là rất giống ta…

– Ngươi… – Triệu Thế Hùng giật lui, nuốt nước bọt đánh ực, cuối cùng cũng thở lại được – Trương Thiên Ý, ngươi đã chết rồi cơ mà.

– Phải đấy, ta cũng lấy làm lạ kìa! – Văn sĩ cười rùng rợn – Hỏa hoạn Tề Văn lâu không thiêu chết ta, nước sông Bình Giang cũng không dìm chết ta, bấy giờ ta còn nghĩ, người nhà thiệt mạng cả rồi, ta sống làm chi nữa? Nhưng mà sống, là thiên ý, ông trời muốn ta làm chút chuyện. Triệu Thế Hùng a Triệu Thế Hùng, ta lùng sục ngươi đã bao năm, ta những tưởng, năm ấy ngươi bán đứng cha ta, lại chặt đầu anh ta, thì sớm đã cất cánh bay cao, không được phong hầu bái tướng cũng áo lượt quần là, phú quý vinh hoa. Ai ngờ từ bận đó ngươi lại bặt tăm. Thoạt tiên ta gắng truy tìm nơi thâm sơn đại trạch, nhưng đều hoài công vô ích. Ta bèn nghĩ, tiểu ẩn vu dã, đại ẩn vu thị, Triệu Thế Hùng ngươi người cũng như tên, là nhất thế gian hùng, chưa chừng lại nghĩ khác, sẽ chọn đại ẩn vu thị, bởi vậy ta chuyển hướng sang danh đô quận huyện, tìm tới tìm lui, chẳng ngờ ngươi to gan bằng trời, lại diễn tuồng ngay dưới mũi Chu Nguyên Chương, càng nực cười hơn nữa là, ngươi còn dám thủ vai Quan lão gia. Quan Vân Trường trung nghĩa toàn vẹn, còn ngươi, ngươi là hạng gì?

Triệu Thế Hùng trầm ngâm:

– Ta không giết anh ngươi! Cái chết của Ngô vương cũng không liên quan đến ta, ông ấy treo cổ tự tận.

– Ngươi sợ rồi ư? Triệu Thế Hùng? – Trương Thiên Ý cười, cơ mặt giần giật, trông còn khó coi hơn là khóc – Ta đã hỏi binh sĩ thủ thành Bình Giang. Tất cả chúng khẩu đồng từ, Tây môn là do ngươi mở. Ta cũng hỏi đám tì nữ may mắn sống sót trong vương phủ, khi thành bị phá kẻ đầu tiên lao vào nhà ta chính là ngươi. Còn về Ngũ ca ta, hà, lúc ngươi giết anh ấy, ta nấp trong cái vại gần đó, tuy không trông thấy mặt, nhưng nghe giọng mồn một, ngươi đòi giao thứ gì đó, anh ấy không đưa, ngươi bèn hoành đao chém luôn. Khà, tiếng rú thảm thiết của Ngũ ca, ta còn nhớ rõ, hai mươi tám năm nay, mỗi đêm nằm mộng, âm thanh ấy vẫn văng vẳng trong tai…

Mặt y nhăn nhúm hẳn đi:

– Ta còn nhớ, ngươi chém anh ấy tổng cộng hai mươi mốt đao…

Triệu Thế Hùng đứng trên đài, bộ mặt vàng xạm cứng đờ, một lúc sau mới cười khè khè:

– Nói như thế là, định chém trả hai mươi mốt đao?

– Không! – Trương Thiên Ý rung tay, chưởng tâm lập lòe bích quang – Ta dùng kiếm.

Triệu Thế Hùng cười khẩy:

– Kim châm của ngươi cũng rất lợi hại.

Trương Thiên Ý cười nhắc:

– Dạ vũ thần châm!

– Dạ vũ thần châm? – Triệu Thế Hùng rùng mình, giọng run lên – Ngươi, ngươi là đệ tử Đông Đảo?

Trương Thiên Ý cười nói:

– Ngươi chớ quên, cha ta xuất thân Đông Đảo, ta vô năng, dựa vào bóng cả của cha nên cũng được thu nạp làm thành viên Đông Đảo. Nhưng đừng sợ, ta không dùng thần châm bắn ngươi đâu. Ngươi giết Ngũ ca bằng hai mươi mốt nhát đao, ta sẽ đâm ngươi hai mươi mốt nhát kiếm thôi. Dù ngươi may mắn sống sót, nợ nần giữa hai chúng ta cũng coi như thanh toán xong.

Quan đao chững lại, Triệu Thế Hùng bỗng phá ra cười ha hả. Trương Thiên Ý nhìn lão, mắt lạnh băng như mắt rắn. Triệu Thế Hùng cười một hồi, đôi mày xếch bỗng nhướng lên, giọng đanh lại:

– Trương Thiên Ý, ta tuy già rồi, nhưng đao chưa già!

– Không dám! – Trương Thiên Ý nhẹ nhàng vuốt qua mũi kiếm, hàn khí thấm vào ngón tay – Khoái Tai Đao Triệu Thế Hùng, năm xưa tung hoành Tam Ngô, đao hạ chưa từng gặp địch thủ. Trận Bình Giang, một người một đao phá trận, gần như đã đốn hạ Khai Bình vương Thường Ngộ Xuân, khiến Hoài Tây Thập Bát Thiết Kỵ của lão khi kết chiến chỉ còn sót ba người. Ta trước sau cứ nghĩ, có phải vì chuyện này mà ngươi không tìm thấy chỗ dung thân ở Đại Minh? Sau phân tích, ngờ rằng không đúng. Bấy giờ Chu Nguyên Chương chưa lấy được thiên hạ, nhất định phải mua chuộc nhân tâm, nhi tử của Trần Hữu Lượng mà lão còn không giết, đời nào trách tội một hổ tướng như ngươi? Ngươi mai danh ẩn tích, e rằng còn có ẩn tình…

– Bớt rườm lời đi! – Triệu Thế Hùng thét lên – Triệu mỗ bất tài, muốn lĩnh giáo tuyệt học Đông Đảo.

– Hay lắm! – Trương Thiên Ý cầm chếch trường kiếm, chậm rãi bước lên đài.

 

Hai gã trên cây lưng đều ướt đẫm, không dám cả thở mạnh. Ở đây cách võ đài rất xa, Trương, Triệu tuy công lực thâm hậu, nhưng cũng không phát giác là còn có người. Lạc Chi Dương gắng kiểm soát nhịp tim, đảo mắt nhìn ra, bên ngoài hí viện đăng hỏa tưng bừng, thanh âm nhộn nhạo, trên mặt sông đằng xa, bảng lảng tiếng ca du dương trong trẻo.

Một trận gió mạnh tạt tới, thiết mã dưới hiên hí vang. Lạc Chi Dương ngoảnh mặt nhìn lại, võ đài rộng lớn là thế, đã chìm lỉm trong đao quang lồng lộng.

Quan đao của Triệu Thế Hùng thuộc loại tốt, năm xưa lão từng nhờ vào thanh đao này mà xung phong hãm trận, trảm tướng đoạt kỳ, cho dù lưu lạc kịch xướng, cũng chưa từng thả tay buông bỏ. Cương đao tám mươi mốt cân mà lão sử nhẹ bỗng, quang mang trắng lóa như tuyết bay lúc tháng Chạp trọng đông, không chỉ nhanh, mà còn chuẩn, còn độc. Tương truyền năm xưa, thanh đao này hớt được cả ruồi đậu trên đầu người mà không làm rụng lấy một cọng tóc. Triệu Thế Hùng tuổi đã cao, tốc độ có phần giảm sút so với thuở nào, nhưng độ chuẩn độc thì lại tăng một bậc, thế như sấm rung chớp giật, phóng qua lướt lại vù vù.

Trương Thiên Ý sử nhuyễn kiếm dài ba thước, thanh quang lóng lánh, mỏng tựa cánh ve. Thân pháp y nhanh đến ly kì, hễ chuyển động là nhòa như sương khói, giữa mịt mù lại thấp thoáng thanh mang, thoắt ẩn thoắt hiện, hệt như lá thuyền con, dập dồi lên xuống trong đao quang cuồn cuộn tựa ba đào.

Khoái Tai Đao tổng cộng có bảy mươi hai lộ, Triệu Thế Hùng hiểu rằng đối phương lợi hại, vì thế thủ bảy công ba, chuyển thức khéo léo kín kẽ, dùng nhanh đánh nhanh, bảy mươi hai lộ đao pháp chỉ chớp mắt đã sử hết, nhưng đến cái bóng của Trương Thiên Ý cũng không chạm được vào. Đối phương di chuyển phiêu hốt, chẳng giống người nữa, mà tựa quỷ hồn. Triệu Thế Hùng thấy lòng lạnh toát, mồ hôi rịn ướt chân tóc, cảm giác tê dại ngâm ngẩm dồn lên dọc hai cánh tay. Lộ đao pháp này tên là Khoái Tai, một là nhanh, hai là mạnh, phải gồng mình vận khí, dùng uy thế hoành tảo thiên quân áp chế đối phương, nếu đánh lâu vô ích thì khí thế suy giảm, khó tránh khỏi kiệt sức. Triệu Thế Hùng bẩm sinh thần lực, sử Quan đao vốn chỉ như vê hạt cải, mà đến lúc này cũng cảm thấy đại đao trở nặng, điều khiển không còn thuận tay như trước nữa.

Đang nóng lòng, lại thấy thanh quang láy động, mũi kiếm xanh đã trực chỉ tới ngực. Triệu Thế Hùng cả kinh, vội thu Quan đao chắn lại, nhuyễn kiếm như khói như sương tản ra một mảng xanh xanh, rung lướt qua sống đao. Triệu Thế Hùng toan lùi về sau, chợt nghe Trương Thiên Ý hô một tiếng “Trúng”, liền đó ngực trái lạnh toát tựa gió nhẹ phẩy qua, lão choạng choạng giật lui, cúi mặt nhìn xuống, một nhát rạch dài kéo từ ngực trái cho đến đầu vai, máu đang tứa ra, từ từ nhuộm hồng lớp áo.

– Kiếm thứ nhất. Khai môn kiến hồng. Thật rực rỡ!

Trương Thiên Ý tủm tỉm nói. Triệu Thế Hùng nghe lòng lạnh toát đi, nhát kiếm này mà sâu thêm vài phân là lão mất mạng, nhưng Trương Thiên Ý ghìm giữ, chỉ rạch xuống không quá một phân.

Triệu Thế Hùng nhìn vết thương, lòng dâng niềm bi phẫn. Đối thủ trêu chọc như vậy, căn bản là coi lão như lợn dê chờ vào lò mổ, nghĩ đến đây bèn rống lên, đại đao vạch ra một vòng sáng, tiếng như sấm nổ, quét về phía Trương Thiên Ý.

 

Bài liên quan:




Categories: DỊCH