No public Twitter messages.

Trong lúc đọc rưng rưng, đọc xong tay nổi đầy gai ốc, nên tôi xin em cho đăng lại. Bị cuốn vào bài từ khổ thứ ba, kể cội duyên của dã thú và giai nhân ấy. Nguồn: Nấm Độc Di Động

Từ Bộ bộ kinh tâm đến Từng thước là một quãng đường không dài, không ngắn.

Ấn tượng sâu sắc về Bộ bộ kinh tâm chính là ở giọng văn như có như không, an nhiên, tĩnh tại, như mây như nước mà đủ sức xoáy sâu vào tâm khảm của người đọc, mãi không thôi. Một chút thất vọng với Bí mật bị thời gian vùi lấp. Nhưng đến Từng thước, câu chuyện ban đầu vốn chẳng có gì cuốn hút, lại đủ khả năng khiến sức ám ảnh của Bộ b phần nào bị che lấp.

Từng thước lấy cảm hứng từ Sơn Hải kinh, kể về những vị thần, yêu, nhân, từ thuở hồng hoang khi trời đất chưa phân ranh giới (kiểu như thời Lạc Long Quân và Âu Cơ bên mình ấy). Khắp Đại Hoang (Trung Quốc) chia làm 3 tộc lớn: Hiên Viên tộc, Cao Tân tộc và Thần Nông tộc.

Nơi nhân tộc Cửu Di sinh sống, có con ác thú đứng ra bảo vệ nhân tộc Cửu Di chống lại sự đàn áp của Thần tộc Thần Nông. Khi bị đánh đuổi, mạng sống cheo leo trên vách núi, dã thú chợt nhìn thấy bóng thiếu nữ áo xanh, tung tăng giữa nước biếc, lãng đãng trong cánh hoa đào mùa xuân rực rỡ. Lần đầu tiên trong cuộc đời trăm năm của mình, dã thú cảm nhận được gió xuân đang thổi trong lòng nó.

Trải qua trăm năm nữa, dã thú tu luyện thành người, gọi tên Xi Vưu, trở thành tướng quân Thần Nông tộc. Một buổi ráng chiều vàng nơi Bác Phụ quốc, khi hắn chợt xoay đầu, bỗng gặp lại thiếu nữ áo xanh ngày trước, hắn như thấy hoa đào lại bừng nở đắm say, gió xuân thổi nhè nhẹ nhắc hắn vì sao hắn quyết thành người. Ánh mắt ấy đã níu chân thiếu nữ. Nàng chợt hỏi hắn: “Xin hỏi công tử, Bác Phụ quốc đi lối nào?”. Vì lưu luyến một ánh nhìn nồng nàn giữa bầu trời đỏ lửa, vì bâng khuâng bởi sự đắm say trong đáy mắt, Tây Lăng Hành đã giữ chặt hắn. Để rồi số phận quấn quýt. Nhiều trăm năm sau, khi cõng cái xác Xi Vưu đi giữa rừng đào ngàn dặm, nàng vẫn luôn miệng hỏi hắn, nếu ngày đó họ lướt qua nhau, nếu ngày đó nàng không bướng bỉnh giữ chân hắn, nếu ngày đó họ không gặp lại… liệu bi kịch có xảy ra?

Từng thước. Đã từng ước hẹn, và đã mãi mất đi. Một lời thề ngày hôm nay được thốt ra, liệu ngày sau có còn giữ vẹn? Huống chi trăm năm, ngàn năm, lời thề hẹn nào còn tồn tại? Lời ước vọng nào bị năm tháng phủ mờ, vỡ tan? Tưởng trăm năm, ngàn năm là mãi mãi, nhưng rốt cuộc, sinh mệnh càng dài chỉ làm nỗi đau càng thêm dai dẳng…

Từng thước có lời thề của Xi Vưu với Tây Lăng Hành, mãi đợi nàng dưới cội đào…

Từng thước có lời thề của Xi Vưu với Hiên Viên Bạt, dù nàng là ma, hắn cũng sẽ theo nàng…

Hai lời thề, hắn đều thực hiện trọn vẹn. Dù sinh mệnh mất đi, năm tháng không thể đợi nàng dưới cội hoa đào, cũng nguyện dùng máu tươi tưới tắm Cửu Lê, tặng nàng hàng trăm gốc đào rực đỏ. Dù nàng có thành ma, hắn nguyện dùng trái tim để nàng được sống. Tình yêu của hắn như đóa trụ nhan hoa, mãi mãi không tàn. Hắn chết, để nàng được sống. Hắn vẹn lời thề nhưng còn nàng? “Cứ tưởng mãi mãi ở bên nhau, dù có chết cũng chẳng có gì đáng sợ, nào ngờ có ngày, bắt buộc phải sống”. Mình nàng còn sống, giữ rừng đào hắn tặng, giữa trái tim đập từng nhịp, từng nhịp của hắn, lang thang trong nỗi cô đơn giày vò, gào thét, khóc than mỗi độ xuân về, chỉ ước ao được nghe thấy tiếng tim chàng lần cuối… Sống hay chết? Nỗi đau nào khủng khiếp hơn?

Từng thước có lời thề của Xi Vưu và huynh đệ, bảo vệ mảnh đất Thần Nông, có lời thề của Du Võng thiện lương trước nhân dân Thần Nông tộc. Cuối cùng, máu đỏ ngập sông, tiếng cười cuồng ngạo của Phong Bá, Si Mỵ Võng Lượng vụt tắt, Du Võng chết, Thần Nông tiêu vong, Xi Vưu chẳng còn. Lời thề vùi lấp giữa máu tươi và nước mắt.

Từng thước có lời hẹn của Nặc Nại và Vân Tang. Hẹn thề lần lữa, ngựa xe áo đỏ đón nàng về bên, tưởng vứt bỏ được thân phận,tưởng còn có thể nắm tay nàng ngắm nước non ngàn dặm, vậy mà lần nữa lỡ thề ngay trước cổng thành, để nàng đợi mãi, đợi mãi không thôi. Tưởng đâu chỉ lướt qua một đoạn đời của cuộc sống dài dằng dặc, tưởng rằng đã quên, hóa ra vẫn là không quên được. Nặc Nại hủy dung, cùng đồng bào nàng bảo vệ Thần Nông, chết đi rồi mà mắt vẫn nhìn về nơi xa, buồn hận giận thương, tất cả đều gửi theo cánh bướm. Vân Tang tưới máu tự thiêu, nắm tay chàng đi nốt con đường còn lại, ở nơi không có Cao Tân, không có Thần Nông, không có Hiên Viên, không có quốc gia, dân tộc…

Từng thước có lời thề của Thanh Dương, Thanh Dương. Vị vương tử lạnh lùng, cương quyết, có thể đạp bằng mọi thứ để bước lên ngai vị, cuối cùng lại là kẻ buông tay. Gánh nặng gia đình từ lúc nào làm tan biến chàng thiếu niên lưng đeo kiếm gãy, miệng ngậm cọng cỏ, ngang tàng ngạo nghễ, say khướt chòng chành khắp trời nam biển bắc. Thời gian thấm thoát trôi qua, ai còn nhớ chàng thiếu niên ngày đó, ai còn nhớ chàng vương tử gục ngã giữa chiến trường vẫn đau đáu cho gia đình, cho mẹ, cho em?

Gánh nặng trên vai, gánh nặng như núi, chẳng dám ước hẹn, chẳng dám riêng tư. Chắc hẳn có lúc nào đó, chàng những mong trở về tự tại, tiêu dao, nắm tay khúc gỗ Chu Du của chàng đi khắp non xanh nước biếc. Nhưng chàng không dám, không thể, chỉ mong rằng Chu Du mãi mơ hồ, mãi là một khúc gỗ ngốc nghếch, bởi chỉ có ngốc mới không đau, chỉ có gỗ đá mới thôi đau lòng. Vậy mà chàng có ngờ, chỉ một lời hẹn bâng quơ, đợi chàng trở về, đã khiến khúc gỗ ấy đợi mãi không thôi. Chàng tưởng có thể bảo vệ được Chu Du khỏi đau nhưng ngàn vạn năm đều “ngưng đọng trong giây phút người ấy ra đi”, tưởng như người còn ở đây, dặn dò, tiễn biệt, tưởng như chéo áo người vẫn còn nơi đó. Chờ đợi, chờ đợi mãi không thôi. Là ngốc hay không ngốc?

Từng thước có lời thề của Thanh Dương và Xương Ý, quyết bảo vệ gia đình của họ, vậy mà rốt cuộc, Hiên Viên Bạt, tiểu muội thanh khiết, vô tư của họ vẫn phải nai nịt giáo gươm, thống lĩnh ba quân, thay anh ra trận. Ước nguyện vỡ tan.

Từng thước có lời thề của Xương Ý với binh sĩ, nguyện đứng trước đầu sóng ngọn gió, hy sinh oanh liệt, quyết không bỏ hàng vạn binh sĩ sau lưng. Còn lời thề của chàng với Xương Phó, Xương Phó thay chàng hoàn thành, sống làm chim liền cánh, chết làm cây liền cành, nguyện vùi thân xác cùng nhau.

Từng thước có lời thề của Di Bành với mẹ, vì thù hận che mắt từ lúc nào biến thành quỷ dữ, giết hại anh em, đồng đội cuối cùng cũng bỏ mạng dưới tay tiểu muội mà mình đã cứu năm nào. “Con quái vật lần này mạnh quá”, thù hận quá sâu, cái chết hóa ra là sự giải thoát.

Từng thước có lời hứa của những người bạn Luy Tổ, Viêm Đế và Vương Mẫu. Lời thề mãi mãi bên nhau, mãi mãi tiêu dao tự tại, đến một ngày cũng phải rời xa, khi tiếng tiêu chưa kịp dứt, lời ca đứt đoạn, điệu múa vẫn bâng khuâng. Buổi chiều vàng hôm ấy, cứ ngỡ ngày rộng tháng dài, có ngày gặp lại, ngờ đâu một khúc nhạc phải đến ngàn năm mới có thể kết thúc, lời xin lỗi mất đến vạn năm mới thốt ra. Cuối cùng chỉ còn một Ngọc Sơn trăm năm mùa xuân mà có một ngày đổ tuyết, chỉ còn một người ôm ấp quá khứ, ngóng vọng về buổi chiều tà năm xưa. Núi biếc chưa già, lại vì chàng mà bạc cả mái đầu… Sinh mệnh kéo dài, chỉ làm nỗi đau thêm dai dẳng…

Từng thước có lời hứa của Hoàng Đế Hiên Viên với Đồng Ngư thị, xây cho nàng tòa lâu đài để ngày ngày cùng nàng thưởng trăng. Chỉ Nguyệt điện dựng xong, nhưng họ chẳng bao giờ cùng ngắm trăng được nữa. Bởi Hoàng Đế không còn là thiếu niên mặt trời dưới chân núi Hiên Viên ngày trước, còn Đồng Ngư cũng đã đánh mất người con gái yểu điệu, run rẩy trong tay ông ngày xưa.

Hoàng Đế yêu ai? Người con gái yếu đuối dựa vào lòng ông hay cô tài nữ tiến đến trước mặt ông dưới ánh trăng? Người đã cùng ông chia sẻ kí ức thời niên thiếu hay người vợ sát cánh sinh tử cùng ông trên bước đường đại nghiệp? Hay đều không phải? Đâu đó trong cuộc đời binh biến của mình, có bao giờ ông cảm thấy cô đơn?

Hoàng Đế có lời thề với huynh đệ Hiên Viên, có lời thề với quốc gia dân tộc, có ước vọng bước lên đỉnh Thần Nông sơn nhất thống thiên hạ. Tráng chí nam nhi, đầu đội trời chân đạp đất, anh hùng vạn trượng một thời Luy Tổ say mê. Để rồi giật mình tỉnh giấc, tóc mai bạc trắng nhận ra phải chẳng mình đã chọn nhầm người. Hy sinh một đời, đến sinh mạng bản thân không tiếc, khôi giáp cùng ông ra trận, mất đi rồi cùng lắm chỉ có một giọt nước mắt của giao long đưa tiễn bà. Là sai hay không sai? Là yêu mù quáng hay bản thân từ đầu gặp gỡ đã là sai lầm?

Hoàng Đế không sai, ông có hùng tâm tráng khí, ôm ấp giấc mộng đế vương như bao nam tử khác, đạp bằng mọi thứ để lên ngôi, không tiếc xương máu những đứa con của mình. Nhưng liệu ngày sau, bước lên đỉnh Thần Nông rồi, quay đầu lại liệu còn có ai gọi ông 1 tiếng cha, liệu còn có ai vững vàng mặc áo khiên giáp trắng mỉm cười giúp ông vững tin bước tiếp?

Luy Tổ không sai, tình yêu không có lỗi, lỗi ở chỗ bà đã chọn phải người bà không nên yêu. Bà yêu người anh hùng Hiên Viên tỏa sáng như mặt trời, nhưng người anh hùng đó, không phải của bà, cũng chẳng phải của Đồng Ngư thị, ông là của ngai vàng, của Hiên Viên, của tham vọng. Vứt bỏ tuổi thanh xuân, đuổi theo thứ ánh sáng phù hoa, đến lúc nhận ra thì đã quá muộn. Cánh phượng bạc đầu mệt mỏi đã đến lúc dừng chân…

Từng thước có lời thề của Chúc Dung với Thần Nông tộc. Dù đê tiện bỉ ổi, dù tàn bạo hung ác cũng nguyện hy sinh chứ quyết không khom lưng chống gối trước kẻ thù.

Từng thước có lời thề của Thiếu Hạo Cao Tân, chàng vương tử vừa lạnh lùng vừa ấm áp, cao cao như non Bắc, êm đềm như nước Nam, áo trắng tung bay, khí chất phiêu dật, ngọc thụ lâm phong.

Ngày đó gặp nàng, nàng thập tử nhất sinh. Ngày sau gặp lại, nàng kiên trì níu kéo, trò chuyện suốt đêm. Đêm tân hôn, nàng hỏi chàng muốn nàng làm vương tử phi hay làm vợ chàng? Có khi khác nhau? Vương tử phi sẽ giúp chàng lên ngôi, còn vợ, sẽ kề vai sát cánh cùng chàng đến bạc đầu. Đêm đó chàng cười, tự nói chàng không cần vợ, chàng cần ngai vàng, vả chăng, ngai vàng cũng quá chật chội, chẳng đủ cho hai người. Câu hỏi của nàng ngày hôm ấy, trăm năm sau còn đi đi lại lại trong tâm thức chàng, tiếc thay, chàng chẳng còn cơ hội trả lời nữa.

Thiếu Hạo yêu nàng, yêu từng khoảnh khắc bên nàng, dù là giả tạo, dù chỉ để che mắt đế vương, nhưng cảnh có nàng nên càng đẹp, hoa có nàng cùng ngắm nên càng thơm, rượu chàng ủ có nàng thưởng thức nên càng dịu dàng, ngọt lịm. Thế nhưng người con gái chàng nắm chặt tay ngày đó, người con gái cùng chàng bước lên cầu Nhân Duyên, người con gái là vương tử phi của chàng, mãi mãi chẳng bao giờ là vợ chàng thật sự.

Thiếu Hạo khát khao biết bao ánh lửa ấm áp sửa ấm trái tim chàng, nhận ra cuối bão tuyết lạnh lẽo kia, có ánh lửa của Thanh Dương, có nàng thiếu nữ áo xanh nắm chặt tay chàng bước tiếp. Dưới ánh trăng, Thiếu Hạo run rẩy hứa với nàng, muốn nàng trở thành người vợ duy nhất. Trên sa trường, Thiếu Hạo nắm tay Thanh Dương, hứa với hắn, thay hắn bảo vệ gia đình hắn… Thiếu Hạo yêu Tây Lăng Hành, Thiếu Hạo là bằng hữu của Thanh Dương, ca ca của Xương Ý.

Nhưng Thiếu Hạo cũng là Cao Tân Thiếu Hạo, là Tuấn Đế cao cao tại thượng, lạnh lùng, cô độc, Thiếu Hạo yêu nàng nhưng Tuấn Đế còn yêu hơn ngai vàng và hàng trăm, hàng ngàn ngọn hoa đăng trên dòng sông Cao Tân. Nàng không chỉ là Tây Lăng Hành mà còn là Hiên Viên Bạt, Thanh Dương không chỉ là Thanh Dương mà còn là vương tử Hiên Viên. Quốc gia, dân tộc mãi mãi là rào cản, ngăn cách tình yêu và bằng hữu.

Thiếu Hạo có thể bỏ qua tự tôn, chấp nhận đứa con rơi của A Hành và người đàn ông khác, giúp nàng che mắt người đời, bảo vệ tình yêu của nàng. Thiếu Hạo có thể không màng sống chết, dấn thân trận mạc, sát cánh cùng nàng bảo vệ quê hương. Thiếu Hạo có thể là vương tử si tình đứng dưới lầu cao ngước nhìn nàng… Nhưng Tuấn Đế chỉ có thể mở to mắt nhìn người chàng yêu dập đầu đến tứa máu, chỉ có thể lặng lẽ nhìn nàng chặt đứt ngón tay, cắt đứt duyên nợ, ngẩn ngơ thấy nàng xé toạc vạt áo, dứt tình bằng hữu, phu thê.

Tính toán trăm đường, giết cha hại em, chàng đã giữ vẹn lời thề với Cao Tân, giữ cho những ngọn đèn bên sông mãi mãi bình yên. Nhưng có còn ai nhớ đến Thiếu Hạo tài mạo song toàn, dịu dàng bình thản ngày trước? Có còn ai cùng chàng uống rượu khi bằng hữu đã vùi thây, có còn ai cùng ngắm hoa đăng trên sông cùng chàng khi người chàng yêu đã quyết liệt từ bỏ.

Cứ ngỡ tháng rộng năm dài, chàng không được như Xi Vưu, hét vang trời đất, đạp đổ nhân sinh giữ chặt nàng trong vòng tay, thì cũng nguyện lòng chờ đợi nàng, chờ một ngày nàng mỏi mệt, quay lại nhận ra có người vẫn luôn bên cạnh nàng. Cứ ngỡ nước chảy đá mòn, lòng chàng như thế, biết đâu có ngày nàng thấu hiểu. Thế nhưng  cũng là chàng hết lần này đến lần khác đẩy nàng đi. Ai bảo chàng là Cao Tân Thiếu Hạo, còn nàng là Hiên Viên Bạt, dù chàng vùng vẫy cũng chẳng thể thoát khỏi huyết mạch chảy trong người. Ước hẹn ngày đó dưới Ngu uyên, kiếp sau gặp nàng, cùng nàng đầu bạc, mãi mãi chỉ còn là ước nguyện riêng chàng.

Trong suốt câu chuyện, tôi vẫn luôn hy vọng A Hành quay đầu lại, một lần nhìn thấy Thiếu Hạo. Nhưng cuối cùng, thở phào nhẹ nhõm, hóa ra nàng đã không chọn nhầm. Bởi lẽ, dù người con gái có mạnh mẽ đến đâu cũng luôn khát vọng một người vì mình mà bỏ qua thân phận, địa vị, quốc gia, dân tộc, khát vọng một chỗ dựa vững chãi giữa sóng gió, phong ba. Xi Vưu dù là Đốc Quốc Tướng quân Thần Nông tộc nhưng với hắn, nàng là tất cả. Hắn có thể phong ấn nửa linh lực của mình để đến bên nàng. Hắn có thể không màng địa vị, tùy tiện cướp dâu. Hắn có thể chém giết tàn sát trên sa trường nhưng luôn ôm nàng vào lòng, cho nàng khóc, cho nàng dựa vào khi đã quá mỏi mệt. Chưa khi nào hắn buông tay nàng. Dẫu quốc gia còn đó, nhưng nàng, không bao giờ hắn từ bỏ.

Thiếu Hạo không thể là hắn, dù ước ao biết mấy, chàng cũng là Tuấn Đế Cao Tân, gánh nặng giang sơn này, ai gánh vác? Ngai vị này, chàng đạp bằng tất cả để bước lên, làm cách nào từ bỏ? Xi Vưu vì tình yêu mà chết, còn chàng, sống liệu có hạnh phúc hơn? Ranh giới quốc gia, dân tộc mấy ai có thể vượt qua? Cái ranh giới âm thầm mà vững chải ngàn năm ấy, mãi mãi ngăn cách chàng và hạnh phúc.

Tây Lăng Hành yêu Xi Vưu, kết cục bi thương, kẻ chết người sống nhưng nàng đã từng hạnh phúc, nhưng hắn đã mỉm cười lấy tim tặng nàng, lấy máu mình làm rừng đào ngàn dặm. Nếu nàng yêu Thiếu Hạo, biết đâu chẳng trở thành Luy Tổ thứ 2? Biết đâu nỗi đau nàng chịu còn đau đớn gấp bội, biết đâu Thiếu Hạo còn cay đắng trăm lần, bởi quốc gia, chàng chẳng thể từ bỏ, cho nên, nếu tình cảm ấy chỉ còn là nỗi tương tư, một mình chàng đau khổ. Vậy lại hay.

Chàng lấy mọi thứ chàng có, để đổi mấy cái chàng muốn.

Cao Tân vẫn bình yên, nhưng ngọn đèn cuối cùng trong lòng chàng đã vụt tắt. Chàng thiếu niên say tràn cùng chàng suốt thời tuổi trẻ, chàng tự tay đẩy chết, thiếu nữ chàng yêu, không còn đứng dưới gốc cây, cười nói gọi một loài hoa tên Thiếu Hạo, tự tay chàng đẩy nàng đi, không còn tiểu đệ ngượng nghịu gọi hai tiếng “Thiếu Hạo ca”, cũng chẳng còn người cha đào hoa, ẵm chàng đứng dưới Mỹ nhân đào… Ngày đó dưới Ngu uyên, tưởng chìm trong bóng tối cái chết, có A Hành cõng chàng kiên trì nhích từng bước một, ngày hôm nay, trong bóng tối đáng sợ hơn cả Ngu uyên này, còn có ai bên chàng nữa?

Tuấn Đế có Cao Tân, nhưng Thiếu Hạo, còn lại gì? Một Thừa Ân điện vắng lặng, quạnh quẽ, những ngày tháng mệt nhoài, cô độc, không uống vẫn say giữa hương hoa, giữa tiếng nước tí tách, tí tách vang vọng trong bốn bức tường… Rồi người ta cũng sẽ quên đã từng có một Thiếu Hạo rèn vũ khí, ủ rượu hoa, êm đềm như nước, vững chãi tựa non, cái tên Thiếu Hạo, cũng vùi chôn theo những kí ức ngọt ngào quá khứ, chỉ còn một Tuấn Đế cô độc giữa ngai vàng chật chội, chẳng đủ cho 2 người… Thiếu Hạo, Thiếu Hạo, Thiếu Hạo…

 

Trăm năm, ngàn năm hóa ra cũng chỉ là những ngọn gió lấp vùi kí ức.

Trăm năm trước, Cửu Di là tộc người tiện dân, trăm năm sau, nhờ Xi Vưu, Cửu Di trở thành mảnh đất sản sinh anh hùng, người ta ngờ ngợ khi nghe về một Cửu Di hèn hạ. Rồi trăm năm nữa trôi qua, Cửu Di lại trở về kiếp tiện dân. Mấy ai còn nhớ?

Viêm Đế nếm trăm loại chất độc cứu rỗi con người, chết vì độc phát tác. Trăm năm sau, câu chuyện nửa thực nửa hư, mấy ai còn tin? Mấy ai còn khóc?

Trăm năm, ngàn năm người đời mấy ai có ngờ Tuấn Đế lạnh lùng ngày trước từng là một Thiếu Hạo quá đỗi dịu dàng…

Ngàn năm sau, cuộc chiến này chỉ còn trong truyền thuyết, ai còn nhớ từng có một Hiên Viên Bạt đốt cháy thân mình, cứu chuộc muôn dân, chỉ còn một Hạn Bạt ghê sợ, gào khóc mỗi độ xuân về.

Bao nhiêu lời hẹn ước, bao nhiêu lời thề mong… Lời thề nào giữ vẹn, lời hứa nào tan tác như hoa. Liệu ai còn nhớ? Những ai đã quên? Khói lửa thời cuộc, rốt cuộc vùi chôn tất cả, sinh mệnh, tình yêu, bằng hữu và cả những lời thề ước. Đã từng, đã mất. “Những điều chúng ta tưởng rằng không thể chịu được, chúng ta đã chịu. Những điều chúng ta tưởng rằng không thể đánh mất, chúng ta đã mất”. Quay cuồng trong cuộc đấu tranh với vận mệnh, ai đã ngã xuống, ai vẫn sinh tồn? Thoáng chốc, tất cả chỉ còn là những nấm mồ xanh cỏ, lãng quên…

Thần tiên sống đến ngàn năm tuổi, một ngày trôi qua chỉ như một cái chớp mắt ngắn dài. Có biết đâu, sinh mệnh càng dài, càng làm nỗi đau thêm dai dẳng. Đôi khi, cái chết, còn nhẹ nhàng hơn phải gắng gượng mà sống trong kí ức bi thương.

 

Tôi đã từng có ý định không đọc Từng thước, vì đã được cảnh báo về độ bi thảm của truyện. Rốt cuộc vẫn đọc, vẫn đau nhưng không hối hận.

Nếu so với Bộ bộ kinh tâm, có lẽ vì cái bóng quá lớn của Nhược Hy-Dận Chân nên cặp đôi Tây Lăng Hành-Xi Vưu không có quá nhiều ấn tượng, dù họ, đứng riêng rẽ đều là những nhân vật hay, đặc sắc. Mặt khác, hệ thống nhân vật phụ của Từng thước có thể nói là xuất sắc, do đó phần nào che mất ánh hào quang chăng?

Đối với tôi, Đồng Hoa là tác giả ấn tượng, không tả nhiều, đôi khi cả bộ truyện nhân vật khá mờ nhạt nhưng chỉ cần một, hai đoạn cuối cũng đủ khiến người đọc nhớ mãi không quên. Ví dụ như Cửu a ca ở Bộ bộ kinh tâm, ví dụ như Thanh Dương, Chu Du ở Từng thước. Tưởng đâu chỉ là một vương tử quyết tâm trên con đường đoạt vị, hóa ra lại là một người anh, người con nhất mực yêu gia đình. Tưởng đâu chỉ là ngốc nghếch, gỗ đá, hóa ra cũng yêu, cũng đợi chờ.

Từng thước không chỉ có đóa hoa đào tình yêu của A Hành và Xi Vưu, Từng thước còn có những khúc ca bi tráng của lớp lớp con người xô nhau ra trận, giành giật và bảo vệ mảnh đất quê hương, có tiếng tù và thúc binh, có tiếng trống trận dồn dập, có tiếng gào thét, nói cười giữa máu tanh và nước mắt. Từng thước có tiếng đàn chếnh choáng men say của thiếu niên áo trắng, có khúc tiêu dịu dàng dưới ánh tà dương của ba người bạn xa xưa, có tiếng hát mời gọi bạn tình ngày Tết Khiêu Hoa dưới táng hoa đào. Từng thước có rừng đào ngàn dặm, có núi cao lạnh lẽo phương Bắc, có biển hồ rộng lớn Cao Tân, có rừng hoa Nhược Mộc, có cung điện tỏa sáng ánh trăng. Từng thước có giai nhân đứng chờ tình lang dưới cội hoa đào, có cầu Huyền điểu bắc ngang qua sông trong tiếng hát đồng nam đồng nữ, nối liền nhân duyên, có ngôi nhà giản dị, bình yên giữa trận chiến tàn khốc, có người anh hùng mạnh mẽ như giao long, có nữ chiến binh như phượng hoàng màu bạc, có chiến thần khát máu, có nam tử kiêu hùng,… Từng thước có Xi Vưu, A Hành, Thiếu Hạo, Thanh Dương, Xương Ý, Xương Phó, Luy Tổ, Di Bành, Hoàng Đế, Tuấn Đế, Viêm Đế, Vương Mẫu … những mảnh ghép khép lại một quãng lịch sử kéo dài trăm năm, cuối cùng, kẻ còn sống khóc thương người đã chết. Sinh mệnh kéo dài chỉ làm nỗi đau thêm dai dẳng… Đọc Từng thước để thấy vận mệnh xoay vần, tàn nhẫn đến mức nào. Đọc Từng thước để thấy lằn ranh giữa quốc gia, dân tộc đã hủy hoại ước mơ, tình yêu và hạnh phúc của con người như thế nào.

 

Từng thước có hai quyển, đoạn đầu tương đối lê thê, giới thiệu nhân vật là chính, chưa có cao trào, đôi khi tự hỏi có phải Đồng Hoa viết hay không. Nhưng sang quyển 2, bi kịch được đẩy lên dồn dập, từ lúc Thanh Dương chết, trang nào cũng đầy nước mắt, đau lòng đến mức phải khó khăn lắm tôi mới đọc hết quyển 2, lúc này mới thấy quyển 1 thật là quá nhẹ nhàng, chỉ muốn quay về đọc lại quyển 1.

Nếu nói Từng thước sánh ngang một bản anh hùng ca, có lẽ hơi khập khiễng, nhưng Từng thước quả đã phần nào thoát khỏi cái bóng ngôn tình khi người đọc không chỉ rơi nước mắt bởi một đoạn chuyện tình nam nữ mà còn có thể bật khóc bởi khói lửa chiến tranh, bởi tình cảm gia đình, huynh đệ, bởi nước mất nhà tan…

Lại nói về tả cảnh, cá nhân tôi nhận thấy Đồng Hoa hơi sa đà vào tả cảnh trong Từng thước, đặc biệt là quyển 1, nhiều đoạn rất lê thê buồn ngủ. Đặc biệt, đối với những cảnh bà hết lời ca ngợi, dùng bút lực tả đến từng ngóc ngách, từng cái lá, cái hoa thì tôi lại thấy bình thường, nhưng những đoạn bà chỉ lướt qua, hoặc dùng lời thơ mà miêu tả, lại cảm thấy lung linh tuyệt đẹp.

Điển hình, đoạn ấn tượng nhất với tôi chính là đoạn miêu tả lễ thành hôn giữa Thiếu Hạo và A Hành. Hàng ngàn con chim Huyền điểu bắc qua dòng sông tạo chiếc cầu ngũ sắc, hàng trăm đồng nam đồng nữ đứng bên bờ hát vang bài hát đón dâu giữa tiếng chuông ngân thanh thoát. Mĩ nhân thanh lệ, anh hùng tuấn tú bước lên chiếc cầu nối liền nhân duyên, giữa tiếng hát đồng thanh:

Thước kia có cái ổ xinh,

Chim cưu bay đến chiếm giành ở trong.

Nay nàng đến buổi lấy chồng,

Hằng trăm xe ngựa đến cùng đón dâu.

Thước kia có cái ổ xinh,

Cưu đà làm của mà tranh ở vào.

Nay nàng đi lấy con vua,

Hàng trăm xe ngựa đưa dâu rõ ràng.

Thước kia có cái ổ xinh,

Đông đầy cưu đã chiếm nhanh ở vào.

Nay nàng lấy bực chư hầu,

Hằng trăm xe ngựa chực chầu thành hôn.

(đoạn này không đúng lắm, sẽ chỉnh sửa sau, trong truyện dịch hay hơn)

 

Thật là một cảnh như mơ, đến đây phải phục Đồng Hoa khi chọn một bài Kinh Thi không thể hợp hơn, nâng cảnh nâng tình. Tuyệt vời!

 

Là khi A Hành đứng dưới vườn hoa, tay tưới rượu miệng cười đùa “Đây là bậc quân tử say trong các loài hoa, có thể đặt tên là Thiếu Hạo hoa.” Đó chỉ là một đoạn nhỏ trong kí ức của Thiếu Hạo nhưng rõ ràng, không chỉ có Thiếu Hạo đắm say mà tôi cũng chết đứ đừ trước mĩ cảnh tượng diễm lệ đó.

Là Thiếu Hạo cưỡi Huyền điểu, bạch y nam tử, phong lưu tài mạo, dũng mạnh dịu dàng, rẽ mặt trời, lướt trên gió đến Ngọc Sơn, nhoẻn miệng cười “A Hành, ta là Thiếu Hạo”… Haiz, cô gái nào không rung động? A Hành vốn trong lòng đã có Xi Vưu cũng không khỏi ngẩn ngơ (huống chi đứa mê giai đẹp như mềnh :D)

Là Vương Mẫu tóc xanh, vừa khóc vừa cười vừa múa trong tiếng tiêu lỡ hẹn đến 3000 năm. Thoáng chốc, Ngọc Sơn quanh năm mùa xuân bỗng đổ tuyết, thiếu nữ năm nào đầu bạc bi thương, khóc than cho nỗi lòng chưa kịp nói. Núi biếc chưa già, đã vì chàng bạc cả mái đầu…

Nếu bạn hỏi tôi, đây là một tác phẩm như thế nào, tôi sẵn sàng trả lời, rất xuất sắc. Nhưng nếu bạn hỏi tôi có nên đọc hay không, tôi đành thở dài, không nên, không nên…

 

TỪNG THỀ ƯỚC

Tác giả: Đồng Hoa

Dịch giả: Tố Hinh

Thể loại: thần thoại, bi tình

Xuất bản: Nhã Nam 3/2013

Giá: 215.000 đ (2 tập)

 

Bài liên quan:




Categories: LUẬN, TRUYỆN