No public Twitter messages.
Posted by Alex on May - 27 - 2013

LINH PHI KINH Tiết tử (2)

[LINH PHI KINH, Phượng Ca | Tiết tử | Alex dịch] Thích Ấn Thần trợn tròn hai mắt, đột ngột thét vang “Ngưng!” Tu Nguyệt như ăn một gậy, mắt tối sầm, ngất lịm đi. Sau tiếng thét, bầu không rơi vào tịch mịch. Hồi lâu trong cửa vọng ra một tiếng thở dài, Linh đạo nhân buồn buồn nói:

– Hà cớ làm liên lụy đến người khác, Thích tiên sinh?

Thích Ấn Thần cười nói:

– Thích mỗ chỉ mới thăm dò, nào ngờ đạo trưởng thần thông quảng đại, làm Thích mỗ muốn ngưng mà không xong. Hai chúng ta giao thủ, tiểu tử này không thể bứt ra đi được. So với việc làm hắn tẩu hỏa nhập ma, chi bằng để hắn bất tỉnh nhân sự.

Linh đạo nhân nín lặng, rồi lại buồn buồn than:

– Thích tiên sinh võ công tuy cao, tiếc thay quá ư bá đạo.

Thích Ấn Thần cười nói:

– Thánh nhân dạy “nhu nhược thắng cương cường”. Đạo trưởng sở trường âm nhu, ngại gì không thắng võ công bá đạo của ta.

– Tiên sinh chê cười rồi, – Linh đạo nhân nói – Mời vào trong đàm đạo.

– Được! – Thích Ấn Thần tiến lên một bước, kình khí xô tới, cửa gỗ bật ra. Thích Ấn Thần phất tay áo bước vào. Phòng không đồ đạc, chỉ trải một chiếc chiếu, đang ngồi một đạo sĩ bên trên. Đưa mắt nhìn kỹ, thấy đạo sĩ tuổi chưa quá bốn mươi, vóc dáng mảnh khảnh, râu tóc đen nhánh, nhãn thần sáng quắc tựa phát quang trong phòng ốc tối mờ.

Hai người nhìn nhau, mắt hút chặt mắt như nam châm. Linh đạo nhân bất động tựa mộc thạch, Thích Ấn Thần áo không gió mà lay, nền nhà bốc gió xoáy, du cánh cửa vào ra, cuối cùng “cạch” một tiếng, cửa sập vào ngõng.

Thích Ấn Thần ung dung ngồi xuống, cười nói:

– Linh đạo trưởng hẹn ta đến ấn chứng đạo học?

– Phải – Linh đạo nhân gật đầu.

– Dám hỏi đạo trưởng, chúng ta sẽ ấn chứng khẩu trung chi đạo hay thủ trung chi đạo?

Linh đạo nhân nhíu mày:

– Khẩu trung chi đạo là gì?

– Khẩu trung chi đạo nuốt sơn hà nhả tinh tú, hít thở lục hợp cười nạp núi sông, lấy thương hải làm men ủ, mượn thiên địa làm ly say, ăn gan rồng uống tủy phượng, chiêu thuốc bất tử, khoe sáng cùng nhật nguyệt.

– Thủ trung chi đạo là gì?

– Thủ trung chi đạo múa thần kiếm rạch Cửu Châu, lay động Ngũ Nhạc băng khắp Thất Hải, lấy Côn Luân làm trụ đỡ, rút tia chớp làm dây cương, trói xuân thu cầm nhật nguyệt, buộc bóng câu qua cửa, vĩnh hằng ngang Bắc Đẩu.

– Khí phách lớn thật! – Linh đạo nhân xoa tay cảm thán – Nạp vạn vật vào ngực áo, vần thiên địa trong bàn tay, đây là đạo của Thích tiên sinh đó ư?

Thích Ấn Thần mỉm cười

– Gần như thế!

– Tức là, tiên sinh còn có đạo khác?

– Chu thiên nhật nguyệt chẳng qua chỉ là biểu tượng của vạn vật. Đó là hữu hình chi đạo, không phải vô hình chi đạo.

Linh đạo nhân giãn mày, gật đầu:

– Bần đạo hiểu rồi, tiểu tượng hữu hình, đại tượng vô hình, đạo của tiên sinh tàng ẩn giữa sơn hà thiên địa, xuất hiện khắp nơi nhưng nhìn mà chẳng thấy.

– Xuất hiện khắp nơi nhưng nhìn mà chẳng thấy. Nói hay lắm! – Thích Ấn Thần vỗ tay cười – Thế đạo của đạo trưởng là gì?

Linh đạo nhân cười:

– Đạo của Thích tiên sinh có khẩu-thủ hữu biệt, đạo của bần đạo cũng có khẩu-thủ hữu biệt.

– Hay a, mời nói nghe thử.

– Khẩu trung chi đạo quạt gió lớn quét mây lành, thét vọng cửu tiêu âm vang vạn lý, lấy càn khôn làm phế phủ, biến cầu vồng thành miệng lưỡi, nhả tiếng rồng ngâm, ngân điệu oanh ca, nghe sấm lạc trần, hưởng niềm vui tiên cảnh.

– Diệu luận. Thủ trung chi đạo thì sao?

– Thủ trung chi đạo đàn dao cầm vọng khắp bát hoang, điên đảo lục dục câu dẫn thất tình, mắc giang hồ làm tơ trúc, biến vực thẳm thành cổ tiêu, thấu suốt âm dương, phân tách tham thương, nâng lệ minh châu, rọi màn trăng sáng.

– Có ý tứ – Thích Ấn Thần cười nói – Đạo của đạo trưởng có phải là âm luật?

– Gần như thế – Linh đạo trưởng cười đáp.

Thích Ấn Thần gật đầu:

– Tiểu âm rành mạch, đại âm loáng thoáng, đạo của đạo trưởng tàng ẩn giữa sông hồ mây gió, tại hạ ở trong mà không cảm nhận được gì cả.

Linh đạo nhân im lặng. Thích Ấn Thần cười nói:

– Linh đạo trưởng, công phu nước bọt của chúng ta ngang ngửa rồi, muốn phân thắng phụ, e rằng phải tái đấu một trận thôi.

– Mời Thích tiên sinh – Linh đạo trưởng dựng một tay trước ngực, tay kia buông thõng.

Thích Ấn Thần cười ha hả, tả thủ cuộn thành quyền, từ từ đẩy ra. Lão xuất thủ chậm rãi nhưng kéo theo kình phong, như long xà bàn tẩu, tưởng trái mà phải, tưởng trên mà dưới, tưởng thẳng mà gấp, tưởng chậm mà nhanh, bình bình đạm đạm một quyền nhưng gồm thâu vô tận biến hóa, đủ để khắc chế bất kỳ loại võ công nào trong trời đất. Dù đối thủ ứng phó ra sao, họ Thích đều có thể giành lấy tiên cơ, vững vàng chế ngự.

Nhưng Linh đạo nhân không ứng phó, không né tránh cũng không xuất thủ, chỉ nheo mắt, tay dựng trước ngực. Quyền phong tới nơi, thế như sóng cuộn, đạo bào hấp gió lay phần phật, thoắt xẹp thoắt phồng. Quyền phong xô vào hắn, hệt như nước dữ vấp đá, cuộn xoáy rồi băng qua. Linh đạo nhân mặt không đổi sắc, cười nói:

– Thích tiên sinh, quyền này có danh hiệu không?

Thích Ấn Thần nhướng mày cười, cất giọng sang sảng:

– Tùy cơ nhi phát, nói gì danh hiệu. Nếu đạo trưởng không chê Thích mỗ cuồng vọng, thì ta gọi nó là Đi tượng vô hình quyn vậy.

– Hay cho Đi tượng vô hình quyn, giờ hãy xem Đi âm hy thanh ch của bần đạo! – Linh đạo nhân duỗi năm ngón tay, khẽ vẩy tới trước như gảy cổ cầm, hắt ra một luồng nhu kình. Thích Ấn Thần đã từng kiến thức chỉ lực trên tấm bia, không dám chần chừ, lập tức thu quyền chiêu về chặn chỉ. Hai luồng kình lực tương giao, Thích Ấn Thần chợt thấy bất diệu. Kình lực của Linh đạo nhân thoạt trông nhu hòa, thực ra đan khít như nong, khởi phát ung dung mà xáp đến gần thì sinh lực cản, thế như dây cứng kéo căng, hãm đầy đàn lực, hễ buông tay là bật ngược trở về.

Thích Ấn Thần thân kinh bách trận, gặp qua không ít cao thủ. Những người đó dù quyền hay chưởng, thường đều chứa mấy đợt kình lực, hết đợt này đến đợt kia, khí thế ồ ạt như giang hà sóng gối, buộc người ta ứng đối liên hồi, nhưng kình lực dạng ấy khó duy trì lâu, sáu bảy đợt là cực hạn, hễ vượt quá, thế tất suy kiệt.

Kình lực của Linh đạo nhân thì khác, đâu chỉ sáu bảy đợt, mà phải ngàn đợt vạn đợt, vô tận vô cùng, mỗi đạo kình lực đều rất nhu hòa, nhưng trước sau tiếp nối, liên miên bất tuyệt, Thích Ấn Thần xung khai một tầng thì lại vấp phải một tầng khác, quyền kình hệt như nước rỏ trên đá, phải mài từng chút từng chút một, lại như thủy ngân đổ tràn, cần mẫn kiếm tìm những kẽ hở mà thấm vào nội lực đối phương.

Thích Ấn Thần sở trường cương mãnh, không bao lâu nội kình bắt đầu suy giảm. Linh đạo nhân lập tức xuất chỉ điểm vào sơ hở trên quyền kình của lão, tiến hành phản công.

Thích Ấn Thần gầm khẽ, đẩy tiếp quyền thứ hai. Linh đạo nhân hồi thủ cản trở, hai luồng kình lực dội vào nhau, làm cuồng phong cuộn lên trong tịnh thất. Vẫn đang ngồi, cả hai cùng bị đẩy tuốt về hai phía, chỉ trong tích tắc, quyền chưởng ào ạt như mưa, giao kích đến hơn trăm chiêu, xuất thủ thần tốc quá mức tưởng tượng.

Cứ lăng không giao thủ như thế, hai bên lùi ra mỗi lúc một xa, chẳng mấy chốc đã tới sát tường, tưởng chừng tường bục nhà thủng đến nơi, cả hai thoắt lại dừng tay, cụp mắt rủ mày, ngồi trầm tư mặc tưởng. Hơn trăm chiêu vừa rồi đã vận dụng hầu hết mọi biến hóa của võ công trong thiên hạ. Cả hai tuy đều võ học uyên nguyên, nhưng nhất thời cũng cảm thấy cạn vốn, bèn cấp tập nghiền ngẫm, gắng sức phát giác chỗ sơ hở của đối thủ.

Hai người rơi vào trầm tư, sinh cơ thu liễm, tịnh thất hệt như mộ huyệt, lặng phắc nghe được cả tiếng kim rơi. Lại qua hơn một khắc, Thích Ấn Thần từ từ đứng lên, cánh tay phải vạch nửa đường tròn, đẩy quyền tới trước, quyền kình ngưng đặc như sơn, chậm rãi phóng về phía Linh đạo nhân.

Linh đạo nhân ung dung đứng dậy, điểm liền mấy chỉ, đầu ngón tay tới đâu, quyền phong xáo động tới đó, một luồng nội kình xuyên thấu quyền phong của Thích Ấn Thần, lao thẳng vào quyền đầu, theo kinh mạch luồn thẳng vào tạng phủ, Thích Ấn Thần thoắt thấy châu thân tê dại, chân khí chạy loạn, hệt như muốn phá não chui ra.

Linh đạo nhân không vận công khu tán dư kình, mà lại xuất chưởng kiêm chỉ tấn công. Thích Ấn Thần không sao ngờ được, đành dốc sức phản kích. Kình lực tương giao, Thích Ấn Thần rúng động, chỉ lực của Linh đạo nhân diện diện dư kình, gần như xung tán hết chân khí trong cơ thể lão.

Linh đạo nhân chiếm được thượng phong, không để đối phương nghỉ thở, kỳ chiêu diệu chước dồn dập phóng ra, thân mình hệt như bướm lượn muôn hoa, trong nhanh có chậm, phiêu dật bất quần, chiêu pháp dày đặc, thế như thác đổ, chỉ chưởng xé không trung, kéo theo âm rung nghe kinh tâm động phách, hợp lại rền vang như ca xướng. Thích Ấn Thần ở giữa vùng tiếng ca, tưởng đâu đang ở trong chuông đồng ngân nga, tâm thần dao động, trí óc xao lãng, nếu không phải vì định lực cao tuyệt thì chắc không trụ vững được rồi.

Tịnh thất ngang dọc không quá hai trượng, Thích Ấn Thần thoái lui liên tục, chẳng mấy chốc đã lùi sát góc tường. Thế công của Linh đạo nhân thì như mưa phùn tháng Năm đất Giang Nam, phiêu phiêu phất phất, không quá ào ạt, nhưng rả rích triền miên, không nghỉ không ngừng.

Từ khi xuất đạo tới nay, chưa bao giờ Thích Ấn Thần thất cơ đến thế. Lão áp lưng vào tường, vóc dạc to cao co rúm lại, khổ sở chống đỡ được hơn hai mươi chiêu, công thế của Linh đạo nhân cuối cùng cũng có phần suy yếu, Thích Ấn Thần liền hô một tiếng, quyền cước phóng ra, rầm rộ như biển dậy non xô, vun vút như sấm rung chớp giật, nhưng bất luận nhanh và nặng đến đâu, va phải kình lực của Linh đạo nhân thì cũng đều như đá tảng lẳng xuống hồ sâu thẳm, dẫu gợn được chút sóng, cuối cùng vẫn bị lòng hồ nuốt trọn.

Thích Ấn Thần ngấm ngầm khiếp sợ, cảm thấy những kẻ địch bình sinh hiếm gặp so với đạo nhân này bất quá chỉ là trẻ nít lên ba. Đáng sợ hơn nữa là, lão cảm nhận được rõ ràng rằng đến tận lúc này, Linh đạo nhân vẫn chưa dốc sức, giơ tay nhấc chân vẫn tiêu sái ung dung, cử động chứa đựng một loại tiết tấu cực kỳ vi diệu, tiết tấu ấy có thể ví với một tấm lưới. Thích Ấn Thần bất tri bất giác bị quây trong đó, còn Linh đạo nhân tùy tâm sở dục xuất thủ. Quái gở hơn nữa là, cảm giác bị dẫn dắt này không những không hề bức bối, mà ngược lại còn khoan khoái khôn nguôi.

Vỡ lẽ rồi, Thích Ấn Thần bèn ra sức cưỡng lại, cố công vùng thoát khỏi tiết tấu của Linh đạo nhân. Giằng co mấy chiêu, Thích Ấn Thần vướng tay vướng chân, không những không thể thoát ly vây hãm, ngược lại còn lún sâu thêm vào tấm lưới kia. Linh đạo nhân được đà tiến tới, chỉ chưởng đồng xuất vun vút, một luồng kình phong quét qua má Thích Ấn Thần, nửa mặt liền tê dại, cơ hồ mất hết tri giác.

Cứ thế này thì tất bại, Thích Ấn Thần hít sâu một hơi, chuyển thân xuất quyền. Nhác thấy kẽ hở, Linh đạo nhân bèn lao mình lên, vỗ một chưởng vào bối tâm Thích Ấn Thần, sắp đắc thủ thì chợt cảm thấy một tia kình phong bắn lại, nhọn như cương châm, đâm trúng vào cổ tay mình.

Linh đạo nhân tà tà giật lui, đáp xuống cách quãng chừng một trượng, đưa mắt nhìn cổ tay, không khỏi kinh ngạc:

– Thích tiên sinh, võ công gì đây?

Vô tướng thn châm – Thích Ấn Thần cười đáp – Là chiêu số ngẫu nhiên lĩnh ngộ ba năm về trước, đến hôm nay mới đem ra dùng.

Linh đạo nhân trầm ngâm, rồi gật đầu:

– Tiên sinh bức chân khí khỏi huyệt đạo, khiến toàn thân từ trên xuống dưới chỗ nào cũng có thể đả thương người, hệt như gai nhím, khiến đối phương không biết hạ thủ vào đâu.

Thích Ấn Thần cười nói:

– Đạo trưởng hảo kiến thức, vừa nhìn đã thấu căn bản của Thích mỗ.

– Hư thất sinh bạch, vô trung sinh hữu, là đạo lý vốn đã lưu truyền từ xưa. Thế nên mới có câu đại đạo chí giản, rất nhiều chuyện, xét đến chân tơ kẽ tóc tính ra đều có chỗ tương đồng.

– Nói hay lắm! – Thích Ấn Thần phá lên cười – Chỉ không rõ, võ công đạo trưởng có tinh diệu được như đạo lý?

Dứt lời tiến lên một bước, tay không nâng, chân không động, hư không vang tiếng gió hiu hiu, chân khí hóa thành trăm tia ngàn sợi phóng khỏi bách huyệt khắp người, tia to tia nhỏ, sợi thực sợi hư, có tia như kim như gai, xung khai chưởng lực của Linh đạo nhân, có sợi như thừng như mây, lăng không dệt thành một tấm lưới rộng, từ trên cao bủa xuống.

Kình khí giăng ngập tịnh thất, Linh đạo nhân không tránh vào đâu được. Hắn đứng nguyên tại chỗ, bất động, khuôn mặt như nước ngưng, ánh mắt như đầm sâu lặng sóng. Tụ bào phồng lên, đón lấy kình khí dày đặc, dáng như phi điểu cô ngạo bên sông, miệng bật ra hai chữ:

– Linh Phi!

Thanh âm chưa dứt, cuồng phong cuộn nổi, hai cỗ tuyệt thế đại lực xô ập vào nhau, vọt thẳng lên trời. Trong khói bụi, hai bóng người càng lúc càng nhòa, hóa thành ảo ảnh lưu quang, cuối cùng nhạt tan tuyệt tích.

 

Bài liên quan:




Categories: DỊCH