No public Twitter messages.
Posted by Alex on May - 18 - 2013

LINH PHI KINH Tiết tử (1)

[LINH PHI KINH, Phượng Ca | Tiết tử | Alex dịch] “Thiên hạ đệ nhất nhân, thế gian vô song đạo!” Một tấm bia xanh, khắc mười chữ vàng, gió mưa xói mòn lâu ngày, nét chữ đã phôi phai nhòa nhạt. Một đạo nhân đứng trước tấm bia, nhìn chăm chú hồi lâu mới ngẩng đầu trông tòa đại trạch trước mặt, ngói xanh chất ngất, tráng lệ phi phàm, hoành phi đề hai chữ “Thích phủ”.

Gia đinh canh cửa nhìn đạo nhân, cảm thấy rất khả nghi,

– Lão mũi trâu! Ngươi định làm gì đây?

– Hóa duyên! – Đạo sĩ đáp bừa.

Gia đinh xùy một tiếng, ngoái đầu vào trong gọi:

– Có người xin cơm này!

– Bần đạo không xin cơm – Đạo nhân khẽ lắc đầu.

– Đương nhiên ngươi không xin cơm rồi, – gia đinh hai tay chống nạnh, mặt lộ vẻ mai mỉa – Ngươi xin tiền.

– Bần đạo cũng không xin tiền.

– Không xin tiền? – Gia đinh nghi hoặc – Vậy ngươi xin gì?

Đạo nhân mỉm cười, trỏ chữ “đạo” trên tấm bia đá.

– Ý gì vậy? – Gia đinh thắc mắc.

– Đạo khả đạo, phi thường đạo, đã có thế gian vô song chi đạo, thì thân làm đạo sĩ, bần đạo muốn được thỉnh giáo.

Gia đinh biến sắc:

– Lão mũi trâu, ngươi đến gây sự à?

– Luận đạo thôi mà, làm gì có chuyện gây sự, – đạo nhân cúi đầu hành lễ – Xin báo một tiếng cho Thích Ấn Thần Thích đại tiên sinh.

– Ngươi không gặp may rồi, – gia đinh lắc đầu – Lão gia nhà ta đi Khai Phong rồi.

– Bao giờ về?

– Chẳng biết nữa – gia đinh sốt ruột – Lão mũi trâu, lão gia nhà ta thiên hạ vô địch, nếu ngươi định khiêu chiến sinh sự, thì ta khuyên ngươi hãy cân nhắc lại đã.

– Thiên hạ vô địch? – Đạo nhân cụp mắt cười, chìa tay phải, khớp ngón tay gầy đanh, đốt gồ lên như đốt tre. Hắn vẫy tay, đầu ngón tay lướt qua làm bụi đá trên mặt bia rơi lả tả, trên chữ “nhất” xuất hiện thêm một nét ngang, biến thành chữ “nhị” to tướng.

Chỉ pháp kinh thế hãi tục, gia đinh há hốc miệng, đứng đờ người ra. Đạo nhân vẫn tỉnh như không, lại xóa chữ “song” trên bia đá đi, tiếp đó duỗi ngón tay vạch ngoằn ngoèo, soạt soạt soạt một lát ra chữ “túc”.

Thế là, dòng chữ trên bia đã thành, “Thiên hạ đệ nhị nhân, thế gian vô túc đạo”, tẩy sạch hết khí thế cuồng ngạo, thay vào đó là sự lăng nhục cực cùng.

Gia đinh trừng trừng nhìn đạo nhân, mặt trắng bệch:

– Mũi… mũi trâu, ngươi là ai…

Đạo nhân ngẩng đầu lên, đôi mắt lãnh đạm sáng quắc:

– Bần đạo Linh đạo nhân, kẻ vô danh chốn sơn dã, nghe tiếng Thích tiên sinh tự xưng vô song chi đạo, nên đặc biệt đến học hỏi. Bần đạo tá túc ở Thừa Hoàng quán cách đây mười dặm, nếu Thích tiên sinh trở về, mong quá bộ lại thăm để luận đạo cho thấu triệt. Thời hạn ba ngày, quá hạn không chờ nữa.

Nói đoạn phất áo bỏ đi.

 

Tiếng ngựa hí xé toang sương sớm, Thích Ấn Thần thúc ngựa tung vó, dõi mắt trông phủ đệ từ xa, nét mệt mỏi in hằn trên trán.

– Phụ thân, – một thiếu niên chạy ào ra, quỳ thụp xuống đất lạy – Cuối cùng người cũng về rồi.

– Chạy chết toi hai thớt ngựa – Thích Ấn Thần nhảy xuống, thở dài vỗ vỗ lưng ngựa. Lương câu đã sùi bọt trắng, lảo đảo như sắp gục xuống.

– Yến Chi!” Thích Ấn Thần đảo mắt nhìn con trai – Chuyện đó là thật ư? Lúc nhận được phi cáp truyền thư, ta đang chơi cờ với Trí Thanh hòa thượng ở phủ tướng quốc.

– Hài nhi tuyệt không dám quấy nhiễu nhã hứng của phụ thân, nhưng sự bất đắc dĩ – Thích Yến Chi cúi mặt, khẽ nói – Nếu người không tin, có thể xem tấm bia.

Thích Ấn Thần tiến lại gần bia đá, chăm chú nhìn, gia nhân Thích phủ vây quanh đều nín thở theo dõi.

– Cương cực phản nhu – Thích Ấn Thần rờ lên chữ “túc”, nhẹ nhàng nói – Chỉ lực thiệt lợi hại!

Hai chữ “lợi hại” vuột ra khỏi miệng lão, Thích Yến Chi chưa từng nghe qua, không kìm được buột hỏi:

– Cương cực phản nhu là thế nào?

– Chữ ăn vào đá rất sâu, muốn làm được thế này, nhất định phải vận cương kình, nhưng nếu chỉ lực chí cương thì sẽ làm rìa chữ bị diềm rạn, nhưng con nhìn chữ ‘túc’ mà xem, viền đi rất mịn, đường nét trơn nhẵn, vận bút lưu loát, y như thể dùng bút lông sói êm mềm viết trên đậu phụ vậy.

Thích Yến Chi ngẩn người nghe, lẩm bẩm:

– Phụ thân… có làm được như thế không?

Thích Ấn Thần mỉm cười, bình tĩnh hỏi lại:

– Đạo sĩ đó vẫn ở Thừa Hoàng quán chứ?

– Vẫn, như con đi hỏi thì sau khi vào đạo quán, ông ta trước sau vẫn ở trong một tịnh thất, ngoài ba bữa cơm, thì cả ngày không ra gặp ai cả –  Nói đến đây, Thích Yến Chi rất bối rối – Cũng không biết ông ta định làm gì nữa.

– Trước cơn bão đất trời luôn tĩnh lặng – Thích Ấn Thần khép mắt, điềm đạm nói – Thế này là hắn muốn dồn sức đợi tấn công đây.

Thích Yến Chi vội hỏi:

– Phụ thân nghỉ ngơi đã chứ?

– Ta ngủ trên lưng ngựa rồi – Thích Ấn Thần phủi phủi tay áo, thản nhiên nói – Hay lắm, để ta đến Thừa Hoàng quán xem thế nào.

Thích Yến Chi ngập ngừng một thoáng rồi nói khẽ:

– Không biết phong thanh từ đâu ra, mà bao nhiêu võ lâm nhân sĩ đã kéo nhau đến Thừa Hoàng quán rồi.

– Kéo đến thì sao? – Thích Ấn Thần liếc mắt nhìn con – Con nghĩ ta sẽ thua à?

– Dĩ nhiên là không – Thích Yến Chi tỏ ra kích động – Phụ thân vô địch thiên hạ mà.

– Vô địch thiên hạ chẳng qua là cái hư danh thôi – Thích Ấn Thần thờ ơ nói – Yến Chi, con nghĩ vì sao ta lại lập tấm bia đó?

– Để tỏ rõ thần công cái thế của phụ thân.

Thích Ấn Thần lắc đầu, tay chắp sau lưng:

– Tấm bia này chẳng qua chỉ là mồi câu thôi.

– Mồi câu? – Thích Yến Chi ngẩn người.

– Đúng vậy – Thích Ấn Thần hả họng cười lớn – Ta muốn dùng mồi này để câu cao thủ trong thiên hạ, hôm nay vận khí khá đây, đã câu được một con cá bự.

Đoạn vừa cười lớn vừa cất bước thoăn thoắt đi về hướng Bắc. Lão bước còn nhanh hơn phi ngựa, chỉ một chớp mắt, đám gia nhân cưỡi ngựa đều đã bị bỏ lại đằng sau.

 

Đi qua một tửu xá, Thích Ấn Thần sực nhớ ra mình kiêm trình đêm ngày, đã một ngày hai đêm rồi chưa ăn uống, tức thì đi tới gõ cổng. Chủ nhân trông thấy lão, không khỏi kinh ngạc, Thích Ấn Thần cũng không nhiều lời, ngồi luôn xuống, gọi rượu nóng thịt bò bắt đầu ăn như gió cuốn.

Chữ “Thích” trong tên “Thích Ấn Thần” không phải là họ của lão, lão vốn không cha không mẹ, xuất gia từ nhỏ, nhưng trời sinh khí phách hùng cường, ham rượu chuộng thịt, ngàn ly không say, người ở không môn nhưng chẳng màng thanh quy giới luật, nơi cửa Phật chỉ học mỗi công phu, cuối cùng nhập thế hoàn tục, trở thành cường giả một thời.

Thích Ấn Thần lấy Thích làm họ, để biểu thị không quên nguồn gốc, đồng thời thường nói với người ta rằng lão cùng họ với Phật tổ, Như Lai lên trời xuống đất, duy ngã độc tôn, Thích Ấn Thần lão không cầu lên trời, chỉ cầu đứng vững trên mặt đất, không cầu dạo khắp tam giới, chỉ cầu thiên hạ nhất nhân.

 

Khi Thích Yến Chi và gia đinh đuổi đến nơi, Thích Ấn Thần đã uống cạn hai vò liệt tửu, ăn sạch mấy cân thịt bò, mặt không đổi sắc, sải bước đến Thừa Hoàng quán.

Cổng vào đạo quán khép chặt, bên ngoài xúm xít hơn một trăm người, có hào khách các châu các huyện, cũng có kẻ thù đã từng chiến bại dưới tay Thích Ấn Thần, lại càng không thiếu bọn nhàn nhân giang hồ chuộng chuyện thị phi từ bốn phương tám hướng đổ về, đứng nhốn nháo cả với nhau ở đấy.

Từ ngày Thích Ấn Thần hoàn tục tới nay đã hai mươi năm tung hoành ngang dọc, Bắc tới Đại Liêu, Nam tới Đại Lý, Tây tới Tây Hạ Thổ Phồn, Đông tới biên giới Đại Tống, đi khắp tứ phương ngũ quốc chẳng tìm được kẻ nào đáng mặt địch thủ, bởi vậy cô độc tịch mịch, dựng bia ngoài cổng, ngạo thị võ lâm. Bao nhiêu năm trôi qua, tấm bia vuông vức trước cửa Thích phủ hệt như vương ấn, như đế miện, sẵn vẻ thiêng liêng, không ai dám bạo gan mạo phạm. Nào ngờ đột nhiên xuất hiện một đạo sĩ miền sơn dã, cư nhiên đục đá thành chữ, khiêu khích đích danh Thích Ấn Thần, vô luận đảm lược hay thần thông cũng đều khiến đương thời chấn động.

Thấy Thích Ấn Thần, mọi người cúi mặt cụp mắt, tránh ra nhường đường. Thích Ấn Thần đến trước cổng đạo quán, cất tiếng gọi to:

– Linh đạo nhân ở đâu? Thích mỗ y lời phó ước đã đến đây.

Giọng như chuông đồng, rung rần rần mái ngói.

Một hồi lâu chẳng thấy ai đáp nhời, đạo quán tịch mịch như chết. Đám giang hồ hào khách bèn sinh nghi, “Phải chăng đạo sĩ đó chuột đội lốt hổ, nhác thấy bản diện Thích Ấn Thần thì khiếp đởm tháo chạy rồi?”

Đang xôn xao dò đoán, cửa lớn sơn đen bỗng “kẹt” một tiếng, từ từ mở rộng. Chúng nhân nghe tiếng quay nhìn, thấy bên trong bước ra một đạo đồng nhỏ nhắn, tuổi chưa quá mười hai, răng trắng môi hồng, khuôn mặt non thơ, thấy lố nhố những người thì hơi hoảng, phải mất một lúc mới định thần được,  cúi đầu hỏi:

– Thích Ấn Thần… Thích tiên sinh có đây không?

– Là ta – Thích Ấn Thần tách khỏi đám đông, tiến lên một bước. Vóc dạc khôi vĩ, thần thái tinh anh, giơ tay nhấc chân mỗi cử động đều toát vẻ tự nhiên mạnh mẽ. Bị khí thế của lão lấn át, đạo đồng bất giác giật lui, vấp chân ngạch cửa ngã phệt xuống đất.

Chúng nhân cười ồ lên. Thích Ấn Thần cũng tủm tỉm, cất giọng sang sảng:

– Tiểu đạo trưởng, ngươi gọi ta có chuyện gì?

Đạo đồng lồm cồm đứng dậy, mếu máo nói:

– Tiểu bần đạo là Tu Nguyệt, được Linh đạo trưởng nhờ cậy ra chuyển mấy lời cho tiên sinh.

Thích Ấn Thần gật đầu:

– Nói đi đừng ngại!

Đạo đồng ngoẹo cổ, mấp máy môi nhẩm lại hai lượt mới lên tiếng:

– Linh đạo trưởng nhắn, “Thần nhân vô công, thánh nhân vô danh, bần đạo không dám tự xưng thần thánh, nhưng thân là kẻ xuất gia, không muốn dương danh lập vạn, vì thế đã lánh mình vào tịnh thất, chỉ đủ chỗ cho Thích tiên sinh và bần đạo mà thôi. Hôm nay bất luận thắng phụ cao thấp, song phương đều không cần ra lời. Thích tiên sinh nếu đáp ứng, mời theo vào nhà một chuyến, nhược bằng không muốn, thỉnh tự tiện quay đầu trở về.”

Đám hào khách nghe vậy, thảy đều lộ vẻ thất vọng rõ rệt, thầm nghĩ tên Linh đạo trưởng này thiệt là quái gở, như hắn nói thì hai bên bế môn giao thủ, mọi người không được xem nhiệt náo, chả phải hò nhau kéo tới đây lại thành công cốc hay sao?

Hơn trăm cặp mắt đổ dồn vào mặt Thích Ấn Thần, lão trầm ngâm một chốc rồi gật đầu:

– Linh đạo trưởng dạy phải, tiểu đạo trưởng, xin dẫn đường!

Thích Yến Chi vội can:

– Phụ thân, chỉ e bên trong có chuyện ngụy trá.

– Ngụy trá thì sao? – Thích Ấn Thần cả cười, sải bước vào đạo quán. Đạo đồng đi trước dẫn lối. Dọc đường tuyệt nhiên không thấy bóng một ai. Thích Ấn Thần sinh lòng ngờ vực, bất giác âm thầm giới bị.

Vòng qua một hành lang cong, đến trước một cánh cửa, Tu Nguyệt cúi mình thưa:

– Linh đạo trưởng bên trong.

Thích Ấn Thần chăm chú nhìn chứ không đẩy cửa vào. Đạo đồng ngạc nhiên buột hỏi, “Thích tiên sinh, sao tiên sinh…” Chưa dứt lời, đã thấy Thích Ấn Thần nhướng mày lên, người toát bừng bừng sát khí.

Chỉ tích tắc, đạo đồng cảm giác mình bị kén quây, mũi miệng tắc ngạt, hô hấp đình trệ, luồng sát khí kia thời dâng lên mãi, từ bốn phương tám hướng xô dồn về gã. Đạo đồng vô thức giật lui, cho đến khi lưng dán sát tường, mồ hôi lộp độp như mưa. Gã ngước mắt nhìn Thích Ấn Thần, lòng sợ hãi khôn tả, đến nỗi phát sinh ảo giác, tưởng đâu con người ấy đã hóa thân thành ngọn núi cao sừng sững, chạm vào nhật nguyệt, còn mình trước mặt lão thì chỉ như con sâu cái kiến mà thôi.

Tu Nguyệt lạc phách xiêu hồn, cơ hồ muốn ngất. Đúng lúc đó, chợt thấy gió mát hiu hiu lùa tới, mơn man đôi má, thân thể nhẹ bỗng đi, tiếp theo là kình khí nhu hòa vỗ về từng đợt, ôm ấp quanh mình như một đụn bông.

Tu Nguyệt lấy lại hơi thở, cảm giác khí cơ xung quanh đã từ một thành hai, thoắt nhu thoắt cương, giao phong qua lại. Thích Ấn Thần khí thế cương mãnh bá đạo, thủ như thành vàng ngàn dặm, công như quân dữ một phương. Luồng khí nhu hòa kia tưởng chừng không hề giao tranh, song ào ạt không dứt, liên miên tuyệt kỳ, khiến cương mãnh chi khí của họ Thích tuy rằng lăng lệ, nhưng khác nào hổ tấn công nhím, không biết cạp răng vào đâu, lại như mãnh tướng bách chiến bị hãm trong trận đồ sinh tử, tuyệt thế võ công có thừa, nhưng không đủ đường thi triển.

Tu Nguyệt tựa lưng vào tường, đôi chân bủn rủn từng hồi, hai luồng khí vô hình kia xáp tới lùi ra, không những áp đảo nhục thân, mà còn tấn công tinh thần gã. Cương nhu nhị khí tựa đôi bàn tay hộ pháp, bao quanh Tu Nguyệt mà nhồi nhắn giày vò, chỉ tích tắc đã làm mắt gã đỏ đọc, miệng nhểu nước dãi, khuôn mặt hiện rõ vẻ điên dại.

 

Bài liên quan:




Categories: DỊCH