No public Twitter messages.
Posted by Alex on May - 27 - 2013

LINH PHI KINH Hồi 1

[LINH PHI KINH, Phượng Ca | Hồi 1, Kim Lăng ca vũ | Alex dịch] Hoa nở hoa tàn, mây tụ mây tan, Tống Liêu Kim Nguyên, thoáng cái vụt qua hết cả, muôn dân sinh tử, mấy trăm năm tuế nguyệt chuyển vần, chỉ chớp mắt đã tới năm Hồng Võ thứ hai mươi bảy nhà Minh.

Trận chiến Thừa Hoàng quán thuở nào giờ là cát bụi, thiên hạ đã đổi chủ, riêng dòng chảy Trường Giang thì vẫn như xưa, ba đào cuồn cuộn nối vào sông Tần Hoài, uốn lượn vòng qua chân kinh thành, dòng nước lặng như không chảy, trông tựa khối phỉ thúy xanh chai.

Đột nhiên, mé sông chợt vọng lên tiếng ca ai oán.

“Lục ti đê phất uyên ương phố, tưởng đào diệp đương thì hoán độ, hựu tương sầu nhãn dữ xuân phong. Đãi khứ, ỷ lan, cánh thiểu trú.

Kim lăng lộ, ca yến vũ. Toán triều thủy tri nhân tối khổ, mãn đinh phương thảo bất thành quy. Nhật mộ, cánh di chu, hướng thậm xứ?”

Cặp hát rong gồm một già một trẻ. Lão giả xướng khúc tuổi cỡ lục tuần, vóc người khô kiệt. Thiếu niên xuy địch chưa quá mười lăm, mũi thẳng mắt trong, da sáng như ngọc, mi dài đen nhánh chơm chớp tươi xinh, trông tinh nhanh khóe mắt hữu tình.

Leng keng! Vài trinh lẻ rơi xuống khay đồng, mấy đại hán bộ dạng nhàn tản cười hi hi ha ha, lục tục rời đi. Lão giả nhặt tiền, lúi húi đếm rồi lắc đầu, dõi mắt ra trời xa thờ thẫn, thiếu niên buông địch xuống, lấy làm lạ:

– Cha ơi, cha nhìn gì vậy?

Lão giả trầm ngâm không đáp, thiếu niên nhìn theo hướng mắt lão. Cuối trời tây nổi rõ một vầng mây dài đỏ rực pha tía, hệt như cục máu bầm nằm giữa ngọn lửa, gã chột dạ, khẽ nói:

– Mây sao thế nhỉ? Màu sắc đến là quái lạ!

– Trời còn đang phát sốt! – Lão giả thở dài đứng dậy – Hôm nay giải tán thôi!

– Mới mấy đồng tiền, – thiếu niên chau mày – không đủ bữa cơm.

– Ta mệt rồi, về nhà nghỉ đây, – lão giả khàn giọng nói rồi quay lưng đi – Mấy trinh đó con giữ lấy.

Thiếu niên nhận tiền, đưa mắt trông theo cho đến khi lão giả đi khuất thì vui vẻ reo khẽ, đảo mắt nhìn ngó quanh quất. Chợt nghe có người gọi, “Lạc Chi Dương!” Góc tường nhảy ra một thiếu niên, mày ríu cằm nhọn, đôi mắt láo liên, vừa xuất hiện liền càm ràm:

– Lạc Chi Dương, ta đợi ngươi già nửa ngày trời, nghe ngươi cứ thổi u u mãi không thôi, phát sốt cả ruột.

Lạc Chi Dương cười nói:

– Giang Tiểu Lưu, sốt ruột cái gì? Trời còn chưa tối mà. Đêm nay sao đây, đến miếu Phu Tử xem hát hay đến lầu Huyền Hà nghe kể chuyện?

Giang Tiểu Lâu ho hắng, rồi nói:

– Tối nay có vở Đơn đao hội, đại đao của Quan lão gia múa vun vút!

Lạc Chi Dương tung tung mấy đồng trinh trong tay:

– Xem hát thì không đủ tiền, thôi cứ nghe kể chuyện đi.

– Mẹ ngươi chứ! – Giang Tiểu Lưu hai tay chống nạnh, toét miệng cười – Ai bảo xem hát cần tiêu tiền? Ngươi hỏi dân ven sông, xem có kẻ nào dám thu tiền của Giang gia này không?

– Thật ư? – Lạc Chi Dương vươn đầu ngó quanh, chợt kêu lên – Giang gia, má ngươi đến kìa!

Giang Tiểu Lưu nghe vậy phát run, cắm đầu co giò bỏ chạy, chạy được mấy bước nghe Lạc Chi Dương cười ha hả, lập tức hiểu ra, bèn quay phắt lại chửi bới:

– Lạc Chi Dương, đồ chó lừa đảo!

– Lừa ngươi làm chi? – Lạc Chi Dương cười nói – Má ngươi vừa mới ở đây, sao nháy mắt đã bốc hơi rồi? Ây dà, gay rồi, chưa chừng lại nhảy xuống sông đấy. Giang Tiểu Lưu, ngươi mau nhảy theo, kẻo bá mẫu bị đổi tên thành Vương Bát Đà bây giờ.

Cha Giang Tiểu Lưu làm chân chạy vặt cho một thanh lâu bên bờ sông, đứng ở bậc đáy trong hạ cửu lưu, đại hiệu Quy Công, tiểu danh Vương Bát, vì thế mà nghe câu nói này Giang Tiểu Lưu nhe nanh giơ vuốt nhảy bổ vào, nhưng Lạc Chi Dương thân thủ linh hoạt, lắc mình tránh khỏi, lại khèo chân móc, tiện tay xô một phát, Giang Tiểu Lưu liền mất đà chúi người đi như cái băng pháo, húc đầu vào tường, tức thì đầu váng mắt hoa. Vừa định quay phắt lại thì thấy da đầu đau tê, chỏm tóc đã bị Lạc Chi Dương túm lấy. Gã trở tay định đánh, nhưng Lạc Chi Dương cũng nhẹ nhàng lách qua, rồi rút cây trúc địch bên hông, quất bôm bốp vào mông gã.

Giang Tiểu Lưu không biết trốn vào đâu được, đau quá cứ nhảy chồm chồm:

– Ối da, đừng dứt tóc ta, ối da, nhẹ tay xíu, đừng đánh mạnh nữa…

Lạc Chi Dương quất thêm cho mấy nhát nữa mới buông gã ra. Giang Tiểu Lưu tay trái xoa đầu, tay phải xoa mông, lòng nửa giận nửa sợ, bèn la ông ổng:

– Lạc Chi Dương, cha ngươi cũng là cái loại xướng ca thối tha, đều thuộc hạ cửu lưu cả, sạch nước cản hơn ai!

Lạc Chi Dương lắc đầu nói:

– Ta không có cha!

Giang Tiểu Lưu phát cáu:

– Định lừa con mẹ ngươi à? Lạc lão đầu không phải cha ngươi, lẽ nào là con ngươi?

Lạc Chi Dương thản nhiên nói:

– Ông ấy là nghĩa phụ ta, ta là do ông ấy lượm về!

Giang Tiểu Lưu ngẩn người. Hai đứa đánh bạn với nhau bấy lâu mà đến bây giờ gã mới biết chuyện này. Gã nhìn Lạc Chi Dương, lòng nghĩ mình xuất thân hèn kém, nhưng dẫu sao còn có tía có má, thế mà cái tên ranh ma này lại là cô nhi, thật sự khiến người ta không tưởng được.

Bấy giờ là lúc mặt trời xuống núi, sông Tần Hoài rộn rã hẳn lên. Một lá thuyền con rẽ làn sương mỏng lướt qua bên hai người. Đầu thuyền mảnh khảnh một văn sĩ vận bạch y, mặt như ngọc dát, râu tóc đen nhánh, hông giắt ngọc bội phỉ thúy khảm một viên minh châu to cỡ trứng chim câu.

– Khá thật! – Giang Tiểu Lưu vốn sành sỏi, nói ngay – Miếng ngọc bội này là đủ mua đứt một nửa Quần Phương viên đấy…

Chưa dứt lời, chợt thấy bạch y văn sĩ quay ngoắt lại, mắt rực như chớp nhìn xoáy vào mặt mình. Giang Tiểu Lưu nghe da mặt tê bì, châu thân ớn lạnh, văn sĩ lại quay đi, tựa đang thưởng ngoạn phong cảnh hai bên bờ.

Giang Tiểu Lưu hoàn hồn lẩm bẩm:

– Tên đồ nho này, trừng mắt nhìn ta làm gì chứ?

Lạc Chi Dương cười nói:

– Hắn muốn đưa tình với ngươi.

– Phì! – Giang Tiểu Lưu nhổ ra – Thiếu gia ta đâu phải phường đồng tính ái.

Lạc Chi Dương cười bảo:

– Ngươi có tám bàn tay, so với Na Tra tám cánh tay ở Nguyên Dương quán thì cũng chả kém.

Giang Tiểu Lưu nghe gã ví mình với Na Tra, thoạt tiên hí hửng, thoắt lại nổi khùng:

– Lạc Chi Dương, con bà ngươi mới là tám bàn tay, chính ngươi mới là con cua.

 

Đến Phu Tử miếu thì trời đã tối lắm, lờ mờ trăng ló non Đông, cong như lá liễu. Phường hát đèn giăng hoa kết, giọng một lão già văng vẳng đằng xa, í í a a, tang thương khôn tả:

– Đại giang dồi sóng chảy về Đông, dẫn mấy chục người, vịn Tây phong, cưỡi chiếc thuyền lá mỏng…

Đám đông lũ lượt chen vào cửa phường hát, ai nấy y phục lộng lẫy. Hai gã lạc loài đâm thẹn, không đi đường chính mà luồn qua Ô Y hạng, vòng tới ngõ nhỏ đằng sau phường hát, trong ngõ có một thân đại thụ lâu đời, tán như cái lọng, chắc đã từng được che cho Tạ An nghỉ chân hóng mát, từng được nhòm lom lom xuống chiếu bạc của Lưu Kí Nô.

Hai gã thoăn thoắt leo lên cây, ngồi ở chạc ba, trông vào sân khấu rõ mồn một.

Nhìn những đầu người đen nhức dưới sân, Giang Tiểu Lưu khoái chí chưởi khẽ:

– Lũ cẩu trệ này, tưởng có tiền xem kịch là ghê lắm à? Hứ, ta xả một vòi nước đái xuống dìm chết hết chúng mày bây giờ.

Lạc Chi Dương bật cười:

– Giang Tiểu Lưu thủy yểm thất quân. Hay đấy!

– Không dám! – Giang Tiểu Lưu điệu bộ phẩy tay – Thủy yểm thất quân là của Quan lão gia, ài, ta vẫn kém lão gia một bậc.

Lạc Chi Dương cười, đưa mắt nhìn xuống phường hát. Trên sân khấu lúc này là Quan Công mặt đỏ râu dài, trường đao múa vun vút như lưu quang cổn tuyết, bộ râu của phó tướng Chu Thương đứng bên cũng bị đao phong quạt bay tung lên, càng xem càng đặc sắc, đám đông bên dưới rộ lên khen ngợi.

Giang Tiểu Lưu mặt mày hơn hớn, huých Lạc Chi Dương bảo khẽ:

– Ta đoán thanh đao kia bằng giấy bồi, chứ đao thật của Quan lão gia nặng tám mươi mốt cân, phàm nhân nào vũ động cho nổi?

Lạc Chi Dương nói:

– Đao thật đao giả, cho người ta chém thử một nhát chả phải sẽ biết hay sao?

Giang Tiểu Lưu phát cáu:

– Nếu là đao thật, tiểu gia ta đi đời nhà ma còn gì?

– Cũng chưa chắc – Lạc Chi Dương thủng thẳng nói – Trên người ngươi có một chỗ, cho dù đao thật cũng bất lực mà thôi.

– Nơi nào? – Giang Tiểu Lưu ngạc nhiên.

Lạc Chi Dương cười đáp:

– Da mặt đó, bản mặt ngươi vừa dày vừa trơ, bảo đao nào chém cho nổi.

Giang Tiểu Lưu nổi khùng, đang tính chửi lại, chợt nghe “keng” một tiếng hơi chói tai. Liền đó, Quan Công trên đài cước bộ rối loạn, Quan đao trong tay phóng chếch sang trái, suýt chút nữa chém trúng Chu Thương đằng sau. Cả rạp nhớn nhác, hoang mang thụt lui mấy bước.

Giang Tiểu Lưu “ồ” một tiếng, thắc mắc:

– Quái nhỉ, Quan Công chém Chu Thương à, đâu ra cảnh này?

Lạc Chi Dương nói liền:

– Thế đã là gì? Ta còn thấy Trương Phi mượn đông phong nữa kia.

Giang Tiểu Lưu lườm gã, hừ mũi:

– Vậy ngươi đã xem hổ đả Võ Tòng chưa?

– Chưa – Lạc Chi Dương lắc đầu – Nhưng Trần Thế Mỹ trảm Bao Công thì ta có xem.

– Con bà ngươi – Giang Tiểu Lưu nổi khùng – Ta là Giang Tiểu Lưu, còn ngươi là Lạc Đại Ngưu, đại trong đại thoại, ngưu trong xuy ngưu…

(Alex chú: Đại thoại, Xuy ngưu đều có nghĩa là khoác lác)

Đang tranh cãi, chợt nghe “keng keng” lần nữa, đao quang xoáy đảo, táp tới, vòi máu phụt ra, Chu Thương không còn đầu nữa, cái xác cụt đầu đứng sững tích tắc, rồi đổ rầm tới trước.

Phường hát lặng phắc như tờ, đám đông trố mắt, mọi tiếng hò reo tắc nghẽn nơi cổ. Giang Tiểu Lưu vỗ đùi:

– Quỷ thần ơi, đao thì là giấy bồi, người cũng là giấy bồi luôn ư? Mê quá, mê quá, tích Đơn đao hi lão tử xem đã mấy lần, mà cảnh chém đầu này lại mới là lần đầu trông thấy.

Lạc Chi Dương cau rúm mày, lắc đầu:

– Không đúng, vòi máu tung tóe kia, y như thật ấy!

Còn chưa nói hết, lại nghe “keng” tiếng nữa, Quan đao vụt ngoặt phải, “rắc rắc”, chém đứt cái cột chống rạp.

 

Bài liên quan:




Categories: DỊCH