No public Twitter messages.
Posted by Alex on May - 01 - 2013

CƯỚI MA của Chu Đức Đông

Câu chuyện của Cưới ma (minh hôn) bắt đầu từ một tấm ảnh, mà Chu Đức Đông mô tả rằng:

“Đó là một tấm ảnh hoàn toàn bình thường, đã trôi nổi trên mạng rất lâu, không rõ lai lịch từ đâu, không có chú thích nguồn, không một âm thanh. Chỉ là một tấm ảnh câm lặng, nhưng đã khiến cho vô số người gặp ác mộng, thậm chí sợ hãi đến phát điên.

Đó là tấm ảnh đen trắng, được tô màu một cách thủ công, không rõ thực hiện vào khoảng tháng năm nào, cũng không biết người trong ảnh là ai. Bức ảnh gồm một nam một nữ, người nam đội mũ phớt đen, mặc áo dài khoác thêm áo chẽn cộc, trước ngực cài bông hồng trên nền lá đen; nữ mặc áo đen váy đen, đầu chít đai thất tinh  như trong các vở hý kịch, chính giữa gắn bông hoa màu đen, hai dải lụa to thả từ đôi vai xuống, trông rất giống mảnh băng đen cài trên vòng hoa viếng đám tang, phía dưới lộ ra hai bàn chân thon nhỏ. Sau lưng họ treo một bức tranh cổ, hai bên có đôi câu đối rất khó nhận biết nội dung, Lục Lục chỉ đọc được vài chữ. Cô nhìn kỹ hơn, thấy cô gái trong ảnh đang nhắm mắt, hai bàn chân lơ lửng chứ không chạm đất, cũng không nhìn thấy tay phải của cô ta.”

 

Đọc xong Cưới ma của Chu Đức Đông, cũng lên mạng thử sợt xem có cái ảnh nói trong truyện không. Thì ra là có.

Đây là tấm ảnh cưới ma, từng được đưa lên bìa Tạp chí Địa lý Trung Quốc vào khoảng những năm đầu thế kỷ XXI, nhằm minh họa cho bài viết về phong thổ Sơn Tây.

Xoay quanh tấm ảnh này có ba truyền thuyết, mà theo truyền thuyết nổi tiếng nhất thì nó được chụp vào lúc nhập nhoạng của một ngày trong năm 1922, cô dâu trong ảnh đã chết, để cô ta đứng được mà chụp tấm ảnh này, người nhà đã phải buộc cái giá gỗ vào lưng cô ta, nên cái chân mới nhón lên không chạm đất thế kia.

Nhiều người không hiểu tấm ảnh đáng sợ ở đâu, chỉ thấy có vẻ quái dị mà thôi. Nhưng thật ra tấm ảnh này rất là kinh, vẻ mặt của người trong ảnh, màu sắc của tấm ảnh và phông nền đều rất âm u. Trước hết nhìn đôi chân cô gái, thấy nó lủng lẳng đúng không? Bây giờ phóng to mặt cô gái ra, thấy mắt cô ấy lộn tròng lên trên không? Nhận ra gì chưa? Theo dấu hiệu pháp y thì, đó chính là bộ dạng của người chết treo! Thu nhỏ ảnh lại để nhìn toàn cảnh phục sức cùng cái mũ cô gái, thấy cô ta có giống hình nhân bằng giấy để đốt không? Cuối cùng chú ý đến tay phải cô gái đi. Không có bàn tay phải…

Trong truyện, Chu Đức Đông nói rằng nếu cặp đôi nào đến địa chỉ từng chụp bức ảnh này mà chụp, thì người mở mắt trong ảnh sẽ chết trước, người nhắm mắt chết sau. Và dù các anh chị í có mở to mắt đến đâu thì nhứt định trong ảnh cũng có người nhắm người mở. Thế nên tiếp theo sau đó sẽ là tàn sát…

 

Một vài đoạn trích kỳ bí:

“Trong ảnh đó có một người chết, đúng không? Ta đã có số một. Hai người kết hôn chứ gì? Ta có số hai. Cô dâu chú rể thật và cô dâu chú rể bị thu vào trong ống kính, cộng lại là bốn, ta có số bốn. Cộng với một người chụp ảnh cho họ nữa, ta có số năm. Trong tấm ảnh, sau lưng cô dâu chú rể treo tấm gương hình chữ nhật, tức là có thêm đôi vợ chồng trong gương nữa; cộng tất cả lại sẽ là bảy người, tức là ta có số bảy. Nếu không tính người thợ ảnh cho họ, thì: cô dâu chú rể thật, cô dâu chú rể trong ống kính, cô dâu chú rể trong ảnh, cô dâu chú rể trong tấm gương, cộng lại sẽ là tám người, đúng chưa? Ta lại có số tám…”
Người mù giải thích: “Nhóm chữ số đó là 142857.”

 

Bức ảnh tiên tri này chỉ linh nghiệm khi chụp vào Chủ nhật.

Người mù nói tiếp: “Tại sao chỉ có thể chụp ảnh ở đó vào ngày Chủ nhật? Đây là điều bí mật thứ mười. Dù nhân 142857 với bất cứ số nào từ một đến sáu vẫn ra kết quả gồm ngần này chữ số; giống như chúng ta không thể thoát khỏi thế giới phàm trần, tất cả đều rất cứng nhắc, lặp lại, rất vật chất rất thực tế, như cái chổi vĩnh viễn không thể bay lên. Đem con số này lần lượt nhân với 1 cho đến 6, vẫn cho ta kết quả chỉ gồm các chữ số đó, tất nhiên vị trí chữ số bị xáo trộn. Đây nhé:
142857×1=142857, 142857×2=285714,
142857×3=428571, 142857×4=571428,
142857×5=714285, 142857×6=857142.

Cho nên, sáu ngày trong tuần cô không thể đến đó tìm được đáp án của số phận. Nhưng Chủ nhật thì khác, cô thử nhân con số này với bảy mà xem, kết quả sẽ khiến cô kinh ngạc…”

Khúc Thiêm Trúc rất căng thẳng: “Kết quả là bao nhiêu?”
Người mù: “999999!” Ông ta nói tiếp: “999999 là số gì? Cũng giống như chữ tịch, ngụ ý cuối cùng; nó là số chót. Nó là chữ số gần ranh giới âm dương…”

 

Cô đang định đi vòng sang mé bên kia thị trấn thì bỗng dừng ánh mắt ở một tấm bia không có gì nổi bật: “Mộ của ái nữ Thủy Triệu Đồng”. Cái tên này nghe quen quen, cô ta là ai nhỉ?
Bia ghi rõ năm sinh năm mất: 1997 – 2008. Tính ra cô bé này mới 11 tuổi, đã chết được 2 năm.
Thiêm Trúc bỗng choáng váng. Chiều qua cô đã gặp một bé gái 11-12 tuổi, mắt to tròn, hơi gầy, tên là Thủy Triệu Đồng! Hay là trùng họ tên? Không thể!
Cô từ từ bước ra đường cái. Không biết nên hỏi ai.
Ngay bên cạnh cô là xưởng sửa chữa cơ khí, một chiếc ô tô màu trắng chạy đến đỗ trước cửa, người lái xe trạc ngoài 30 tuổi chui ra, rảo bước vào xưởng, Thiêm Trúc vội nói: “Anh ơi…”
Anh ta dừng lại nhìn cô, chưa rõ cô cần gì.
Thiêm Trúc: “Anh tên là gì?”
Anh ta ngạc nhiên: “Cô hỏi tôi à? Tôi là Vương Hiển Đông!” Anh ta vừa nói vừa bước vào xưởng, gọi: “Anh Dương ơi, sửa giúp tôi bộ côn…”
Thiêm Trúc rảo bước, cô lại đi ra khu mộ ở ven thị trấn. Cô bắt đầu tìm từ phía tây nam. Không tìm thấy cái tên ấy.
Rồi cô lại sang phía đông nam, nhìn thấy một tấm bia khá to, bên trên viết “Mộ của người chồng thân yêu Vương Hiển Đông; năm sinh năm mất: 1964 – 1993”.

 CƯỚI MA

Tác giả: Chu Đức Đông

Dịch giả: Trần Hữu Nùng

Thể loại: tiểu thuyết kinh dị

Giá: 145.000 đồng

IPM xuất bản 5/2013

 

Bài liên quan:

 





Categories: MẠN, TRUYỆN