No public Twitter messages.

[TÂY DU – HÀNG MA THIÊN | Kim Hà Tại – Châu Tinh Trì | Alex dịch]

– Sư phụ, vì sao chúng ta phải trừ ma? – Trên đường đi, Huyền Trang cứ lải nhải hỏi mãi.

– Ma là nỗi sợ, là dục vọng và nhẫn tâm trong lòng chúng ta – Sư phụ luôn trả lời như vậy.

– Sư phụ, ma là gì?

– Vì chỉ có trừ hết ma trong lòng và trên đời thì mới có thể kiến tạo nên thế giới ngập tràn yêu thương.

– Sư phụ, hình như người trả lời lộn rồi.

– Ngươi hỏi lộn thì có.

– Sư phụ, vì sao sai luôn là con?

– Vì nếu đúng luôn là ngươi, thì ngươi làm sư phụ mất rồi – Câu trả lời của sư phụ thường vắn tắt như vậy.

– Sư phụ, có khi nào con đúng được một lần không?

– Có, khi ngươi không sai nữa, thì ngươi sẽ đúng.

– Uyên áo quá, sư phụ.

Thế là, thế nhân cứ thế trông thấy một hòa thượng điên trốc đầu phì nộn và một thiếu niên tu hành thanh tú thèn đẹn đi cùng với nhau trên đường nhân gian.

– Sư phụ, Đại thừa Phật pháp và Tiểu thừa Phật pháp khác nhau ở đâu?

– Khác nhau ở chữ “đại” và chữ “tiểu”.

– Thế bên nào lợi hại hơn?

– Ngươi nói xem?

– Đại chắc lợi hại hơn?

– Ngươi nói xem?

– Thế tiểu lợi hại hơn à?

– Ngươi nói xem?

– Thế tức là đều không đúng cả sao?

– Đúng rồi.

– Đúng rồi? Cái gì đúng rồi?

– Ngươi sai rồi.

– Con lại sai nữa?

– Đúng rồi.

– Vậy rốt cuộc là con sai hay con đúng đây?

Nhiều lúc Huyền Trang nghĩ, có phải theo sư phụ là đã sai rồi không. Sư phụ người ta thì rèn cho đệ tử phép thuật tu tiên, bí quyết trừ ma, còn sư phụ nhà mình thì hình như chẳng biết làm gì ráo.

Ngoài việc chẳng biết làm gì ra, xem chừng sư phụ còn không hiểu gì sất cả. Hễ đặt câu hỏi cho ông, ông đều trả lời thất điên bát đảo.

– Sư phụ, ma thì là gì?

– Ma chính là thù hận, oán độc và sát khí tích tụ trên thế gian này.

– Lần trước người có nói thế đâu.

– Lần trước ta nói gì?

– Người nói ma là nỗi sợ, là dục vọng và nhẫn tâm trong lòng chúng ta.

– Ta có nói thế ư?

– Tất nhiên!

– Ta quên cả rồi, vì sao ngươi còn ghi nhớ?

– Ghi nhớ cũng là sai sao?

– Gió trên trời kia mỗi ngày đều thay đổi, ngươi có nắm lại được không? Chỉ nhớ thôi thì ăn thua gì. Ngươi theo ta bấy lâu, ta đã bắt ngươi tụng thuộc kinh Phật bao giờ chưa?

– Chưa… đó là vì bản thân người cũng không thuộc.

Hòa thượng béo phát cáu:

– Ai bảo ta không thuộc!

– Người thuộc ư? Đọc một câu con nghe coi.

– Ờ… được, ta dạy ngươi một đoạn trong Bát nhã Ba la Mật đa tâm kinh. Ngươi phải gắng công ghi nhớ nhé, chỉ cần ghi nhớ Bát nhã Ba la là có thể vượt qua mọi kiếp nạn, cứu rỗi mọi khổ ải, giải trừ mọi khúc mắc.

– Lợi hại vậy sao? Mau dạy con đi…

– Để ta nhớ coi… – Sư phụ bắt đầu lắc lư đầu hát – Bát nhã ba la ba la và cả mật (ba la mật tiếng Trung có nghĩa là quả mít), bồ đề bồ đề hồ lô chuối với lê, ráng chiều tím đằng tây, đã không còn thấy nữa, trăng đêm soi rời rợi, lòng ta cũng hoang vu… Khỉ con, muốn bắt mặt trăng, nào ngờ, cuối cùng vô vọng…

– Kinh gì mà lạ vậy? Sư phụ, người suốt ngày lừa con thôi.

– Kinh gì là kinh gì? Kinh của thần tiên, đương nhiên là thần kinh rồi.

– Con cũng thấy thế đấy.

– Trong tâm kinh sư phụ ta truyền cho có viết rõ như vậy mà – Hòa thượng điên béo giũ giũ tấm áo rách, móc ra một quyển sách cũ nát đến độ tưởng gió thổi qua là rời rã từng tờ, khét nồng mùi bồ hôi và mùi nấm mốc.

– Đây là gì? – Huyền Trang sà lại coi.

Hòa thượng béo giơ cao pháp bảo:

– Đây chính là bí kíp chí tôn vô địch chỉ lưu hành nội bộ Đại thừa Phật pháp, có nó thì vượt qua mọi tai ách, cứu rỗi mọi khổ ải, giải trừ mọi khúc mắc. Đó chính là “Đại Nhật Như Lai thần chưởng”! À quên, “Đại Nhật Như Lai tâm kinh”!

– Sư… sư phụ… người có biết chữ không đấy?

– Vớ vẩn, nếu ta biết chữ thì đã sớm luyện được thần công trên đây rồi. Mỗi chữ Phạn trên đây đều cực kỳ uyên áo, hạng phàm nhân không thể hiểu được. Nếu ngươi có thể đọc hết thì sẽ luyện được thần công chân thiện mỹ, làm cho nhân gian chan chứa yêu thương.

– Sư phụ… trên bìa chỉ có năm chữ thoai. Hình như là “Nhi ca tam bách thủ” (ba trăm bài hát thiếu nhi).

– Ta đọc được chữ “tam” đó, ngươi đừng tưởng ta mù chữ triệt để mà lầm.

– Con đâu dám, sư phụ.

– Thường nghe nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, ơ mà lẽ nào “Đại Nhật Như Lai tâm kinh” ta đã học lại phải giảng hết cho ngươi nghe sao?

– Nhưng đây rõ ràng là “Nhi ca tam bách thủ” mà.

– Mặc kệ. Tóm lại là bây giờ, ta sẽ truyền bí kíp Đại thừa Phật pháp tuyệt thế này cho ngươi. Ngươi hãy dốc lòng nghiên cứu, khi hiểu được hàm nghĩa chân chính trong đó rồi, ngươi có thể trở thành tông sư một phái, khai thiên lập địa, cứu rỗi chúng sinh.

– Sư phụ a, đây quả thực là “Nhi ca tam bách thủ”, có phải người bị sư phụ người lừa rồi không?

– Không đời nào. Sư phụ ta là một cao tăng tuyệt thế, người còn thu ba trăm đồng học phí của ta, nỡ lòng nào lừa ta cho được.

– Có phải ông ấy cho rằng sư phụ khờ khạo nên mới đem truyền cuốn sách như này không?

– Này, bây giờ ta cũng truyền bí kíp lại cho ngươi. Sư phụ ta có dặn, sách này, người thông minh quá đọc không hiểu, khờ khạo mới hiểu được. Ta tính sơ sơ thì từ lúc được sư phụ chuyển giao đến giờ đã ba mươi ba năm, ta không chi li số lẻ, tính tròn ba mươi năm thôi, lãi suất là một phẩy năm một năm, nể tình thầy trò giữa hai ta, ta giảm giá cho ngươi mười hai phần trăm, tổng cộng là…

– Sư phụ, cho con thế chấp được không?

– Người xuất gia, đừng làm chuyện mất hứng thế.

– Nhưng mà sư phụ, con vẫn chưa hiểu. Người nói chỉ có kẻ khờ mới hiểu được. Vậy thì hiểu được chẳng phải là kẻ khờ sao?

– Bây giờ ngươi hiểu rồi đấy ư?

– Chưa.

– Thế chứng tỏ ngươi vẫn chưa đủ khờ, tiếp tục học đi.

Vì thế, ngày ngày Huyền Trang đành đánh vật với “Nhi ca tam bách thủ” tuyệt thế bí kíp của Đại thừa Phật pháp, cũng âm thầm nhẩm tính đến ngày nào mới thanh toán xong. Trả luôn một lần thì nặng hơn hay là trả góp thì nặng hơn, vấn đề này hình như hơi phức tạp. Huyền Trang đọc mùa xuân, đọc mùa hạ, đọc mùa thu, đọc mùa đông, đọc ban ngày, đọc ban đêm, đọc đứng, đọc nằm, đi bộ đọc, ăn cơm đọc, treo ngược mình trên cây đọc, ngắm mặt trời đọc, đọc ròng rã suốt ba năm, đọc đi đọc lại vẫn chẳng thấy bí kíp đâu, cứ “Nhi ca” hoàn “Nhi ca” thôi. Thuộc như cháo chảy rồi, Huyền Trang nhận ra một điểm khác lạ.

Quyển sách này mỏng dính, ba trăm bài hát chi chit trên mấy chục trang, nhưng mà hình như tất cả các lời ca đều có thể hát lên bằng chung một giai điệu. Chỉ chưa rõ, giai điệu đó rốt cuộc như thế nào?

Huyền Trang đi hỏi sư phụ, sư phụ lại nói:

– Bậy, làm gì có chuyện tất cả các bài ca mà hát chung trên một nền nhạc được?

Huyền Trang nói:

– Có chứ, sư phụ. Con thật sự cảm thấy có thể có một giai điệu mà hát được tất cả các lời ca, làm cho suy nghĩ của mọi người trên đời đều được bao hàm trong đó.

– Nếu thế thì Phật tổ còn sáng tác kinh làm gì nữa? Cứ mở liên hoan văn nghệ là xong, ngươi khờ thế?

– Sư phụ, người cũng cảm thấy con khờ ư? Không phải người nói, sự ảo diệu trong kinh Phật này, chỉ có kẻ khờ mới hiểu được sao?

– Ừa, ta thấy ngươi rất có tiềm năng tham thấu được cuốn kinh thư này đấy.

– Nhưng mà người ta tu tiên đều niệm khẩu quyết luyện pháp thuật, con thì ngày ngày đều học thuộc tập bài hát này, có thể hàng yêu phục ma được không?

– Dĩ nhiên là được, – hòa thượng béo nắm vai Huyền Trang, mắt rực lên kiên nghị – Miễn ngươi tin rằng mình có thể, là ngươi có thể. Bất luận gặp phải yêu ma quỷ quái gì, chỉ cần ngươi hát bài hát này lên cho nó nghe, nó sẽ khổ sở khóc lóc mà quỳ xuống chân ngươi.

– Sư phụ, người không lừa con chứ?

– Nếu ta lừa ngươi, thì kiếp sau ta vẫn làm sư phụ ngươi!

– Thề gì mà độc địa quá, sư phụ.

– À mà, gần đây lãi suất tăng rồi đấy, cầm đồ mỗi tháng phải tăng thêm vài đồng.

– Hả? Sớm biết thế thì bấy giờ con đã đổi cách thanh toán khác. Con thật khờ.

– Được rồi, Huyền Trang, ngươi đã lĩnh hội được chân truyền của ta, có thể đi khắp thế gian hàng yêu cứu khốn, làm một người trừ ma chân chính rồi đấy.

– Sao cơ? Nhưng người đã dạy con gì đâu.

– Chẳng phải ta đã dạy ngươi tin tưởng vào bản thân rồi đó ư? Cút đi!

 

Bài liên quan:




Categories: DỊCH