No public Twitter messages.
Posted by Alex on Oct - 01 - 2012

ĐẠI MẠC DAO chương 4

[ĐẠI MẠC DAO, Đồng Hoa | Chương 4, MỸ NHÂN | Alex dịch] Lại một lần nữa xe ngựa dừng trước Lạc Ngọc phường, nhưng tâm trạng em nay đã rất khác, chuyến này em bước vào đây với tư cách chủ nhân.

Hồi sáng, lúc mới biết phương án của Thạch Thận Hành, em thậm chí còn ngờ đang bị hắn cố tình chơi xỏ, nhưng qua sắc mặt trước nay bất biến ấy, em không nhận ra chút ác ý nào.

Thấy em cứ nhìn chằm chằm Thận Hành, Cửu gia cười bảo:

– Cô yên tâm mà đi! Việc này là do lão Ngô đề xuất với Thận Hành, chắc chắn hắn đã thông báo cho Hồng cô biết rồi, không để cô phải khó xử đâu – Lại nói với Thận Hành – Mấy năm nay, lão Ngô càng lúc càng thạo lối lươn lẹo.

Thận Hành chỉ hơi cúi mình, Cẩn Ngôn tức giận ra mặt, Thiên Chiếu thì vừa uống trà vừa nhẩn nha nói:

– Vài năm gần đây hắn cũng vất vả lắm, bao nhiêu nỗi khổ trong lòng không thổ lộ được.

 

Em còn đang tẩn mẩn nghĩ chuyện ban sáng thì tùy tùng của Ngô gia đã khẩn trương tiến lên gõ cửa. Cửa lập tức mở rộng, Hồng cô phục sức là lượt, cười tươi như hoa hành lễ vấn an Ngô gia và em. Em vội tiến đến đỡ lấy bà ta:

– Hồng cô không trách em chứ? Em thật không ngờ sự việc lại thành thế này.

Hồng cô cười nói:

– Ta không phải kẻ hồ đồ, đến giờ vẫn được ăn vận sang trọng ngẩng cao mặt ở đất Trường An, còn gì phải oán thán?

Ngô gia dặn:

– Từ nay hai chị em liều liệu dìu dắt nhau chăm lo phường hát. Ta còn phải thăm nom các tiệm quán khác, ta đi đã!

Dứt lời dẫn người đi liền. Hồng cô đưa em ra hậu viên nơi ăn ở sinh hoạt hằng ngày:

– Trong phường thường gặp chuyện đột xuất, ta đã cho thu dọn tiểu viện gần nơi ta ở, phòng khi nào em không kịp về Thạch phủ thì cũng có chỗ nghỉ ngơi. Cứ xem xem còn thiếu gì thì cho ta biết.

Em gật đầu cảm tạ. Vào tới nhà, Hồng cô trỏ một đống sách trúc chất trên án:

– Sổ sách năm ngoái của phường đều ở cả đây.

Em hỏi:

– Song Song tỷ đi hẳn rồi ạ?

Hồng cô thở dài ngồi xuống sập:

– Đi rồi, không chỉ mình Song Song, cả Linh Lung bạn thân cô ta cũng nối gót đi luôn. Tiểu Ngọc à, em đang gánh trên vai một trách nhiệm nặng nề lắm đấy! Nói thật, lúc nghe Ngô gia báo em sắp đến ta lại mừng thầm trong dạ nữa kia, bởi vì bất kể thế nào em cũng là người do phảng chủ đưa xuống, coi như ta đã tìm được cây đại thụ để dựa dẫm rồi.

Bây giờ mới lý giải được phần nào lời Cửu gia nói lúc sáng về sự lươn lẹo của lão Ngô. Chắc em không chỉ giúp hắn gỡ gạc được vấn đề khó mà còn thay hắn thu dọn công việc làm ăn đang bung bét, hoặc giả hắn muốn kéo bọn Thận Hành cùng rơi xuống vũng bùn theo hắn chăng? Về hoạt động của các phường hát, Cửu gia giữ thái độ sống chết mặc bay, lão Ngô muốn lợi dụng em để xoay chuyển tình thế trượt dài của các phường này, chắc chắn không phải do tin tưởng khả năng của một tiểu cô nương, mà muốn trông cậy quan hệ giữa em và Cửu gia.

E rằng kết quả sẽ khiến hắn thất vọng, rõ ràng Cửu gia chỉ coi đây như một trò chơi để em giải trí cho vui đó thôi. Tuy nhiên mục đích tối hậu của em lại giống với lão Ngô, cả hai đều muốn cải thiện Thạch phảng nên có thể “lợi dụng” lẫn nhau.

– … Song Song Linh Lung đi rồi, các cô nương khác thì đều bình bình, không nổi bật lên được. Phương Như có đôi phần khá khẩm nhưng tâm trí không để ở Lạc Ngọc phường, luôn chểnh mảng hát múa, kỹ thuật có tốt đến đâu cũng không phát huy hết được. Nếu cứ thế này vẫn có thể tùng tiệm qua ngày, nhưng ta đoán em không chỉ cần cơm ăn áo mặc chi tiêu bình thường, vậy theo em, tiếp theo đây nên làm thế nào?

Em thôi nghĩ vẩn vơ, cân nhắc một lát rồi nói:

– Việc của Phương Như không mấy khó khăn. Cắt một liều thuốc công phạt, đẩy vào chỗ chết rồi cứu sống vậy! Triệu cô ấy đến gặp em đi!

Hồng cô kinh ngạc nhìn em rồi cất giọng gọi nữ tỳ, dặn đi mời Phương Như.

– Những việc khác tạm thời không nóng vội được. Một là bắt đầu tìm kiếm những bé gái vẻ ngoài sáng sủa tinh tươm, dành  thời gian huấn luyện chúng. Hai là, những ca kỹ đủ tài hát múa thu hút thiên hạ vốn đã ít ỏi, hạng giai nhân vẹn cả thanh sắc nghệ lại càng hiếm hơn nữa, phần đông mọi người đều phải bổ khuyết bằng các yếu tố bên ngoài, chúng ta cũng nên đầu tư cho những yếu tố bên ngoài đó. Nghĩ những điều người khác chưa nghĩ, nói những điều người khác chưa nói, cố nhiên sẽ thu hút được sự chú ý của thiên hạ, một khi danh tiếng tạo lập thì ngại gì không vời được các nghệ giả tên tuổi?

Hồng cô im lặng ngẫm nghĩ một lát:

– Lý lẽ của em hay lắm, nhưng “nghĩ những điều người khác chưa nghĩ, nói những điều người khác chưa nói”, nghe thì dễ dàng, làm sẽ khó đấy!

Em trỏ bản thân, lại trỏ Hồng cô:

– Điều đó phải trông vào hai chúng ta. Mấy hôm tới cô kín đáo đưa em đi xem xét các phường hát khác, đồng thời giảng giải cho em về quy củ ở đây. Một cây làm chẳng lên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Thể nào cũng nghĩ ra được đôi chút manh mối.

Hồng cô nghe bùi tai, thành phấn chấn hẳn lên:

– Có lý, trước đây ta chỉ quan tâm đến các cô nương nổi tiếng, chưa bao giờ chú ý đến những mặt này…

Còn chưa dứt lời, đã nghe Phương Như gọi khẽ bên ngoài:

– Hồng cô, em đến rồi ạ!

– Vào đây! – Hồng cô gọi.

Phương Như tiến vào thi lễ với em và Hồng cô. Em đứng dậy kéo tay Phương Như ngồi xuống bên cạnh, cười nói:

– Chúng ta kể cũng có duyên, vào phường gần như cùng lúc, lại học nghề với nhau.

Phương Như cúi mặt lặng thinh. Hồng cô nhìn em vẻ bất lực. Em nói:

– Biết là chị không thích ở đây. Từ nay tôi tiếp quản phường này, chẳng nỡ ép uổng chị, nếu muốn về nhà thì về đi!

Phương Như ngẩng phắt đầu lên, mở to mắt trừng trừng nhìn em, vẻ mặt không thể tin nổi. Em quay sang nói với Hồng cô:

– Cô tìm văn tự bán thân trả cho chị ấy, bất kể tiền chuộc là bao nhiêu, cô cứ ghi tạm vào phần của em, em sẽ tìm cách bù lại.

Hồng cô ngẩn người chốc lát mới nhảy dựng lên đi tìm văn tự bán thân, chỉ lát sau đã cầm một vuông vải đến đưa cho em. Em liếc qua rồi chuyển cho Phương Như:

– Từ nay trở đi, chị không còn vướng bận gì với Lạc Ngọc phường nữa. Chị đi được rồi.

Phương Như đón lấy vuông vải:

– Vì sao?

Em cười nhạt:

– Tôi chẳng đã nói chúng ta kể cũng như có duyên đấy ư? Hơn nữa tôi không muốn giữ những người không để tâm ở phường này.

Phương Như nhìn về phía Hồng cô, rưng rưng nước mắt:

– Em thật sự có thể đi sao?

Hồng cô nói:

– Văn tự bán thân ở tay em, dĩ nhiên là em có thể đi.

Phương Như quỳ sụp xuống khấu đầu trước em, em vội đỡ cô dậy:

– Phương Như, sau này nếu có việc gì cần tôi giúp thì cứ tìm đến, dẫu sao chúng ta cũng từng là chị em bạn.

Phương Như gật đầu thật mạnh, nắm chặt văn tự bán thân lót tót chạy ra khỏi phòng. Hồng cô thở dài:

– Chưa bao giờ ta thấy Phương Như đi đứng nhanh nhẹn đến thế, kể từ hồi vào phường tới nay.

Em cũng thở dài. Hồng cô hỏi:

– Em đảm bảo cô ta sẽ quay lại chứ?

Em lắc đầu:

– Có chuyện gì trên đời là đảm bảo tuyệt đối được đâu? Chỉ chắc chắn phân nửa là đáng để chúng ta cố công gắng sức rồi, đằng này lại nắm được bảy đến tám phần cơ hội.

Hồng cô cười:

– Ta không cho em thiếu nợ đâu nhé! Tiền mua Phương Như, tiền mời thầy truyền nghề mấy tháng sắp tới rồi tiền ăn mặc tiêu pha đều sẽ tính rõ từng món một.

Nhức cả đầu, em kêu lên:

– Còn chưa kiếm được đồng cắc nào đã phải gánh nợ rồi. Ôi ôi, tiền ơi tiền, ta nhớ ngươi đến đau quặn cả ruột gan đây!

Hồng cô cười hí hửng:

– Ruột gan đau thật hay giả ta không biết. Nhưng lát nữa, có một chỗ em nhất định sẽ đau.

Thấy bà ta hướng ánh mắt đến tai mình, em vội đưa hai tay bịt tai bước giật lui, cảnh giác nhìn lại. Hồng cô nhún vai:

– Việc này không trách ta được. Đáng lẽ em thoát thân rồi, cuối cùng lại tự dẫn xác về. Đã ăn bát cơm trong nghề, mai sau còn là bộ mặt của phường, dĩ nhiên không thể trốn tránh.

Gió hiu hiu sông Dch lnh ghê, tráng sĩ mt đi chng tr v. Nhớ năm xưa Đại Vũ bận trị thủy, đi ngang cửa nhà ba lần còn không vào, em chẳng qua chỉ phải hy sinh đôi tai của mình thôi mà.

 

Về tới Trúc quán, em cúi đầu rón rén lỉnh vào phòng riêng, thắp đèn soi kỹ mình trong gương. Xấu quá! Chẳng trách khi nhìn thấy em, mắt Thạch bá nheo lại hẹp bằng sợi chỉ. Em nhẹ nhàng rờ rẫm đôi tai, lòng thoáng bùi ngùi, cha dứt khoát không muốn em làm hoa, nhưng bây giờ em lại kinh doanh hoa đây. Tuy nhiên, nếu những việc em làm xua tan được phần nào nỗi ưu sầu phong kín trên vầng trán Cửu gia, thì thảy đều xứng đáng. Giá ngày xưa em biết suy nghĩ thế này, biết giúp cha bày mưu nghĩ kế, thời tất cả… Em vụt lắc mạnh đầu, nói khẽ với bóng mình trong gương:

–  Chuyện đã qua nên cho qua, ngươi đã phải hối hận đau lòng đến hơn một ngàn ngày đêm, tới lúc nguôi quên và nhìn lên phía trước rồi. Chẳng phải cha từng nói đấy ư? Sai lầm của quá vãng là để sau này không tái phạm cùng lỗi ấy nữa. Ngươi đã trưởng thành, có thể gánh đỡ lo âu cho người mà ngươi quan tâm rồi.

Có tiếng Tiểu Phong đến đưa bữa tối. Một kẻ trước đây ngửi thấy mùi cơm là nhào ra như em, lúc này vẫn ngồi quỳ trên sập.

– A Ngọc! Chị có ăn cơm hay không? Cửu gia đang đợi này! – Tiểu Phong gọi khẽ ngoài cửa.

Em cau mày:

– Cậu đưa ít đồ ăn vào đây. Tôi hơi khó ở, muốn ăn một mình trong phòng.

Tiểu Phong hỏi:

– Chị ốm à? Để Cửu gia khám cho đi! Bệnh ông tôi nhờ Cửu gia chữa mà khỏi đấy!

– Không, không ốm! – Em vội đáp – Không phải bệnh tật gì ghê gớm, nghỉ ngơi đôi chút là khỏe thôi.

Lòng thì ngạc nhiên, không ngờ Cửu gia còn biết cả y thuật. Tiểu Phong cằn nhằn:

– Đàn bà con gái các người thật lắm tật xấu, lát nữa tôi mang cơm lại.

Em thầm nhủ, đợi tai lành tôi sẽ tính sổ với cậu, giờ cứ tạm cho qua.

 

Dùng xong bữa, em đang nghiền ngẫm cách điều hành phường hát thì có tiếng gõ cửa vọng vào. Vẫn mải suy nghĩ, em tiện miệng đáp, “Vào đi!”. Dứt lời cảm thấy không ổn, vội ngó quanh để tìm cái gì trùm lên đầu, nhưng chưa thu xếp xong đã thấy Cửu gia lăn xe tiến vào. Em liền bịt tay lên tai, vì cuống quýt nên bất cẩn giằng cả vào sợi tơ, đau đến ngạt thở.

– Khó ở chỗ nào? Có phải ăn mặc phong phanh quá nên nhiễm lạnh không?

Cửu gia hỏi, mắt nhìn em. Em lắc đầu, gã quan sát một lúc, chợt bật cười:

– Hồng cô xỏ lỗi tai cho cô hả?

Em bặm môi gật đầu. Gã cười:

– Bỏ tay xuống! Hồng cô chưa dặn nhanh thì mười ngày, lâu thì hai mươi ngày không được động tay vào hay sao? Khéo nhiễm trùng là rầy rà đấy!

Nhớ rằng Hồng cô nói nếu mưng mủ thì phải tuốt sợi chỉ tơ ra, đợi tai lành hẳn sẽ xâu lại, em không buồn để ý vấn đề đẹp xấu nữa, vội bỏ tay xuống. Thấy em nhăn nhó khổ sở, Cửu gia mỉm cười lắc đầu, quay xe lăn ra khỏi phòng. Một lát sau gã trở vào, trên đùi đặt một lọ sứ nhỏ:

– Đây là loại rượu đã được chưng cất nhiều lần, lại bảo quản lâu ngày, độ cồn cực cao, chống mưng mủ rất hữu hiệu.

Gã vừa nói vừa lấy một mảnh vải bông trắng chấm vào rượu và ra hiệu cho em ghé đầu lại. Em ngoan ngoãn ngồi quỳ trên sập, thẳng người lên, quay nghiêng người ra phía gã. Ngón tay lạnh giá của gã nhẹ nhàng lướt qua thùy tai em, dường như chạm cả vào má em, nhưng tai và má không thấy lạnh, ngược lại còn nóng ran lên. Gã vừa xoa rượu cho em vừa nói:

– Hồi nhỏ ta cũng từng xỏ lỗi tai đấy!

– Gì cơ? – Em ngạc nhiên, ngoảnh phắt đầu lại xem lỗ tai của gã.

– Đừng động đậy! – Cửu gia giơ tay định giữ đầu em, đúng lúc em ngoảnh lại, môi vừa khéo chạm ngay vào lòng bàn tay gã, em giật thót, vội quay đầu đi, gắng trấn tĩnh cụp mắt xuống, nín thinh nhìn vạt váy mình trải rộng trên sập.

Tay gã dừng giữa không trung một tích tắc rồi lại cử động như thường, yên lặng thoa nốt tai phải cho em, “Bên này xong rồi!”. Em vội quay mình đổi bên sang hướng gã. Tay thoăn thoắt, gã tiếp tục chủ đề ban nãy:

– Hồi nhỏ ta rất ốm yếu, mẹ nghe người ta nói bắt chước con gái xỏ lỗ tai thì sẽ dễ nuôi hơn, vì thế lúc ta lên năm mẹ bèn xỏ lỗ tai cho ta… Bôi xong rồi, sau này hôm nào trước giờ ngủ cũng phải nhớ bôi nhé!

Để giữ lỗ xỏ, Hồng cô đã xâu vắt mì vào sợi chỉ tơ. Em trỏ hai vắt mì nhỏ lủng lẳng chỗ thùy tai:

– Hồi bé anh cũng đeo cái vật xấu xí này sao?

Gã nhếch môi cười:

– Để dỗ dành ta, mẹ còn cầu kỳ nhuộm mì cho có màu sắc nữa kia.

Em thông cảm nhìn gã, thế thì lúc ấy trông gã còn “thu hút mọi ánh nhìn” hơn em bây giờ nhiều. Cửu gia xoay xe lăn ra khỏi phòng. Em lặng lẽ ngồi quỳ trên sập một lúc lâu, đột nhiên nhảy dựng lên uốn éo thân mình rồi xoay người vun vút mãi cho đến khi mệt lử đổ vật xuống chăn bông, vùi mặt vào chăn cười ngớ ngẩn. Loài sói phải học cách tự liếm láp vết thương từ khi còn nhỏ, đâu ngờ cảm giác được chăm sóc lại ấm áp đến thế, nếu làm người là được hưởng sự ấm áp nhường này thì em nguyện làm người. Cha ơi cha, bây giờ con rất vui sướng!

Vùi đầu trong chăn cười ngây ngô hồi lâu, em lật mình ngồi dậy, với lấy một chiếc khăn tay, cúi mình trên án cầm bút viết rằng:

Niềm vui là đóa hoa thiên nhiên nở bừng trong tim, đẹp đẽ duyên dáng, bồi hồi luyến lưu rót vị ngọt thơm vào tận đáy lòng. Ký ức có thể đánh lừa con người, sợ rằng một ngày nào đó sẽ không còn nhớ rõ niềm vui hôm nay, vì thế từ giờ trở đi sẽ ghi chép mọi chuyện, đợi đến một ngày già nua, già đến độ không đi lại được nữa thì sẽ ngồi nguyên trên sập xem những chiếc khăn này, ngắm niềm vui sướng của mình, có lẽ thi thoảng cũng không tránh nổi bi thương, nhưng bất kể vui sướng hay buồn đau thì đều là dấu ấn của những ngày đã sống, ta sẽ gắng sức vui vẻ…

 

Đang dùng cơm ở Nhất Phẩm cư, chợt nghe hành khất bên ngoài hát ca dao xin ăn. Không phải những lời tốt lành khất thực như bình thường, mà là gõ trúc can hát về những điều trông thấy trên đường, từng mẩu chuyện nhỏ theo nhau trầm bổng lan xa, mới mẻ thú vị, khiến người nghe xúm xít vòng trong vòng ngoài. Khách hàng của Nhất Phẩm cư đều ngồi quây quanh cửa sổ để nghe. Em và Hồng cô cũng tò mò ra đứng bên cửa sổ nghe chăm chú.

Mấy khúc hát chấm dứt, mọi người rào rào khen hay, thi nhau cởi dải rút thưởng tiền, cho nhiều gấp mấy lần hành khất bình thường. Em và Hồng cô nhìn nhau, cùng nảy ra một ý. Hồng cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ:

– Tiểu Ngọc, họ dùng ca dao khất thực để kể chuyện, liệu chúng ta có thể…

Em liền gật đầu:

– Ca vũ trong thành Trường An đều là ca vũ đơn thuần. Nay ta tận dụng ca vũ thể hiện một câu chuyện, nhất định sẽ có sức thu hút mọi người.

Đến đây cả hai đều phấn khích, bỏ dở bữa cơm, trả tiền rồi vội vã về phường thảo luận với nghệ nhân truyền nghề.

Hơn một tháng cân nhắc bàn tới bàn lui, truyện đã viết hoàn, nhạc đã soạn xong, sắp diễn tập thì Hồng cô bỗng dưng do dự. Bà ta vừa lật giở sách trúc, vừa cau mày hỏi:

– Tiểu Ngọc, em thật sự cho rằng truyện này ổn ư?

– Vì sao không ổn? Cô không thấy đây là một câu chuyện rất cảm động ư? Một người là công chúa tôn quý cao sang, một người là giám mã của nàng, đôi người cùng trải qua hoạn nạn, cuối cùng kết thành phu thê thắm thiết.

– Tuy đã đổi tên nhân vật và không đả động đến thời gian, nhưng kẻ khờ cũng nhận ra đây là truyện kể về Vệ đại tướng và Bình Dương công chúa.

– Thì muốn người ta nhận ra mà lại. Nếu không mọi khó nhọc của chúng ta chẳng phải công cốc hay sao? Chưa kể phần ca từ nhạc điệu đã ngốn mất bao nhiêu tiền bạc nữa.

– Ý của em ta hiểu, em muốn dùng một câu chuyện mà dân toàn thành đều nghe qua nhưng không thật sự biết rõ để thu hút và thỏa mãn tính hiếu kỳ của bọn họ. Nhưng hai người này, một là đại tướng quân nắm binh quyền trong tay, một là chị gái của đương kim thiên tử, em đã nghĩ đến phản ứng của họ chưa?

Em nhoài người ra bàn, nhặt mấy miếng bánh cho vào miệng, bỏm bẻm nói:

– Có phản ứng gì được? Vệ đại tướng quân xuất thân thấp kém, thiếu thời đã chịu bao nhiêu khổ sở, vì thế rất thấu hiểu bá tánh bình dân, tính tình điềm đạm, thuộc mẫu người dĩ hòa vi quý. Việc chúng ta mà truyền đến tai Vệ đại tướng quân thì cùng lắm ông ta cũng chỉ cười xòa cho qua, không để bụng đâu. Chúng ta cốt kiếm bát cơm ăn thôi mà, ông ấy sẽ thông cảm, và sẽ lượng thứ cho những toan tính của chúng ta. Về phía công chúa Bình Dương, bà luôn mắc mứu trong lòng vì hơn tuổi Vệ đại tướng quân nhiều quá. Tuy ngoài mặt tỏ ra không để ý, nhưng thực tế bà rất quan tâm xem người khác nghĩ gì, chỉ sợ thiên hạ cho rằng Vệ đại tướng thầm chán ghét bà tuổi tác quá lớn, cưới bà về là theo lệnh vua mà thôi. Tâm điểm của vở ca vũ này là tình yêu mặn nồng, còn thật giả trong triều thì em hơi đâu quan tâm. Vở diễn sẽ tập trung vào mối tình nảy sinh trong hoạn nạn của công chúa và giám mã, lòng họ đã sớm dành cho nhau, âm thầm gắn bó ngần ấy năm mà vẫn “nghĩa tình là căn bản, lễ giáo là nền tảng”, mãi cho đến khi bệ hạ anh minh phát giác mối tình tha thiết não nuột này, ban một đạo thánh chỉ lấp đầy vực sâu không thể vượt qua giữa họ, thì người hữu tình mới thành quyến thuộc, dân an quốc thái, hoa hảo nguyệt viên!

Hồng cô gật đầu lia lịa, chợt lại lắc đầu:

– Thế bệ hạ thì sao?

Em chống má cười:

– Tỷ tỷ yêu quý ơi, cô đề cao em quá đấy! Còn chưa mở màn, cô đã sợ bệ hạ biết ư? Nếu cả bệ hạ cũng nghe tiếng thì chúng ta thật sự nổi danh rồi!

Hồng cô nói:

– Ta am hiểu ngành này hơn em, hễ công diễn là nhất định sẽ lừng lẫy Trường An.

Suy nghĩ một lúc, em nói:

– Em không đoán được tâm tư bệ hạ, nhưng em đã gắng hết sức để tránh mọi ngôn từ có khả năng động chạm đến người. Thậm chí trong lời ca còn nhấn mạnh những là anh minh sáng suốt, văn tài võ đức. Vệ đại tướng quân có thể đứng vào hàng ngũ trọng thần của thiên tử, cố nhiên là nhờ tài năng của bản thân, nhưng quan trọng hơn là nhờ bệ hạ tinh tường biết nhận diện anh hùng, ngay kết cục mỹ mãn của mối tình ấy cũng hoàn toàn là nhờ sự sáng suốt bao dung của người. Nói là nói vậy, tuy chắc chắn đến bảy tám phần rằng sẽ không vấn đề gì cả, nhưng em vẫn không dám tùy tiện đoán định lòng dạ dế vương, bởi bên cạnh hoàng đế có quá nhiều tai và miệng. Chỉ nói được rằng, những việc có thể thì em đã làm cả rồi, chúng ta cũng đành đánh cược một phen, hoặc là gan cùng mình, hoặc là đói nhăn răng, Hồng cô có bằng lòng cùng em chèo chống phen này không?

Em lè lưỡi cười ngó Hồng cô. Bà ta chằm chằm nhìn em rồi thở dài:

– Ngọc nương! Em còn trẻ tuổi, gan to mật lớn cũng không phải chuyện lạ, nhưng biết suy tính chặt chẽ thấu đáo như vậy thì thật hiếm có. Lạc Ngọc phường e rằng không muốn nổi tiếng cũng khó. Đời ta đã chịu đủ cái kiếp lờ lờ nước hến rồi, thôi quyết định diễn vở ca vũ này đi!

Em cười nói:

– Ở thành Trường An còn đầy người suy tính thấu đáo hơn em, chỉ hiềm chưa có cơ hội giao thiệp đó thôi. Xa thì không nói, ngay Bình Dương công chúa và Vệ đại tướng quân cũng đã hơn đứt em, còn cả… – Em cười một lát, rồi bỏ lửng luôn câu chuyện.

Hồng cô chực lên tiếng thì bên ngoài có nữ tỳ bẩm báo:

– Phương Như cô nương muốn gặp phường chủ.

Hồng cô nhìn em, em gật đầu ngồi thẳng dậy. Hồng cô truyền:

– Đưa cô ấy vào.

Phương Như mặt mày u ám, hai mắt thất thần, vừa tiến vào phòng là bước thẳng đến chỗ em, trừng trừng nhìn em mà dằn từng tiếng:

– Tôi muốn quay lại.

Em đưa tay trỏ chiếc sập đối diện, ra ý cho cô ngồi xuống. Nhưng cô cứ đứng lù lù:

– Tôi đã đốt văn tự bán thân rồi, nếu chị muốn tôi xin bổ sung bản khác.

Em nói:

– Chị quay lại tức là thành người của Lạc Ngọc phường, từ nay phải nghe lời tôi.

Nói xong em lại đưa mắt ra hiệu cho cô ngồi, Phương Như nhìn em một lát rồi ngồi quỳ cứng đơ trên sập. Em rót cốc nước đẩy đến trước mặt cô, cô lặng lẽ cầm lên định uống nhưng tay run bần bật, thình lình đặt cạch cốc thật mạnh xuống bàn:

– Chị đoán được tôi sẽ quay lại, bây giờ mọi sự đúng ý rồi, chị thích chí lắm nhỉ?

Em nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi nói:

– Trên đời này chỉ trẻ nhỏ mới đủ quyền oán trời trách người, chị thì không. Để dì ghẻ và các anh em trai ruồng bỏ, đó là lỗi ở chị. Vì sao lúc phụ thân tại thế không lo sắp sẵn đường lui cho mình đi? Vì sao phó mặc kế mẫu nắm hết quyền thu quyền bổ trong nhà? Và vì sao không biết lấy lòng cho kế mẫu yêu thích, ngược lại còn khiến bà ta căm ghét chị? Lúc nên đoạt thì không đoạt, lúc nên lùi thì không lùi, bây giờ rơi vào cảnh ngộ có nhà mà không thể về, tất cả đều do sai lầm của chị. Còn tôi, khi chị muốn đi tôi đã thả chị đi, tôi làm hại chị chỗ nào chứ? Mọi hy vọng của chị đều tan tành, anh em trai không ra mặt bênh vực như chị mong muốn, thành Trường An tuy lớn nhưng chẳng có chỗ cho chị dung thân, những điều này là tại tôi sao? Đây vốn dĩ là điều mà chị nên nhìn thấy từ trước, chị bị mẹ ghẻ bán vào phường ca vũ bao nhiêu ngày tháng, nhưng anh em của chị chưa bao giờ đến thăm nom. Chị toàn tự mình lừa mị bản thân, lẽ nào cũng là lỗi của tôi?

Phương Như chằm chằm nhìn em, toàn thân lẩy bẩy, môi run run chừng muốn nói mà không nên lời, chợt cúi gằm đầu òa khóc. Hồng cô tiến đến ôm cô ta, lấy khăn tay lau nước mắt giúp, Phương Như xưa nay vẫn thù hằn ra mặt với Hồng cô giờ lại dựa hẳn vào lòng bà ta mà khóc dầm dề. Đợi tiếng khóc ngớt dần em mới tiếp:

– Khi Hồng cô lên sáu, cha mẹ vì muốn cưới vợ cho con trai lớn nên đã bán cô đi. Tôi thì thậm chí không biết cha mẹ mình là ai. Trong phường này có chị em nào không hoàn cảnh chứ? Chị dẫu sao cũng được cha mẹ chăm lo cho nhiều năm. Chúng tôi đều chỉ biết dựa vào bản thân, chị cũng phải học cách tự tính toán mọi chuyện đi. Văn tự bán thân của chị, tôi đã đưa trả rồi thì chị là người tự do, sau này hễ tìm được nơi tử tế hơn thì cứ thoải mái rời đi. Nhưng ngày nào chị còn ở đây thì nhất định phải tuân theo quy củ của phường.

Nữ tỳ dìu Phương Như ra ngoài. Hồng cô tủm tỉm nhìn em. Em hỏi:

– Làm người tốt cảm giác thế nào?

Hồng cô gật đầu:

– Thích lắm, trước đây toàn phải đóng vai kẻ ác, bị người ta oán hận, mãi mới được thay đổi khẩu vị.

Em bật cười:

– Sau này đến lượt em bị người ta oán hận rồi.

Hồng cô cười:

– Không đâu, em sẽ khiến bọn họ kính em, sợ em, nhưng căm hận em thì không đâu, bởi em không ép uổng họ làm việc, em cho họ lựa chọn, còn ta trước đây chỉ một mực bức bách. Bây giờ nhìn cách hành xử của em mới biết nếu muốn đạt đến mục đích thì bức bách là hạ hạ sách.

Em ngẫm nghĩ một lát:

– Ngày mai bảo Phương Như tập tiết mục mới, dặn cô ấy và Tích Tích cùng học vai công chúa, Thu Hương và Chỉ Lan cùng học vai tướng quân, ai đóng tốt hơn sẽ ra biểu diễn. Một là tạo đôi chút áp lực cho họ gắng sức, hai là để sau này vạn nhất có chuyện bất ngờ thì vẫn còn chân dự bị.

Hồng cô gật đầu tán thành. Em đứng dậy:

– Các chi tiết về ca vũ thì cô thảo luận và tiến hành cùng nhạc sư là được. Đại thể ý tưởng em đã nói cho hai người cả rồi, chỉ hiềm em không thấu hiểu dân Trường An bằng các vị, vì thế cô cứ việc sửa theo ý mình những chỗ cảm thấy chưa thỏa đáng. Không còn gì đặc biệt nữa thì em về nhà đây.

Nói xong, em bỗng giật mình nhận ra. “Nhà?” Tự khi nào em đã quen dùng từ này vậy? Hồng cô tiễn em đến cửa, cười bảo:

– Kể ra em sống ở đây thì tiện hơn, chị em sum vầy sẽ chơi bời với nhau được nhiều, hà cớ ngày nào cũng vất vả chạy đi chạy lại?

Em chỉ toét miệng cười, không hưởng ứng gợi ý của Hồng cô, cứ thế lên xe ngựa ra về.

Qua cửa sổ, vô tình trông thấy vầng trăng nơi chân trời, em mới ngỡ ngàng nhận ra lại một đêm trăng tròn. Chắc lúc này Lang huynh đang lững thững thả bước dưới trăng, thi thoảng còn ngửa mặt tru dài. Liệu nó có nhớ em không? Không biết nữa, em không rõ sói có cảm giác nhớ nhung hay không? Mai sau quay về sẽ hỏi nó xem sao. Mà chưa chừng, nó đã có bạn ngửa mặt ngắm trăng cùng rồi cũng nên.

 

Trường An khác hẳn Tây Vực, ở đây dõi mắt nhìn xa là sẽ gặp chướng ngại, nhà cửa san sát tường vách lù lù, còn trên đại mạc thảo nguyên, hễ phóng mắt là bắt được cả nơi đất trời tiếp giáp. Có điều, lúc này em ngồi trên mái nhà, vòm không mà em đang ngẩng mặt ngắm nhìn cũng tương tự thế, cũng rộng rãi thênh thang.

Em mân mê cây sáo trong tay. Bận bịu soạn nhạc và biên đạo múa cùng nhạc sư, đã lâu rồi không sờ đến sáo, chẳng biết có còn tấu được trọn vẹn khúc Bch đu ngâm mới học hay không.

Đoạn đúng đoạn sai, lúc dừng lúc thổi, em tấu khúc nhạc một cách rời rạc lộn xộn, nhưng tự mình cảm thấy rất hân hoan, không thể hú dài với vầng trăng thì thổi sáo thay vào cũng khoan khoái vậy. Em tấu lại lần nữa, trơn tru hơn nhiều, càng thêm bằng lòng với bản thân. Đang dương dương đắc chí với trăng và tự hào vô hạn về mình thì nghe tiếng sáo thong thả cất lên. Những đoạn du dương, như tiên nữ phất tay áo múa, những đoạn uyển chuyển, như mỹ nhân cau mày khóc thầm.

Cửu gia ngồi dưới sân thổi sáo, cùng một khúc nhạc mà ở em như bà già tám mươi cơm ăn chửa no, ở gã lại như Tây Tử mơn mởn lụa dồi bên suối. Tiếng sáo của gã tựa hồ dẫn dụ ánh trăng, tỏa xuống quanh mình người tấu như dòng sáng lững lờ sóng sánh, càng làm nổi bật bộ đồ trắng cùng là vẻ thanh tao tuyệt bích.

Khúc nhạc chấm dứt mà em vẫn chưa bứt được mình khỏi trạng thái chưng hửng vì bị xen vào giữa cơn tự mãn. Cửu gia vơ vẩn nghịch cây sáo ngọc, hơi ngửa mặt lên nhìn em:

Bch đu ngâm có âm điệu mãnh liệt nhưng thực chất biến tấu từ nỗi niềm bi phẫn của người con gái. Lòng cô không hợp với ý nhạc nên những chỗ luyến láy khó mượt mà. Lần đầu tiên ta nghe có người tấu Bch đu ngâm mà lại vui vẻ hớn hở như thế, được cái hơi cô dài, thật khó cho cô quá!

Em lè lưỡi cười nói:

– Tôi biết mỗi khúc này, thôi thì mai học ngay một làn điệu vui tươi sảng khoái vậy. Anh thổi hay lắm, tấu một bài nữa đi. Bài nào phấn khởi ấy! – Em trỏ trăng sáng trên trời, nghiêm túc nói – Ánh trăng vằng vặc, vòm trời đẹp xinh cho chí thúy trúc đang lả lay bên cạnh anh, đều là những sự tình sảng khoái!

Tính ra nhiều lúc con người vẫn không bằng loài sói, sói có thể xốn xang bứt rứt chỉ vì một vầng trăng tròn, nhưng con người thì thường xuyên nhìn mà chẳng thấy gì hết cả. Cửu gia nhìn em, ngẩn người một thoáng rồi gật đầu:

– Cô nói đúng, đây đều là những việc rất sảng khoái.

Gã ngửa mặt trông vầng trăng tròn, nâng sáo lên thổi. Em không biết tên khúc nhạc, nhưng em nghe ra niềm vui trong đó, hệt như làn mưa hoan hỉ ngày xuân, người cười, cỏ cười, cây cũng cười theo. Ngắm Cửu gia đang để cả tinh thần vào tiếng sáo, em thầm nghĩ, “Tôi không hiểu được nỗi u ám phảng phất trên vầng trán anh, nhưng tôi hi vọng có thể xua tan được nó.”

Nền trời thâm thẫm, chênh chếch trăng ngà, màn đêm yên ả. Người ngồi dưới sân, người bó gối mái nhà, thúy trúc vũ động, sáo ngọc đệm hòa.

 

Phương Như tiễn chân đại tướng sắp xuất chinh, lòng chứa chan muôn điều muốn ngỏ, chẳng hiểu sao lời ra tới miệng lại thành ngập ngừng mà thôi. Nụ cười cô ung dung nhàn nhã, nhưng mắt rưng rưng ánh lệ. Trên sân khấu chỉ có điệu sáo nhấn nhá lững lờ, muốn ngừng còn vang, hệt như tâm trạng muốn dứt còn vương lúc này của công chúa.

Cử tọa rộn rã khen hay, mấy cô nương hầu khách xem ca vũ bên dưới đều đưa khăn tay thấm lệ. Hồng cô cảm thán:

– Không ngờ Phương Như hát hay đến vậy, mấy cảnh trước còn chưa dạn sân khấu, đến giờ thì kiểm soát rất tốt rồi.

Em gật đầu:

– Quả thật là những ý tưởng em muốn thể hiện, muốn nhấn mạnh diễn xuất hơn ngôn từ, cô ấy đều chuyển tải được cả.

Hồng cô nhìn qua tấm rèm sa, mắt lướt khắp lượt khán giả:

– Chỉ chín mười hôm thôi, Lạc Ngọc phường sẽ lừng danh toàn thành Trường An.

Em cười rồi đứng dậy bước ra khỏi gác.

Đương lúc tháng Tư, bông liễu rụng rơi, ngọc lan nảy nhụy, anh đào thắm hồng, bầu không khí dồi dào nhựa sống. Niềm phấn khích mà em vừa phải kìm nén trước mặt Hồng cô bắt đầu tuôn trào, điều gì đang chờ em phía trước? Mục đích em ngụy trang trong tiết mục ca vũ đó có suôn sẻ đạt thành không?

Ngoài người gác cửa và mấy người chủ sự, hầu hết các nữ tỳ và bà già đều đã len lén chạy đi xem ca vũ, vườn lẽ ra phải thanh vắng chợt rộ tiếng lao xao, mãi một lúc vẫn chưa ngưng. Em hơi cau mày, rảo chân đi lại. Trưởng nhạc sư Trần Nhĩ đang xô đẩy một thanh niên nam tử, thấy em đến thì vội dừng tay, thi lễ nói:

– Người này hỏi tôi có muốn mướn nhạc sư không, tôi nói không cần, hắn lại cứ nhùng nhằng không thôi, nài ép tôi nghe hắn đàn một khúc.

Nghe Trần Nhĩ nói vậy, nam tử nọ vội vàng chắp tay xá em.

Trường bào cũ kỹ, cửa tay rộng mòn xơ, nhưng được giặt và hồ sạch sẽ. Diện mạo thanh tú, trên mặt hiện nét mệt nhọc nhưng thần thái trong sáng tự nhiên, nhìn rất có cảm tình, em buột hỏi:

– Ngươi người tỉnh ngoài?

Hắn đáp:

– Vâng, tại hạ Lý Diên Niên, mới tới Tường An, giỏi đàn thạo ca vũ, hy vọng Lạc Ngọc phường thu nhận.

Em cười nói:

– Thu nhận hay không phải trông vào tài đàn của ngươi. Ngươi hẵng thử một khúc xem sao! Trần Nhĩ, ông kiếm cho hắn cây đàn tốt.

Lý Diên Niên nói:

– Không cần, đàn là trái tim của cầm sư, tại hạ lúc nào cũng mang theo bên mình.

Hắn vừa nói vừa tháo cây đàn đang đeo sau lưng, em đưa tay ra dấu mời, rồi cất bước đi trước.

Lý Diên Niên mở bao, sẽ sàng nhấc chiếc đàn đặt lên án, cúi mặt lặng lẽ ngắm đàn, không hề nhúc nhích. Trần Nhĩ sốt ruột chực nói, em liền liếc mắt, lão vội chỉnh đốn thái độ. Một lúc lâu sau, Lý Diên Niên mới chậm rãi cất hai tay lên.

Sui nh thanh thanh, loang loang sóng biếc, hoa rng theo dòng, chim kêu đim gic.

Khi tiếng đàn của Lý Diên Niên cất lên, em bỗng tưởng đâu mình đang ở nơi non xanh nước biếc hơi xuân dạt dào, tuy em không giỏi cảm thụ tiếng đàn, nhưng màn diễn tấu gần như tuyệt thế này chỉ cần thoáng nghe là nhận ra ngay.

Bài hết nhạc dứt mà dư vị chưa tan, vốn định hỏi ý kiến Trần Nhĩ, nhưng ngước mắt lên, thấy vẻ choáng váng và bất ngờ ra mặt của lão thì em thầm hiểu, vô luận phải trả bao nhiêu tiền cũng nên giữ người này lại. Em hơi cúi mình, kính cẩn nói:

– Tiên sinh tài đàn phi phàm, muốn đến Thiên Hương phường nổi danh nhất Trường An cũng không khó, vì sao lại tới chỗ ta đây?

Lý Diên Niên chừng hơi lúng túng trước thái độ trịnh trọng của em, liền cúi đầu đáp:

– Thực không dám giấu, tại hạ đã đến Thiên Hương phường rồi. Tại hạ là trưởng tử trong nhà, phụ mẫu mất cả, dẫn tiểu đệ tiểu muội đến Trường An tìm chốn nương thân. Thiên Hương phường vốn muốn giữ huynh muội tại hạ lại, nhưng hôm qua muội muội nghe người ta bàn tán về vở ca vũ Hoa nguyt nùng mới dựng của Lạc Ngọc phường, đột nhiên không muốn vào Thiên Hương phường nữa, nài tại hạ đến đây thử vận một phen, dặn rằng nhất định phải để soạn giả vở hát nghe cầm khúc của tại hạ.

Em hơi kinh ngạc nhìn Lý Diên Niên:

– Lệnh muội nghe tiếng Hoa nguyt nùng xong thì khẩn nài tiên sinh từ chối Thiên Hương phường?

Lý Diên Niên đáp:

– Vâng. Hoa nguyt nùng của quý phường quả thực là có ý vị riêng.

Em bật cười. Hoa nguyt nùng là một vở ca vũ lạm dụng tiểu xảo, giai điệu thực ra rất bình thường, vào tai đại hành gia như Lý Diên Niên quả chỉ xứng với cách miêu tả “có ý vị riêng”. Do vậy, em đâm tò mò về muội muội nhà hắn, ngụ ý em gửi vào vở ca vũ này đã qua mặt được Hồng cô và Ngô gia, nhưng lại không che nổi mắt cô ta. Em học thuật chước quyền mưu từ nhỏ, được cha truyền thụ toàn những cách ứng biến với nhân tình thế thái, lại trưởng thành trong vương tộc Hung Nô, từng chứng kiến bao mưu mô hãm hại, về sau chính bản thân cũng nếm trải một biến cố hãi hùng gió tanh mưa máu, từ ngày vào Thạch phủ còn phải dày công thu thập tư liệu về các nhà quyền quý ở Trường An, vậy mà cô ta vừa lai kinh đã thấu suốt hết thảy, thực là hạng thông minh đến nỗi khiến người ta khiếp sợ. Hành sự lại kiên nghị quyết đoán, đang trong cảnh lưu lạc khốn đốn ở Trường An vẫn dám cự tuyệt Thiên Hương phường để chọn một ban hát vừa mon men dự phần tăm tiếng. Chỉ băn khoăn một điều, cô ta đã hiểu rõ ý đồ của em, nhưng lại để anh trai đến Lạc Ngọc phường, mục đích là gì đây?

Vì sao cô ta muốn quen biết với Bình Dương công chúa?

Em quan sát Lý Diên Niên thật kỹ, vẻ ngoài tuấn tú hiếm thấy so với đàn ông nói chung, nếu em gái hắn cũng xinh đẹp khác người, vậy… vậy em dứt khoát phải giữ người này lại rồi:

– Bất kể Thiên Hương phường trả tiên sinh bao nhiêu tiền, ta cũng sẽ trả gấp đôi.

Lý Diên Niên rất bình thản, không lộ vẻ cao hứng đặc biệt, chỉ xá dài:

– Đa tạ cô nương.

Trần Nhĩ cười:

– Từ nay phải gọi là phường chủ rồi.

Em dặn:

– Người trong vườn đều gọi ta là Ngọc nương, sau này tiên sinh cũng gọi ta là Ngọc nương thôi.

Lý Diên Niên đáp:

– Ngọc nương! Không cần phải gọi tại hạ là tiên sinh.

Em nói:

– Vậy ta gọi là Lý sư phó nhé! Chẳng hay huynh muội sư phó hiện ngụ ở đâu?

Lý Diên Niên đáp:

– Lúc mới tới Trường An thì ở khách trạm, sau này… sau này… dọn ra một ngôi nhà gianh xập xệ ngoài thành.

Em gật đầu thấu hiểu:

– Lúc mới tới Trường An, ta còn phải chịu màn trời chiếu đất tại một rừng bạch dương ngoài thành.

Lý Diên Niên ngẩng mặt nhìn em, không nói một lời, nhưng ánh mắt bỗng ấm áp hẳn. Em nói:

– Trong phường chẳng thiếu phòng trống, nếu huynh muội sư phó bằng lòng thì cứ dọn vào đây.

Lý Diên Niên trầm ngâm không đáp. Em bổ sung:

– Sư phó có thể đưa hai em đến xem xét qua, bàn bạc với nhau rồi quyết định. Nhược bằng không muốn ở, ta sẽ sai người thuê giúp các vị một ngôi nhà trong thành Trường An. Bây giờ trời vẫn chưa tối, sư phó về dẫn các em đến xem chỗ ở vẫn kịp đấy!

Lý Diên Niên chắp tay:

– Đa tạ Ngọc nương.

Em đứng dậy dặn Trần Nhĩ:

– Phiền Trần sư phó giúp ta tiễn Lý sư phó! – Rồi dặn Lý Diên Niên – Ta còn việc phải làm, không tiễn sư phó được.

Nói xong quay mình rời đi.

 

Em gọi bà già vào quét dọn phòng ốc, lại sai nữ tỳ đi mời Hồng cô. Hồng cô vội vàng chạy sang:

– Đang xem ca vũ sao biến mất tăm? Quét dọn nhà cửa làm gì thế? Ai sắp đến ở sao?

Em cười chúm chím nhìn bà già đang lau cửa lớn cửa sổ:

– Em mới mời một vị cầm sư.

Hồng cô ngẩn người:

– Một vị cầm sư cần gì phải ở nhà lớn thế này? Mà chẳng phải có chỗ dành riêng cho cầm sư đấy ư?

Em ngoái lại:

– Đợi gặp rồi cô sẽ hiểu. À mà, phái người chuyển lời cho Thạch phủ, báo rằng tối nay có thể em không về được.

Hồng cô thắc mắc nhìn em:

– Tóm lại là người thế nào mà đáng để em chầu chực đợi chờ ở đây? Mai gặp chẳng thế ư?

Em nghiêng đầu cười:

– Cô nghe qua chuyện Bá Nha Tử Kỳ chưa? Một khúc nhạc mà thành tử sinh tri kỷ. Với em mà nói, cô gái này cũng coi như nghe ca vũ biết nhã ý, em muốn gặp con người thông minh tuyệt đỉnh ấy.

 

Trời tối mịt, Lý Diên Niên mới dẫn hai em đến phường. Em và Hồng cô đứng ở sân trong đợi đầy tớ đưa họ vào. Hồng cô ngoài mặt bình thản nhưng ánh mắt không giấu được vẻ hiếu kỳ.

Lý Diên Niên đi đầu tiên, theo sát đằng sau là một thiếu niên mặt mũi nhang nhác hắn nhưng hơi thô tháp, không được thanh tú bằng, còn người con gái đi bên cạnh… Mình vận áo trơn, vóc dáng thon thả, bước chân duyên dáng tao nhã tựa đang múa, thân hình có phần mảnh khảnh, nhưng tay áo nhẹ nhàng tha thướt theo nhịp bước lại khiến nét mảnh khảnh ấy trở nên phiêu dật.

Hồng cô lẩm bẩm:

– Thì ra chỉ bước đi mà cũng giống như múa được.

Vì vướng sa mỏng che mặt nàng, em không sao thấy rõ dung mạo, song chỉ đôi con mắt đã là quá đủ. Ma mị ôn nhu, lạnh lùng sắc sảo, ấm áp thân tình, ánh đao bóng kiếm. Trong một tích tắc mà sóng mắt liên tục lưu chuyển, em không nắm lại được bất cứ sắc thái nào. Ánh đao bóng kiếm? Thú vị đây! Em nhoẻn miệng cười.

Hồng cô khẽ thở ra một hơi, lại thở tiếp một hơi, rồi thêm một hơi nữa. Người con gái này, chỉ dùng vóc dáng đã đủ khiến kẻ từng gặp vô vàn mỹ nhân như Hồng cô không thốt được nên lời.

Lý Diên Niên thi lễ với em:

– Đây là xá đệ, song danh Quảng Lợi. Đây là xá muội, đơn danh Nghiên[1].

Hai người bái chào, em khẽ cúi mình trả lễ một phần, đưa ba huynh muội vào xem phòng ốc. Lý Quảng Lợi hiển nhiên rất bằng lòng, mặt mày hớn hở, lăng xăng chạy vào chạy ra. Lý Diên Niên tuy không biểu lộ thái độ, nhưng trông hắn ngắm nghía nhà cửa, chắc cũng ưng bụng. Lý Nghiên thì không theo huynh trưởng bước vào phòng, ánh mắt nhàn nhạt lướt một vòng quanh sân rồi dừng lại ở em. Em cúi mình cười. Nàng nói:

– Gia huynh cầm nghệ tuy xuất chúng, nhưng dẫu sao cũng mới lần đầu lai kinh, còn chưa xứng được phường chủ đối đãi như vầy.

Giọng nàng không thánh thót vui tai như giọng con gái bình thường, mà trầm thấp, thậm chí hơi khàn, khiến người ta phải chăm chú nghe mới thấy, nhưng hễ chăm chú là sẽ cảm nhận được rằng giọng nói ấy hệt như tiếng thầm thĩ bên tai buổi canh khuya, phong tỏa trái tim người ta lúc nào chẳng hay chẳng biết. Em nhún vai:

– Ta cũng định giải quyết nhẹ nhàng lặng lẽ, nhưng ta thật sự muốn lưu các vị lại. Là các vị, chứ không chỉ riêng Lý sư phó. Mà ta thích sắp xếp một lần cho gọn, ngại mấy hôm nữa lại khiến các vị phải dọn nhà. Ta rầy rà, các vị cũng phiền phức.

Lý Nghiên nhắc lại:

– Chúng tôi ư?

Em cười nói:

– Huynh trưởng cầm nghệ xuất chúng, dung mạo tuấn tú. Muội muội thì chỉ nhìn ca vũ đã đoán ra ý đồ của ta, chẳng lẽ ta có thể để tri âm thất vọng được sao?

Em cố ý nhấn mạnh phát âm vào hai từ “ý đồ” và “tri âm”. Mắt Lý Nghiên dần ánh lên nét cười:

– Phường chủ quả nhiên tinh tường.

Em không biết giữa nữ nhi với nhau liệu có cảm giác gọi là “tâm đầu ý hợp” được không, nhưng đây là từ ngữ duy nhất có thể dùng để diễn tả cảm giác của em lúc này. Em nghiêng đầu cười:

– Cô nương cũng thế. Ta tên là Kim Ngọc.

Nàng tao nhã gỡ tấm sa che mặt:

– Tiểu nữ là Lý Nghiên.

Hồng cô hít mạnh, bất thần “A” một tiếng. Em cầm lòng không đậu, cũng thở ra dài thật dài, vô cùng sững sờ, không phải chưa từng diện kiến giai nhân, nhưng “mỹ lệ” không đủ để hình dung người con gái này. Thì ra trên đời quả thật có một vẻ đẹp đủ khiến người ta lãng quên thế tục. Vì nàng, cho dù tinh tú đọa lạc, cho dù nhật nguyệt vô quang, em cũng không lấy làm kinh lạ.



[1] Nghĩa là đẹp.

 

Bài liên quan:




Categories: DỊCH