No public Twitter messages.
Posted by Ho Thanh Ai on Jun - 17 - 2012

SHOWBIZ ĐẠI THANH leidewen

Sau khi nhỏ cả suối nước mắt vì phim và truyện Bộ bộ kinh tâm, các fan của Ngô Kỳ Long và Lưu Thi Thi hẳn sẽ rất vui trước Showbiz Đại Thanh (大清娛樂圈 hay Đại Thanh ngu lạc khuyên), một truyện xuyên việt khá hóm hỉnh và nhẹ nhàng của leidewen, tác giả chuyên trị thể loại xuyên việt YY.

Nam chính: Vũ Linh Kiệt – trai đẹp 7x ở Đài Loan (nguyên mẫu từ Ngô Kỳ Long)

Nữ chính: Thi Thi – gái xinh 85 ở Bắc Kinh (nguyên mẫu từ Lưu Thi Thi)

Hai vị trên vốn là diễn viên chính trong phim Bộ bộ 1, sau buổi tiệc ăn mừng đóng máy, xuyên việt thành Tứ Tứ (Tứ a ca) và phúc tấn Ô Lạp Na Lạp thị. Từ thuở ban đầu lạ nước lạ cái:

[♦♦♦—Năm Khang Hy 46 vốn chẳng có ý nghĩa gì với đội quân Thanh xuyên, nhưng năm Khang Hy 47 là năm đem lại ấn tượng sâu đậm hất: săn bắn ở Mộc Lan, thập bát a ca chết,  phế thái tử bị phế lần một.

Bọn họ vừa diễn xong bộ phim, giờ có thể quay lại diễn thêm lần nữa. Đóng phim chẳng có gì đáng sợ, dù gì cũng là giả, có phải khóc bù lu bù loa, diễn xong thì có thể ngồi xuống thoải mái ăn lẩu. Nhưng giờ thì chẳng còn ai hô “dừng”, diễn không khéo thì sẽ xong đời.

“Ôi chao, em nghĩ xem có cách nào để anh xin nghỉ phép một năm? Đợi mọi chuyện xong rồi tính tiếp.” Vũ Linh Kiệt nhớ tới những chuyện phiền phức sắp tới, nhức đầu muốn chết.

” Đánh gãy giò, mất tư cách tranh giành thì sẽ thành người qua đường thôi.” Thi Thi trổ tài quân sư.

“Ung Chính sinh năm Khang Hi 17, giờ nếu là năm Khang Hy 46, chỉ mới 29 tuổi thôi, còn Ô Lạp Na Lạp Thị lớn hơn Ung Chính tận một tuổi.” Vũ Linh Kiệt liếc sang bộ dạng hớn hở của Thi Thi, xì ra tin tức khiến cô nàng suýt hoá đá.

“Anh!” Thi Thi tức giận nhưng không dám la lớn, trừng mắt nhìn anh hồi lâu rồi mới nặn được nụ cười gượng, “Tối nay tiếp tục ăn chay nhé quý ngài!”

Vũ Linh Kiệt thích ăn đồ ngọt, sô cô la, trứng gà, thích chua, cay, còn khoái ăn vặt, hoàn toàn khác biệt với Tứ Tứ trong lịch sử. Do vậy, bữa cơm trưa dành cho thỏ không chỉ làm Thập tam khổ sở mà thôi! Nhưng Thi Thi cai quản hậu viện, được ăn thịt hay không là do phúc tấn căn dặn người hầu, chẳng lẽ tự mình anh có thể đòi hỏi, “Gia muốn ăn thịt, muốn ăn trứng gà!”

Vũ Linh Kiệt chẳng làm gì được Thi Thi chỉ biết nhìn cô nàng chằm chằm, nhìn một hồi thì thấy mình ngốc nghếch, tự phá lên cười.

“Ô Lạp Na Lạp Thị giữ sắc đẹp khá giỏi, hậu viện chỉ có nàng ta và Lý thị là nhìn vừa mắt,” Vũ Linh Kiệt tìm cách làm hoà.

“Được rồi, chao ôi, sống cũng chẳng yên, thiếu nữ hai mươi bốn như em giờ lại thành bà thím U40.” Cô hậm hực lườm Vũ Linh Kiệt, “Anh thì sướng rồi, chớp mắt đã trẻ ra được 11 tuổi.”

“Bộ dạng thế này thì hạnh phúc gì nổi?” Vũ Linh Kiệt ghét bỏ bản thân, nhắm mắt lại.

Thi Thi cảm thấy thoả mãn, tuy già thêm 6 tuổi, nhưng nhìn vào gương cũng không tệ, da mặt trắng trẻo, thân hình cực ngon lành, đoan trang rộng rãi, lại không kém phần dịu dàng. Nhưng chú Vũ nhà ta thì thảm rồi, 29 tuổi thật, nhưng mặt vuông to đùng. Anh ta là kẻ đỏm dáng, giờ lại phải rơi vào tình thế này, chịu đả kích không ít.—♦♦♦]

 

 

Đến lúc gần gũi thân thiết:

[♦♦♦—“Em thích gì?” Vũ Linh Kiệt quay sang Thi Thi, nói một hồi toàn chuyện khó nhai, chưa có thời gian bàn chuyện riêng của bọn họ nữa.

“Cái gì?” Thi Thi vẫn chưa hiểu.

“Em thích gì? Đại Thanh không có cửa hiệu hoa, anh lại không thể tặng em cả chậu; tặng châu báu, anh đưa hết tiền riêng cho em, em còn giàu hơn cả anh; làm bữa sáng thì sợ đám người hầu sợ quá ngã lăn ra chết. Do vậy, có thứ gì em thích mà anh làm được không?” Vũ Linh Kiệt chân thành hỏi.

Thi Thi ngẩn người nhìn anh hồi lâu, “Chú à, anh dù gì cũng đóng phim thần tượng rồi, chẳng lẽ không hiểu thế nào là lãng mạn sao?”

“Nếu đang ở thế kỷ 21, anh sẽ lãng mạn cho em chết giấc luôn, vấn đề ở chỗ giờ là Đại Thanh, em muốn anh làm sao lãng mạn?” Vũ Linh Kiệt lườm Thi Thi.

“Vậy nếu ở thế kỷ 21, anh lãng mạn ra sao?”

“Xây sân khấu ngay dưới nhà em, kéo tất cả anh em tới, ca hát live! Chẳng phải toàn dân ai cũng muốn bọn anh họp lại sao? Vì giúp anh cưới được bà xã, bọn anh em phải giúp một tay chứ. Mẹ em có thích nhóm nhạc của bọn anh không?”

“Chắc là mẹ em sẽ đổ nước xuống mất.” Thi Thi ngẫm nghĩ, mẹ cô hình như không phải là fan của bọn họ.

“Ừ, sau đó chúng mình sẽ đăng headline xin toàn dân giúp đỡ năn nỉ, vậy thì cha mẹ em sẽ chẳng từ chối được.” Vũ Linh Kiệt cười ha ha.

“Vậy mà lãng mạn sao?” Thi Thi nhảy dựng lên. Nếu anh thực sự cầu hôn, đám phóng viên sẽ bu lại, thêm vào headline nữa thì dẫu không ưng cũng phải ưng.

“Không lãng mạn? Một lần mà giải quyết được mọi vấn đề, quá tốt đi.” Vũ Linh Kiệt nhún vai. Nếu anh là cha mẹ Thi Thi thì cũng không đồng ý, con gái một quý giá ai lại gả cho một tay diễn viên ly dị vợ lớn tuổi cơ chứ?—♦♦♦]

 

 

Con trai Tiểu Tứ của bọn họ cũng là “cực phẩm”:

[♦♦♦—Lão gia tử cuối cùng cũng ẵm Tiểu Tứ đến hiện trường chọn đồ vật đoán tương lai. Một bàn đầy đồ chơi, cả nhà Vũ Linh Kiệt nhìn thấy đều sững sờ mây đen đầy mặt.

“Xong rồi.” Ba Béo nhắm tịt mắt.

Tiểu tứ bò trên bàn, thấy đâu cũng là đồ chơi, mắt sáng rực hết nhìn thứ này lại nhìn thứ khác.

“Em có dặn nó chỉ được cầm một thứ không?”  Vũ Linh Kiệt hỏi.

Thi Thi không biết trả lời sao, ở nhà chung quanh Tiểu Tứ có cả đống đồ chơi, chẳng ai dạy cậu bé chỉ được cầm một thứ cả.

“Không sao, con đã dạy rồi. Chỉ được cầm một món, chơi xong mới được cầm món thứ hai.” Đại cách cách an ủi cha mẹ.

“Vậy đợi nó cầm một món lên rồi thì anh ẵm nó ngay nhé.” Thi Thi bảo Vũ Linh Kiệt.

Vũ Linh Kiệt gật đầu, nhìn đám đồ chơi bày đầy trên bàn, ngọc ấn chắc cậu bé không thích, vì đơn giản quá. Nhưng món bắt mắt nhất lại là một đoá hoa cài đầu.

“Tiểu Tứ liệu có chọn đoá hoa đó không?” Ba Béo cũng nhìn chằm chằm vào đoá hoa cài đầu, thường Tiểu Tứ thích giật lấy hoa cài đầu lắm mà.

“Chọn thì sẽ đánh vào đít.” Thi Thi hậm hực tuyên bố.

“Con thấy sao?” Vũ Linh Kiệt để ý thấy Hoằng Quân vẫn rất bình tĩnh.

“Con dạy em ấy chọn sách rồi.” Hoằng Quân nhẹ nhàng đáp.

Vũ Linh Kiệt sáng mắt, “Khi nào?”

“Khi biết phải chọn đồ vật trong cung thì bắt đầu dạy, không chọn sách thì đánh vào tay. Giờ thì em chắc chắn chọn sách rồi.” Hoằng Quân nhún vai.

Cậu biết không thể trông cậy gì vào cha mẹ, trực tiếp ra tay. Cũng may mẹ cả không quá nâng niu Tiểu Tứ, nếu không, biết con trai cưng bị đánh thì sẽ trở mặt ngay.

Thi Thi ngoảnh đầu lại nhìn, quả nhiên Tiểu Tứ ngồi trên bàn, ánh mắt quyến luyến không nỡ rời dán chặt đám đồ chơi vàng ròng lấp lánh, nhưng tay cậu bé bất an giật giật, cậu thỉnh thoảng lại nhìn xuống tay, vẻ mặt bối rối chẳng biết làm sao. Cuối cùng, cậu mím môi, mười phần uất ức bò về phía quyển Luận Ngữ, cầm Luận Ngữ lên vỗ vỗ mấy cái, vẫn không cam tâm, cậu nhanh tay tóm lấy cây cung bé xíu bằng vàng bên cạnh dúi vào lòng, rồi mới hài lòng mỉm cười.—♦♦♦]

 

 

Các fan hẳn sẽ hạnh phúc lắm khi đọc phần Ngoại truyện khi Thi Thi và Vũ Linh Kiệt quay trở lại hiện đại và…

[♦♦♦—Buổi trưa hôm đó, Vũ Linh Kiệt dẫn Thi Thi  đến dự họp báo, hai người tay nắm tay bước tới, ngồi cùng một chỗ. Đối diện với gần như toàn bộ phóng viên ở Bắc Kinh, hai người nhìn nhau mỉm cười.

Vũ linh kiệt trịnh trọng đọc bài phát biểu được chuẩn bị kỹ càng, giải thích rõ anh và Thi Thi đã được cha mẹ hai bên đồng ý, quyết định kết tóc trăm năm. Vì buổi họp báo này, Vũ Linh Kiệt chuẩn bị vô số tư liệu: ảnh chụp đính hôn, video quay cảnh anh em cha mẹ chúc phúc.

“Vậy là đúng nửa năm trước, hai vị dưới sự chứng kiến của người nhà và bạn bè đã tiến hành lễ đính hôn?” Phóng viên ai nấy điên cuồng, tuy biết bọn họ nửa năm trước đã đính hôn, nhưng cũng không khỏi sững sờ khi xem đoạn video quay cảnh Thi Thi mặc lễ phục cùng Vũ Linh Kiệt dâng trà cho hai bên cha mẹ, trao đổi nhẫn, cắt bánh, bên cạnh còn có lão O và lão H làm trò nhộn.

“Chúng tôi rất coi trọng hôn nhân, nên lần này thời gian chuẩn bị đặc biệt lâu, cha mẹ tôi cũng từ Đài Loan sang chuẩn bị, cho thấy lòng thành của gia đình chúng tôi với Thi Thi.” Vũ Linh Kiệt mỉm cười giải thích.

Một phóng viên không sợ chết hỏi tới, “Vậy là học tập kinh nghiệm từ lần trước phải không? Nhẫn cưới kỳ này bao nhiêu ca ra?”

Vũ Linh Kiệt tuy biết nhất định sẽ gặp câu hỏi kiểu này, nhưng khi thực sự bị buộc trả lời, mặt anh sầm xuống. Thi Thi ngược lại chẳng quan tâm, giơ tay ra cho phóng viên chụp hình. Ngón giữa thon dài đeo một chiếc nhẫn bạch kim đính kim cương, thiết kế bình thường, kim cương cũng không lớn. Lúc mua nhẫn, Thi Thi cũng nhớ tới chiếc nhẫn 6 triệu của vị kia, nhưng vấn đề lại cô đâu có giống ả ta? Vả lại, tiêu tiền của Vũ Linh Kiệt có khác gì tiêu tiền của mình?

“Được rồi, xin hỏi một câu cũ rích, hai vị vì phim mà kết duyên sao? Năm ngoái nhờ Bộ Bộ, hai vị đạt được danh hiệu Cặp tình nhân đẹp đôi nhất, chẳng lẽ là phim giả tình thật?”

“Diễn viên cần phải có sức hút, nếu chính mình còn không thấy cảm động thì làm sao khiến người xem cảm động? Trong phim thì Tứ gia quả thực yêu Nhược Hy, Nhược Hy cũng thật lòng yêu tứ gia. Nhưng Nhược Hy không phải là Thi Thi, tôi cũng không phải là Tứ gia. Tính cách của chúng tôi khác hẳn với vai diễn. Không thể phủ nhận là lúc quay phim, tôi thực sự rất mến cô bé này, nhưng nói chuyện yêu đương là về sau cơ.”

“Vậy giờ xin hỏi câu mà ai cũng muốn biết, Thi Thi, lời cầu hôn của anh cả có lãng mạn không?”

Thi Thi nhìn sang Vũ Linh Kiệt, hít sâu một hơi, cuối cùng thở dài thườn thượt. Như vậy mà gọi là cầu hôn sao? Nhưng sao mà nói ra được. Như lão H nói, đúng là mất mặt quá!

Vũ Linh Kiệt mỉm cười sờ mũi: “Tôi trước giờ không lãng mạn, nhưng cầu hôn thì thật lãng mạn… Tôi cầu hôn vào lúc năm tháng giao thời, vượt qua cả thời gian lẫn không gian…” Lời nói của Vũ Linh Kiệt tràn đầy tình cảm, nhưng không phải nói với Thi Thi mà nói với toàn thể người xem.

“Thi Thi, anh cả nói đúng không?”

Thi Thi bất lực gật đầu.

“Vậy có thể kể cụ thể không?” Một nữ phóng viên có lẽ là fan của anh cả hấp tấp hỏi.

“Anh ấy bày tỏ với tôi ở Quảng Châu, ngày 31.12.2011. Sau đó ở Tam á ngày 1.1.2012 chúng tôi tính đến chuyện làm sao công khai chuyện tình cảm này. Nói thật tình, tôi cũng không biết khi nào chúng tôi quyết định xong chuyện kết hôn. Do đó anh ấy nói không sai, đúng là vượt qua cả không gian và thời gian.” Thi Thi chậm rãi giải thích.

Phóng viên bên dưới ngã rầm rầm, có lẽ chưa bao giờ nghe được lời thú thật nào buồn cười đến vậy.—♦♦♦]

 

 

Tóm lại, truyện này không dài không ngắn, chưa hết nội dung chính nhưng đã viết xong Ngoại truyện. Nội dung không có gì quá sức đặc biệt hấp dẫn nhưng cũng đủ khiến người đọc thích thú (nếu là fan ủng hộ cặp Long Thi). Truyện bôi đen Khang Hy đồng thời thay đổi lịch sử, giúp Thái tử ca ca, Bát gia đảng lẫn Tứ gia đảng có được một tương lai tươi sáng hơn. Bé Tiểu Tứ cũng rất dễ thương, nhất định sẽ không trở thành Càn Long “giật kinh phong” như trong truyện Quỳnh Dao nữa!




Categories: LUẬN, TRUYỆN

9 Responses so far.

  1. Alex says:

    Chắc leidewen mong Long-Thi ngoài đời thành cặp nên mới vẽ ra truyện này đây mà. Nguyên mẫu nhân vật thật khéo chọn, hình minh họa cũng thật khéo chọn, như những nhát quạt ba tiêu phũ phàng phẩy thẳng vào Hỏa Diệm Sơn tôi.

    Mấy lại không hiểu sao đã dùng tên Thi Thi mà không dùng luôn tên Ngô Kỳ Long đi, Vũ Linh Kiệt nghe thật là…

  2. Bọ gậy says:

    Vậy là cuối cùng Long ca và Thi tỷ lấy nhau? Truyện hài gì đâu :)) Sáng tác cũng phải nhanh lắm vì film mới chiếu thôi mà

  3. Bút Màu says:

    Em chào chị, em có đọc hai bài viết về A Gentleman’s Dignity của chị, em không biết có thể hỏi xin trích đăng lại bên web phim kites.vn được không ạ? Thật ra em tìm mãi mà không thấy chỗ nào có thể comment được bên hai bài đó nên phải viết ké ở chỗ này.

    Nếu được thì em xin cảm ơn chị trước ạ :”>

    PS: Em đọc blog của chị từ hồi chị recap BBKT rồi, nhưng mà chưa có comment lần nào, em rất thích cách dùng từ của chị :”>

  4. Ran says:

    Tên Vũ Linh Kiệt khó liên tưởng quá,
    không muốn đụng chạm không muốn đặt là Ngô Kỳ Long thì đặt là Ngô Kỳ Lạ cũng được mà haizz

  5. Alex says:

    @Bút Màu: Ui hihi em làm chị ngượng chết :”> Cứ tự nhiên em ạ ^^

  6. little Sunshine says:

    Chị Alex của box tiếng Trung TTVN xưa đúng không ạ? Mới đầu vào blog của chị đọc BBKT, mãi sau mới biết. Em cũng từng tham gia box đó ngày trước, giờ tiêu điều quá. Từ ngày đó đã em rất hâm mộ chị rồi.

  7. Alex says:

    Ô ô đúng đó, dạo cả bọn Tam anh chiến Bouldergirl không biết em đã chơi ở đấy chưa?
    Cũng 7 năm chị không vào lại rồi.

  8. little Sunshine says:

    Bouldergirl em có nghe nhưng đợt đấy em chưa vào. Đợt em vào thì chị ít vào rồi, có bạn vinhaihong, anh Cường (nick khó viết quá em quên rồi) với bạn Lys thôi. Em cũng phải mấy năm rồi không vào. Người cũ đã không còn vào nữa. Box cũng rêu phong.

  9. Bút Màu says:

    @chị Alex: Em cảm ơn chị ạ :”>