No public Twitter messages.
Posted by Alex on Jun - 27 - 2012

ĐẠI MẠC DAO chương 3

[ĐẠI MẠC DAO, Đồng Hoa | Chương 3, TRÙNG PHÙNG | Alex dịch] Ở thành Đôn Hoàng, sau khi nhận đủ tiền như yêu cầu, một tốp lái buôn về Trường An đã bằng lòng đưa em đi theo.

Em gói ghém toàn bộ gia sản, chen chúc cùng bốn người nữa trên một cỗ xe ngựa. Trong tất cả cái gọi là gia sản ấy, đáng tiền nhất chính là bộ trang phục Lâu Lan.

Cha từng kể cho em nghe rất nhiều về cảnh trí Trường An, em cũng tự hình dung dáng vẻ thành đô đã biết bao lần, nhưng khi tận mắt chiêm ngưỡng, em vẫn bị choáng ngợp vì sự tráng lệ trang nghiêm của nó. Như con đường đang đi đây, bề ngang cỡ mười lăm trượng, ngăn thành ba làn nhờ các hào nước, làn trung tâm rộng cỡ sáu bảy trượng, hai làn hai bên rộng cỡ bốn trượng. Vừa vào tới nội thành, người đánh xe đã tự hào giới thiệu với em rằng, làn ở giữa là ngự đạo dành riêng cho thiên tử Đại Hán, hai làn bên cạnh là để quan lại và dân chúng sử dụng.

Đến đâu cũng gặp phủ đệ lộng lẫy huy hoàng, tòa ngang dãy dọc, mái nối mái san sát như trải đến chân trời, đường đi rộng rãi, hai bên lề trồng đủ loại cây cối như hòe du tùng bách, xanh tươi rậm rạp, cành lá sum sê, điểm thêm đôi nét mềm mại cho hoàng thành.

Em ôm tay nải theo phố bước mãi, chìm đắm trong cảm giác hưng phấn vì lần đầu mục kích Trường An. Mỗi mái nhà, mỗi nhịp cầu cong đều khiến em cảm thán khôn nguôi, em nghĩ mình đã bắt đầu thấu hiểu tâm trạng của cha rồi. Ai đã quen mắt với khung cảnh tinh xảo hoa lệ này từ nhỏ thì e rằng sẽ rất khó gắn bó với nơi chốn toàn những lều lán thô kệch, nhìn trái ngó phải chỉ thấy dê và bò.

Không biết đi mất bao lâu, mãi tới lúc chiều buông em mới nhận ra mình phải tìm chỗ nghỉ. Tuy đã chọn một quán trọ rẻ nhất, nhưng số tiền trong tay cũng chỉ đủ ở mười mấy ngày. Em chong đèn cẩn thận đếm lại tiền hai lần, bất giác hồi tưởng cuộc sống không cần tiền bạc ở Tây Vực. Sau này em sẽ sinh nhai thế nào đây?

Đang ngồi thừ người dưới ánh đèn, sực nhớ ra dầu đèn là tính tiền riêng, em vội vàng thu dọn đồ đạc, tắt đèn đi ngủ. Trong bóng tối, phiền não một lúc em lại cười phá lên. Trường An rộng lớn như vậy, nuôi sống bao nhiêu người như vậy, lẽ nào em kém cỏi hơn người ta? Em có tay có chân, làm sao chết đói được? Đúng là lo bò trắng răng!

 

Nhưng khi dạo đủ ba vòng khắp thành Trường An, em bắt đầu hoài nghi, em thật sự có thể nuôi sống bản thân mình chăng? Nô tỳ, ca kỹ… đều là những nghề phải bán thân, em thì dứt khoát không bán thân, không để người khác nắm quyền sinh sát với cuộc sống của em được. Thêu thùa may vá, em tuyệt nhiên không biết. Những việc phụ nữ nên thành thạo em đều mù tịt, mà phiền phức nhất là em thiếu người bảo lãnh, có một nhà nọ nghe nói em biết viết chữ biết ghi sổ, tiền công lại chỉ cần trả bằng một phần ba đàn ông, bà chủ tinh ranh của họ đã xiêu lòng rồi, nhưng khi hỏi, “Có ai ở thành Trường An đảm bảo cho cô không?” và thấy em lắc đầu, thì bà ta cũng lắc đầu vẻ tiếc nuối.

Họ không thể mướn một người lai lịch bất minh được.

Em thử đi tìm Tiểu Hoắc và mấy người cùng nhóm, nghĩ rằng chí ít họ cũng có thể đứng ra bảo lãnh cho mình, nhưng đi hỏi từng hiệu buôn chỉ thấy toàn lắc đầu, nói chưa từng gặp lái buôn hương liệu nào như vậy. Trong cơn thất vọng và bất lực, em đâm oán Tiểu Hoắc, quả nhiên là lừa người ta!

 

Sắp tới Tết Trùng Dương mùng chín tháng Chín, những quán xá sốt sắng đã dựng cây thù du trước cửa, người bán hoa cũng thêm thù du vào sạp hàng, các tửu điếm chất đầy vò rượu hoa cúc ngoài cổng để thu hút sự chú ý của người qua đường, ai nấy say sưa trong không khí hân hoan lễ lạt, em thì không còn một xu dính túi. Từ hôm qua tới giờ chưa được miếng gì vào bụng, tối nay cũng không biết tá túc ở đâu.

Không khí tràn ngập mùi thù du cay nồng và phảng phất hương cúc hoa thanh nhã, khuôn mặt mọi người bừng sáng niềm vui, riêng em lạc lõng với tất cả, trơ trọi một mình giữa phố sá sầm uất người lại qua.

Em ôm tay nải đi ra ngoài thành. Phía tây thành có vạt rừng bạch dương, em định đêm nay sẽ nghỉ ở đấy, chí ít cũng có thể nhóm một đống lửa sưởi ấm, may mắn thì săn được con thỏ. Ăn gió nằm sương với em là chuyện cơm bữa, nhưng bụng đói thì thực khó chịu lắm!

Những khi chán nản, em cũng từng băn khoăn phải chăng chuyến đi này là một sai lầm, thậm chí còn tính đến việc cầm cố bộ y phục Lâu Lan trong tay nải để đủ lộ phí về Tây Vực. Thoắt đó lại nghĩ thật không cam lòng, chắc cha không thể tưởng tượng được đứa con gái nhà Hán mà mình hết lòng dạy dỗ lại không sống nổi ở Trường An.

 

Đến rừng bạch dương mới biết khá nhiều người có chung ý nghĩ với em, một lô một lốc hành khất cũng chọn nơi này để nghỉ ngơi, túm năm tụm ba quanh đống lửa ăn uống chuyện gẫu.

Em lẳng lặng băng qua những đống lửa, bụng đau quặn vì mùi thơm của thức ăn. Em chọn một cái cây, chuẩn bị đánh một giấc ở đây đêm nay thì một tên ăn mày la lối nhảy dựng lên bên đống lửa, ngoạc miệng chửi bới:

– Mù à đồ cẩu trệ? Ngươi có hiểu phép tắc không thế? Đó là địa bàn của gia gia ngươi đây!

Em quay lại trừng mắt giận dữ. Dù em vô ý xâm phạm thì cũng chẳng nên nặng lời như vậy. Ai bảo hắn không đại tiện để đánh dấu phạm vi thế lực của mình như sói đi! Nhưng cân nhắc một hồi, nghĩ chẳng nên đôi co với một tên bợm bãi, bèn cúi mặt cất bước đi tìm chỗ khác. Một gã đàn ông cạnh hắn đểu cáng nhìn em, liếm môi nói:

– Tiểu nương tử ơi! Khu vực đó đều có người chiếm hữu cả rồi, nhưng nếu ngươi chịu khó dâng khúc hát cho gia đây, chưa chừng gia sẽ vui lòng san sẻ ít nhiều chỗ nằm của mình, để ngươi ngủ chung với gia.

Lũ ăn mày cười rộ lên. Em quay lại nhìn bọn chúng, chực ngồi xổm xuống rút ngọn chủy thủ ở bắp chân ra thì một gã ăn mày ít tuổi tay cầm một vò rượu nhởn nhơ bước đến trước mặt ba kẻ vô lại kia, hờ hững nói:

– Ê trốc đầu, hôm nay tiểu gia gặp vận đỏ, bòn được hẳn một vò cúc hoa tửu ở Nhất Phẩm cư.

Mấy tên hành khất nghe vậy đều dời ánh mắt khỏi em, cùng nhìn chòng chọc vào vò rượu ở tay gã nọ. Kẻ đầu tiên chửi em giờ cười ha hả:

– Tiểu tử nhà ngươi bé ranh con mà lanh lợi gớm, đám khất cái ở đây không kẻ nào bằng ngươi.

Gã ăn mày nhỏ hào phóng ngồi xuống, đưa luôn vò rượu cho hắn:

– Các ngươi cũng uống một chút đi, đừng khách sáo với ta. Mấy huynh đệ hôm nay cùng vui, ăn tết như các đại gia nào!

Ba tên hành khất tức thì tươi tỉnh, mặt mày sáng rỡ, ồn ã đánh toan uống rượu, quên bẵng em còn đứng đó. Một ông già ăn mày tóc đã bạc trắng bước đến gần em:

– Khuê nữ à! Đời con người ta không có cái hố nào là không nhảy qua được, cũng không có nỗi giận nào không nhẫn nhịn được. Những lời chúng nói chỉ là khẩu xà tâm Phật thôi, ngươi đừng để bụng. Nếu không chê thì lại đống lửa cùng nướng bánh với già.

Mấy hôm nay phải nếm đủ ấm lạnh tình đời, chỉ vài câu nói ôn tồn đã khiến sự hung dữ của em tiêu tan hết. Em cắn môi gật đầu, theo ông ăn mày đến bên đống lửa. Ông cười híp mắt rút trong túi ra hai chiếc bánh, đặt vào cạnh lửa để nướng, lại ngó quanh, thấy không ai chú ý bèn đưa cho em một cái hồ lô:

– Uống hớp rượu hoa cúc cho ấm người, bánh chỉ chốc lát là được thôi.

Em ngần ngừ không chìa tay đón, với kẻ giàu có thì một bị tiền cũng chẳng đáng kể, nhưng với hành khất thì thức ăn còn quý giá hơn bạc vàng. Ông ăn mày nghiêm mặt:

– Ngươi chê đồ ăn xin?

Em lắc đầu, ông lại nói:

– Ngươi sợ rượu mạnh hả? Yên tâm, đây là rượu hoa cúc do Nhất Phẩm cư ủ riêng cho tiết Trùng Dương, người già trẻ con đều uống được hết, vị ngọt lừ, cũng không nặng đâu.

Em nói:

– Chúng ta không phải bà con không phải bạn bè, vừa nãy vị tiểu huynh đệ kia giải vây cho tôi, tôi đã cảm kích lắm rồi.

Ông ăn mày ngắm em thật kỹ, cười bảo:

– Trên đời này chẳng ai nắm tay từ sáng đến tối, ngay hoàng đế còn cần tể tướng giúp sức nữa là!

Dứt lời nhét hồ lô vào tay em. Em cầm bầu rượu, lí nhí:

– Cảm ơn ông.

Ông già cười khẽ, chìa ra chiếc bánh đã nướng chín:

– Muốn ăn không của Cẩu Oa Tử chẳng dễ thế đâu, rượu trong vò đó đã pha với nước lã rồi đấy!

 

Cả đêm trằn trọc mãi không ngủ được, về sau nghe Cẩu Oa Tử nói, nếu em không ngại khổ thì cứ đến gõ cửa sau các nhà hỏi người ta có cần giặt quần áo không, vì khi đi ăn xin bọn họ đã từng trông thấy nhiều phụ nữ đi gõ cửa nhận quần áo giặt thuê cho người ta. Sức thì em có, vất vả em chẳng sợ, chỉ cần nuôi sống được bản thân mình đã. Lòng thầm cầu mong ngày mai sẽ gặp may mắn.

Trời tờ mờ sáng em đã vào thành thử thời vận, tới nơi mới nhớ ra lúc đi vội vã quá nên quên bẵng tay nải ở chỗ ông già và Cẩu Oa Tử, tiếp đó lại nghĩ, bên trong chỉ có bộ áo là đáng tiền, đằng nào hai ông cháu cũng là người đáng tin cậy, lại đã hẹn buổi tối sẽ gặp nhau rồi, nên việc cần kíp trước mắt vẫn là kiếm một việc để làm đã.

Gõ cửa nhà nào cũng bị từ chối, về sau có một bà tốt bụng nói với em rằng, quần áo đều phải thấy người quen đến nhận mới giao được, không ai tùy tiện đưa cho người lạ giặt cả. Em không nản lòng, vẫn đi gõ cửa từng nhà một.

 

– Quần áo trong viện chúng ta có người giặt rồi.

Hán tử to cao xua tay đuổi em đi. Một người đàn bà phục sức là lượt đang tiến ra cửa, đi ngang qua đúng lúc em hỏi:

– Còn việc vặt nào khác không? Tôi rất tháo vát, chỉ cần cho bữa cơm ăn là được.

Hán tử chưa kịp trả lời, người đàn bà đã dừng chân, ngắm nghía em ra chiều suy nghĩ rồi hỏi:

– Cô là người ngoại tỉnh?

Em gật đầu. Bà ta lại hỏi:

– Đến bao lâu rồi? Giọng Trường An nói chuẩn quá, không nhận ra khẩu âm vùng ngoài đấy!

Vì cơ hội làm việc tiềm năng này, em thành thật trả lời:

– Đến hơn nửa tháng rồi, tôi học ngôn ngữ rất nhanh.

Người đàn bà kinh ngạc gật gù:

– Xem ra là người thông minh. Có bà con thân thuộc nào ở Trường An không?

Em nhăn nhó lắc đầu, bà ta cười nói:

– Cũng phải, nếu có họ hàng bè bạn thì làm gì phải lâm vào bước đường này. Thế này vậy! Cô giúp quét tước sạch sẽ sân vườn, ta sẽ cho mấy cái bánh ăn. Cô bằng lòng không?

Em mừng rỡ gật đầu thật mạnh:

– Đa tạ phu nhân.

Bà ta bật cười:

– Gọi ta là Hồng cô. Làm tốt thì không chừng sau này còn gặp nhau dài dài đấy!

Em làm xong việc, Hồng cô cười khen nhanh nhẹn, đặt một đĩa bánh lên bàn, lại cho em một bát canh nóng. Từ sáng tới giờ em chưa được miếng gì vào bụng, đói đến nỗi da bụng dính da lưng, bèn nhặt một chiếc ăn liền. Hồng cô ngồi bên tủm tỉm nhìn em ăn bánh, thi thoảng lại hỏi chuyện. Khi ăn đã lưng lửng dạ, nhớ đến Cẩu Oa Tử và ông ăn mày, em bèn hỏi Hồng cô:

– Tôi có thể mang phần bánh thừa về không?

Hồng cô thoáng vẻ ngạc nhiên:

– Sao vậy?

– Tôi muốn để dành cho bữa tối, đói thì ăn.

Bà ta vỡ lẽ, mỉm cười:

– Tùy cô! Hẵng ăn mấy ngụm canh nóng đã, ta sẽ sai người gói lại giúp cho.

Em húp mấy ngụm canh, chợt cảm thấy khang khác, đầu bắt đầu váng vất, tay chân cũng bủn rủn, thầm hiểu mình đã mắc mưu rồi, nhưng vẫn giả vờ thản nhiên đứng dậy:

– Ông tôi đang đợi tôi về, nếu bánh đã gói xong thì tôi xin từ giã.

Hồng cô cũng đứng dậy, cười nói:

– Cô đi cẩn thận, ta không tiễn nhé!

Em rảo chân đi ra, ở cổng có hai gã lực lưỡng đứng canh. Em không nói một lời, tuốt chủy thủ cầm tay, nhưng người đã lảo đảo chực ngã. Hồng cô tựa mình vào khung cửa, cười nói:

– Mệt thì nghỉ lại chỗ ta! Chắc cô cũng chẳng có ông bà nào đợi đâu, vội vàng gì chứ?

Hai tên lực lưỡng tiến lại, em định đâm chúng, nhưng mắt tối sầm, chủy thủ bị giằng mất, người mềm oặt khuỵu xuống đất, vào khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng còn nghe thấy tiếng Hồng cô:

– Tiểu nương tử thật lanh lợi! Chắc cũng dân có nghề, trúng thuốc mê cực mạnh mà mãi mới ngất đi. Các ngươi đổ thêm cho ả một ít, trông coi thật kỹ vào, nếu không thì liệu hồn ta lột da các ngươi!

 

Không biết mê man bao lâu, khi tỉnh dậy, em nhận ra mình không ở một mình mà còn một cô gái nữa bị nhốt chung, trông dung mạo thanh tú, khí chất thanh tao. Thấy em tỉnh lại, cô ta vội rót cốc nước đưa cho. Em lặng lẽ nhìn cô ta, không nhận cốc. Mắt cô ta đỏ hoe lên:

– Nước này không bỏ thuốc, vả chăng cũng chẳng cần thiết. Ở đây canh gác chặt lắm, chị không chạy trốn được đâu.

– Tôi không khát – Em đáp.

Cô ta quay lại đặt cốc nước lên bàn rồi co mình về chiếc sập đối diện.

Em nhúc nhích thử, cử động bình thường không trở ngại gì nhưng tứ chi vẫn yếu ớt, xem ra họ đã cố ý đổ thêm loại thuốc khác nữa. Ngồi yên một lúc, sắp xếp suy nghĩ trong đầu, em hỏi cô gái đối diện:

– Tôi tên là Kim Ngọc, bị người đàn bà tên là Hồng cô đánh thuốc mê, còn chị?

– Tôi tên Phương Như, bị dì ghẻ bán vào đây.

Nói đoạn, nước mắt rưng rưng. Em không lòng dạ đâu mà an ủi cô ta, vội hỏi:

– Chị có biết đây là nơi nào không? Vì sao họ đưa chúng ta đến đây?

Nước mắt lã chã, Phương Như nghẹn ngào đáp:

– Đây là Lạc Ngọc phường, một phường hát múa cũng có tiếng tăm ở đất Trường An, người ta lừa bắt chị nhất định là do chị xinh đẹp.

Nghe vậy, em không biết mình nên buồn hay nên vui, một đứa bé sói hành vi hoang dã nay đã biến thành yểu điệu thiếu nữ, tâm huyết mà cha đổ ra cuối cùng cũng được người đời, lại còn là một người đời duyên dáng như Hồng cô, công nhận. Thì ra sắc đẹp của em cũng đủ tiêu chuẩn làm hồng nhan họa thủy, chỉ hiềm không phải họa cho ai khác mà cho bản thân trước nhất. Nếu có thể ăn chơi yêu đương, sung sướng khoái lạc như Muội Hỷ Đát Kỷ Bao Tự, cuối cùng còn khiến cả đất nước phải chôn vùi vì mình, tai họa kiểu ấy em đành chấp nhận, nhưng kiểu này thì nên coi là thế nào đây?

Em hỏi:

– Bọn chúng muốn tôi phải bán thân, đúng không?

– Đây là phường ca vũ, không phải phường kỹ nữ – Phương Như đáp – Các cô nương ở đây chỉ bán tài nghệ hát múa thôi. Nhưng nói là nói vậy, chẳng may có người trả đủ tiền hoặc gặp phải nhân vật quyền thế thì dù không muốn chị vẫn khó thoát được vận rủi. Trừ phi có người chuộc chị ra, hoặc tài ca vũ xuất sắc giúp chị tạo dựng địa vị đặc biệt, trở thành nghệ giả ưu tú nhất thành Trường An, thậm chí có thể tiến cung…

Em lắc đầu cười buồn, đang định hỏi thêm Phương Như vài chuyện thì cửa bật mở, hai gã đàn ông to con xuất hiện. Phương Như liền òa khóc:

– Tôi không đi, tôi không đi.

Hồng cô tiến vào, tấm thân yểu điệu, bước chân uyển chuyển, miệng mỉm cười quyến rũ:

– Đã tìm đường chết bao nhiêu lần rồi? Ăn đòn cũng chẳng ít, sao mau quên thế? Hôm nay không chiều ý ngươi được nữa, trang điểm cho đẹp rồi ra tập luyện với các chị em.

Nói đoạn đưa mắt cho hai gã đàn ông, chúng lập tức lôi Phương Như đi. Phương Như khua đánh hai tay, cố gắng túm lấy mọi thứ có thể túm được, như thể làm thế thì sẽ thay đổi được số mệnh, nhưng vô ích. Chăn chiếu theo đà kéo trượt hết khỏi sập, song lại bị gã đàn ông giằng mất. Cuối cùng tay cũng hết sức, Phương Như buộc phải thả lỏng, khung cửa chỉ lưu lại năm vệt móng tay lờ mờ. Em nhìn cảnh đó không chớp mắt. Hồng cô quan sát em, tấm tắc khen:

– Chắc cô biết nơi này là nơi nào rồi, vậy mà không ngạc nhiên không sợ hãi, không khóc lóc không làm ầm, cô chấp nhận số mệnh hay là có toan tính khác?

Em hỏi lại:

– Sợ hãi có tác dụng gì? Khóc lóc có tác dụng gì? Sợ hãi và nước mắt có thể khiến bà thả tôi đi không? Chỉ e đổi lại là một bữa roi da hoặc hình phạt khác. Kết quả cuối cùng đều như nhau cả, vậy nên tối thiểu tôi có thể chọn lựa một con đường ít đau đớn hơn. Sau đây tôi bằng lòng nghe bà sai bảo.

Hồng cô ngẩn người, nheo mắt nhìn em:

– Cô đã trông thấy người sảy chân ngã xuống nước chưa? Vùng vẫy hy vọng nổi lên nhưng thực tế càng giãy giụa càng chìm nhanh hơn, cuối cùng không chết đuối thì cũng chết vì sặc nước trong khi giãy giụa. Thật ra bọn họ không hiểu, nếu thả lỏng bản thân, dù không biết bơi cũng có thể nổi lên mặt nước. Nực cười hơn là, có rất nhiều người ngã ở gần bờ, thông thường chỉ cần nín thở một lúc là có thể lội vào đất liền được rồi.

Em và Hồng cô nhìn nhau hồi lâu, đều nhếch miệng cười, nhưng ngụ ý mỗi người một khác. Bà ta đưa đầu ngón tay nõn nà vén gọn tóc mai:

– Cô tên là gì?

– Kim Ngọc – Em đáp.

Hồng cô gật gù:

– Lát nữa ta phái nữ tỳ đưa cô về phòng riêng, cần thứ gì cứ nói với ả. Bây giờ ta còn bận việc – Bà ta quay mình yểu điệu bước đi, nhưng lại dừng ngay, ngoái đầu nói – Thực ra cũng coi như ta đã cứu sống cô một lần. Nếu không gặp ta, có khi cô đã chết đói đầu đường hoặc chỉ còn nước ăn mày để kiếm sống, nhưng dung mạo kia sẽ chẳng để cô thoát rủi ro, lúc ấy mới là nhớp nhơ dơ bẩn thật.

Nói đoạn không buồn bận tâm đến phản ứng của em, bà ta õng ẹo đánh hông đi ra.

 

Em bắt đầu học múa, học hát, học thổi sáo, thậm chí học thêu thùa.

Ca vũ đối với em là việc quá sức dễ dàng, dân Hung Nô bẩm tính nồng nhiệt cởi mở, thích múa hát, từ nhỏ em đã nhảy múa quanh đống lửa đến hàng trăm hàng ngàn lần, lại từng được vũ sư xuất sắc nhất trong vương cung Hung Nô chỉ bảo, dù tư thế múa khác với người Hán nhưng nguyên tắc thì tương đồng. Riêng thổi sáo và thêu thùa lại khiến em khá chật vật.

Không biết những cô gái khác cảm nhận thế nào về việc học hành, bản thân em thì dần dà đã thấy hứng thú, những khi ở một mình thường luyện sáo u u. Đặc biệt là khi đêm xuống, em thích thổi sáo dưới trăng dù rằng hiện tại chưa tập được bài nào trọn vẹn, nói là tiếng quỷ khóc thì đúng hơn là âm nhạc, nhưng em vẫn rất phấn khởi, luôn tự hỏi không biết Lang huynh có thích không, sau này gặp đêm trăng tròn em sẽ thổi sáo cho nó nghe.

Các cô gái trong phường ghét em gây ồn nên đã nhiều lần ấm ức phản ánh với Hồng cô. Nhưng Hồng cô một mực bênh vực em, thậm chí mắng xa xả những kẻ mách lẻo, răn rằng nếu biết chuyên cần bằng một nửa em thôi thì họ đã lừng danh khắp thành Trường An từ lâu rồi. Đúng lý mà nói em nên căm ghét Hồng cô, nhưng con người dung mạo diễm lệ, hành xử sáng suốt, cách nói năng lại thường toát ra phong vị sâu sắc ấy thật sự khiến em không ghét nổi.

Ngày tháng trôi đi vùn vụt, khi em gắng gượng thổi được trọn vẹn một khúc Bch đu ngâm thì một năm mới đã sắp đến.

Nguyên đán là dịp lễ tết dành cho người thân, ngay những gã đàn ông phóng đãng nhất cũng phải về sum họp với gia đình, khuôn viên luôn rộn rã ca vũ đột nhiên thành lặng ngắt. Những cô gái không có thân bằng cố hữu hoặc có cũng như không, chính vì sự lạnh lẽo ấy mà quyết ăn tết cho thật rôm rả, không biết là để thuyết phục bản thân hay muốn chứng minh cho người khác thấy. Ngay Hồng cô vốn từng trải chuyện đời cũng không phải là ngoại lệ, cứ quăng hàng đống tiền để trang hoàng trong nhà ngoài ngõ cho sặc sỡ màu mè, có thể không đẹp lắm, nhưng dứt khoát là náo nhiệt tưng bừng.

Đêm giao thừa, Hồng cô sang chỗ em, cao giọng dặn những người canh gác khóa chặt cửa nẻo, trông chừng cổng lớn, rồi sai mấy bà già hầu nhóm lò sưởi, triệu tập tất cả hơn hai mươi cô gái trong phường cùng đến ngồi quây quanh sập, bày biện các món ăn và chơi uống rượu theo tửu lệnh. Mọi người hoặc vì cao hứng hoặc vì buồn bã, ai nấy đều có phần quá chén, ngay cả Phương Như xưa nay sầu muộn lẻ loi, không chuộng tụ họp cũng chẳng hề thoái thác, hễ được mời là uống.

Tửu lượng của em vốn dĩ rất kém, đây lại là loại rượu cao lương ngấm chậm, dăm ba chén vào dạ dày đã nhũn chân váng đầu, bèn mụ mẫm bò lên mép sập nằm vật xuống, khi lơ mơ tỉnh dậy thì thấy tưng tức khó chịu, mở bừng mắt nhìn mới biết Phương Như coi em là cái gối, đang ngả đầu lên ngực em mà ngủ rất ngon lành.

Đưa mắt ngó quanh, ai nấy nằm ngổn ngang, cô này đè lên chân cô kia, cô đó tựa vào lưng cô nọ, chăn đắp thiếu trên hụt dưới, cũng may phòng đốt lò sưởi nên không nhiễm lạnh được, khung cảnh hỗn loạn song lại nhuốm vẻ yên bình. Em lặng lẽ nâng đầu Phương Như lên, lót cái gối cho cô, mình thì nhắm mắt tiếp tục ngủ khò.

Mới lơ mơ thiếp đi thì nghe bên ngoài láo nháo, lát sau có người đập cửa, các cô gái đều chỉ ú ớ một tiếng rồi trùm chăn tiếp tục ngủ vùi, riêng Hồng cô lập tức nhảy xuống khỏi giường lò, cười với em, ý bảo cứ ngủ tiếp đi, còn bản thân thì vuốt tóc, khoác áo nịt thoăn thoắt bước ra.

Em vuốt thẳng xiêm áo, tụt xuống khỏi sập đến cửa sổ nhìn xem. Hồng cô đang hành lễ với hai người đàn ông, một già một trẻ. Người lớn tuổi hơn trông rất cao ngạo, chỉ khẽ gật đầu, người trẻ tuổi thì hỏi Hồng cô điều gì đó, em loáng thoáng nghe thấy:

– … con gái… dung mạo… ba tháng trước… phảng chủ…

Trông không rõ vẻ mặt Hồng cô, nhưng em cảm giác được bà ta đang rất kinh hãi. Hai người đàn ông nói xong thì cất bước tiến vào, Hồng cô muốn ngăn cản nhưng lại sợ hãi rụt tay về ngay, chạy trước vào trong gọi:

– Tất cả dậy đi! Dậy mau!

Các cô gái trên giường lò uể oải trở mình, ai không say lắm thì ẻo lả bò dậy, mặt mày lơ láo nhìn quanh, mấy người say lịm thì vẫn nằm yên. Em thấy tình hình không ổn, vội vàng đi lay các cô:

– Dậy mau, có chuyện không hay này!

Bấy giờ mọi người mới nhốn nháo tỉnh táo lại. Hồng cô vén rèm, hai người đàn ông lần lượt tiến vào, săm soi từng cô gái trong phòng. Người hát hay nhất phường là Song Song hiển nhiên đã nhận ra khách quen, xưa nay chị ta vẫn lãnh đạm kiêu căng, vậy mà giờ này cũng mỉm cười hành lễ với hai người nọ:

– Mùng một Tết đã có quý khách đến chơi, xem ra năm nay phường chúng tôi sẽ suôn sẻ mọi việc. Song nhi xin được chúc Tết Ngô gia, cầu mong gia dồi dào sức khỏe.

Khuôn mặt đang cau có của Ngô gia giãn ra đôi chút, rồi lại căng cứng lên ngay. Hắn khẽ gật đầu với Song Song nhưng ánh mắt vẫn sục sạo từng người.

Em nấp mãi trong góc nhà, khi bị Ngô gia nhìn đến, em mỉm cười khiêm nhường hành lễ, hắn liền biến sắc mặt, nhìn chằm chặp vào em, đoạn vừa quan sát em vừa hỏi Hồng cô:

– Cô ta từ đâu đến? Vào ở vườn này từ khi nào?

Hồng cô tái mét mặt, ngập ngừng mãi không đáp, Ngô gia gắt:

– Lúc này ngươi còn không nói thật? Không muốn sống nữa chăng?

Hồng cô run như dẽ, cúi đầu đáp:

– Cô ta là người tỉnh ngoài, đến vườn này đã được ba tháng.

Ngô gia nhìn về phía em:

– Hồng cô nói thật chứ?

Em nghĩ, trừ việc tảng lờ điểm mấu chốt nhất, những điều Hồng cô nói đều là sự thực cả, bèn đáp:

– Nói thật.

Ngô gia lại cẩn thận quan sát em một lúc, lẩm bẩm:

– Chắc không sai vào đâu được, dáng vóc, thời gian, lai lịch đều trùng khớp – Hắn quay lại ra lệnh cho Hồng cô – Người mà phảng chủ tìm kiếm nửa tháng nay chắc là cô ta đấy! Suy cho cùng là vì chuyện gì, ta không phải là người thân cận của phảng chủ nên không biết, cũng không dám mạo muội suy đoán. Tai họa do ngươi rước lấy, tự mình xem xem nên làm thế nào, ta ở ngoài đợi các người.

Người trẻ hơn vội vàng vén rèm, Ngô gia sải chân bước ra khỏi phòng. Hồng cô nhìn theo hắn, bái chào thật thấp:

– Đại ân đại đức của Ngô gia, Hồng nhi xin ghi lòng tạc dạ – Ngẫm nghĩ một lát, lại nói – Trừ Tiểu Ngọc, còn thì lui cả ra!

Song Song liếc em rồi dẫn mọi người mau chóng rời đi. Hồng cô rảo chân đến gần em, vẻ mặt vô cùng phức tạp, bỗng nhiên quỳ thụp xuống. Em vội đỡ bà ta dậy:

– Hồng cô! Cô chớ sợ. Em không biết lai lịch Ngô gia thế nào, cũng không rõ phảng chủ mà hắn nhắc đến là ai. Nói chung cô cứ yên tâm, em không thù oán gì cô hết, em chỉ biết mấy tháng nay cô nuôi em ăn ngon ở yên chơi rất vui vẻ, lại học được bao nhiêu điều mới mẻ.

Em mới tới Trường An, thêm một người bạn là mai sau thêm một điều lợi, huống hồ Hồng cô chưa hề gây tổn hại gì rõ rệt, tha được người ta thì nên tha. Hồng cô chợt giàn giụa nước mắt, giọng nói cũng nghẹn ngào:

– Tiểu Ngọc, em vị tha như thế thật là hiếm có. Ta cũng không muốn rườm lời nữa, lần này Hồng cô nợ em, Hồng cô sẽ ghi nhớ.

Dứt lời dốc lọ thuốc tùy thân ra một viên đưa cho em. Em nhận lấy thả luôn vào miệng, Hồng cô đưa nước đến, đợi em uống xong mới nói:

– Chừng cạn một tuần trà, sức lực của em sẽ dần dần trở lại. Nhưng vì để em dùng thuốc đã lâu nên muốn hồi phục được như lúc đầu thì cũng phải mất đến bốn năm hôm nữa.

– Em chờ được mà – Em cười nói.

Hồng cô cảm kích gật đầu, vắt khăn đưa em lau mặt, chải tóc cho, lại giúp chỉnh trang xiêm áo rồi dắt tay em đi. Thấy cả hai bước ra, lại còn nắm tay nhau, Ngô gia dịu hẳn nét mặt, mỉm cười nói:

– Đi nào!

Em và Hồng cô dùng chung một cỗ xe ngựa, theo sau xe Ngô gia. Đến tận lúc này em vẫn không hiểu câu chuyện là thế nào, chỉ biết em phải theo họ đi gặp một người hình như đang tìm kiếm người trông giống em, một người hình như rất có vai vế ở Trường An vì ngay cả thuộc hạ không thân cận của y còn khiến Song Song lừng danh toàn thành phải lễ phép khách sáo, khiến Hồng cô sáng suốt lợi hại phải sợ hãi lo âu.

– Hồng cô, phảng chủ mà Ngô gia nói đó là ai?

Hồng cô hỏi:

– Em không quen phảng chủ Thạch phảng thật sao?

Em lắc đầu:

– Em đến Trường An lần đầu, không thân bằng cố cựu, làm sao quen được quý nhân như vậy? Nếu em biết thì việc gì còn phải tò mò?

Hồng cô ngạc nhiên nói:

– Thế thì đúng là sự lạ, đã nhiều năm rồi phảng chủ không ngó ngàng đến những mối làm ăn lớn nhỏ ở Trường An nữa. Lạc Ngọc phường ta đang quản lý cũng là sự sản của Thạch phảng, hằng năm căn cứ vào tình hình kinh doanh mà nộp một khoản nhất định về đấy, trước đây Thạch phảng còn can thiệp vào việc điều hành bên dưới, nhưng mấy năm nay chỉ cần chúng ta tuân thủ phép tắc thì những việc khác Thạch phảng đều để tùy nghi.

– Phép tắc gì? – Em hỏi.

Hồng cô đỏ mặt:

– Nhiều lắm, chẳng hạn như không được lừa bắt con gái vào nghề.

Em muốn cười nhưng cố kìm, chẳng trách sợ hãi đến thế, thì ra là do đã phạm vào điều kiêng kỵ, em bèn nắm tay bà ta:

– Việc này em không nói với bất cứ ai cả đâu, nhưng về sau…

Hồng cô cướp lời:

– Một lần đã đủ rồi, sau này không thế nữa. Tất cả chỉ tại ta nôn nóng, luôn muốn gây dựng một phường ca vũ lừng danh nhất Trường An. Song Song ca hát tuy xuất chúng nhưng thật ra vẫn chưa đạt yêu cầu, ta hằng tìm kiếm một tài năng nổi bật mà mãi không được toại nguyện, dung mạo đẹp đẽ thì thể chất thường yếu đuối, dung mạo thể chất đều đáp ứng được thì lại kém đường lanh lợi. Hôm ấy trông thấy em, nhất thời nổi lòng tham, ma đưa lối quỷ dẫn đường nên mới phạm sai lầm, xong việc vẫn lo lắng hậu quả nếu chẳng may bị Thạch phảng phát hiện đấy chứ, nhưng sai lầm đằng nào cũng mắc phải mất rồi.

Thấy Hồng cô nói năng chân thành, em vội cười xòa đổi chủ đề:

– Hồng cô vòng vo để khen khéo em đây thôi! Lát nữa em phải gặp Thạch phảng chủ nhân rồi, nhưng lại chưa hay biết gì về Thạch phảng, cô có thể giới thiệu cho em ít nhiều được không?

Hồng cô nghe xong, cân nhắc một lúc mới nói:

– Thật ra ta nắm bắt không bao nhiêu, vì Thạch phảng luôn luôn kín tiếng. Ta sống ở Trường An từ nhỏ, kể cũng thuộc dạng giao thiệp rộng, nhưng chưa bao giờ gặp được phảng chủ. Nghe mấy người già kể, hình như Thạch phảng khởi nghiệp bằng nghề buôn bán ngọc thạch, đó là chuyện từ thời Văn Đế gia tại vị. Dần dần làm ăn mỗi ngày một lớn, đến thời Cảnh Đế gia đăng cơ và Đậu thái hậu nắm quyền nhiếp chính thì trong thành Trường An hầu như mọi hãng đá quý đồ ngọc, mọi tiệm tơ lụa hương liệu, mọi quán rượu, sòng bạc, phường ca vũ, nếu không phải do Thạch phảng tự mở thì cũng do Thạch phảng hùn hạp với các thương nhân khác. Về sau, đột nhiên Thạch phảng ngừng việc khuếch trương buôn bán, ngay cả những sản nghiệp sẵn có cũng nới lỏng kiểm soát, hành sự càng lúc càng kín đáo bí ẩn, ba bốn năm nay hoàn toàn không nghe được tin tức gì về họ nữa, nếu không phải vì hằng năm vẫn nộp tiền cho Ngô gia thì ta cũng quên bẵng rằng phường ta là sự sản của Thạch phảng. Nhưng mà, “lạc đà chết đói còn to hơn ngựa”, tuy bề ngoài Thạch phảng ở Trường An không còn tầm cỡ như xưa, nhưng cũng không thương gia nào dám khinh suất làm mếch lòng họ đâu.

Hồng cô mải kể, em thì mải trầm ngâm suy luận đầu đuôi câu chuyện. Người này ra lệnh tìm em, lại có thể miêu tả được diện mạo em, nhất định là đã từng gặp em rồi. Thương nhân đất Trường An, hành tung bí ẩn… trong đầu em chợt hiện lên hình ảnh em và Tiểu Hoắc cùng cưỡi chung ngựa. Có thể là gã chăng?

 

Cỗ xe từ từ dừng lại trước một tòa nhà. Hồng cô nghiêm mặt, dáng điệu cũng trở nên đoan trang đứng đắn, nét lả lơi quyến rũ đầu mày cuối mắt ngày thường bay biến hết.

Đợi em và Hồng cô xuống xe rồi, Ngô gia mới tiến lên gõ cổng. Từ ngoài nhìn vào thì tòa nhà này cũng giống phủ đệ của các phú thương bình thường, trên hoành phi khắc chân phương hai chữ “Thạch phủ”.

Ngô gia dập nhẹ vòng gõ rồi lập tức lùi sang một bên cung kính đứng đợi. Hồng cô dừng sau lưng Ngô gia, rủ tay đứng ngay ngắn.

Quy củ ghê nhỉ? Em bĩu môi, cũng bắt chước tư thế, đứng sau Hồng cô.

Cửa im lìm mở, một ông già râu dài thậm thượt thò đầu ra nhìn. Ngô gia lập tức cúi mình hành lễ:

– Lão gia tử! Tiểu Ngô thỉnh an lão gia tử.

Hồng cô cũng bắt chước bái chào. Ông già xua tay cho họ đứng dậy rồi đưa mắt đến em:

– Người ngươi tìm được đấy à?

Ngô gia cười đáp:

– Vâng, tìm tới tìm lui, không ngờ lại ở ngay trong tầm mắt chúng ta. Hình như đúng rồi đấy, lão gia tử nhìn xem có đúng không?

Ông già nói:

– Đúng hay sai ta không biết, hai người đưa tới lúc trước vừa bước qua cửa đã bị tống cổ ra rồi.

Ông vừa nói vừa quay mình đi trước dẫn đường. Ngô gia khúm núm đi theo, Hồng cô và em cũng bước qua ngạch cổng tiến vào. Ông già dẫn cả nhóm đến một sảnh nhỏ:

– Ngồi xuống hết đi!

Dứt lời quay mình trở ra. Một tiểu đồng chừng mười tuổi bưng khay đến mời trà. Ngô gia bật dậy, cúi mình tỏ ý cảm ơn. Hồng cô và em kinh ngạc nhưng cũng răm rắp bắt chước. Tiểu đồng bày trà xong, thoáng cười lui xuống. Nó vừa khuất dạng ngoài cửa, ông già lại tiến vào, mặt tươi tỉnh hơn. Ngô gia lập tức đứng dậy hỏi:

– Có đúng không ạ?

– Đúng rồi! – Ông già đáp – Các ngươi về đi, sau này thưởng hay phạt, phảng chủ sẽ có cân nhắc.

Nói đoạn không để ý đến Ngô gia và Hồng cô nữa, ông gọi em:

– Đi theo ta!

Em liếc Hồng cô, bà ta gật đầu ra ý cho em đi mau. Vì cũng tò mò muốn biết vị phảng chủ lẫy lừng mà bí hiểm này có phải Tiểu Hoắc hay không nên em không ngần ngừ nữa, lập tức đi theo ông già.

Đi vòng qua căn nhà phía trước, xuyên qua một ô cửa tròn nho nhỏ, đi một lúc giữa hai bức tường hẹp, trước mắt chợt mở ra rộng rãi. Hành lang quanh co bắc ngang mặt hồ không rõ dẫn đến nơi nào. Vì đương lúc trọng đông, mặt hồ trống trải trơn loáng, những rặng liễu rặng đào ven bờ không còn được tô điểm bằng lá xanh, nhưng nhờ thế tầm nhìn thoáng đãng khiến tinh thần người ta phấn chấn.

Tòa phủ đệ này hệt như một khoảng trời riêng, đằng trước xây dựng giống nhà cửa bình thường, đằng sau lại kiến thiết hết sức phi phàm. Sang bên kia hồ rồi, màu sắc xung quanh bỗng trở nên sinh động, đang giữa ngày đông tháng giá mà tre trúc vẫn ngời ngời sức sống, sắc xanh mơn mởn khiến tâm trạng người ta tươi tắn hẳn lên. Ông già ngoái lại, nhận ra vẻ mặt em liền cười nói:

– Nếu con thích thì sau này lại đến chơi, ta cũng yêu rừng trúc này lắm, mùa hạ mát mẻ, mùa đông lại dồi dào sức sống. Đây là Trúc quán, ven hồ còn có Mai viên, Lan cư và Cúc ốc.

Em cười gật đầu, rảo chân chạy để bắt kịp ông.

Cuối rừng trúc là một nếp nhà xinh xắn, cổng sân khép hờ. Ông già khẽ nhắc, “Vào đi!”. Thấy ông không định vào cùng, em bèn hành lễ, ông xua tay giục em đi.

Ở một góc sân có mấy tảng đá xanh chất chồng không theo quy tắc nào, giữa những tảng đá trồng một khóm trúc lớn, bên trên có mấy con bồ câu trắng đậu, trúc xanh chim trắng cùng tôn nhau lên càng khiến hai sắc trắng xanh thêm nổi bật.

Một nam tử áo xanh đang ngồi ngửa mặt hứng nắng, trên đầu gối là một con bồ câu trắng, bên chân đặt một lò than, nước đun không hiểu sôi tự bao giờ, hơi nước trào ra từng khoanh từng khoanh một, mau chóng kết thành sương mờ trong không khí giá lạnh, khiến dáng ngồi bất động của gã bỗng nhuốm nét phiêu linh.

Hóa ra là gã! Dù ở đại mạc hay Trường An, hễ có mặt gã thì cảnh vật bình dị đến đâu cũng trở thành thắng cảnh, khiến người ta chỉ gặp một lần là khó quên.

Cảnh tượng trước mắt khiến em không dám cất tiếng đánh động, em nhìn theo ánh mắt gã lên vầng thái dương trên vòm trời, nắng lúc tàn ngày vẫn hơi hơi chói chang. Em him mắt rồi lại hạ mi nhìn gã, bấy giờ gã đã nhìn em rồi, đôi mắt sáng quắc, đồng tử đen láy như cẩm thạch. Gã trỏ chiếc sập trúc bên cạnh, tủm tỉm hỏi em:

– Trường An vui không?

Một câu hỏi thăm đơn giản nhưng thân thiết, trái tim em ấm áp hẳn lên, bao nghi vấn ngập lòng không buồn đưa ra nữa, vì những câu hỏi ấy bỗng thành không còn quan trọng, quan trọng là em gặp lại gã ở đây.

Em nhanh nhẹn bước tới ngồi bên cạnh:

– Vừa lai kinh là bận kiếm cách làm no bụng, về sau cả ngày đều ru rú trong vườn Hồng cô, làm gì có thời gian chơi bời mà vui!

Gã nhếch miệng cười:

– Xem ra cô sống cũng ổn đó chứ! Hồng cô dạy dỗ tử tế thật, dáng điệu bây giờ đã được vài phần khuê nữ danh gia Trường An rồi đấy!

Nhớ lại bộ dạng nhếch nhác của mình khi gặp gã lần đầu ở suối Nguyệt Nga, em hơi ngượng, cũng hơi giận:

– Lúc nào tôi không tử tế, chẳng qua người đẹp nhờ áo ngựa đẹp nhờ yên thôi.

Một tiểu đồng cúi đầu bưng bàn ăn nhỏ từ trong nhà ra, đặt xuống trước mặt hai người, lại nhấc chén trà đưa cho em. Em nhận lấy, ngẫu nhiên liếc qua mặt tiểu đồng, bỗng trố mắt:

– Cẩu Oa Tử?

Cẩu Oa Tử sắt mặt lại, nghiêm nghị trả lời em:

– Sau này xin chị gọi là Thạch Phong, đừng gọi Cẩu Oa Tử nữa, đó là chuyện từ thời hảo hán sa cơ lỡ vận rồi kia.

Trước bộ dạng đứng đắn của Cẩu Oa Tử, em nhịn cười hưởng ứng liền:

– Vâng, Thạch Phong, Thạch đại thiếu gia, sao cậu lại ở đây?

Cẩu Oa Tử tức giận nhìn em:

– Cửu gia đưa tôi về.

Dứt lời cúi mặt lui ra. Cửu gia nói:

– Vì ông ốm nặng, Tiểu Phong không còn cách nào khác hơn là đem cầm bộ áo mà cô để lại chỗ bọn họ, tình cờ sao chủ sự của tiệm cầm đồ từng theo ta đi Tây Vực hôm nào, trông thấy bộ áo bèn báo sự việc này lên. Ta thấy Tiểu Phong hiếu thảo, lanh lợi, lại có tố chất tốt để làm thương gia, bèn giữ nó lại bên mình.

Em gật đầu, thì ra gã biết chuyện em “sa cơ lỡ vận” ở Trường An là từ Tiểu Phong.

– Ông khỏi bệnh chưa?

Cửu gia hơ tay gần lò sưởi:

– Không phải bệnh tình hiểm nghèo, chỉ tại tuổi tác đã cao, không nơi ăn chốn ở lại bữa đói bữa no, bây giờ chỉ cần bồi bổ chu đáo là được. Nghe Tiểu Phong kể, ông vẫn lo lắng cho cô đấy, sau này nhớ thu xếp đi thăm ông.

Em đáp:

– Chẳng cần anh nói tôi cũng đi thăm.

Gã hỏi:

– Hồng cô có gây khó dễ cho cô không?

– Không đâu – Em vội đáp.

Gã cười hỏi:

– Cô cuống cái gì?

– Ai biết được các người có quy củ thế nào? Ngộ nhỡ động một chút là chặt tay kiểu dân Tây Vực, thì người đẹp tuyệt trần như Hồng cô, chẳng phải đáng tiếc lắm sao!

Cửu gia cụp mắt suy tính một lát:

– Sự việc không đơn thuần là ân oán giữa cô và Hồng cô, nếu lần này dễ dàng cho qua, chỉ e mai sau vẫn còn kẻ phạm phải, như vậy người chịu khổ sẽ chính là những cô gái yếu ớt kia đấy!

Em quay sang nhìn gã:

– Hồng cô đã hứa với tôi là tuyệt đối không tái phạm. Còn cách nào vẹn cả đôi đường không?

Gã chợt nhướng mày:

– Thôi để lão Ngô đau đầu đi! Người của hắn gây chuyện, ta không tội vạ gì phải phí công phí sức hộ hắn.

Vẻ mặt gã vốn rất đứng đắn ôn hòa, mấy câu nói thì lại như trào phúng hí hửng, em bật cười khúc khích.

Ngày đông mặt trời lặn sớm, lúc này trời đã trở lạnh. Em liếc chân Cửu gia, cười nói:

– Tôi cảm thấy hơi rét.

Cửu gia nâng bồ câu lên, hất tay, con chim tung cánh bay đi. Gã chìa tay làm động tác mời rồi lăn xe về hướng cửa nhà. Em định đưa tay giúp, sực nhớ cảnh gã xuống xe hôm gặp lần đầu bèn rụt tay lại.

Sắp đến nơi thì cửa chầm chậm mở ra, bên trong không có một ai, em kinh ngạc ngó quanh, Cửu gia mỉm cười giải thích:

– Dưới nền đất trước cửa có lắp một cơ chế tự động, xe lăn đi qua sẽ khởi động cơ chế làm cửa tự mở.

Em săm soi mặt đất dưới chân nhưng không nhận ra dấu hiệu gì khác thường, vừa đi theo gã vào nhà vừa ngấm ngầm tán thưởng.

Nội thất được thiết kế đặc biệt, không có ngạch cửa, mọi đồ vật đều đặt ở vị trí vừa tầm với. Bàn ghế không thấp lè tè như kiểu dáng thịnh hành ở Hán triều hiện nay mà cao đủ để người ngồi xe lăn tiện bề sử dụng, giống mẫu bàn ghế người Hồ quen dùng, không biết có phải Cửu gia là người đầu tiên ở Trường An dùng bàn ghế người Hồ không.

Gã mời em ngồi. Trông thấy quẩy mì trên bàn, em sực nhớ ra từ khi ngủ dậy đến giờ vẫn chưa ăn cơm, liền nuốt nước bọt ừng ực. Mắt còn ngắm đĩa quẩy, bụng đã nôn nao sốt ruột mà réo ùng ục. Cửu gia đang đun trà, nghe âm thanh ấy bèn ngoảnh lại nhìn. Em ngượng nghịu nói:

– Chưa nghe tiếng bụng đói bao giờ à? Tôi muốn ăn đĩa quẩy kia.

Gã cười nụ:

– Bày làm cảnh cho hợp không khí lễ tết thôi, ăn chơi chơi thì được chứ ăn thay cơm ngấy chết. Để bảo nhà bếp dọn cơm. Cô muốn ăn gì?

Em chưa kịp cao hứng đã lại cau mày, ăn gì? Em không biết gọi món. Nghĩ một hồi rồi buồn bực nói:

– Gì cũng được. Quan trọng là phải có thịt, thái thật to vào, đừng xắt lát mỏng tang xắt sợi li ti như chỗ Hồng cô, ăn một hai lần còn thấy mới mẻ, ăn lâu ngày khó chịu lắm.

Cửu gia cười, giật một sợi dây ở góc tường, Tiểu Phong lật đật chạy vào. Cửu gia dặn:

– Dặn nhà bếp làm một món chân giò quay và hai đĩa rau đưa lên đây! – Liếc mắt nhìn em, gã bổ sung – Nhanh nhé!

Gã đặt khay trà lên đùi, lăn xe lại. Em liếc gã, giả vờ không thấy nước trà sóng sánh sắp bắn cả ra, lại cắm cúi chọn quẩy mì mà ăn.  Gã đặt một chén xuống trước mặt em, em liền nhấc lấy, chiêu từng ngụm cho trôi quẩy.

Cửu gia xem chừng rất thích thú, nâng chén trà nhấp một hớp:

– Ta ít khi đãi khách lắm, đây là lần đầu tiên đun trà cho người khác đấy, cô gắng mà thưởng thức!

Em đang vướng ăn, lúng búng gật đầu:

– Nhà anh đông anh chị em lắm nhỉ? Dưới anh có Thập gia nữa không?

Gã lãnh đạm:

– Trong nhà chỉ có mình ta. Cha mong nhiều con nối dõi, từ nhỏ đã ra lệnh cho mọi người gọi ta là Cửu thiếu gia để lấy may. Bây giờ gọi quen rồi, tuy ước nguyện của cha không thành hiện thực nhưng cũng lười chẳng muốn bảo bọn họ sửa cách gọi nữa.

Em nuốt thức ăn:

– Ở nhà tôi, ngoài tôi ra còn một bầy sói. Con sói anh trông thấy hôm ấy là em trai tôi đấy!

Cửu gia lại tươi nét mặt:

– Ta nghe người dưới nói cô tên là Kim Ngọc?

Em gật đầu:

– Anh tên gì?

– Mạnh Tây Mạc.

– Không phải họ Thạch sao? – Em kinh ngạc – Anh là chủ nhân của Thạch phảng mà?

– Ai bảo cô chủ nhân Thạch phảng mang họ Thạch?

Em thè lưỡi:

– Tôi nhìn trước cổng viết Thạch phủ thì nghĩ họ Thạch là đương nhiên rồi. Tây Mạc, đại mạc ở phía tây, tên đặt nghe không có vẻ trung nguyên chút nào.

Gã cười:

– Cô tên Kim Ngọc, cũng không thấy cô giàu sang vàng ngọc gì.

Em mỉm cười:

– Bây giờ không, mai sau thì sẽ.

Tiểu Phong xách một giỏ cơm vào, vừa mở nắp đã ngào ngạt mùi thơm, em liền lao đến bên bàn, chợt nhớ chủ nhà còn chưa lên tiếng bèn ngoái đầu nhìn. Gã ôn tồn nói:

– Ăn mau cho nóng! Bây giờ ta chưa đói nên không ăn cùng cô đâu.

Em ngồi bên bàn ăn ngấu nghiến, không động đến rau và cơm kê nếp, chỉ chăm chăm ăn mỗi chân giò. Cửu gia lăn xe đến phía kia bàn, đẩy món rau đã bị gạt bỏ về trước mặt em:

– Ăn ít rau đi.

Em liếc rau rồi tảng lờ, gã lại khuyên:

– Con gái nên ăn nhiều rau trông mới tươi tắn.

Em ngẩn người, có chuyện này sao? Vẻ mặt Cửu gia nghiêm túc không có vẻ gì là dỗ dành suông. Nhìn chân giò thơm lừng lịm người, lại nhìn đĩa rau mùi vị thanh đạm, em trăn trở khá lâu giữa xinh đẹp và ngon lành, cuối cùng gắp rau. Cửu gia cười, ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa.

 

No nê quả là hạnh phúc! Em ôm cái bụng đầy căng, thưởng thức hương trà trước mặt, cảm thấy khoái lạc ở đời cũng chỉ đến thế này là cùng thôi. Lại vừa uống trà vừa thầm tính toán, cuối cùng buông chén trà xuống, hắng giọng cười nhìn Cửu gia. Gã dùng ánh mắt ra hiệu cho em có gì cứ nói.

– Hừm! Hừm! Là thế này… anh thấy đấy, ở chỗ Hồng cô tôi ăn ngon sống tốt, còn học được nhiều điều, nhưng bây giờ bị anh làm rùm beng một trận, chắc chắn Hồng cô không dám thu nhận tôi nữa, bây giờ trên người tôi không có xu teng nào. Tục ngữ nói, hảo hán dám làm dám chịu. Tôi thấy anh cũng đàng hoàng tử tế, nhất định là sẽ chịu trách nhiệm về tôi đúng không? – Em đỏ mặt, nín thở nói một mạch, mắt nhìn gã không chớp.

Cửu gia cười nụ nhìn em, lâu lắm không nói gì, em nóng ran cả mặt, phải nhìn lảng đi, mắt cắm xuống đất:

– Tôi biết chữ, biết tính toán, có sức khỏe, người cũng không đến nỗi tối dạ, anh xem các hiệu buôn dưới tay anh có cần chân chạy việc không?

– Cô muốn ở lại Trường An?

– Tôi mới tới, bây giờ còn chưa muốn đi, khi nào đi thì cũng chưa chắc được.

– Cô hẵng tạm ở đây. Ta sẽ cân nhắc xem có việc gì thích hợp cho cô làm không, tự cô cũng nên xác định mình thích làm gì, muốn làm gì.

Trái tim đang thon thót liền đáp xuống, em đứng dậy hành lễ với gã:

– Đa tạ! Tôi không ăn bám đâu, những việc Tiểu Phong làm được tôi cũng có thể làm.

Gã cười lắc đầu:

– Cô khác Tiểu Phong, Tiểu Phong là thợ học việc của Thạch phảng, bây giờ đang phải rèn giũa tính cách.

– Còn tôi? – Em hỏi.

Gã ngần ngừ một lúc rồi nói:

– Cô là khách của ta.

Em nghe lòng thoáng nỗi thất vọng, gã lại bổ sung:

– Một người bạn cũ vừa tái ngộ.

Em cúi mặt toét miệng cười, không nói gì nữa.

 

Mấy ngày tiếp theo, em đã khám phá hết lượt từ trong ra ngoài Thạch phủ, còn gặp cả hán tử áo tím và hán tử áo đen từng giáp mặt ở suối Nguyệt Nha, một người tên là Thạch Cẩn Ngôn, một người tên là Thạch Thận Hành[1]. Nghe tên bọn họ, em cười thầm, tên hay thực, một người tên bù cho tính, một người tên sao tính vậy. Thấy em sống ở Trúc quán, Cẩn Ngôn kêu la om sòm:

– Thế này sao được? Cửu gia thích yên tĩnh, bọn Tiểu Phong buổi tối đều không được lưu lại. Ngươi đòi ở đây mà Cửu gia cũng để ngươi ở?

Thận Hành chằm chằm nhìn em một lúc rồi cụp mắt nhìn xuống đất, không nhúc nhích mảy may, hắn có đổi tên là “Bất Hành” cũng tuyệt không sai trật.

Hai người này và chưởng quản tài chính Thạch Thiên Chiếu phụ trách gần như toàn bộ công việc làm ăn của Thạch phảng. Sáng nào bọn họ cũng lần lượt đến Trúc quán báo cáo tỉ mỉ công việc giao dịch với Cửu gia, người thì ở lâu người đi chóng. Tiểu Phong và ba tiểu đồng cùng lứa thường ở trong nhà dự thính, tên bốn người khéo sao lại là Phong, Vũ, Lôi, Điện[2]. Khi họ bàn chuyện làm ăn, em đều tự giác rời xa Trúc quán, tránh được đến đâu thì tránh. Hôm nay vì nhớ Hồng cô và mọi người, em bèn quyết định tạm lánh hẳn Thạch phủ.

Hai hôm trước trời cứ đổ tuyết mãi, đi lại bất tiện. Hôm nay vừa may tuyết đã ngừng rơi, có thể đi thăm bọn họ được.

– Ngọc nhi, sao ăn mặc phong phanh thế? Tuyết rơi không lạnh nhưng tuyết tan lạnh đấy! Để ta bảo nữ tỳ đem cho con tấm áo.

Thạch bá, người dẫn chúng em vào phủ hôm nào, vừa ra lệnh cho đầy tớ sắp xe vừa cằn nhằn như vậy. Em nhảy nhảy, múa máy hai tay cười nói:

– Chỉ cần cái bụng không đói thì con không sợ lạnh, thời tiết thế này không thấm tháp gì với con đâu.

Thạch bá mỉm cười, dặn em nhớ về sớm.

Tuyết đã ngừng rơi nhưng trời chưa hửng nắng, những đám mây màu chì vẫn chất chồng lớp lớp, bầu trời xám bạc sà thấp như sắp trĩu hẳn xuống. Tuyết phủ dày mặt đất, gió lùa đến cuốn mạt tuyết hắt bung lên người. Khách qua đường hầu hết đều không có điều kiện đi xe, ai nấy đều gắng sức quấn chặt áo quanh mình, so vai rụt cổ, cẩn thận bước đi trên tuyết. Thi thoảng một cỗ xe phóng vụt qua xáo tung tuyết đọng, khách bộ hành không tránh kịp liền bị tuyết rữa nhọ nhem bám hết vào người. Em bèn gọi với lên xa phu, dặn phải hét thật lớn để người đi đường đề phòng, và khi băng qua bên khách bộ hành thì nhớ giảm tốc. Xa phu dõng dạc vâng dạ.

 

Cổng vườn đóng chặt, hai lồng đèn đỏ chói thường thắp sáng bất kể đêm ngày giờ không thấy đâu nữa.

Em đập cửa, lâu lắm ở trong mới có người nói vọng ra, “Mấy hôm nay nghỉ làm…” Bà già vừa nói vừa mở cửa, trông thấy em thì nín bặt, quay đầu đi với vẻ mặt khác lạ, cao giọng gọi Hồng cô. Hồng cô vội vã chạy ra, nắm tay em cười nói:

– Em đến thăm ta thật rồi!

– Sao thế? – Em hỏi – Vì sao không hoạt động?

Hồng cô dắt em vào ngồi bên lò than, thở dài:

– Thì cũng tại tai vạ ta gây ra đó. Ngô gia đang rầu rĩ, không biết nên xử lý ta thế nào. Ngô gia gắng công đoán ý bề trên, xem chừng xử nặng hay xử nhẹ đều khó lòng báo cáo cả, nghe đồn mấy hôm nay mất ngủ suốt mà vẫn chưa tìm được biện pháp ổn thỏa. Tuy vậy cũng không thể để ta mở cửa làm ăn ngang nhiên dập dìu như cũ, vì thế hạ lệnh cho ta cứ tạm đóng cửa đã.

Em cười ha hả:

– Đấy là Ngô gia bênh vực cô, không muốn cô chịu khổ nên phải vắt óc nghĩ cách mà thôi.

Hồng cô khỏ nhẹ tay vào trán em:

– Cũng nhờ ơn em nữa, bằng không Ngô gia muốn bảo vệ ta cũng khó. À mà, em đã gặp phảng chủ chưa? Vì sao người tìm em? Trông người thế nào? Bao nhiêu tuổi rồi?

Em nói:

– Ngần ấy chị em trong vườn đều chờ bát cơm ăn ở cô. Cô không lo công lo việc của mình, lại cứ ở đây nghe ngóng mấy chuyện đâu đâu.

Hồng cô cười nói:

– Được rồi, em không muốn kể thì ta không hỏi nữa vậy. Nhưng ít nhiều em cũng nên cho ta biết vì sao phảng chủ tìm em chứ! Em từng nói không có bạn bè họ mạc ở Trường An, gia đình cũng chẳng còn người thân nào từ lâu rồi cơ mà.

Em toét miệng cười:

– Em và người đó từng gặp nhau, coi như chỗ quen biết cũ, chỉ không biết là gã cũng ở Trường An.

Hồng cô xòe hai tay, thở dài:

– Đúng là người tính không bằng trời tính, ta bén nhạy sáng suốt đến đâu cũng khó lòng đấu lại với trời.

Em và Hồng cô đang cười vui chuyện trò bên lò sưởi thì một tiểu tỳ vén rèm lao thẳng vào, chưa chào hỏi đã hấp tấp nói:

– Song Song tiểu thư đi rồi, nô tỳ không cản được, còn bị mắng như tát nước.

Hồng cô nghiêm mặt:

– Cô ta nói gì?

Nữ tỳ cúi đầu:

– Tiểu thư nói thật vô lý khi phải đóng cửa chỉ vì một ai đó, hôm nay không làm, ngày mai không làm, sau này lấy gì mà ăn? Còn nói… còn nói Thiên Hương phường trả giá cao, tiểu thư cũng rất hoài niệm tình xưa nghĩa cũ, nhưng bây giờ… bây giờ cảm thấy vẫn nên đi là hơn, con gái nhan sắc có thì, cả đời tiểu thư chỉ trông cậy vào mấy năm ngắn ngủi này thôi, không thể lãng phí được.

Hồng cô vốn đang sa sầm nét mặt, nghe đến đoạn sau bỗng lại ôn hòa hẳn đi, khẽ thở dài, cho nữ tỳ lui xuống. Em hỏi:

– Thiên Hương phường là sản nghiệp của Thạch phảng à?

– Trước kia phải, giờ thì không – Hồng cô nói – Nguyên nhân tại sao ta cũng không rõ. Hai năm nay nhìn bề nổi bên ấy càng lúc càng rỡ ràng, các phường ca vũ của Thạch phảng đều theo kiểu thân ai nấy lo, ta nghĩ chẳng bao lâu nữa Thiên Hương phường sẽ độc chiếm mọi gương mặt nổi bật của Trường An. Ta là người dưới, không biết phảng chủ có ý định gì, đành mặc bên ấy bành trướng.

Hồng cô trầm ngâm nhìn ngọn lửa một lúc rồi đứng dậy cười:

– Không bàn mấy chuyện phiền não này nữa, vả chăng cũng chẳng đến lượt ta lo chuyện bao đồng. Gần đây toàn ngồi buồn thiu trong nhà, chẳng mấy khi được hai ngày tuyết rơi, đúng là thời khắc tuyệt vời để thưởng tuyết, đằng nào cũng đang nghỉ làm, thôi thì gọi hết các cô nương lại cùng ra ngoài tản bộ.

Em nhận lời ngay.

 

Em và Hồng cô ngồi chung một xe, Hồng cô sợ rét, người quấn áo choàng lông cáo, tay còn xỏ găng thêu hoa, thấy em chỉ khoác một tấm áo chẽn bên ngoài áo dài, bèn tấm tắc hâm mộ. Nhưng không phải hâm mộ em khỏe mạnh, mà hâm mộ vì giữa ngày đông tháng giá, trong khi bao nhiêu người đều đang bó kín mình như bánh chưng thì em vẫn có thể “khoe dáng mảnh mai tha thướt”.

Cỗ xe sắp ra đến cổng thành thì đột nhiên xung quanh lao xao huyên náo. Từng tốp vệ binh cầm dáo dẹp đường, người qua lại láo nháo dừng bước, tránh sang bên lề, xe em đi cũng mau chóng đậu lại trước một cửa tiệm, bấy giờ người kêu ngựa hí, ồn ào hết cả lên. Em tò mò vén rèm thò đầu ra ngó. Hồng cô mỉm cười thấu hiểu:

– Ngố quá! Sau này ở Trường An còn gặp nhiều cảnh tương tự, em chưa mục kích bệ hạ tuần du ngự đạo đấy, cảnh tượng và khí thế ấy mới thật sự rầm rộ!

Bấy giờ, từ xa bên ngoài có mấy người phóng ngựa phi nước kiệu vào thành. Em vươn đầu quan sát kỹ càng, thấy toàn những người trẻ trung, ai nấy áo gấm choáng lộn, tuấn mã hiên ngang, khí thế hào hùng, bất giác cảm thán thiếu niên phú quý, tương lai rỡ ràng, quả thực đã giành lấy mọi vẻ phong lưu của nhân gian.

Vừa quét mắt đến một người, em bỗng choáng váng, người đó… Khuôn mặt lạnh lùng kia, mày kiếm mắt sao kia chẳng phải Tiểu Hoắc thì ai? Lúc này phục sức thần thái gã đều hơn xa hồi ở đại mạc, nhưng em tin mình không nhận lầm người. Mấy thiếu niên khác vừa cưỡi ngựa vừa cười nói, riêng gã mím chặt đôi môi, mắt nhìn ra xa, hiển nhiên người ở đây mà hồn lãng đãng nơi nào. Hồng cô có lẽ nhận ra vẻ mặt sửng sốt của em, vội hỏi:

– Sao thế?

Em trỏ Tiểu Hoắc:

– Ai kia?

Hồng cô bưng miệng bật cười:

– Tầm nhìn của Ngọc nhi quả không tầm thường! Mấy người này tuy đều thuộc dòng dõi hoàng thân quốc thích, nhưng người đó là đặc biệt nhất, mà đến nay vẫn chưa thành gia lập thất, thậm chí chưa dạm hỏi nhà ai cả.

Em lườm Hồng cô:

– Cô quả là một bà mối tuyệt vời đấy! Chỉ tiếc đã chọn nhầm nghề.

Hồng cô cười trỏ Tiểu Hoắc:

– Dì ruột của người này là hoàng hậu, cậu thì làm đến đại tướng quân, oai danh chấn động sang tận Hung Nô Tây Vực, thực ấp[3] tám ngàn bảy trăm hộ. Tên người ta là Hoắc Khứ Bệnh, kỵ mã võ nghệ đều siêu quần, là bá vương lừng danh của thành Trường An, bề ngoài trầm mặc ít nói, không tỏ lộ buồn vui, nhưng nghe đồn tính khí kiêu hãnh bướng bỉnh, ngay cả ông cậu cũng không dám khiển trách trước mặt đông người. Người ta lại rất hợp tính bệ hạ, được bệ hạ hậu thuẫn trong mọi chuyện, ở thành Trường An chẳng ai dám làm mếch lòng.

Em nhìn dáng người trên yên ngựa, cảm xúc trong lòng thật khó tả. Ở thành Trường An này, khi bơ vơ trơ trọi nhất, em đã hy vọng tìm thấy gã, nhưng không tìm được. Khi vào Thạch phủ, em tưởng đi hết hành lang dài, người đợi em phía cuối rừng trúc kia là gã, cũng vẫn không phải. Thế mà khi em không ngờ đến nhất, gã lại xuất hiện. Em vẫn đoán thân phận gã ắt không tầm thường, nhưng không sao tưởng được gã là cháu trai bên ngoại của hoàng hậu và đại tướng quân.

Trên lưng ngựa, gã như linh cảm được, liền ngoảnh ngay đầu về phía em, ánh nhìn lướt qua đám đông. Em vội thả rèm xuống.

Dọc đường đi, đã mấy lần Hồng cô trêu chọc cho em vui, em chỉ cười nụ lắng nghe. Hồng cô cụt hứng, cũng thôi nói cười, chăm chú quan sát sắc mặt em một lúc, chợt hạ giọng hỏi:

– Tại sao phải tự ti như thế? Đời ta thế này là do số mệnh chẳng ra gì, hồi trẻ chỉ cốt lòng thoải mái, thích sao làm vậy, không tính toán kỹ càng, đến nay đã hiểu lý lẽ ở đời thì lại già mất rồi. Bây giờ em còn nhỏ tuổi, nhan sắc thế kia, chỉ cần em muốn, có gì là khó ở Trường An này đây? Nói ngay Vệ hoàng hậu đương triều, ngày xưa thân phận cũng chẳng cao quý hơn chúng ta là mấy. Mẹ bà là nô tỳ trong phủ công chúa, tư thông với người ta sinh ra bà ấy, ngay cả cha là ai bà cũng không biết, đành lấy họ Vệ của mẹ. Khi trưởng thành vẫn chỉ là một ca nữ trong phủ công chúa, về sau nhờ dung mạo xinh đẹp mà được bệ hạ sủng ái, trở thành mẫu nghi thiên hạ. Nói sang Vệ tướng quân, cũng lại một đứa con rơi, thời thơ ấu phải đi chăn ngựa thuê, không chỉ ăn đói mà còn thường xuyên bị chủ nhân đòn roi đánh đập, về sau chinh thảo Hung Nô lập được đại công, nay đã đứng đầu quần thần.

Em quay mình sang, cười ôm Hồng cô:

– Tỷ tỷ yêu quý ơi, em không có mục đích ấy đâu, chỉ đang ngẫm nghĩ một chuyện đã qua mà thôi. Ca nữ làm hoàng hậu, chăn ngựa thành tướng quân… em hiểu lý lẽ của cô rồi. Chúng ta tuy là phận nữ nhi, nhưng sinh ra ở thời đại không đến nỗi bảo thủ về chuyện gốc gác, đàn bà lại thường xuyên nhúng tay vào việc triều đình, cũng có thể nói rằng, “Vương hầu khanh tướng, há cứ phải con dòng cháu giống?[4]”.

Hồng cô ngơ ngẩn, chậm chạp lẩm bẩm mãi, “Vương hầu khanh tướng, há cứ phải con dòng cháu giống”, tựa hồ thấm thía sâu sắc ý vị của nó:

– Em nghe đâu ra những lời ấy thế? Hồi ta lớn bằng em đây mà hiểu được lý lẽ này thì số phận bây giờ có khi đã khác.

Hồng cô tự phụ bản thân xinh đẹp thông tuệ hơn người, đáng tiếc tuổi mỗi ngày một lớn mà vẫn phải lăn lộn trong chốn phong trần, lòng dẫu không muốn cũng chỉ còn nước ngậm ngùi bất lực.

 

Tuyết trắng mai đỏ soi vào nhau, cảnh sắc đẹp tuyệt vời, mắt em ngắm nhưng lòng không thưởng thức, chỉ nhoẻn cười ngoài miệng. Hồng cô cũng đang nặng trĩu tâm sự, trông như thêm phần quạnh hiu lạc lõng giữa ngàn hoa nở bừng diễm lệ kia.

Khi thưởng hoa quay về, trời đã tối mịt. Hồng cô đi chung xe với các cô nương khác, em ngồi xe còn lại trở về Thạch phủ. Ở Trúc quán, Cửu gia đang một mình đọc sách dưới đèn, ánh nến vàng mờ phủ một lớp sáng ấm áp lên người gã. Em bỗng cay cay mắt, trước đây em ra ngoài phá phách chơi bời đến tối mịt, cha cũng ngồi dưới đèn thế này đọc sách đợi chờ. Một ngọn đèn, một bóng người, nhưng rất dịu dàng êm ả.

Em lặng lẽ đứng ở ngưỡng cửa, sự yên tĩnh ấm cúng trong nhà từ từ tràn vào trái tim, khiến cõi lòng khó chịu suốt một buổi chiều dần yên ổn trở lại. Như cảm nhận được, Cửu gia mỉm cười ngẩng đầu lên nhìn:

– Sao đứng ngẩn ra ở đấy?

Em vừa tiến vào vừa nói:

– Tôi đi thăm Hồng cô, sau còn cùng cô ấy ra ngoài thành ngắm hoa mai.

Gã êm ái hỏi:

– Ăn cơm chưa?

– Cơm tối ăn chưa vào bữa, nhưng Hồng cô đem theo rất nhiều quà vặt, vừa chơi vừa nhấm nháp cũng no bụng rồi.

Gã khẽ gật đầu, không nói gì nữa, em ngần ngừ một lúc lại hỏi:

– Vì sao anh để mặc các phường ca vũ của Thạch phảng thân ai nấy lo, không những không thể liên kết cạnh tranh với bên ngoài mà còn gây liên lụy lẫn nhau? Thiên hạ đều nghi ngờ nội bộ Thạch phảng rối loạn còn phảng chủ lực bất tòng tâm đấy!

Cửu gia buông sách trúc trong tay xuống, vẻ hờ hững, cười nói:

– Họ đoán đúng, quả thật ta có lòng nhưng sức không đủ.

Em lắc đầu, lặng im một lúc rồi hỏi:

– Chẳng phải anh bảo tôi tự xác định xem mình muốn làm gì đấy ư? Tôi nghĩ xong rồi, mọi việc tôi đều không thông, riêng phường ca vũ thì ít nhiều đã nắm bắt được đôi chút, chưa kể tôi là phận đàn bà con gái, làm nghề này cũng thích hợp, anh cho tôi đến học việc ở giáo phường trước đi! Dù ghi sổ hay làm chân sai vặt cũng đều được cả.

Cửu gia vẫn cười:

– Nếu cô đã nghĩ kỹ thì để ngày mai ta nói với Thận Hành, xem hắn sắp xếp thế nào.

Tôi thi lễ:

– Cảm ơn anh!

Cửu gia xoay xe lăn, lấy một gói nhỏ đưa ra:

– Vật hoàn cố chủ!

Trong gói là bộ áo Lâu Lan xanh lam, em vuốt nhẹ tay trên bề mặt, muốn nói nhưng không nên lời, bởi một chữ “Cảm ơn” không sao tả đủ.



[1] Cẩn ngôn: nghĩ kỹ mới nói. Thận hành: tính kỹ mới làm.

[2] Gió, mưa, sấm, chớp.

[3] Đất phong, lãnh địa ăn lộc được vua ban.

[4] Câu nói của Trần Thắng, trích trong Trần Thiệp thế gia thuộc Sử ký Tư Mã Thiên.

 

Bài liên quan:

 




Categories: DỊCH