No public Twitter messages.
Posted by Alex on Feb - 08 - 2012

ĐẠI MẠC DAO chương 2

[ĐẠI MẠC DAO, Đồng Hoa | Chương 2, SƠ NGỘ | Alex dịch]  Lang huynh đứng dậy quay về phía vầng dương, lớp lông bạc óng ánh muôn vàn chấm sáng mờ dưới nắng. Nó ngửa mặt, vươn cổ tru lên, tiếng tru dằng dặc vang vọng giữa đất trời. Em cũng hú vang cùng Lang huynh, giơ cao hai tay như muốn ôm trọn triêu dương, ôm ấp một ngày mới đến.

Chim trong rừng vụt bay rào rào, loác choác kinh hãi lao vút vào vòm trời xanh. Hơi lạnh và sương mỏng còn buông, nắng mai nhảy nhót cùng lá rụng trong rừng, mây màu lững lờ cùng chim chóc trên cao. Em cười ha hả đá Lang huynh, “Xem ai đến suối Nguyệt Nha trước nào!”, chưa dứt lời đã phóng vọt đi.

Ba năm qua, Lang huynh đã cao đến thắt lưng em. Em gọi Lang huynh không phải vì nó lớn hơn em, đây chỉ là một danh xưng em tiện miệng đặt cho. Hồi em trở về với bầy sói, nó chưa đầy một tuổi, vẫn là một con sói nhỏ chỉ vừa biết săn mồi độc lập, còn bây giờ nó đã là Lang vương của em và đàn sói. Khi ở riêng với nhau, tuy em thường tay đấm chân đá Lang huynh, nhưng thật ra em vẫn rất tôn trọng nó.

Như thể linh cảm được em đang nghĩ gì, Lang huynh bất mãn hừ lên mấy tiếng. Nó luôn cho rằng mình anh tuấn bậc nhất thiên hạ, dũng mãnh có một không hai, sói đực hễ gặp là thuần phục, sói cái hễ gặp là xiêu lòng, chẳng hiểu thế nào lại vấp phải con sói không chịu cắn câu như em, nó đành cảm thán trời đã sinh nó sao còn sinh Ngọc Cẩn.

Để dễ phân biệt, em cũng từng thử đặt tên cho các con sói lớn nhỏ đực cái khác, lần lượt là Lang Một, Lang Hai, Lang Ba… cứ thế mà tiếp tục cho đến vô hạn. Lúc em nhập bầy, chỉ cần đặt tên tới Lang Chín Mươi Chín là hết, nhưng bây giờ, cùng quá trình áp dụng chiến thuật “viễn giao cận công[1]” của em và Lang huynh, em đã hoàn toàn rối loạn, chỉ nhớ lần gần nhất đặt tên là đã đến “Lang Mười Chín Nghìn Chín Trăm Chín Mươi Chín”, mà cũng là việc gần hai năm trước rồi. Khi phát hiện ra nhìn một con sói mà phải vắt óc mất nửa ngày trời mới nhớ được tên gọi thì em đành buông xuôi việc thử nghiệm đặt tên của mình. Suy đi tính lại em vẫn là một con người, khứu giác kém xa Lang huynh, ghi nhớ diện mạo loài sói thực là một việc gian nan đối với em.

Năm xưa, nhờ áp dụng chiến thuật viễn giao cận công, cuối cùng nước Tần “cửu hợp chư hầu, nhất khuông thiên hạ[2]”. Bởi vậy em cũng đã tính rằng, bá nghiệp “nhất khuông Lang tộc” của em và Lang huynh chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Nếu cha biết em đem kế sách cha dạy để áp dụng trước tiên cho bầy sói, không biết sẽ mỉm cười hay buồn khổ? Nếu năm ấy em khôn ngoan, thấu hiểu quyền mưu sớm hơn để giúp cha một tay, mọi chuyện có lẽ đã khác rồi chăng?

 

Một lúc sau, em và Lang huynh đã chạy tới suối Nguyệt Nha. Con suối này là một cảnh tượng kỳ thú ở đây, vành suối cong như mảnh trăng lưỡi liềm nằm giữa sa mạc bao la. Bốn bề là núi cát trập trùng tiếp nối, riêng nó xanh biếc như ngọc yên ả khoanh mình trong vòng ôm của núi Minh Sa[3]. Bất kể sa mạc bành trướng đến đâu, suối quanh năm vẫn ăm ắp nước, dân du mục đều phải coi là kỳ tích.

Trên trời một mảnh trăng cong

Đất đây một mảnh suối trong ngọt lành

Trăng cao ngắm suối soi mình

Suối xanh hứng ánh trăng thanh trên trời…

Em vừa ngâm nga theo tiếng ca dao đằng dân du mục vẳng lại, vừa lấy suối làm gương bắt đầu chải tóc. Lang huynh lười biếng nằm bên lạnh lùng lườm em, khịt mũi một tiếng rất to rồi khinh thường nhắm mắt vào. Cũng như em phủ nhận sự sáng suốt oai phong của nó, Lang huynh cũng phủ nhận bề ngoài xinh xẻo của em, cho rằng em xấu xí đến độ không vừa mắt sói, kém xa những con sói cái có bộ lông bóng mượt mỡ màng. Em cau có trừng mắt với nó, vừa bện tóc vừa tiếp tục hát:

Lòng chàng sáng tựa trăng

Lòng thiếp trong tựa suối

Trăng rọi suối, suối hứng trăng

Lòng đôi ta soi vào nhau như thế…

Soi mình bên dòng nước, ánh sóng phản chiếu bóng dáng xinh đẹp. Ba năm nay, từ “tiểu cô nương” như lời cha nói, em đã trở thành yểu điệu thiếu nữ, tuy không thể tự nhận là thục nữ, nhưng em biết em xinh đẹp. Em nhăn mặt trêu bóng mình trong nước, hài lòng gật gù, huýt một tiếng cho Lang huynh biết là có thể về được rồi. Lang huynh vươn vai đứng dậy, chầm chậm chạy trước.

 

Chúng em dừng ở một nơi cao trên núi Minh Sa, theo dõi tốp lái buôn đang ngoằn ngoèo di chuyển đằng xa, trông dáng điệu như chuẩn bị cắm trại nghỉ ngơi. Nghĩ đến số muối sắp dùng hết và chiếc váy đã tả tơi của mình, em liền ngồi thụp xuống, nhìn Lang huynh với nụ cười dụ dỗ ngọt ngào, nhưng Lang huynh không mắc câu, cứ giữ bộ dạng như bị quái vật hăm dọa, chạy thụt lui mấy bước, nhăn mặt nhìn em với vẻ sốt ruột.

Em kêu khe khẽ mấy tiếng giục nó về trước, còn mình sẽ đến ăn cắp chỗ lái buôn. Lang huynh bất lực nhìn em một lúc, đoán chừng em quyết không thương lượng, nó đành tỏ ý sẽ đi cùng. Em nhảy xổ tới ôm choàng lấy cổ nó mà cười, nó nhắm mắt, dáng vẻ như miễn cưỡng, áp chặt thân vào người em.

Từ khi rời xa cha, không còn ai chịu mở vòng tay ôm em vào lòng nữa. Cũng may là em có Lang huynh, tuy nó không biết ôm, nhưng em ôm nó thì cũng thế cả.

Chúng em lén nấp gần khu trại của đám lái buôn. Đây là một tốp nhỏ, ước chừng chỉ mười người. Em hơi ngạc nhiên, chưa bao giờ gặp đội thương buôn nào ít ỏi đến thế, họ mua bán thứ gì vậy? Em đang mải suy đoán thì Lang huynh sốt ruột, bèn từ đằng sau ngoạm khẽ vào mông em, em vừa ngượng vừa tức, ngoái lại xoắn tai nó.

Lang huynh thấy em giận thật, bèn ngoẹo đầu, mắt to chớp chớp, bộ mặt thắc mắc. Em bất lực thở dài, đường đường một Lang vương đưa em đến đây bắt gà trộm chó, tiểu nữ như em không nên bắt lỗi đại lang, thôi thì bỏ qua cho nó một lần. Em hằm hằm cảnh cáo nó nếu còn muốn được em nướng thịt cho mà ăn thì cấm được chạm vào mông em nữa. Nói xong lại ngoảnh đi tiếp tục quan sát nhóm lái buôn.

Một đại hán áo đen tay chân lanh lẹn bê một cỗ xe lăn đặt xuống đất, một đại hán áo tím cúi mình giở rèm che xe ngựa lên…

Màu áo trắng đập vào mắt em.

Màu trắng ấy không chói lóa như tuyết mà dịu dàng thân thiết, dễ chịu êm đềm, trong sắc trắng còn anh ánh sắc vàng, tưởng ai đem ánh trăng đêm thu giã nát ra nhuộm áo. Khuôn mặt thiếu niên từ từ hiện rõ, đường nét thanh tú như sóng gợn sông êm, vóc người tao nhã như nhành lan cây ngọc. Gã chỉ ngồi lặng lẽ đã đủ khiến em ngỡ mình trông thấy: gió xuân đùa Mạc Bắc, trăng sáng nổi Thiên Sơn.

Hán tử áo tím giơ tay định dìu thiếu niên từ xe ngựa xuống, nhưng thiếu niên mỉm cười điềm đạm, nhẹ nhàng đẩy tay hắn ra, tự mình chống hai tay chậm chạp nhích từng chút một khỏi cỗ xe. Em trợn tròn hai mắt, khó mà tin nổi, lẽ nào ông trời luôn đố kỵ với vẻ hoàn mỹ trên thế gian này?

Khi thiếu niên từ rìa xe ngựa chuyển sang xe lăn, chiếc xe hơi trượt đi trên cát, thiếu niên áo trắng suýt chút nữa ngã nhào xuống, cũng may kịp thời níu lấy thành xe nên mới gượng lại được. Đại hán áo tím đã mấy lần muốn giơ tay giúp, nhưng bị hán tử áo đen đưa mắt lườm, lại rụt tay về.

Người bình thường từ xe ngựa xuống đất chẳng qua chỉ cần nhảy phốc một cái là xong, thiếu niên này thì mất chẵn thời gian cạn nửa tuần trà. Nhưng khóe miệng gã từ đầu đến cuối luôn tươi nụ cười, những động tác vốn dĩ lếch thếch đặt vào gã lại thành dễ ưa vừa mắt, ngay lúc hoảng loạn vẫn toát ra khí chất ung dung.

Thiếu niên ngẩng đầu nhìn núi Minh Sa liên miên trập trùng xung quanh, lại từ từ dõi mắt về suối Nguyệt Nha đang nằm yên ả giữa vòng cung của núi cát. Nước suối phản chiếu vòm trời xanh ngắt, ánh biếc lung linh. Trăm ngàn năm qua, không ngờ cát vàng cuồn cuộn vẫn không thể nuốt chửng dòng suối như mảnh trăng này, mắt gã sáng lên tán thưởng.

Trời xanh, cát vàng, nước biếc, thảy đều gió lặng tiếng yên. Chỉ vì tấm áo trắng của gã, cảnh vật lãnh đạm em vẫn quen nhìn bỗng điểm thêm vài phần êm dịu. Thì ra sơn thủy cũng biết đường tịch mịch.

 

Em cứ trân trối nhìn gã, quên bẵng mục đích chuyến đi. Đột nhiên sực nhớ ra tại sao mình ở đây, tích tắc bỗng ngập ngừng, có nên ăn cắp không? Liền đó lại nghĩ, có lý do gì khiến mình không ăn cắp? Nhờ sự hiện diện của một thiếu niên thế kia mà mọi người không còn chú ý đến điều gì khác ngoài gã nữa, cơ hội tốt đến vậy làm sao có thể bỏ qua?

Hai đại hán áo đen và áo tím đứng bất động sau lưng thiếu niên như hai tòa tháp sắt. Những người khác đều tất bật, nào dựng lều lán, nào nhóm lửa làm cơm. Khi đã xác định là không ai chú ý đến mình được, em ra hiệu cho Lang huynh đợi ở đây, rồi bò chầm chậm về phía mấy con lạc đà của họ. Trước tiên sờ nắn cho kỹ xem họ bán thứ gì, có phải là thứ em cần không, còn muối thì rất khó tìm, e rằng phải đợi đến khi bọn họ nấu cơm mới biết được là để ở đâu.

Các đoàn thương lữ băng qua sa mạc Qua Bích phần lớn đều dùng lạc đà để tải đồ đường dài. Lạc đà vốn dĩ hiền lành, em đã tìm hiểu bản tính của chúng từ lâu, chưa bao giờ thất bại. Nhờ sống cùng bầy sói, em còn tập được cách di chuyển êm lặng, con người cũng rất khó phát hiện ra, nhưng em sơ ý quên mất con ngựa kéo cỗ xe. Nó được tháo dây buộc, đang nhàn nhã gặm cỏ khô cạnh đấy. Em vừa định tiếp cận lạc đà thì con ngựa xấu xa tưởng chừng không hề chú ý đến em ấy bỗng vươn cổ hí lên. Ai mà ngờ một con ngựa lại biết vận dụng binh pháp, còn hiểu kế dụ địch vào sâu để trở tay là tóm được.

Hai đại hán áo tím và đen tức tốc lấy mình che chắn cho thiếu niên áo trắng, các hán tử khác thì ùa tới để bao vây em. Em trừng mắt nhìn con ngựa khốn kiếp, cảm nhận rõ ràng sự khoái trá trong mắt nó, nhưng việc cần kíp là phải tháo thân, bèn vội vàng chạy đi không buồn so đo với nó nữa. Lang huynh im lìm lao vọt ra, nhảy xổ vào hai hán tử, ngăn họ truy đuổi em.

Em định cùng Lang huynh phóng đi thì một giọng nói ôn tồn, có phần thờ ơ từ đằng sau vang lên:

– Nếu cô nương chắc chắn chạy nhanh hơn cánh cung thất tiễn liên châu[4] trên tay ta thì cứ thử đi!

Em khựng lại, rồi dừng chân. Lang huynh quay ngoắt lại gầm gừ khe khẽ, không ý thức được tình hình khốn đốn mà chúng em đang đối mặt. Em bất lực cau mày xua nó đi trước, xoay người che chắn cho nó.

Thiếu niên áo trắng đang giương một cánh cung bằng thép rất tinh xảo. Thấy em quay mình lại, gã hạ cánh cung đang chĩa về em xuống, chăm chú quan sát. Hán tử áo tím bên cạnh trỏ dấu nung hình đầu sói trên mông mấy con lạc đà, cười giễu:

– Ngươi mù rồi sao? Hay ăn phải gan hùm mật gấu nên dám rình mò chúng ta? Ngay cả cướp sa mạc gặp chúng ta cũng phải tránh đường càng xa càng tốt đấy!

Thấy em không đi cùng, Lang huynh bắt đầu tỏ vẻ nôn nóng, nhưng không chịu về mà tung mình nhảy chồm ra đằng trước em, hung hãn nhìn đám người đối diện, sẵn sàng nhất kích tất sát[5] bất cứ lúc nào. Hán tử áo tím liếc Lang huynh, kinh ngạc kêu lên:

– Đây là sói, không phải chó chăn cừu.

Mọi người nghe vậy đều biến sắc mặt, căng thẳng ngó quanh. Sói sa mạc thường xuất hiện theo đàn, một con thì không đáng sợ, nhưng nếu lúc nhúc cả bầy thì thậm chí đủ sức tiêu diệt một đạo quân nhỏ. Chỉ hiềm hôm nay họ đã lo lắng vô ích, tại em bất cẩn mà quanh đây hiện giờ chỉ có em và Lang huynh, muốn triệu tập những con sói khác thì rất tốn thời gian.

Thiếu niên áo trắng giương cung về phía Lang huynh, nhưng mắt nhìn trừng trừng vào em. Em vội xẹt tới chắn trước Lang huynh:

– Xin đừng… làm hại nó, là tôi… tôi muốn… đánh cắp đồ đạc của các người, không phải nó.

Từ khi trở về với bầy sói, ngoài việc thi thoảng nghe trộm đối thoại của các đoàn lái buôn thì đã ba năm rồi em chưa giao tiếp với con người. Tuy thường lẩm bẩm với Lang huynh, nhưng không hiểu là do hồi hộp hay gì khác mà em nói năng rời rạc lắp bắp. Thiếu niên áo trắng từ tốn hỏi:

– Có mỗi con sói này thôi chứ?

Em thầm oán hận, nếu còn những con khác nữa, ta lại để các ngươi vặn vẹo lục vấn hay sao? Em thầm tính toán thật nhanh. Nói thật? Hay nói dối? Sau vài lần cân nhắc, cảm thấy thiếu niên này không phải hạng dễ bị qua mặt, trực giác phụ nữ còn cho em biết thật ra gã đã đoán được chân tướng, đặt câu hỏi chỉ là để trấn an những người bên cạnh mà thôi.

– Có… có mỗi con này.

Em vừa dứt lời, vẻ mặt ai nấy nhẹ nhõm hẳn đi, lại kinh ngạc nhìn em và Lang huynh, có lẽ không hiểu vì sao em ở chung với sói được. Thiếu niên áo trắng vừa cất cung đi vừa nói:

– Kiểm soát con sói chặt chẽ vào.

Em gật đầu, quay lại dặn Lang huynh rằng hễ em cho phép mới được tấn công, đoạn hỏi thiếu niên:

– Các người muốn chặt tay nào của tôi?

Em từng nghe lái buôn thảo luận, nếu bắt được những kẻ có ý đồ trộm cắp thì thông thường phải chặt tay để răn đe trừng phạt. Hán tử áo tím hỏi:

– Ngươi muốn ăn trộm thứ gì?

Em cúi mặt nhìn bộ váy rách nát, nghĩ đến y phục cầu kỳ chải chuốt của thiếu niên kia, đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng, bèn ấp úng:

– Tôi muốn… tôi muốn… đánh cắp một cái váy.

Hán tử áo tím ngạc nhiên trố mắt, hỏi với vẻ không tin:

– Chỉ thế thôi?

– Muối nữa – Em đáp.

Hán tử áo tím lạnh lùng nói:

– Chúng ta có hàng trăm cách bức ngươi khai thật, tốt nhất là ngươi…

Thiếu niên ngắt lời:

– Lấy bộ áo Thiện Thiện Hải Tử tặng ra đây, muối thì chỉ giữ lại đủ cho chúng ta dùng hôm nay, còn thừa cho cô ta cả.

Hán tử áo tím biến sắc, hé miệng, “Cửu gia…” Thiếu niên liếc mắt nhìn, hắn liền cúi mặt nín bặt. Chỉ lát sau, một hán tử mang bộ áo lam nhạt đến, em ngớ ngẩn nhận lấy, lại cầm hũ muối nhỏ sững sờ nhìn thiếu niên áo trắng. Gã cười khẽ:

– Đoàn chúng ta đều là đàn ông, không có váy áo phụ nữ, chỉ có bộ này thôi, do một người bạn mang tặng cho lúc ta đi ngang qua Lâu Lan, hy vọng cô nương sẽ thích.

Em sờ vào bề mặt mềm trơn như lông dê trên tay mình, đây chắc là thứ tơ lụa thượng hảo hạng, cảm thấy món quà đắt giá quá đã toan từ chối, nhưng cuối cùng không cưỡng được mê hoặc, bèn ngượng nghịu gật đầu. Gã cũng khẽ gật đầu, “Cô đi được rồi!”. Em ngẩn người rồi thi lễ với gã, gọi Lang huynh cùng đi.

Tiếng ngựa hí từ đằng sau vọng tới, em ngoái lại giận dữ trừng mắt nhìn con ngựa đó, nhưng được người ta nương tay, bây giờ còn mặt chủ nhân nó đây, không thể tính sổ với nó được rồi. Lang huynh thì chẳng kể thể diện, bèn quay phắt lại, lông trên mình dựng đứng, ngửa mặt hú một tràng dài. Tiếng hú chưa dứt, mấy con lạc đà đã bủn rủn khuỵu hết xuống đất, con ngựa tuy không khuỵu ngã nhưng bốn vó cũng run lẩy bẩy.

Em bất giác cất tiếng cười vang. Không cho ngươi thấy oai nghi của sói, ngươi còn tưởng mình là đại vương sa mạc chăng? Lang vương thống trị đến mấy vạn sói, đâu phải hạng để ngươi có thể trêu vào? Chắc là giật mình vì tiếng cười vang lừng táo tợn ấy, thiếu niên đăm đăm nhìn em, vẻ mặt hơi xao động. Ánh nhìn làm em đỏ bừng mặt, vội dừng ngay tiếng cười. Thiếu niên cũng lập tức đảo mắt nhìn sang Lang huynh, buông lời tán thưởng:

– Con ngựa của ta tuy không phải hãn huyết bảo mã[6] nhưng cũng thuộc loại lương câu[7] vạn con tuyển một, nghe đồn có thể độc lực đấu hổ báo, xem ra toàn là lời đồn nhăng cuội.

Em nhún nhường nói:

– Cũng có thể không phải nhăng cuội đâu, vì hổ báo tầm thường không thể sánh với Lang huynh của tôi được.

Nói xong vội giục Lang huynh đi. Thấy nó có vẻ thèm thuồng giống lương câu vạn con tuyển một kia lắm, không đi cho mau thì thật không biết có thể xảy ra tai vạ gì nữa.

Đi xa rồi, ngoái đầu nhìn lại, bóng áo trắng bên suối xanh cát vàng tựa hồ đã biến thành một cảnh tượng khó quên của sa mạc. Em không biết liệu gã còn nhìn thấy em không, nhưng vẫn giơ tay vẫy thật lực rồi mới băng mình vào giữa những dải núi cát.

 

Bên đống lửa chỉ có em và Lang huynh, những con sói khác vì sợ lửa đã lỉnh hết ra xa. Hồi đầu Lang huynh cũng sợ lửa, về sau em dạy nó thích nghi dần dần, nhưng những con sói khác thì không có được can đảm đó. Em ép Lang Một, Lang Hai nằm bên đống lửa, không chỉ chưa bao giờ thành công, ngược lại còn bị đàn sói xì xầm, bị khoác tiếng ác là hành hạ chúng nó. Em trở thành pháp bảo độc nhất vô nhị mà đám sói mẹ đem ra dọa bầy con mỗi tối khi chúng không chịu ngủ. Hễ nghe mẹ nói là sẽ giao chúng cho em, lũ sói con dù láu cá nghịch ngợm đến đâu cũng lập tức rụt rè ngoan ngoãn nằm xuống.

Em trải bộ áo ra xem cho kỹ. Không biết là nhuộm bằng cây lá gì mà có được sắc lam ảo mộng thế này. Tay nghề vô cùng khéo léo, cửa tay thêu dày những đám mây trôi. Đai lưng đính tua rua trân châu, thắt nó vào rồi bước đi, những tua và ngọc ấy sẽ tạo điểm nhấn ở vòng eo mềm mại. Phụ nữ Lâu Lan phải đeo mạng sa quanh năm, vì thế ngoài bộ áo còn kèm thêm một chiếc khăn che mặt bằng sa mỏng đồng màu, góc khăn đính một chuỗi trân châu với những hạt to tròn xoe. Khi che mặt bằng chiếc khăn này, chuỗi trân châu sẽ cố định trên tóc, tự nhiên lại thành một kiểu bờm. Khi ở nhà không cần che mặt thì chiếc khăn được cởi ra buông sau đầu, làm nổi bật mái tóc đen nhánh, kết hợp cùng bờm trân châu trên đỉnh đầu tạo thành một dạng trang sức đặc biệt.

Em ngoảnh sang nhìn Lang huynh, hỏi:

– Bộ áo này đắt lắm nhỉ? Theo ngươi thì vì sao tên Cửu gia kia lại cho một người lạ món đồ quý giá nhường này? Bao nhiêu năm nay, ta vẫn không sửa được cái tật khó khước từ những thứ đẹp đẽ…

Đã quá quen với thói lải nhải luôn miệng này, Lang huynh tiếp tục nhắm mắt thản nhiên ngủ, chẳng buồn để ý đến sự hiện diện của em.

Em véo tai Lang huynh, nhưng nó bất động, em đành thôi lẩm bẩm, tựa vào mình nó, cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

 

Lại một đêm trăng tròn.

Em cứ thắc mắc mãi về tình cảm của loài sói với trăng. Hễ tới ngày này là chúng đặc biệt kích động, có con ngửa mặt nhìn trăng rú rít suốt đêm. Vì thế sa mạc giờ này là một vùng sói tru quỷ khóc. E rằng những thương nhân nhát gan sẽ mất ngủ cả đêm nay.

Nền trời lam thẫm, ánh trăng dào dạt như nước trút xuống đại mạc mênh mông nhấp nhô khiến nền cát ngập trong sắc bạc êm đềm. Em mặc bộ áo quý giá nhất, cùng Lang huynh thẩn thơ dạo bước trên sa mạc.

Tà áo màu lam dập dềnh lồng lộng cùng bước chân em. Mái tóc buộc lại sau gáy bằng chuỗi trân châu, những sợi tóc bay lất phất cùng khăn sa trong gió. Em thoát hài, giẫm chân trần trên nền cát mịn vẫn còn âm ấm, cảm giác êm ái từ lòng bàn chân thấm lên tận trái tim. Dõi mắt ra xa là thấy chân trời vô tận, trong tích tắc, em tưởng chừng trời đất này chỉ thuộc về một mình em, nơi em có thể tự do bay liệng. Bất giác, em ngửa mặt nhìn vầng trăng tròn, cất tiếng hú dài, Lang huynh lập tức tru lên hòa thanh. Giữa màn đêm mênh mang, hết sói này đến sói khác cũng hú dài phụ họa.

Em nghĩ, em đã hơi hiểu sự khác thường của sói đêm nay. Trăng thuộc về em và chúng, sa mạc thuộc về em và chúng, sự cô độc, niềm kiêu hãnh cùng nỗi bi thương được lồng cả vào những tràng hú gửi lên vầng nguyệt.

Em và Lang huynh trèo lên một ụ cát cao đã bị gió xối đến lở lói. Lang huynh ngạo nghễ đứng đó, cúi nhìn sa mạc. Là đấng vương giả của lãnh thổ này, nó đang điểm duyệt mọi thứ thuộc về mình. Tuy niềm cảm khái vẫn ăm ắp trong lòng, nhưng em không muốn quấy nhiễu tâm trạng hiện tại của Lang huynh, bèn im lìm đứng đằng sau, ngẩng mặt thưởng thức vầng trăng sáng.

Lang huynh bật kêu khẽ, em vội nhướng mắt nhìn ra xa, nhưng vì thị giác không tinh tường bằng, thính giác cũng không bén nhạy bằng nó, nên không nhìn thấy, không nghe thấy những điểm dị thường nó đã phát giác ra. Trừ những tiếng tru truyền tin về của đàn sói, đối với em, màn đêm này vẫn yên tĩnh mỹ lệ.

 

Một lúc lâu sau, em dần nghe ra tiếng động mới rồi còn bị vùi lấp.

Càng lúc càng gần, hệt như có cả ngàn con ngựa đang phóng rầm rập.

Lang huynh cười nhạo cho biết, không nhiều như em phán đoán. Chỉ lát sau, em bắt đầu nghe được rõ ràng, quả như nó nói, dưới trời đêm có một đội chừng mười mấy lái buôn phi như bay, và một đến hai trăm người đang đuổi theo đằng sau, trông có vẻ không phải binh lính mà là cường đạo.

Cát vàng xối tung, vó ngựa rùng rùng, ánh trăng chợt thành nhòa nhạt. Lang huynh hiển nhiên vô cùng chán ghét đám người đằng xa kia, bởi bọn họ đã phá hỏng cảnh đêm của đàn sói, nhưng nó cũng không muốn xung đột bèn lúc lắc đầu nằm xuống. Sói bầy có quy tắc sinh tồn của sói bầy, một trong các quy tắc đó là chưa đến mức mất miếng ăn hoặc chưa đến mức phải tự vệ thì sẽ cố tránh tấn công con người, không phải vì sợ, mà vì muốn sống sao cho không phiền phức.

Em xỏ hài, đeo mạng sa, ngồi xuống quan sát trận ác đấu sớm đã tỏ rõ cục diện đằng xa. Nghe đồn, cướp sa mạc hễ nhằm vào ai thì chưa giết sạch chưa thôi, huống hồ lực lượng tham chiến lại chênh lệch thế kia. Trong đoàn lái buôn đã có hai người bị chém ngã ngựa, vó ngựa liền xốc tới xéo lên xác họ rồi tiếp tục hò hét xung phong.

Đột nhiên, một con ngựa bị bọn cướp quăng đao chém đứt chân, máu tươi hắt tung ra, nó lảo đảo đổ sập về trước. Người trên yên ngã nhào xuống đất, tưởng đâu sắp bị vó ngựa phía sau giẫm lên mất mạng thì một kỵ sĩ đằng trước gò cương quay ngoắt lại, kéo người vừa ngã lên theo rồi tiếp tục phóng đi, nhưng tốc độ phi đã thành chậm hẳn. Người được cứu vùng vẫy muốn nhảy xuống, kỵ sĩ nọ xem chừng rất nóng nảy, vung tay chặt luôn vào gáy hắn làm hắn ngất xỉu, mềm oặt ngả ra lưng ngựa.

 

Em ngỡ mắt mình đang bị màn máu dày bao phủ, cánh mũi gần như gửi thấy mùi lờ lợ tanh tanh. Tiếng vó ngựa ồn ã của ba năm trước lại một lần nữa sầm sầm vang vọng bên tai. Em vô thức đứng bật dậy, thả cái nhìn mông lung xuống bên dưới.

Ư Thiền và em cưỡi con ngựa tốt nhất của bộ tộc Hung Nô, tháo chạy suốt hai ngày hai đêm vẫn không trốn được đến Hán triều, cũng chưa cắt đuôi được truy binh. Hộ vệ của Ư Thiền ngã xuống từng người, từng người một, cuối cùng chỉ còn lại em và cậu ta. Em lo sợ nghĩ, có thể chúng em sẽ ngã ngựa bất cứ lúc nào, không biết bị vó ngựa đạp lên có đau không. Y Trĩ Tà, anh thật sự muốn giết cha và chúng em ư? Nếu anh giết cha, em sẽ hận anh đấy!

“Ngọc Cẩn, bây giờ ta đâm dao vào mông ngựa để nó chạy nhanh hơn. Khi chúng ta bỏ xa truy binh một đoạn, ta sẽ thả cô xuống để cô tự chạy trốn! Hồi nhỏ cô đã từng làm sói ở hoang mạc, lần này cô lại làm sói đi, nhất định phải thoát được tay lũ thợ săn đằng sau kia nhé!”

“Còn cậu? Cha nói chúng ta phải cùng chạy trốn đến trung nguyên cơ mà!”

“Ta có ngựa, chắc chắn sẽ chạy nhanh hơn, đợi cô vào trung nguyên rồi, ta sẽ tới đón cô.” Nụ cười của Ư Thiền vẫn rạng ngời, em nhìn nụ cười ấy, chợt cảm thấy sợ hãi, lắc đầu quầy quậy.

Ư Thiền cương quyết đẩy em xuống ngựa, em đạp cát chạy theo cậu ta, tiếng gào có lẫn nước mắt, “Đừng bỏ tôi, chúng ta cùng trốn nào!”.

Ư Thiền ngoái lại khẩn khoản, “Ngọc Cẩn, nghe ta một lần được không? Chỉ nghe một lần thôi, nhất định ta sẽ đến đón cô, mau chạy đi!”

Em ngơ ngẩn nhìn cậu ta rồi hít một hơi sâu, gật mạnh đầu, quay mình chạy thục mạng. Ở phía sau, Ư Thiền thúc ngựa chạy theo hướng ngược lại với em. Ngoảnh đầu trông chỉ thấy sắc đêm vời vợi, hai bên đã cách nhau khá xa, Ư Thiền ngoái nhìn em, cười cười vẫy tay, cuối cùng cả hai đều tan biến trong đại mạc.

Em chỉ nhớ ngựa phóng rất nhanh, nhưng quên mất là ngựa đã chạy hai đêm hai ngày, trên mông còn chảy máu ròng ròng, nhanh đến đâu đi nữa thì cũng cầm cự được bao lâu? Chưa kể mùi máu tanh sẽ dẫn dụ bọn truy binh đuổi theo cậu ta, chúng không biết rằng em đã thoát thân một mình.

 

Hình như băng cướp càng lúc càng thích thú trò chơi săn đuổi này, chúng không thẳng tay chém chết bất cứ người nào, chỉ chậm rãi từ hai phía lao tới, tiến hành bao vây tốp lái buôn.

Thấy vòng vây từ từ khép lại, em vụt quyết định, chuyến này em dứt khoát phải xoay chuyển vận mệnh mà ông trời sắp đặt. Em liếc Lang huynh rồi hướng về phía trước tru lên một hồi. Lang huynh giũ giũ mình, đủng đỉnh đứng dậy, nghển cổ cất tiếng hú to dần, triệu tập con dân của nó.

Chỉ tích tắc, sói khắp sa mạc bao la lố nhố đứng dậy, hết con này đến con khác hiện thân trên những đụn cát hoặc cao hoặc thấp. Càng lúc càng nhiều, càng lúc càng đông, trong màn đêm, những đôi mắt nhấp nháy xanh lè hệt như đèn soi dẫn lối đến cửa địa ngục.

Không rõ lũ cướp thuộc dân tộc nào, chỉ thấy la lối bằng một thứ ngôn ngữ mà em không hiểu. Bọn chúng ngừng truy kích tốp lái buôn, mau chóng co cụm vào nhau, hơn một trăm mạng quây từng vòng từng vòng thành một đội ngũ, tìm hướng thoát thân, hiềm nỗi bốn bề đều là sói, chẳng chỗ nào thưa hơn chỗ nào. Đàn sói từ đằng xa nhìn lại bọn họ, bọn họ cũng không dám công nhiên tấn công đàn sói. Cường đạo sinh sống trên sa mạc thường được gọi là Lang đạo[8], chắc thừa hiểu một trận truy đuổi không hồi kết đáng sợ đến mức nào.

Tốp lái buôn cũng mau chóng co cụm, tuy yếu sức thưa người nhưng ý chí cầu sinh đều rất mãnh liệt. Em bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình, bên cạnh là băng cướp khiến người ta sợ mất mật, vòng ngoài lại lúc nhúc những sói, lái buôn bình thường gặp phải tình huống này còn khả năng chỉnh tề đội ngũ như thế được không?

 

Tiếng sói tru đã dừng, băng cướp cũng không gào rú la hét nữa, vẻ tịch mịch của đêm bỗng nhuốm màu hài hước, cường đạo từ vai kẻ săn đuổi đã tích tắc biến thành con mồi, đúng là nhân sinh vô thường! Em đoán chừng bọn chúng sẽ nghĩ đến việc dùng lửa, đáng tiếc xung quanh không có cành cây nào, cho dù họ có giắt theo dụng cụ đánh lửa bên mình thì chút ánh sáng chập chờn đó cũng không thể xua đàn sói đi được.

Cuối cùng băng cướp cũng châm được một cây đuốc, em vỗ vỗ Lang huynh, “Chắc bọn họ không còn hứng thú truy bắt ai nữa đâu. Bảo đàn sói tản ra, mở một lối cho họ đi.” Lang huynh đã thể hiện đủ uy phong, cảm giác cụt hứng phải kìm nén vì bọn họ nãy giờ cũng tiêu tan, nên không cự nự gì, tru lên một tràng, ra lệnh cho đàn sói tản rộng, mở ra một lối đi.

Suốt từ đầu cảnh tượng hỗn loạn này, em và Lang huynh vẫn ẩn mình trên cao không bị ai chú ý, đến giờ tiếng tru của Lang huynh đột ngột dội lên trong thinh vắng, tất cả mọi người lập tức theo âm thanh nhìn về phía chúng em. Lang huynh đủng đỉnh tiến tới trước vài bước, dừng trên mỏm núi, cao ngạo nhìn xuống đám người bên dưới, từng cọng lông lởm chởm dựng đứng hắt ánh sáng bạc dưới trăng, trông vô cùng oai vệ.

Em tức giận đá nó một phát. Lại bắt đầu huênh hoang đấy! Ôi! Đêm nay không biết sẽ có bao nhiêu sói cái ở đây phải tan nát trái tim.

Lúc này đàn sói đã nhường đường. Băng cướp ngơ ngác, không mảy may động đậy, lúc nhìn chúng em, lúc lại nhìn lối ra không còn bóng sói, không biết là đang nghiên cứu em và Lang huynh hay cân nhắc mức độ an toàn của con đường đó. Em bắt đầu sốt ruột, cất tiếng gào to, mặc kệ bọn họ có hiểu tiếng Hán không:

– Đã mở đường sống cho các ngươi rồi, còn không đi mau?

Băng cướp lặng đi một lúc, chợt khua mã tấu reo hò, nhảy phắt xuống ngựa, quỳ lạy chúng em. Em ngẩn người rồi sực hiểu. Cướp sa mạc vừa sợ sói, vừa sùng bái sức mạnh cùng sự tàn nhẫn và kiên trì của sói, họ tự xưng là Lang đạo, đồng nghĩa với việc coi sói là vật tổ tinh thần. Trông xì xụp vái lạy thế này, có lẽ họ tưởng em là Lang thần.

Băng cướp quỳ lạy xong thì lanh lẹ nhảy lên ngựa, phi ra theo hướng sói đã mở đường.

 

Đợi cát tung mù mịt lắng xuống, em huýt dài để bầy sói bên dưới trở về với công việc của chúng. Đêm vẫn chưa tàn, đứa nào muốn bi thương cứ tiếp tục bi thương, muốn cao hứng cứ tiếp tục cao hứng, muốn rủ rỉ tâm tình thì cứ rủ rỉ tâm tình, coi như ta chưa hề quấy nhiễu các ngươi. Bầy sói thân mật với em hơn với Lang huynh, đều nhất tề huýt dài một tiếng, nhe nanh ngoác mõm với em xong mới tản đi các hướng. Cảnh tượng ấy, loài người nhìn vào, chỉ thấy là thêm một tràng sói tru quỷ khóc khác.

Tốp lái buôn bên dưới đều ngẩng đầu lên, kinh hãi nhìn em. Em liếc bọn họ, không có hứng nói chuyện, bèn gọi Lang huynh trở về. Chúng em vừa nhảy xuống khỏi ụ cát, đi chưa được bao xa thì tiếng vó ngựa dồn đến đằng sau:

– Tạ ơn cô nương cứu mạng.

Em ngoảnh lại khẽ gật đầu rồi sải chân thật nhanh, muốn thoát khỏi bọn họ.

– Cô nương, xin chờ một lát! Trong lúc chạy trốn băng cướp, chúng tôi đã lạc hết phương hướng, mong cô nương chỉ đường cho chúng tôi.

Bọn họ đã nói vậy, em đành gọi Lang huynh dừng lại đã. Ngựa của họ còn cách Lang huynh khá xa đã ghìm bước kêu rin rít, sống chết không chịu đến gần thêm nữa. Em dặn Lang huynh dừng nguyên một chỗ và cất gọn dáng vẻ hung tợn của loài sói đi, rồi tiến về chỗ lái buôn. Họ lập tức nhảy xuống ngựa. Có lẽ là do em đang mặc trang phục Lâu Lan, nên để biểu thị lòng tôn kính, họ bèn hành lễ gặp mặt theo kiểu Lâu Lan, lại dùng ngôn ngữ Lâu Lan để hỏi han em. Em gỡ mạng che xuống:

– Tuy tôi mặc trang phục Lâu Lan nhưng không phải người Lâu Lan, các ông nói thế tôi không hiểu.

Một người đàn ông hỏi:

– Cô là người Đại Hán?

Em ngập ngừng, có phải không nhỉ? Tuy em chưa đến đất Hán, nhưng cha nói là con gái của cha tức là người Hán, vậy thì chắc em là người Đại Hán rồi. Em bèn gật đầu. Từ phía sau hàng người, một giọng nói vang lên:

– Chúng ta là lái buôn thu mua hương liệu từ Trường An qua đây, chẳng hay cô nương từ đâu đến?

Nhìn theo giọng nói, em nhận ra đó chính là kỵ sĩ vừa cứu đồng đội.

Không ngờ chỉ là một thiếu niên mới mười sáu mười bảy tuổi, vóc dáng đĩnh đạc như tùng xanh, khí thế mạnh mẽ như nắng gắt, dưới hàng mày kiếm là đôi mắt sáng ngời như sao đang nhìn thẳng vào em vẻ dò xét, nhưng khuôn mặt lại phảng phất nét cười như thể hững hờ. Em né tránh ánh mắt sắc nhọn đó, cúi mặt nhìn xuống đất.

Gã cảm nhận được sự không vui của em, nhưng vẫn nhìn em đầy xét nét. Một trung niên hán tử ngay cạnh đó vội tiến lên, cười đưa đà:

– Đại ân khó cảm tạ bằng lời. Cô nương phục sức cao quý, khí chất siêu phàm, nếu biếu những thứ tầm thường e rằng sẽ hạ thấp cô nương, vừa may chúng tôi có một đôi khuyên tai trân châu, tạm coi là hài hòa với trang phục của cô, mong cô nương bằng lòng thâu nhận.

Hán tử vừa nói vừa chìa hai tay đưa một hộp gấm nhỏ đến trước mặt em. Em lắc đầu:

– Tôi lấy món này cũng vô ích, nếu các ông có váy áo phụ nữ thì cho tôi một bộ.

Mấy người đàn ông ngơ ngác nhìn nhau, em nói:

– Không có thì thôi. Các ông muốn đi đâu nào?

Trung niên hán tử đáp:

– Chúng tôi muốn đến thành Đôn Hoàng, rồi từ đó quay về Trường An.

Em thoáng trầm ngâm:

– Tôi chỉ có thể dẫn các ông đến núi Minh Sa và suối Nguyệt Nha thôi. Từ đây tới đó là mất bốn ngày đi đường.

Mọi người nghe vậy đều lộ vẻ ưu tư, duy thiếu niên nọ vẫn giữ nụ cười bất cần nơi khóe miệng. Trung niên hán tử hỏi:

– Có đường tắt không? Lúc bị cường đạo truy đuổi, chúng tôi đã bị cướp mất lạc đà, phần lớn lương thực và nước ngọt cũng thất lạc cả, nếu không đi nhanh hơn, tôi e rằng lượng nước còn lại không đủ để chúng ta dùng tới suối Nguyệt Nha.

Em nói:

– Thời gian mà tôi nói là căn cứ theo tốc độ của tôi thôi. Các ông cưỡi ngựa, chắc có thể rút ngắn được hai ngày.

Bọn họ nghe vậy, nét mặt dịu hẳn.

 

Để hồi phục thể lực hao tổn vì bị băng cướp truy kích suốt một ngày một đêm, cả đoàn quyết định nghỉ ngơi ăn uống một lúc rồi mới lên đường. Khi được hỏi ý kiến, em trả lời, “Tôi lang thang trên sa mạc cả ngày, cũng chẳng bận việc gì, tùy các ông sắp xếp”, nhưng lòng không khỏi kinh ngạc, mấy người này chạy trốn được những một ngày một đêm cơ đấy, nếu không phải vì cường đạo chiếm ưu thế về địa hình thì thật khó xác định bên nào thắng bên nào thua.

Em xua Lang huynh về trước, nhưng đồng ý cho nó phái mấy con sói âm thầm bám theo em. Lang huynh luôn băn khoăn về mối quan hệ dây dưa giữa em với loài người, nhưng chỉ liếm tay em rồi chạy bước nhỏ, ung dung rời đi.

Tốp lái buôn dỡ thức ăn và nước, ngồi ngay xuống mặt cát mà dùng. Em tách ra xa khỏi họ, ôm đầu gối ngồi trên đụn cát. Người tuy đông mà vẫn duy trì một bầu không khí trật tự rất lạ lùng, em đoán họ không phải lái buôn bình thường, nhưng việc chẳng liên quan đến mình nên không hứng thú thăm dò xem họ rốt cuộc là ai. Mà họ đối với em cũng rất giữ kẽ, không biết là do em sống cùng sói hay là vì lai lịch em khả nghi, một người con gái phục sức lộng lẫy kiểu Lâu Lan xuất hiện ở Tây Vực, tự xưng mình là người Hán nhưng không nói được mình từ đâu đến.

Bấy giờ, trung niên hán tử đưa tặng khuyên tai trân châu lúc trước mỉm cười đến gần em, chìa ra một chiếc bánh bột. Ngửi mùi thì là thơm lừng, em bất giác nuốt nước bọt, ngượng nghịu nhận lấy, “Cảm ơn đại thúc!”. Người đàn ông cười:

– Người nên cảm ơn là chúng tôi, cô nương cứ gọi tôi là Trần thúc là được – Ông ta trỏ từng người giới thiệu với em –  Đây là Vương bá, đây là Thổ Trụ Tử, đây là…

Ông ta giới thiệu hết một lượt, cuối cùng, khi đến thiếu niên đang im lặng ngồi phía trước tất cả mọi người, lại ngập ngừng không nói được ngay. Em thắc mắc nhìn thiếu niên đó, gã nhếch mép cười, “Gọi ta là Tiểu Hoắc.”

Thấy mọi người đều tủm tỉm nhìn mình, em nghiêng đầu nghĩ một lúc rồi nói:

– Tôi là Ngọc… Kim Ngọc, mọi người có thể gọi tôi là A Ngọc.

Ngoài Cửu gia ngẫu nhiên chạm trán ở suối Nguyệt Nha hôm nọ, đã ba năm rồi em chưa giao thiệp với con người. Vào khoảnh khắc cái tên sắp buột khỏi miệng, em quyết định đặt cho mình tên mới. Từ nay về sau không còn Ngọc Cẩn nữa, chỉ có Cẩn Ngọc[9], Kim Ngọc.

 

Nghỉ ngơi xong, tốp lái buôn rục rịch lên đường, họ sắp xếp hai người thấp bé cưỡi chung một con ngựa, để chừa một con khác cho em. Em nói, “Tôi không biết cưỡi.” Mười mấy người nghe vậy đều trầm ngâm nhìn em. Tiểu Hoắc ngẫm nghĩ rồi thờ ơ đề xuất:

– Cô dùng chung ngựa với ta!

Gã vừa dứt lời, những ánh mắt đang hướng về phía em đều nhuốm vẻ hồi hộp. Em do dự một lát rồi gật đầu. Nét căng thẳng trên mặt mọi người tan đi, ai nấy phấn khởi nhìn nhau, liền đó lại nghĩ cho em, bèn cùng liếc em với vẻ áy náy. Phong tục Tây Vực tuy cởi mở, nhưng nam nữ lạ cưỡi chung một ngựa là chuyện rất hiếm. Tiểu Hoắc thì vẫn thản nhiên, chỉ cười hành lễ với em, “Đa tạ A Ngọc cô nương!” rồi nhảy lên ngựa, chìa tay kéo em theo. Em nắm tay gã, thầm nhận xét, đây là đôi tay quanh năm nắm dây cương và binh khí, sự cứng rắn mạnh mẽ toát ra từ những nốt chai sần sùi, qua vị trí nốt chai có thể đoán được rằng gã đã luyện tập xạ tiễn rất nhiều năm. Em ngồi sau lưng gã, cả hai cùng thẳng đuỗn lưng, con ngựa không nhúc nhích, những người khác len lén quan sát chúng em, đều không tiện giục giã nên đành thúc giựa chầm chậm đi trước. Tiểu Hoắc nói:

– Chúng ta thế này không được đâu, hễ ta thúc ngựa thì cô ngã xuống mất.

Giọng điệu thảnh thơi nhưng tấm lưng toát ra căng thẳng đã tố cáo gã. Em cười thầm, cảm giác lúng túng trong lòng biến thành chế giễu, thì ra ngươi không điềm tĩnh được như bề ngoài. Em hơi nhích tới trước, vươn tay nắm lấy áo hai bên hông gã, “Được rồi!”. Tiểu Hoắc lập tức thúc ngựa phóng đi, những người khác cũng mau chóng lao theo. Đi được một lúc, gã đột nhiên nói khẽ:

– Cô nương lại nghĩ cách khác đi, bị kéo áo thế này thì ta đến phải ở trần vào thành Đôn Hoàng mất.

Thật tình thì em đã sớm phát giác ra áo gã bị em túm mãi nên đang tuột dần xuống rồi, nhưng muốn xem xem gã định xử sự thế nào nên chỉ âm thầm chuẩn bị cho trường hợp ngã văng xuống ngựa mà thôi. Em nén cười hỏi:

– Vì sao bắt ta nghĩ? Sao ngươi không nghĩ đi?

Gã cười khẽ:

– Cách thì ta có, chỉ hiềm nói ra lại thành bắt chẹt cô, bởi thế muốn xem cô có cách nào tốt hơn không.

Em nói:

– Ta chẳng có cách gì, ngươi cứ cho biết cách của ngươi, nếu được ta tự khắc làm theo, không được thì ngươi phải chịu ở trần vậy.

Gã không nói một lời, đột ngột trở tay giằng tay em ra khỏi áo, đặt bàn tay em vào thắt lưng gã. Em không thông thuộc tập tính loài ngựa, không dám giãy giụa mạnh quá, bị gã giật lại đột ngột như thế, cả người thành xô tới trước, áp sát vào lưng gã. Lúc này, tay bị kéo ôm quanh hông gã, cơ thể cả hai cọ xát vào nhau theo nhịp rung lắc của con ngựa, tư thế phải nói là vô cùng ám muội. Tai em nóng bừng lên, phần vì ngượng, nhưng phần nhiều là vì giận, bèn vịn hông gã ngồi thẳng dậy:

– Người Trường An các ngươi đều đối xử với ân nhân cứu mạng thế này sao?

Gã thờ ơ đáp:

– Còn tốt hơn là để cô ngã ngựa.

Em muốn phản đối nhưng không tìm được lý do thỏa đáng, đành hừ mũi ngồi yên dù trong lòng vẫn ấm ức. Chỉ tay là không nhịn được nên bấu thật mạnh vào hông Tiểu Hoắc, gã vẫn tập trung khiển ngựa như thể không cảm thấy gì. Em phồng mang trợn mắt nghĩ, tên này thật giỏi nhịn đau. Cứ thế hồi lâu, tự mình nhận ra cũng không phải lẽ lắm, đành từ từ nới lỏng tay.

 

Lại một lần nữa cưỡi chung ngựa với người khác, em không khỏi có phần ngơ ngẩn, thêm nỗi đêm qua thức trắng, dần dần hệt như khi còn nhỏ, em vô thức ôm eo Tiểu Hoắc, áp mình vào lưng gã mơ màng ngủ thiếp đi. Đến khi choàng tỉnh, chỉ tích tắc đã nóng ran từ má đến cổ, em liền ngồi thẳng dậy, định buông gã ra. Tiểu Hoắc đoán được vội nắm tay em:

– Cẩn thận kẻo ngã!

Em gắng đè nén nỗi xấu hổ, giả vờ bình thản vịn vào hông gã, nhưng lòng bỗng nhen lên một cảm giác rất khó diễn tả.

Quất ngựa phi nước đại suốt một ngày mới dừng lại nghỉ ngơi. Thấy em cứ cúi mặt mãi không nói năng gì, Tiểu Hoắc bèn đến ngồi cạnh, cười khẽ:

– Ta thấy cô là một người rất cảnh giác, sao lại tin ta như thế? Cô không sợ ta đem cô đi bán à?

Em lại nóng bừng mặt, trừng mắt với gã rồi đứng dậy bỏ đi, tìm một nơi ngồi xuống. Kể cũng lạ, tuy biết rõ thân phận gã rất khả nghi, nhưng vẫn linh cảm gã sẽ không hãm hại mình, một con người cao ngạo như gã chắc chắn sẽ khinh bỉ các thủ đoạn nham hiểm.

Tiểu Hoắc cầm thức ăn đến gần, im lìm đưa cho em mấy miếng bánh bột đã xắt sẵn. Em liếc mắt nhìn gã, trầm ngâm nhận lấy, không biết tự bao giờ, vẻ cảnh giác vốn có trong mắt gã đã biến mất, thay vào đó là ánh cười.

 

Chắc là do tha thiết nhớ quê hương, tốp lái buôn bắt đầu nhắc đến Trường An, miêu tả tỉ mỉ cảnh phồn hoa thịnh vượng của đô thành, nào đường sá rộng rãi ngăn nắp, nào nhà cửa tinh xảo cầu kỳ, nào phố thị tấp nập đông vui, ở đó có tài tử phú quý tài hoa bậc nhất, ca kỹ mê hồn quyến rũ bậc nhất, tướng quân anh dũng bậc nhất, thiếu nữ thanh tao bậc nhất, mỹ tửu thơm ngọt bậc nhất, thức ăn ngon lành bậc nhất, tóm lại toàn gặp những thứ tuyệt vời nhất trần đời, tựa hồ Trường An là nơi hội tụ mọi điều con người ao ước.

Em ngơ ngẩn nghe, lòng phức tạp lạ lùng, đối với em mà nói tất thảy ở Trường An vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nếu sự việc diễn ra như cha dự tưởng, thì giờ này em đã ở đó cùng cha chứ không phải lưu lạc một mình trên sa mạc Qua Bích.

Lúc ngồi bên mọi người, Tiểu Hoắc hầu như không lên tiếng, chỉ trầm ngâm lắng nghe bọn họ miêu tả, nhưng về sau lên ngựa, gã mới nói riêng với em:

– Họ mới nhắc đến khía cạnh lộng lẫy tươi sáng của Trường An thôi, không phải người nào ở đấy cũng được hưởng thụ mọi thứ họ kể đâu.

Em “ừ” khẽ, tỏ ý hiểu điều gã nói.

 

Hai ngày sau, em và họ vẫy tay từ giã bên bờ suối Nguyệt Nha. Bởi đã nảy ra ý định mới, khi họ cáo biệt lần nữa, em đã thản nhiên hỏi rằng nếu lộ phí của họ dư dả, thì cho em ít tiền coi như công xá dẫn đường được không.

Tiểu Hoắc ngẩn người rồi phá lên cười, đưa cho em một bị tiền, ngập ngừng một lúc định chọc ghẹo gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi, nói rất nghiêm túc:

– Đối với cô, Trường An không bằng Tây Vực đâu, cô phải hết sức cẩn thận.

Em khẽ gật đầu, quay về với món tiền kiếm được.

Đi đã khá xa, cầm lòng không đậu em bèn ngoái lại nhìn. Những tưởng chỉ trông thấy dáng họ khuất dần, nào ngờ Tiểu Hoắc vẫn chưa rời đi, đang ghìm ngựa loanh quanh tại chỗ, đưa mắt dõi theo em. Ánh nhìn bất chợt giao nhau, gã lộ vẻ kinh ngạc mừng rỡ, lập tức vẫy vẫy tay. Em thấy lòng run rẩy, liền quay ngoắt đầu vội vàng rảo chân chạy.

 

Từ hôm chia tay với đội lái buôn của Tiểu Hoắc, em theo đàn sói từ Qua Bích sang thảo nguyên, từ thảo nguyên đến sa mạc, nhưng đêm xuống cứ nâng bị tiền mà thẫn thờ.

Em rất quyến luyến đàn sói, cũng rất bịn rịn với cát vàng đồng xanh và rừng hồ dương nơi đây. Nhưng lẽ nào em định sống với chúng cả đời? Đúng như cha nói, em là người, em đã không thể trở lại làm sói hoàn toàn được nữa.

Sau nhiều lần suy nghĩ, em quyết định rời bầy. Cuộc sống của Lang huynh đang rất sôi động với nhiều cung bậc, phía trước còn có vô số thách thức, một đế quốc lớn nhất trong lịch sử loài sói Tây Vực đang chờ đợi nó. Nhưng cuộc sống của em mới vừa bắt đầu, em đến với thế gian này đã không dễ dàng, bất kể phía trước là chua, là ngọt, là đắng hay là cay, em cũng phải đi nếm thử. Đúng như dân du mục vẫn hát, “Đao quý không mài không sắc, cổ họng không hát không vang”. Cuộc sống con người mà thiếu trải nghiệm thì ảm đạm biết nhường nào, khác gì màn đêm thiếu vắng ngàn sao. Em muốn chiêm ngưỡng Trường An, muốn ngắm nhìn Đại Hán mà cha vẫn nhắc nhỏm, và có thể làm cô gái nhà Hán xinh đẹp như cha hằng đợi mong.



[1] Nghĩa là “Xa thì giao thiệp, gần thì dùng vũ lực”, một trong tam thập lục kế. Kế này do Phạm Thư tể tướng nước Tần thời Chiến Quốc đề ra, theo đó với các nước gần, Tần sẽ dùng vũ lực uy hiếp, chiếm thành chiếm đất, với các nước xa không đem quân đi được thì lại dùng ngoại giao dụ dỗ làm đồng minh. Cứ như vậy Tần nhanh chóng trở thành bá chủ của cả sáu nước chư hầu, tạo điều kiện cho Doanh Chính thống nhất Trung Quốc sau đó.

[2] Chín lần họp chư hầu, thống nhất thiên hạ.

[3] Một dãy núi cát ở phía nam thành Đôn Hoàng tỉnh Cam Túc, nổi tiếng vì trong núi có suối Nguyệt Nha.

[4] Bắn một lượt được bảy mũi tên.

[5] Đánh bại trong một đòn.

[6] Giống ngựa quý có mồ hôi đỏ như máu.

[7] Ngựa tốt.

[8] Đạo trong chữ “đạo tặc”, nghĩa là “cướp”.

[9] Cẩn Ngọc nghĩa là Ngọc cẩn thận, ngoài ra trong tiếng Trung, cẩnkim đồng âm, đều là jin.

 

Bài liên quan:




Categories: DỊCH