October 11 2011

BỘ BỘ KINH TÂM tập 18

Theo tin ChinaNews hôm qua (10 Oct) thì Nhất niệm chấp chướcTam thốn thiên đường, hai bài hát mà Nghiêm Nghệ Đan viết cho Bộ bộ kinh tâm, bị tố là sản phẩm đạo nhạc.

Cụ thể là Nhất niệm chấp chước đạo Eternal của Akanishi Jin, Tam thốn thiên đường đạo Yume no Shizuku (Từng giọt mộng) của Matsu Takako. Có người đã bắt đầu gọi Nghiêm Nghệ Đan là Nghiêm Sao Sao.

Tôi lấy bản không lời cho bạn tiện so sánh.

Yume no Shizuku (dương cầm)

Eternal (dương cầm)

Nhân nhắc đến tin tức, các bạn có thể chiêm ngưỡng dung nhan người yêu Lâm Canh Tân ở đây (nhiều trang đấy, nhưng xem độ hai ba trang đầu là đủ rồi).

Lại nhân nhắc đến người yêu, các bạn có thể nghía qua người đang được đồn đại là Tứ a ca ngoài đời của Lưu Thi Thi. Đây là Vương Tư Minh – nhị thiếu gia của tập đoàn Wanda, một dạng Cường Đô la. Anh hắn tên là Vương Tư Thông! Cũng vì Vương Tư Minh mà người ta nói Thi Thi đóng Bộ bộ kinh tâm chính là đóng câu chuyện đời mình.

 

Giờ là recap tập 18.

Người ta có vẻ mặt thế nào khi nhận được lời cầu hôn? Kiểu gì kiểu chứ chắc chắn không phải kiểu này:

Tươi không ra tươi. Héo không ra héo. Bởi vì chàng đã phục sẵn một câu trả lời khiến nàng bẽ bàng:

“Ta bây giờ chẳng muốn lấy cô nữa.”

“Phải lấy thái tử thì chết quách đi cho rồi!”

“Không được. Cô quên là cái mạng cô do ta nhặt về, chưa có phép của ta, cấm cô chết!”

Sau đấy, không muốn nàng phát bệnh vì hoài nghi mị lực của bản thân, chàng nhanh chóng giải thích nguyên nhân khách quan, khiến không chỉ chàng mà sẽ không ai dám/muốn lấy nàng cả. 1/Thái tử đã đặt gạch xin nàng. Khang Hy chưa chấp thuận nhưng cũng chưa từ chối. Ai dám nhấc cục gạch của thái tử đi? 2/Nàng hiện thời có quan hệ thân tình với hai dòng họ danh giá của châu Á, có được nàng là có được hai thế lực chính trị ủng hộ. Không muốn người ta tưởng mình dòm ngó ngai vàng thì đừng nên rớ vào nàng.

“Cô chỉ có thể đợi mà thôi.”

“Đợi gì chứ?”

“Cô đã cài trâm ta tặng, lại nói muốn lấy ta, theo cô thì đợi gì đây?”

Sau đó chàng cài trả trâm cho nàng, rồi bảo về nghỉ đi, bệnh ốm mới khỏi nên dưỡng sức, mặt giờ khó coi lắm, chàng chẳng muốn rước một ả xú bát quái về phủ đâu.

Nghi thức từ giã của chàng không phải là một nụ hôn nồng nàn hứa hẹn những hoan lạc xa hơn, mà là một cú Đàn Chỉ thần công vào trán.

Phấn khởi và hi vọng theo chân nàng về đến cổng thì xẹp hơi, vì có khách đang chờ.

Chủ nhà đi vắng thì phải đứng quay ra ngoài ngóng chứ sao lại quay vào trong! Cải lương!

Chàng hỏi nàng sắp tới tính toán hôn sự thế nào. Nàng mỉa chính ngài tự quyết định bỏ tôi, giờ còn quan tâm làm gì.

Chàng lại hỏi trong lòng nàng có người khác rồi phải không, và nhấn mạnh chàng không mong đó là lão Tứ, vì nếu là lão Tứ thì trước sau gì nàng cũng dính dáng khổ sở theo, uổng công chàng cứu nàng lần này. Nhược Hi chỉ lo trả lời kiểu né tránh vòng vèo, mà không ngờ rằng câu rào đón của Bát a ca đã giấu sẵn một con chim báo bão.

Rời khỏi chỗ Nhược Hi, Bát a ca vào thăm Lương phi nương nương.

Lương phi nói bà muốn chết sớm, như vậy mới khỏi liên lụy đến con. Người Mãn vốn quan niệm Tử bằng mẫu quý, nếu không vì bà xuất thân hèn hạ, thì khi các đại thần đài cử chàng lần trước, Khang Hy đã nhấc chàng lên ghế thái tử rồi. Đây không phải những câu làm màu, mà là tâm bệnh đã lâu của người phụ nữ này. Tôi chú ý thấy lúc nào bà cũng gọi con là Bát a ca dù trước mặt hay sau lưng, trong khi Đức phi thường gọi các con là lão Tứ và lão Thập tứ.

Hai câu thoại chính:

“Con nhất định phải thành công, ngạch nương sẽ giúp con, dứt khoát sẽ giúp con.”

“Ngạch nương giữ sức cho khỏe để còn làm hoàng thái hậu, thế là đã giúp con rồi.”

Lúc Bát a ca ra về, Lương phi nhìn theo bóng chàng, lẩm bẩm:

“Điều duy nhất ngạch nương giúp được con, chính là không làm gánh nặng của con nữa.”

Sau đó bà dùng cách Nhược Hi đã dùng ở tập trước, lén đổ hết thuốc đi.

Mấy ngày sau, Nhược Hi đang ngồi vẽ hoa thì sấm nổ rền trời, nàng giật mình đánh rơi bút vào bát, làm màu vấy ra tranh.

Ngọc Đàn tiếc nuối, “Bông hoa sen rạng rỡ thanh cao, ngời ngời sức sống, vậy là không còn nữa rồi.” Đúng lúc ấy Vương Hỉ chạy vào: “Lương chủ tử vừa tạ thế!”

Trong một tiểu thuyết lãng mạn tôi đọc đã khá lâu, không còn nhớ tên và tác giả nữa vì truyện cũng thường thôi, nhưng ở phần gần đầu có một câu tôi sẽ nhớ mãi, đại khái thế này: “Khi khóc thương trước cái chết của một ai đấy, không phải ta thương họ xấu số đâu, mà thương chính ta vì đã mất họ.” Nghe tin dữ, Nhược Hi nghĩ ngay đến Bát a ca, biết chàng sẽ buồn lắm, nên viết thư cho chàng. Chúng ta không bao giờ biết được nội dung cả, vì xong hai chữ “Bát gia” là nàng buông bút.

Nhược Hi tìm đến cung Lương phi, đứng trước Như Ý môn và ai điếu bà bằng những ngôn từ ca ngợi vẻ đẹp xuất trần trong Vô tục niệm của Khưu Xứ Cơ.

Chợt nghe đằng trước có tiếng đánh roi dẹp đường cho hoàng đế, nàng bèn lùi sang tường ngách quỳ xuống.

Ngang qua cửa Như Ý, Khang Hy có lẽ chạnh lòng:

Sau một giây mặc niệm vương giả…

“Khởi giá!”

Nhược Hi trông theo, “Tình yêu của đế vương là thế này đây, chẳng qua chỉ là ngoái mắt vọng nhìn trong thoáng chốc.”

Nàng đứng dậy định về, thì có thái giám chạy tới báo Khang sư phụ muốn gặp.

“Thái tử nói có ai giống ngươi lắm quỳ bên tường ngách. Hóa ra là ngươi thật.”

Nhược Hi kể lại một đoạn tri ngộ với Lương phi. Bà đã từng khen nàng vẽ hoa đẹp, “Hôm nay nô tỳ tình cờ đi ngang, nhớ tới lòng đoái thương của Lương chủ tử năm nào, không kìm được nên dừng lại khấu đầu đưa tiễn.”

Khang Hy nghe đoạn, dặn hai con trai nếu rảnh nhớ lại thăm nom an ủi Bát a ca, khuyên chàng đau buồn đến đâu cũng phải giữ sức. Rồi cho tất cả lui.

Nhược Hi rời chỗ Khang Hy ra, thấy Thập tứ a ca đang đứng đợi mình. Nàng tiến tới thỉnh an:

Thập tứ a ca cảm khái, chẳng biết Nhược Hi là loại người gì nữa. Bảo vô tình, thì đi khấu đầu trước hương hồn mẹ người ta. Bảo hữu tình, thì biết người ta đang buốt ruột, ốm đau nghỉ việc nằm nhà mà không một lời thăm hỏi, thật khiến người ta thất vọng mà!

Nhược Hi lặng lẽ nói:

“Thập tứ gia, anh đã nếm trải tư vị tương tư bao giờ chưa? Đó là một mũi dằm trong tim. Nhức nhối và đau đớn lắm!” Quan điểm của nàng là, đã không còn hi vọng ở bên nhau, thì xa hẳn nhau ra cho nguôi ngoai, khỏi mất công tương tư vương vấn nữa

“Dằm trong tim?” Thập tứ a ca tư lự, rồi gợi ý rằng nếu Nhược Hi bằng lòng chờ đợi thì vẫn có hi vọng (ám chỉ khả năng làm thái tử của anh gã). Nhược Hi nói không chờ được, vì trên còn có lệnh của Khang Hy.

“Nhưng liệu cô có quên được Bát ca không?”

“Tôi đã quên rồi!”

Thập tứ a ca chua chát mỉm cười, “Thì ra cùng nhau chịu khổ, lại không bằng thân ai nấy lo”. Gã không nhọc công khuyên nhủ nữa, chỉ dặn dò Nhược Hi cẩn thận, và cũng cảnh báo là tương lai của nàng thế nào, bọn gã không thể can thiệp mà cũng không chắc chắn điều gì nữa đâu.

Một hôm, Nhược Hi đang thẫn thờ dưới tàng mai đỏ trong vườn.

“Trời đầy tuyết thế này, sao lại đứng ngây người ra đấy?”

“Ngây đâu mà ngây, đang thưởng mai thôi.”

“Mai nó mọc trên tường hay sao hả?” Chàng cúi nhìn nàng, “Rốt cuộc đang nghiền ngẫm gì đây?”

Bị khơi trúng tâm tư, nàng rầu rĩ, càng lúc càng sợ cuộc sống trong cung, muốn tìm một khoảnh sân nhỏ quây mình lại, có lẽ sẽ an toàn hơn.

Tứ a ca nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lùng, nàng hơi chợn, bèn dọ dẫm:.

“Nô tỳ nói gì sai sao?”

“Không phải ai cũng thích nghe nói thật đâu.”

“Nữ nhân vốn giỏi đóng kịch, nô tỳ đương nhiên biết nói những lời đẩy đưa. Nếu vương gia muốn nô tỳ ra vẻ nồng nàn đắm đuối, nô tỳ bằng lòng diễn vở đó ngay. Nhưng nô tỳ cảm thấy vương gia thích nghe những lời nói thật hơn, cho dù nó khiến người ta thương tổn.”

Chàng không truy vấn nữa, hỏi trâm, hỏi khuyên tặng năm ngoái đâu sao không đeo. Nàng để cả ở nhà mất rồi, nhưng không bắt chàng ấm ức lâu, nàng đền cho cái khác:

“Dây chuyền ở đây này.”

Giá nàng lặp lại chính xác hành động của chàng năm nào, thì có lẽ sự đền bù này còn đáng mãn nguyện hơn! Tứ a ca mỉm cười, “Nhược Hi, cô hiểu rõ lòng mình chứ? Quá nhiều e dè, quá nhiều ngần ngại, cả ngày bận cân nhắc lợi hại, trông trước ngó sau, có thể nào những điều ấy khiến cô chưa nhìn ra được lòng mình không?”

Nhược Hi áng chừng bàng hoàng. Chàng giúp nàng tỉnh ra bằng cách:

Nàng kêu đau, nhưng chàng không xoa giúp, chỉ giục về đi, muốn thừ người thì về ôm lò ấm mà thừ.

Về đến phòng, Nhược Hi nhớ lại lời Tứ a ca, quyết định rằng so với việc nhìn rõ lòng mình, thì việc sống sót an toàn trong cung quan trọng hơn.

Cử động vô thức khiến nàng nhớ đến một người đương lắm sầu lắm bệnh, và tự hỏi những nỗi đau của chàng đã nguôi khuây chút nào chưa.

“Lòng người vốn dĩ khó hiểu, ta không thể nhìn rõ, nhưng ta nhìn rõ được một điều khác, đó là phải dứt khoát quyết định.”

Và cái quyết định ấy, nó có hình thù thế này:

Thập a ca, Thập tứ a ca đang định rời cung, Nhược Hi ra đón đường, bảo bao tải cỏ về trước, vì nàng có chuyện muốn nói riêng với tên kia.

Thập a ca ấm ức vì lại bị tẩy chay, nhưng Nhược Hi bảo chính gã cũng từng vì vợ mà tẩy chay nàng. Thập a ca đuối hơi, bèn rút lui. Còn lại hai chuyên gia tâm lý, Thập tứ a ca lắc đầu, anh gã chỉ vì mối khúc mắc trong lòng vợ bao nhiêu năm nay mà cứ thấp thỏm vớ vẩn, Nhược Hi bùi ngùi “Người ngoài thì sáng người trong thì quáng”, đành để họ tự nhận ra tình cảm với nhau thôi. Quanh đi quẩn lại, việc mình là chính việc người là phụ, nàng đưa chiếc vòng nhờ Thập tứ trả lại Bát a ca.

Cầm vào mới biết là vòng tay cầu hôn tình yêu của anh, Thập tứ ngần ngừ không muốn giúp, nhưng Nhược Hi cũng cương quyết không cho gã khước từ. Đương lúc giằng co, Thập tứ bỗng nhìn ra phía sau nàng: “Tứ ca và Thập tam ca đến kìa!”

Nhược Hi cười mũi, nhớ lại trò bịp tương tự của Tứ a ca ở cuối tập 16, nhưng lịch sử chẳng mấy khi lặp lại nhanh đến thế.

Để trả đũa nàng, lúc cáo từ, Thập tứ cố ý diễn tuồng cho hai chú kia trông thấy:

“Tặng mà không nhận thì bất kính, cảm ơn nhé!”

Thập tứ đi rồi, Thập tam cũng không tiện nấn ná, bèn nhường sới cho Nhược Hi.

“Không có gì giải thích à?”

“Ngài tin cũng được, không tin cũng được. Đằng nào sự việc cũng không phải như ngài nghĩ đâu.”

“Ố, ta nghĩ hai người là bạn bè thân thiết, có tặng gì cho nhau cũng là chuyện quá thường. Hóa ra không phải thế à?”

Chết, sập bẫy rồi!

Khả năng đùa với lửa của Tứ a ca cũng tương đối hạn chế, nên chàng mau chóng nghiêm túc trở lại, dặn hai người có chơi với nhau thế nào chàng cũng không quản, miễn là đừng lôi kéo thút thít như dạo nọ chàng trông thấy là được. Nhược Hi vâng dạ.

Rồi họ từ giã.

Thời tôi còn bé có một cực phẩm series tên là Người giàu cũng khóc, rất giống Bộ bộ ở cách phát triển tình tiết. Hết sức hạn chế ngoại cảnh, A gặp B ở bàn ăn, nói vài câu rồi lên cầu thang, gặp C nói vài câu rồi lên phòng ngủ, trong khi đó C đi xuống, gặp B lúc này đã ra tới phòng khách và đang nói chuyện với D vừa bước vào cửa, C chạy lại chờ D rời khỏi nói vài câu với B rồi ra khỏi màn hình. Chỉ bằng cách đơn điệu đó mà cưa xẻ đục đẽo lắp ráp câu chuyện được đến hàng trăm tập, làm điên đảo linh hồn hàng triệu người xem.

Cũng như một cảnh tôi đã nói trong recap tập nào lúc trước, cảm giác nhàm lặp ấy không xuất hiện lúc mình đọc truyện, nhưng khi tiếp nhận qua thứ ngôn ngữ tỉa tót và khả năng tác động đa chiều của phim ảnh, thì nó hiện lên rất rõ ràng.

Tuy nhiên nếu tôi PR cho Bộ bộ thì tôi có thể nói là phong cách kể chuyện quẩn quanh này đã khéo léo tạo dựng được không khí ngột ngạt, hé lộ cuộc sống tù túng trong chế độ phong kiến, vây hãm giam cầm cả tâm hồn lẫn thể xác người ta ^o^

 

 


Tags:

Posted October 11, 2011 by Alex in category "LUẬN", "PHIM