Muốn tìm mấy tin hay hay để chiêu đãi các bạn, nhưng gần đây toàn tin nhảm, tin nhảm nhất hôm nay là Viên Thập tam gia đi ăn cưới bạn thân ở Thiên Tân, tin đáng chú ý nhất là 22h tối nay (5 Oct), Bộ bộ kinh tâm bắt đầu lên sóng CineonTV Hàn Quốc. Nhân nhắc đến Viên Hoằng, các bạn có thể tham quan nhà cửa của cậu ta ở đây.

Cũng tối nay mạng của tôi không vào baidu.com được, nên tôi chuyển sang dùng sogou.com. Bạn cũng vào đấy đi, dán bốn chữ 步步惊心 lên thanh tìm kiếm rồi enter, chờ từ 15 đến 20 giây sẽ thấy điều kỳ diệu, à, nói kỳ diệu thì hơi quá, thú vị thú vị! Kết quả của tôi lần nào cũng là “Ngọc Đàn”. Phim hot đến thế kể cũng hiếm. Nghe đồn bài Tam thốn thiên đường dạo này vang lên khắp các hàng trà quán rượu (ở bển).

Bây giờ là tóm tắt nội dung tập 17 Bộ bộ kinh tâm.

Dù đã tai qua nạn khỏi, Cửu a ca vẫn hậm hực không nguôi. Y đang cùng bọn gia thần ăn mừng ở tửu quán thì một đứa nói, “Quân tử không cần đến mười năm cũng có thể báo thù được này!” và chỉ cho y thấy Lục Vu đang mua rượu ở quầy gần đấy.

Cửu a ca liền giận cá chém thớt, bắt nàng thị yến trước bàn, dở say định ép cung đàn nào đây…

Đúng lúc ấy Thập tứ a ca đến nơi, lại xả thân làm anh hùng cứu mỹ.

Không nhớ đọc ở đâu, người ta xếp Lưu Đức Hoa vào nhóm những người có khuôn mặt đối xứng nhất thế giới, tức là mắt mũi miệng tai đường viền má hoàn toàn cân nhau qua trục kẻ từ trán xuống cằm, nhóm này chỉ có hơn mười người mà thôi. Không hiểu họ đo đạc ra sao, nhưng bằng mắt thường thì tôi nghĩ là Hàn Đống cũng đủ điều kiện.

Hai người rời khỏi tửu quán, Lục Vu dặn Thập tứ đừng kể lại với Thập tam, rồi nói chắc người của Cửu a ca không đuổi theo nữa, để nàng tự đi về. Thập tứ lên giọng nghĩa khí:

“Không sao, đưa Phật đưa đến Tây Thiên chứ!”

“Nhưng Thập tứ gia đi cùng Lục Vu, cũng mang tiếng cho Thập tứ gia lắm!”

“… Vậy thì, cô nhớ đi cẩn thận!” (⊙o⊙)

Thập a ca mang lồng đèn vào cho Nhược Hi chơi. Nghe Thập tứ a ca kể đây là món đồ Thập a ca dùng quyền thế trấn lột của người ta, Nhược Hi bắt đem trả, rồi trách Thập tứ không khuyên răn anh. Thập tứ nói gã không nằm trong danh sách nói lọt tai Thập a ca. Danh sách đó chỉ có ba người: Bát a ca, Nhược Hi và Minh Ngọc. Cửu a ca nghe vậy cũng lấy làm buồn cười. Nhưng điệu cười của y sắp tàn úa rồi, vì đằng sau y đang trôi ra một người.

Quả nhiên tôi nói có sai đâu! Ðấy, có tiếng Thập a ca the thé: “Thập tam đệ! Thập tam đệ!” Tiếng Thập tứ ồm ồm: “Cửu ca! Thập tam ca!” Thập tam đã đến! Thập tam đã đến! Phải biết… A ha!

Nhưng chẳng có cái tát, cú đá hay màn rạch mặt nào cả. Vì Thập a ca đã lôi tuột Cửu a ca đi. Nhược Hi bảo hai gã kia về phòng nàng ngồi đã.

Biết Cửu a ca làm điều phi lễ với Lục Vu, Nhược Hi tức khí, liền kích động Thập tam nện y dằn mặt. Thập tứ a ca mắng át đi, rồi Thập tam dặn gã chuyển lời lại cho Cửu a ca: “Từ nay trở đi, nếu hắn to gan tái phạm, bất kể đối với Lục Vu hay với ai, thì ta dẫu phải liều cái thân này, cũng sẽ trừng trị hắn đích đáng.”

Thập tam a ca về trước. Hai người còn lại đàm thiên thuyết địa luận nhân. Thập tứ bào chữa cho Cửu a ca, Nhược Hi cười khẩy. Thập tứ giận dỗi, Nhược Hi xin lỗi, cả hai làm hòa, đoạn cùng quay sang đánh giá tính chất quan hệ giữa Thập tam và Lục Vu. Thập tứ nhắc Nhược Hi điều mà Tứ a ca từng nhắc nhiều tháng về trước. Để chủ động được đôi chút trong việc hôn nhân, nên tìm sẵn nơi muốn nương tựa. Ứng cử viên nặng ký theo gợi ý của gã là Bát a ca. Nhưng Nhược Hi không mặn mà nữa.

Hợp Truật đến Bắc Kinh, tiện đem thư Mẫn Mẫn gửi cho Nhược Hi. Qua thư, biết Mẫn Mẫn đang có cảm tình với Tá Ưng, Nhược Hi thấy vui lây, bèn lấy du thuyền bơi ra nơi nhàn tâm của người quen để tận hưởng.

“Ở đây thích thật, chả trách Tứ gia ưa nơi này. Có thể khóc thật to, cười thật vang.”

Từ ao sen trở về, nàng gặp hai người.

Nói loanh quanh một hồi, không hiểu thế nào lại quành sang chuyện chung thân đại sự của nàng. Nghe Hợp Truật mời khi nào hết hạn khổ sai trong hoàng cung, Nhược Hi nhớ sang Mông Cổ chơi, thái tử cười bảo: “Lúc ấy Hoàng a ma sẽ sắp xếp hôn nhân cho Nhược Hi. Bấy giờ vương tử có mời, e rằng không thể chỉ mời một mình cô ấy được.”

Nhược Hi mất hứng, bèn cáo từ đi luôn, gai người vì ánh mắt đầy keo dính đằng sau.

Về tới phòng trà, nghe Vân Hương gợi ý đem trà biếu Thập a ca uống cho đỡ bầm tím, Nhược Hi hỏi ra mới biết gã bị vợ nện cho rách cả đầu. Bấy giờ Thập tứ a ca rẽ vào, Nhược Hi hỏi ngay nguyên ủy thế nào. Nghe ra cũng không nặng, Nhược Hi yên lòng, mời Thập tứ cùng ngồi uống trà.

Trà chưa kịp uống đã thấy Ngọc Đàn hoảng hốt lao vào, cho Nhược Hi biết thái tử vừa xin Khang Hy ban nàng cho chàng, à quên, cho y.

Về tới phòng, Ngọc Đàn kể lại chi tiết từ đầu tới cuối tai bay vạ gió. Đại khái là, thái tử dẫu đã thê thiếp đầy đàn, nhưng vẫn thích một người chung chăn gối nữa, người này phải vừa hiểu biết vừa cẩn thận vừa lễ độ vừa nhắc nhở được y, tóm lại là chính Nhược Hi. Khang Hy tạm thời chưa trả lời dứt khoát.

Nhược Hi nghe xong, phân tích với Ngọc Đàn rằng, thực chất y muốn thông qua nàng để tạo quan hệ tốt với ba lực lượng: Khang Hy, người Mông Cổ, và đạo quân Tây bắc của cha nàng mà thôi. Nàng hiểu bụng dạ của thái tử, nhưng không sao dò đoán được ý Khang Hy. “Tuy ta biết được kết cục của tất cả mọi người, nhưng lại không biết được kết cục của bản thân. Lẽ nào, đây chính là kết cục mà ông trời chuẩn bị cho ta?” Về sau trong chương trình Happy Camp, Ngô Kỳ Long và Đỗ Hải Đào vừa tập chống đẩy vừa học nhẩm một câu rồi đứng lên đọc thuộc lòng, chưa thuộc thì tiếp tục chống đẩy mà học, đấy chính là câu này.

Nhược Hi đang bấn loạn, bạn bè nàng lẽ nào ngồi yên. Tin tức bay về đây đầu tiên.

“Chuyện xảy ra lúc nào vậy?”

“Ngọc Đàn vừa báo với em và Nhược Hi. Chắc là chuyện mới xảy ra hôm nay.”

Bát a ca hỏi tình hình Nhược Hi. Chúng ta cũng nhờ câu trả lời của Thập tứ a ca mà biết hóa ra lúc đó Nhược Hi có ngất xỉu tại chỗ. Theo Bát a ca thì Nhược Hi đã trải qua không ít việc rồi, nàng sẽ chịu đựng được thôi, nhưng Thập tứ biểu lo ngại, rằng Khang Hy sẽ không nỡ làm trái ý thái tử. Câu nói đã đánh động được Bát a ca, nên chàng yêu cầu em lập tức lục lại toàn bộ hồ sơ  quan viên nuốt tiền Phúc Kiến.

Trong lúc ấy, hối hận vì không nghe lời khuyên của Bát gia Tứ gia Thập tứ gia, lại tuyệt vọng vì không thấy đường thoát, Nhược Hi lên cơn sốt.

Giữa lúc nàng nửa mê nửa tỉnh, có người đã nghe phong thanh mà đến thăm.

Chàng trách nàng không nghe lời chàng, cũng nói là chưa dám hứa gì lúc này cả, nhưng nhất quyết không bỏ mặc nàng đâu.

Đoạn này rất vi diệu, khó mà tả bằng lời. Hai lần chàng từ giã, hai lần nàng níu lại, như thể mọi hi vọng của nàng luôn ở chàng, vẫn ở chàng, dù còn thiếu bảo đảm bằng vàng.

Tôi chỉ tiếc phần nhạc nền, không phải là bài hát dở, mà là cách chèn nhạc không tạo tương tác tốt với tình tiết.

Nhược Hi đang suy nghĩ xem làm sao trì hoãn mọi sự đến giờ này sang năm, tức là lúc thái tử đã bị phế, thì Thập tứ a ca đến thăm. Gã kể thái tử tức tốc xin cưới nàng vì vừa nghe tin Khang Hy chỉ hôn Tá Ưng Mẫn Mẫn, gã cũng dặn nàng cố gắng tìm cách kéo dài thời gian. Chừng mười ngày thôi, Bát ca của gã sẽ xoay chuyển được tình hình.

Trong lúc này, bánh xe thứ hai cũng bắt đầu quay. Thập tam a ca, theo lời Tứ a ca, đã lọc ra danh sách những thuộc hạ thái tử có dính dáng vụ Phúc Kiến. Gã thắc mắc không hiểu thái tử đòi cưới Nhược Hi làm gì. Tứ a ca giải thích, Sách Ngạch Đồ vừa chết vì bị bỏ đói trong ngục, thái tử thành ra lỡ vận sa cơ. Nay Tá Ưng Mẫn Mẫn kết hôn, nếu lấy Nhược Hi, thái tử có thể thông qua nàng mà thân cận với hai gia tộc lớn của Mông Cổ, thế lực sẽ vững vàng hơn. Chàng nhận xét sự biến này cũng là một bài học cho Nhược Hi, để nàng hiểu lẽ tiến lùi, trước khi còn việc gì tai hại hơn tìm đến.

Rồi chàng nhờ Thập tam giao tài liệu sang cho Bát gia đảng.

“Anh thật sự muốn hợp sức với Bát ca lật thái tử đấy à?”

“Chí ít cũng để thái tử xao lãng việc xin tứ hôn.”

“Vây Ngụy cứu Triệu. Nhất tiễn song điêu!”

Nghe câu này, có thể thấy Nhược Hi đang từ quân cờ của thái tử biến thành quân cờ của những người yêu quý nàng. Tuy nhiên, là phim tình cảm nên chúng mình cũng không xoáy sâu vào vụ đó làm gì, cứ đơn giản hiểu Tứ a ca là người thành phủ rất sâu, khi thấy thời cơ là chàng vươn tay nắm liền, để đế nghiệp muôn đời từ từ chảy vào túi. Chàng dùng chiêu ném đá giấu tay cũng thiện nghệ không kém gì Bát a ca, nên dặn Thập tam giữ kín tin tức, đừng để ai biết hai anh em chàng âm thầm trở giáo đâm thái tử. Lý do mà chàng đưa ra là: “Để lộ thì vừa không cứu được Nhược Hi, mà hai chúng ta còn dẫn lửa đốt mình.”

Nhận được danh sách, Thập tứ không khỏi nghi ngờ, vì Tứ Thập tam lâu nay vẫn ở Thái tử đảng cơ mà.

Thập tam a ca dùng đúng kỹ xảo anh gã vừa làm mẫu, đánh vào tình cảm của Thập tứ, “Cũng đều vì Nhược Hi cả thôi.”

Quả nhiên Thập tứ mỉm cười, “Nhược Hi vướng vụ này, cũng là trong họa có phúc, nhận ra bao nhiêu người lao tâm vì cô ấy.”

Thực sự tôi rất là tiếc vì không được nghe câu thoại khác, một câu đa nghĩa nào đó chẳng hạn. Vì Thập tứ mai sau sẽ là Phủ Viễn tướng quân (tương đương Bộ trưởng Quốc phòng), cũng là người duy nhất biết cầm quân trong số ba mươi lăm con trai của Khang Hy. Tầm nhìn lẽ ra phải thở được câu nào ít tính duy cảm hơn chứ!

Lại nói, Thập tam giao danh sách xong, rút lui hoàn toàn, cho Bát gia đảng tự biên tự diễn.

Trước khi ra chiến trường đánh một trận rất to, Bát a ca để Minh-Tuệ-đến-nửa-phim-rồi-mà-vẫn-mặc-áo-tím giúp chàng thay quần áo.

“Lâu lắm rồi bối lặc gia không cho thiếp thị hầu thế này!”

Mục đích của hành động rộng rãi hiếm hoi trên, là nhờ nàng nói với cậu ruột, Trấn Quốc công Cảnh Hy, dâng tấu đàn hặc thái tử dung túng thuộc hạ ăn hối lộ.

Minh Tuệ hỏi có chắc thắng 100% không.

“Chỉ ông trời mới dám chắc thắng 100%”.

Vậy phần thắng là bao nhiêu? Không phải thiếp muốn nhân cơ được nhờ cậy mà nhúng mũi vào việc của chàng, chỉ vì đây là việc nhặt hạt dẻ trong lò, thiếp không thể không lo.

“Thế thì ta đi nhờ người khác!” Ghét ghét ghét ghét! Chả thấy ở đâu có loại đàn ông được vợ cưng rồi lên nước thế này cả.

À, tôi ghét thôi, Minh Tuệ thì vẫn điềm tĩnh: “Việc liên quan đến Nhược Hi phải không?”

Bát a ca nói Nhược Hi chỉ là một trong các nguyên nhân, tham vọng của chàng thì Minh Tuệ biết rồi, còn Nhược Hi, quả thực chàng muốn nạp làm trắc phúc tấn thật, nhưng cô ta đã từ chối.

“Thế mà bối lặc gia còn muốn mạo hiểm vì Nhược Hi?”

“Nếu nàng không bằng lòng giúp ta thì thôi, coi như ta chưa nói gì.”

Chàng bước đi, đằng sau vọng theo tiếng nói dịu dàng và nụ cười nhẹ nhàng:

“Thiếp sẽ đi gặp cậu. Chỉ cần chàng hết phiền não thì việc có khó khăn hơn nữa thiếp cũng sẽ giúp.”

Có đi có lại mới toại lòng nhau nào:

Mượn bệnh tật để kéo dài thời gian. Cái kế trì hoãn của Nhược Hi là đây:

Là đây:

Tất cả 6 gáo. Lúc xem tập này trời vẫn còn nong nóng, bây giờ miền Bắc đang trở lạnh, nhìn lại ảnh thôi mà cũng rùng cả mình.

Dầm nước về còn không khám bệnh ngay, kết quả mấy ngày liền Nhược Hi không hạ sốt. Khang Hy biết tin, nhấn mạnh đừng tiếc bất kỳ nhân lực vật lực nào để chữa trị cho nàng.

Trong lúc Lý Đức Toàn đi dặn thái y, Trấn Quốc công dâng tấu vào. Theo tấu này thì có một bọn nắm toàn binh quyền, câu kết tham nhũng, rượu chè bù khú, lôi kéo thái tử.

Đọc xong tấu, Khang Hy truyền triệu Cảnh Hy và tất cả các a ca lên điện. Thái tử kêu oan, Khang Hy hỏi tóm lại là ngươi có ăn nhậu với chúng không. Tứ a ca liền bước ra biện hộ, làm thái tử thì việc thù tiếp là khó tránh khỏi, trong bàn rượu thiếu gì hạng người, không thể vì mình nhậu với người ta mà mình thành bè đảng của người ta được.

Cảnh Hy lại nói ừ thì ăn nhậu không đánh đồng được, nhưng cứ thậm thọt đi lại với nhau vẫn chỉ mấy cái mặt đấy thì tính sao. Khang Hy nghe nhức cả đầu, lại thêm thái tử từ đầu đến cuối cứ một mực kêu oan, ông bèn sai Tam a ca tra xét sự vụ cho thông tỏ, “Nếu hóa ra không có việc như vậy, trẫm nhất định sẽ truy đến cùng kẻ nào không gió mà quạt áo bay”. Ngần này kẻ chợn!

“Còn nếu có việc đó thật, thì giao cho bộ Hình xử lý.” Kẻ này chợn!

Nhược Hi biết tin, an tâm nói với Ngọc Đàn, lưỡi kiếm lơ lửng trên đầu nàng đã dịch ra xa rồi. Một mỏ khoáng sản như nàng, Khang Hy sẽ không giao quyền khai thác cho một kẻ đã khiến ông sinh lòng ngờ như thái tử đâu.

Bụng yên, người cũng khỏe dần, Nhược Hi đi làm trở lại, gặp ngay buổi họp riêng của Khang Hy và hai đảng 48.

Nhận được tín hiệu của Bát a ca, Tứ a ca lên tiếng trước:

“Việc của thái tử rất nghiêm trọng.”

Khang Hy hiếng mắt. Lý Đức Toàn hiếng mắt. Nhược Hi lui ra.

Bát a ca: “Hành động ngông cuồng của thái tử quả thực dính đến mưu đồ bất chính. E rằng có câu kết với vây cánh của Sách Ngạch Đồ, làm loạn triều cương, nhòm ngó hoàng vị.”

Nhược Hi ra đến cửa, vẫn kịp mỉm cười.

Về phòng, nàng giở xem cây trâm, vừa ngắm nghía vừa tự hỏi vì sao Tứ gia thích mộc lan.

Và xác định được thửa đất nàng sẽ gieo hạt.

Cài cái trâm đi lơn tơn, đến Lưu Bôi đình thì gặp chàng. Tuy đã xác định quan hệ nhưng chưa phải thời điểm công khai với dư luận:

Khổ một nỗi người ta là a ca, thiếu gì quyền lực để bắt cung nữ nghỉ-nghiêm-chào cờ-chào.

“Đứng lại!”

Lộ rồi! Cái gì đây kỳ này…

“Trâm thì phải cài, sao lại tháo xuống?”

“Chả sao, sợ Tứ gia chê cười.”

“Nguyên nhân?”

“Chiếc trâm ngọc mộc lan này, nô tỳ vẫn giữ đến giờ. Hôm nay tự nhiên cài, rồi…”

“Rồi thế nào?”

“Tứ gia bằng lòng cưới nô tỳ chứ?”

 

 

Bài liên quan: