October 4 2011

BỘ BỘ KINH TÂM tập 16

Kiếm củi hai tháng, cũng đến lúc chất giàn.

Nhược Hi lắc hồi chuông thứ nhất. Nến hoa tuôn như sao sa… Hoa vương của các a ca chợt ngó quanh quất: “Ở đâu thế nhỉ, hương mai!”

Nhược Hi lắc hồi chuông thứ hai. Đèn lồng bay lên như chim lửa…

Nhược Hi lắc hồi chuông thứ ba. Mai đỏ nở bung trong tuyết dày.

Thập tứ a ca đến gần Nhược Hi:

“Nhờ cô, Mẫn Mẫn lột xác thành rising star của thảo nguyên rồi đấy!”

“Đa tạ Thập tứ gia khen ngợi! Mẫn Mẫn vốn dĩ đã là một vì sao, tôi chẳng qua chỉ gỡ tấm vải đen vẫn phủ kín bên ngoài thôi. Nhưng tối nay, vì sao ấy chẳng hề quay về phía vầng trăng lấy một lần. Mới hơn hai tháng, Mẫn Mẫn đã không còn là cô bé con hành xử nóng nảy nữa rồi.”

Chẳng phải đâu. “Cô ấy ngừng nhìn vầng trăng, có lẽ tại vì mặt trời đã xuất hiện mà thôi.”

Con cà con kê chừng đầy một giỏ, Thập tứ a ca trở về chỗ ngồi. Nhược Hi liếc Thập tam, từ giờ hễ nhìn thấy tuyết trắng mai đỏ, chắc hẳn gã sẽ nhớ tới Mẫn Mẫn.

Khang Hy gật gù, Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai hãnh diện, các a ca say sưa theo dõi, trừ a ca này. Chàng không dùng ánh mắt, mà dùng thần hứng để thưởng thức màn trình diễn theo cách riêng, ở một cõi mộng chỉ có hai linh hồn.

Trạng thái xuất thần chợt vỡ tan vì một nỗi bàng hoàng. Không hiểu tự lúc nào, hình bóng nàng đã khoan vào tâm khảm chàng đậm sâu đến thế. Mượn dòng nước nhỏ, xua qua cơn mê.

Màn biểu diễn kết thúc, hoàng đế gọi cả hai tới khen ngợi, tặng ngọc như ý cho Mẫn Mẫn. Nhược Hi cũng được vương gia thưởng cho một miếng ngọc bội, nhìn tuy bé nhưng lai lịch lại lớn, nguyên là di vật của đại quận chúa quá cố nhà Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai, cùng một cặp với ngọc bội tùy thân của Mẫn Mẫn. Các đảng phái nghe vậy, kẻ đăm chiêu, kẻ toan tính, kẻ hoài nghi, kẻ nhâm nhi thấu hiểu. Khuôn mặt Hợp Truật cho thấy ngọc bội trong truyền thuyết kia thậm chí lạ tai cả với y.

Nhưng chân tướng ra sao không quan trọng, quan trọng là Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai đã tìm được cách đẩy nòng pháo nguy hiểm ra xa khỏi con gái ông. Đối với Khang Hy, sự việc này cũng trăm đường lợi không đường hại, nên giục Nhược Hi nhận lấy.

Hai ông về nghỉ, thái tử ở lại thay cha chủ trì, cùng các em tiếp đãi Tá Ưng và Hợp Truật.

Nhược Hi nhìn cảnh rôm rả, xúc động lẩm bẩm mấy câu tuồng cổ. Mẫn Mẫn kiên nhẫn nghe nhưng không hiểu. Thay vì giải thích, Nhược Hi nói trại là nàng buồn vì buổi chia tay ngày mai, nhân đây có món quà tặng Mẫn Mẫn. Cùng lúc ấy, trong mối giao cảm tương liên, Thập tam a ca cũng đề nghị thổi sáo để trợ hứng cho mọi người.

Đạo diễn sẵn sàng dìm ngần này người trong vũng sáo mà lại hà tiện với chúng ta vài ba giọt, đi chèn một ca khúc nền sống sượng thay vào.

Hôm sau, Nhược Hi gặp Tứ a ca trong lúc bần thần tản bộ trên đồi. Chàng hỏi có phải nàng muốn Mẫn Mẫn Tá Ưng thành đôi không, vì tối qua thấy mắt nàng cứ dệt thoi giữa hai người bọn họ. Nhược Hi thừa nhận. Tứ a ca bèn trách, “Chỉ lo may áo cưới cho người, bản thân mình định để trống vắng mãi sao?”

Nhược Hi tỏ rõ thái độ chán chường về cuộc sống cung đình, về chế độ đa thê. Tứ a ca nhắc nhở nàng nên thực tế hơn, với thân thế danh giá hiện giờ, nàng nên chấm sẵn anh nào vừa mắt rồi xin Khang Hy chỉ hôn cho, tránh phải làm quân cờ chính trị. Dùng hết lý lẽ mà Nhược Hi vẫn bướng bỉnh, Tứ a ca bèn thử lay động bằng tình cảm: “Thế trong lòng cô, không có người nào khiến cô muốn lấy ư? Không có ai khiến cô cảm thấy sống bên họ sẽ không tù túng ư?”

Đáp lại là

Về tới triều ca, Khang Hy vấp phải nhiều vấn đề đau đầu, nhức nhối nhất là vụ quan chức ăn chặn tiền cứu tế nạn dân ở Phúc Kiến. Theo kết quả điều tra của Tứ a ca, có 120 quan viên liên đới. Khang Hy hỏi nên xử lý thế nào, các a ca nhất loạt giả điếc. Không giơ tay thì đành chỉ định vậy:

“Bát a ca!”

Vụ việc này dính dáng tới quá nhiều người, giật một dây là sập cả giàn, nên xử lý đại lượng, yêu cầu trả lại tiền rồi xí xóa.

“Tứ a ca!”

Nương nhẹ sẽ nuôi tật xấu, nếu chỉ vì quá đông mà thủ hạ lưu tình thì mai sau tham nhũng nhất định còn nặng nề.

Lời Tứ a ca gây chướng tai một người. Người này có nhà ngoại dòng dõi, sinh ra đã ngậm thìa vàng trong miệng, lớn lên cũng sung túc giàu sang hạng nhất trong các anh em, thế mà còn tham!

“Thái tử!”

Ý của thái tử giống hệt Bát a ca. Nhưng lần này Khang Hy gật gù: “Con nói rất hợp tình hợp lý! Được, giải quyết theo cách của con.”

Tứ a ca phản đối, nhưng Khang Hy mắng chàng nhỏ nhen, rồi truyền bãi triều. Cửu a ca cúi chào mà vẫn chưa dám tin vực thẳm này lại nhảy qua dễ dàng đến thế.

Ra đến cửa, Tứ a ca bảo Thập tam a ca đừng đi theo, chàng muốn yên tĩnh một mình.

Đến lúc Khang Hy triệu kiến thì chẳng ai biết Tứ gia ở đâu, trừ Nhược Hi. Thập tam theo nàng len vào những thân sen úa, quả nhiên đào được pho tượng Phật nằm.

Khang Hy ra lệnh cho Tứ a ca và Thập tam a ca: sắp quân cho chỉnh, thái tử thống lĩnh, hai đứa hiệp đồng, bên phải thì công, bên trái thì sếu… Tứ gia không hiểu, bất nhất làm sao, chấm dứt tầm phào, tôi xin kể tiếp. Khang Hy nói: “Trên triều ta như vậy, về đây lại thế này. Con không hiểu là vì con không biết cái lẽ căng chùng. Ví như chậu nước bẩn ấy, tuy không thể uống được, nhưng mình có thể dùng tưới hoa bón rau, việc gì phải hắt hết đi.”

Về đến phủ, Thập tam thắc mắc tay chân thái tử không thiếu, hà cớ Khang Hy bắt họ phò tá y. Tứ a ca bảo đám tay chân ấy cũng có kẻ làm bậy, Khang Hy sợ thái tử bao che nên mới phải điều động đến chàng và Thập tam. Chàng cảm thán, “Việc này chẳng khác đi trên lưỡi dao. Làm không khéo thì vừa đắc tội với thái tử vừa mắc tội không tròn trách nhiệm.”

“Lo gì! Dù trời có sập, anh cũng chỉ cần nằm dài trên cái thuyền ấy, chợp mắt một lúc, thưởng sen một hồi, tự nhiên sẽ nghĩ ra cách mà thôi.”

“Xưa rày em vốn thẳng thắn, mới học ở đâu cái kiểu ăn nói lắt léo thế hả?”

“Xưa rày anh không giấu em điều gì, hễ biết là nói, hễ nói là thật. Thế mà từ khi nào, cô nương bên ngoài nắm được bí mật của anh, còn huynh đệ trong nhà thì bị bưng tai bịt mắt vậy hả?”

“Đâu phải việc gì đặc biệt. Không dưng ai lại kể ra? Chẳng qua do nhân duyên tình cờ nên Nhược Hi mới biết mà thôi!”

“À, dùng bốn chữ mới khéo làm sao, nhân-duyên-tình-cờ!”

“Em đừng cố ý xuyên tạc nữa. Mau nghĩ cách giúp ta đi. Xem làm sao để ta sống được trên lưỡi dao kia kìa.”

“Anh nghiêm trọng hóa vấn đề quá! Thái tử không nể mặt sư thì cũng phải nể mặt Phật, chí ít cũng bắt bọn thuộc hạ bơn bớt một chút chứ!”

“Vấn đề bây giờ không phải ở thái tử, mà ở Cửu đệ.”

Chàng đưa cho em một cuốn sổ, trong đó ghi rõ Cửu a ca đã ăn của những ai, và ăn bao nhiêu bao giờ.

“Thì ra đây đều là những việc tử tế mà Cửu ca làm suốt mấy năm nay.”

“Ta biết quan viên các cấp thi thoảng vẫn biếu xén Cửu đệ, chỉ không ngờ số tiền tham ô lần này lớn hơn ta tưởng tượng nhiều.”

“Chúng ta xử lý cuốn sổ sao đây?”

“Phải phiền em chạy một chuyến!”

Hai vợ chồng nhà nọ đang trên đường về phủ, bà vợ chợt gợi ý đến chùa Trấn Quốc thắp nén hương, cầu cho chồng tai qua nạn khỏi trong vụ tra xét tham nhũng.

Đúng lúc ấy, trên phố xuất hiện một kỵ sĩ quàng khăn trải bàn màu đen, ầm ĩ phi ngựa qua ném bộp quyển sổ vào xe.

Về đến phủ, 2F họp bàn. Thập tứ a ca hồ nghi sao Tứ a ca không đem nộp thẳng cho Khang Hy, vừa lập công với chủ vừa tấn công địch thủ. Bát a ca giải thích, ở trong tay Tứ a ca, sổ nợ này chỉ là một củ khoai bỏng, tuy đem nộp có thể xử tội được Cửu a ca, nhưng đồng thời sẽ bị cha quở là không biết niệm tình anh em, nay đem trả chính chủ tự xử lý, quả là tuyệt chiêu, khiến người ta tâm phục khẩu phục. Thập tứ a ca lại phục Bát a ca hơn, vì chàng suy nghĩ rất thấu đáo, mọi kế sách hành động của Tứ a ca chàng nắm rõ trong lòng bàn tay, “Các anh đều là người thông minh. Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng. Tiếc rằng chúng ta ra đời trong nhà đế vương, chứ nếu không, hai anh hợp tác, bất kể làm gì cũng sẽ lập nên kỳ tích.” Nghĩ một lúc, gã nói, “Anh hứa với em một điều nhé! Một ngày kia, khi anh kế thừa đại nghiệp, anh sẽ cho phép Tứ ca ẩn cư non cao, làm một cánh hạc nhàn vân nhé!”

“Nếu cùng một câu nói đó, em đem hỏi lão Tứ, em nghĩ lão ta sẽ trả lời ra sao?”

Cái tội của biên kịch là đặt câu hỏi hóc quá rồi cóc biết đáp thế nào, đành nắm cổ khán giả đá phốc khỏi Bát phủ, hất đánh vèo xuống một tửu quán.

Cửu a ca đang ngồi với các gia thần, dặn bọn chúng từ giờ không được nhận phong bì dù là tiền than củi, tiền nghỉ mát hay lệ phí nhậm chức thăng chức gì gì nữa. Nhưng bọn này không nghe, ganh rằng bên thái tử còn đang nhận tới tấp kia, nhà cửa gia thần càng lúc càng cao rộng, bên này chả có gì, tóm lại là, “Chó gầy thì xấu mặt chủ chứ mặt ai!” Cửu a ca điên tiết đuổi hết cả bọn về, căm hận vì bị bọn chúng nắm thóp bằng vài quyển sổ ghi chép những lần y ăn của đút, nên tạm thời phải nhún nhường.

Y chếnh choáng cầm vò rượu đi ra lan can… trông thấy dưới đường có một tên oan gia và hồng nhan tri kỷ của gã.

Bọn họ bỏ đi, tay nắm tay.

Các anh em vào họp bàn với cha về vụ lem nhem tham ô xong, thái tử cáo từ trước. Tứ, Thập tam định đi thì Cửu a ca sấn lên chặn đường, Bát a ca ở sau ra dấu ghìm cương, y đành lùi xuống. Tuy đây là họp kín, nhưng căn cứ theo cuộc trò chuyện của họ, có thể đoán được là Cửu a ca chưa bị Tứ a ca vạch mặt, song vẫn mấp mé bờ vực hiểm nguy.

Tứ a ca tiến hành tra xét sổ sách ở bộ Hộ thì thấy Cửu a ca vẫn không hề ngừng tay, bèn hẹn gặp Bát a ca đàm phán.

Bát a ca đem trả sổ nợ cho Tứ a ca, nói Cửu đệ biết cân nhắc, sẽ không phụ tấm lòng của Tứ ca đâu. Tứ a ca lập tức chứng minh, tội trạng của Cửu a ca thì trúc Nam sơn cũng chưa ghi hết, quyển sổ em vừa trả đã là cái gì.

Xem qua đống sổ, Bát a ca hỏi móc: “Anh lục lọi mỗi Cửu đệ thôi à?”

“Từ lúc ta tiến hành điều tra, ai trong triều cũng án binh bất động, kể cả thái tử. Chỉ trừ Cửu đệ nhà em!”

“Tứ ca phụng chỉ hành sự, nên làm thế nào thì cứ làm thế ấy!”

Nghe Bát a ca kể lại, trong lúc hai em trầm tư thì Cửu a ca hùng hùng hổ hổ, còn đòi xách dao đi lấy mạng lão Tứ. Giữa lúc lửa bỏng, Bát a ca lại nhỏ thêm vài giọt dầu sôi:

“Ta đã bảo Tứ ca nộp hết đống sổ cho hoàng a ma. Ta tận lực rồi đấy!”

Cửu a ca không tin vào tai mình.

“Như thế gọi là tận lực đó hả? Tận lực giữ thân anh hả?”

Thập a ca thắc mắc, tại sao lúc ấy anh Tám không bê luôn đống sổ về phi tang có phải là ổn không. Cửu a ca quay phắt sang sừng sộ: “Ngươi định giúp ta hay sỉ nhục ta? Nếu muốn giúp thì về lấy óc đến đây trước đã.” Thập a ca oán trách, tôi ở nhà bị vợ giận lẫy, đến đây lại bị anh giận lẫy, bộ đời tôi sinh ra để chịu giận lẫy hay sao ಥ_ಥ

Cửu a ca đe, y dám làm dám chịu, có chết cũng lôi cái tên thái tử kia chết chùm. Bát a ca trấn an, người của thái tử đã thu tay vào bọc từ lâu rồi, em đừng vọng động, đằng nào hoàng a ma cũng chẳng làm gì em đâu.

Quả nhiên Khang Hy tuổi cao sức yếu, nhìn đống sổ mà ngại: “Toàn là rường cột nước nhà, nền móng quốc gia. Việc này kết thúc ở đây thôi. Miễn điều trần, yêu cầu bồi thường đủ số là được.” Rồi truyền bãi triều.

Tập này xơ như đay dài như vòi voi khô như ngói, vớt vát được tí gót hồng lúc xế bóng chiều tà:

Thấy trời mưa mà hai ông này dẫn xác ra đứng đường, đoán chẳng phải lúc vui vẻ, Nhược Hi định rút lui thì Thập tam a ca gọi lại, hỏi một chuyện ất ơ:

“Cô thấy nên xử lý bọn tham quan thế nào?”

Thoạt tiên là một câu nhún nhường, rồi đến một bài Tham nhũng luận với đầy đủ hiện tượng, hậu quả, cách xử trí, tiếp cận vấn đề từ xa đến gần. Thập tam a ca hỏi thẳng, nếu tham quan đó là Cửu ca thì sao? Cửu gia thì Nhược Hi càng chẳng ngán, bởi y là a ca duy nhất không liêu xiêu điêu đứng vì nàng mà, “Cho ăn hèo kịch liệt đến nửa năm không dậy nổi, xong bắt ra phố khất thực.”

Bất kể tôi nghĩ thế nào thì hai anh em nhà kia cũng không thoát khỏi cái kiếp phục lăn Nhược Hi.

Xuống gác, Thập tam a ca nói có hẹn với giai nhân, cáo từ đi trước. Gã vừa ra khỏi viền màn hình là Tứ a ca biến thành David Copperfield.

“Từ lúc đi tái ngoại về vẫn muốn trả cho cô.”

“Nô tỳ không nhận được.”

“Thập tứ đệ!”

Nhược Hi sợ hãi chộp lấy gói kỷ vật, và không bao giờ trả lại được nữa, cho đến ngày đôi ngả âm dương.

 

Bài liên quan:

 


Tags:

Posted October 4, 2011 by Alex in category "LUẬN", "PHIM