October 2 2011

BỘ BỘ KINH TÂM tập 15

Chim kêu ríu rít, buổi sáng yên bình, người trước người sau đi dạo, cùng dừng chân một mái lương đình.

“Cô CŨNG thích hoa sen ở đây à?” (Mùa có hoa sen nhưng miệng chàng mờ sương, tại vì buổi sáng còn se se lạnh).

“Vâng. Tôi thích sự yên tĩnh ở đây.”

“Hay lắm! Thế thì để ta đưa cô đi xem một nơi yên tĩnh thật sự.”

Đến một chỗ um tùm chẳng thấy đường ra, chàng gác mái chèo, “Chúng ta nghỉ ở đây”.

Nhạc nền trầm bổng trên ao sen này là single đầu tiên của Lưu Thi Thi, Mùa chờ đợi anh, cũng là bài tôi thích nhất trong tất cả các bài hát của phim. Giọng Thi Thi hát nghe thăng hơn nhiều so với khi nói.

Lại kể, Nhược Hi xem chừng vẫn chưa quên lời Tứ a ca khuyên nhiều năm về trước, “Ký lai chi, tắc an chi”, nên dùng luôn cách “an” nhất để đối phó cảnh ngộ lúng túng này. Phim ảnh tuy đem lại khoái lạc cho đôi mắt, nhưng đồng thời cũng lột trần nhiều tưởng tượng. Nhìn tấm hình thứ ba bên dưới, trông thật là… đáng sợ.

Xong rồi, như cơn mưa không tiếng sấm báo trước…

Con thuyền chao mạnh làm nàng thức giấc…

Thuyết thư tiên sinh tạm đùn đẩy nhiệm vụ cho các bức hình:

Đến giờ phút này, TÔI vẫn nghĩ diện mạo Ngô Kỳ Long không phù hợp với Tứ a ca. Tưởng tượng của tôi về Tứ Tứ là đường quai hàm góc cạnh, sống mũi thẳng như quản bút và sống lưng gồ rõ từng đốt như núi Mã gì đấy ở Hà Giang quê ta cơ. Nhưng mà biểu cảm của Ngô Kỳ Long ở ao sen lại quá đỗi khêu gợi, đến nỗi tôi quên bẵng vụ mặt mũi! Bằng cách của riêng mình, anh đã làm cho Tứ a ca trở nên giống hệt hình dung của tôi, tức là thuốc nổ đựng trong cái thùng gỗ sồi.

Lại kể, Nhược Hi lấy khăn che hai luồng đạo hỏa tuyến kia thì bị chàng nắm tay, em bảo chàng buông ra, sao chàng đi mặc cả: “Bỏ khăn trước đã.”

Để làm quân tử nhất ngôn, Tứ a ca đành trở về vị trí ban đầu.

Vì cũng chả còn sơ múi gì được, nên chàng rút quân, khôi phục sắc diện mà Nhược Hi thầm nhận xét, “Lại biến về cái mặt đá lạnh ấy rồi!” Tôi thì thấy giống Văn Thù bồ tát hoặc Như Lai đài sen ở Tây du ký 1986 hơn.

Năm nay ra tái ngoại, danh sách tùy hành gồm: Thái tử, Tứ gia, Bát gia, Cửu gia, Thập tam gia, Thập tứ gia. Trừ người đầu tiên, thì toàn tinh hoa tụ hội. Trừ người cuối cùng, sẽ là đội hình an toàn. Nhược Hi nhớ đến vụ giả tình nhân trước mặt Mẫn Mẫn mà hoảng, muốn rút lui. Nhưng trời có chiều lòng người bao giờ!

Nàng thấp thỏm mãi, cuối cùng đành đi gặp đồng phạm có tâm hồn trẻ thơ để thương nghị. Nhưng gã vẫn đang giận dỗi nên chỉ toàn đốp chát chứ không bàn bạc được gì. Nhược Hi đứng lặng nhìn theo: “Đồ khốn!”

Khang Hy dặn các con trai, lát nữa Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai tới, phải chú tâm mà tiếp đãi. Những người có tật đều giật mình.

Chưa tìm ra kế nào khả thi, Thập tứ tạm đánh bài chuồn “Hoàng a ma, nhi thần mót quá…” Trước khi đi, gã liếc nhanh Nhược Hi, tín hiệu đó không lọt qua mắt một người xưa nay vốn chẳng hay săm soi cho lắm.

Hai chàng này thì chỉ một chàng không hiểu. Nhưng sao phải nhìn nhau? Mặt cái anh Bát lại rất thuần khiết rất ái muội. Chả trách thiên hạ tiếng vào lời ra.

Thập tứ đi được một lát thì Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai dẫn hai con đến. Trong lúc mọi người chào hỏi, có đôi nam nữ tranh thủ tập kịch câm.

Hoàng đế và vương gia khen ngợi nhau thần uy lẫm lẫm, lại khen đến các con của nhau cho đủ lệ bộ xã giao, rồi chia chủ khách mà ngồi xuống.

Mẫn Mẫn nhìn Nhược Hi với vẻ hi vọng. Nhược Hi liền buồn rầu nhớ lại lời từ chối của Thập tam dạo nọ.

Ở chiếu dưới, Thập tam a ca bắt chuyện gây cảm tình với Hợp Truật vương tử, khiến cô bé bên kia tưởng gã đang định nhổ cỏ đến gần bụi hoa.

Hồi đầu trông áp phích giới thiệu, tôi từng nghĩ Viên Hoằng không đặc sắc lắm. Vóc người dáng đi mặt mũi đều trung bình, nhưng vào phim mới phát hiện cậu ta có một ưu thế áp đảo tất cả các a ca khác. Đấy là đôi mắt. Tôi không để ý đôi mắt ấy đẹp hay thường, chỉ biết nhiều lúc chúng gợi lên cảm giác rất là tình, mà nói một cách văn hoa như Elizabeth Chandler, là nhìn vào ai cũng khiến người ta thấy như được hôn.

Đang dòng lan man, tôi bị Khang Hy giật mạnh về thực tại, à về phim: “Vì sao Thập tứ a ca còn chưa trở vào?”

Người cùng hội cùng thuyền liền đứng lên chèo chống cho qua, “Thập tứ đệ bị khó tiêu…” Khang Hy dạy đừng ỷ tuổi trẻ mà xem thường sức khỏe, nên tên lính đứng sát cửa được lệnh đi truyền thái y tới khám bệnh cho Thập tứ a ca. Bắt gặp Nhược Hi nhìn Bát Bát, Tứ Tứ lờ mờ thấy điều dị thường.

Được ngụy trang bằng tiếng nói chuyện chia sẻ kinh nghiệm dưỡng sinh của hai ông già, các thanh niên âm thầm dùng mắt dệt mạng nhện.

Tứ ↔ Nhược Hi. Nhược Hi & Tứ ↔ Thập tam. Thập tam ↔ Nhược Hi & Mẫn Mẫn. Mẫn Mẫn → Thập tam. Tứ & Bát → Nhược Hi.

Ánh mắt thì nhằng nhịt như vậy, nhưng ý nghĩ chỉ tập trung vào bảy nội dung sau đây:

Trong đầu Tứ: 1/Việc Thập tứ vắng mặt hình như liên quan đến Nhược Hi. 2/Nhược Hi xinh quá!

Trong đầu Bát: 3/Vụ Thập tứ và Mẫn Mẫn này gay đấy! 4/Nhược Hi, nguyên nhân khiến em thay đổi đang ngồi lù lù cạnh ta đây phải không?

Trong đầu Thập tam: 5/Việc Thập tứ vắng mặt chắc chắn liên quan đến Mẫn Mẫn. Nhược Hi biết nội tình.

Trong đầu Mẫn Mẫn: 6/Thập tam anh tuấn quá!

Trong đầu Nhược Hi: 7/Giải quyết thế nào vụ Mẫn Mẫn và Thập tứ?

Ghi chú: các ý nghĩ đều do tôi suy diễn.

Nhân vật gây nên tình huống khó xử trên, bấy giờ cũng đang bồn chồn trong lán, bụng bảo dạ chắc Nhược Hi sợ lắm. Nhưng khi anh gã về, kể rằng Nhược Hi lo ngại vô cùng, thì gã lại nói cứng: “Tại sao anh còn cứ lo nghĩ cho cô ta?”

Bát a ca với tài du thuyết bẩm sinh, đã mau chóng khuyên nhủ được Thập tứ tìm cách phá vây cho Nhược Hi. Chàng đoán thể nào Nhược Hi cũng sẽ phân trần với Mẫn Mẫn, dặn Thập tứ a ca nên phối hợp cùng nàng, đi xin lỗi Mẫn Mẫn để cô nguôi giận.

Sực nhớ ra là trong truyện, Bát a ca hoàn toàn đứng ngoài vụ giải cứu binh nhì này, tại sao lại thế nhỉ?

Cái lán trên rất giống cái lán Nhược Hi ở năm ngoái, từ lò sưởi đến chỗ đặt giường ngủ, ngay cả chậu hoa vẫn còn kia!

Nhược Hi vừa bước đi vừa thẫn thờ tìm kiếm một lý do cho xuôi tai, thì trông thấy Mẫn Mẫn đứng chải lông ngựa gần đấy. Chào hỏi xong, Mẫn Mẫn liền thăm dò điều vẫn canh cánh bên lòng suốt một hai năm nay. Thấy Nhược Hi ngần ngừ, cô lập tức đoán ra câu trả lời và mất hết bình tĩnh, quyết chạy đi hỏi xem mình còn thiếu chỗ nào để trở nên được yêu.

Nói thật, tôi đang sợ phải cap hình cưỡi ngựa. Nhưng xem chừng đạo diễn cũng ác cảm với ngựa gỗ không kém gì tôi, nên không để Mẫn Mẫn phi lâu, cũng không để Nhược Hi phải leo lên khoái mã nào hết. Hai thiếu niên kỵ sĩ nấp đợi trong vạt rừng gần đấy thấy đến lượt quay đã giục ngựa ra ngay.

Ngoài ngựa, cánh rừng này cũng là một điểm tồi, nền đất quá cằn cỗi, lẽ ra hậu kỳ nên tô vẽ cho nó trơn mượt tươi tốt hơn mới phải. Làm được cả một đầm sen tuyệt diễm đến thế cơ mà!

Trong lúc Mẫn Mẫn nức nở: “Tôi có điểm nào không tốt?” thì Nhược Hi ra hiệu cho Thập tứ a ca. Nhìn yêu kinh ^_^

Không kịp nữa…  “Anh… sao anh lại ở đây?”

Vừa thất tình vừa bị bạn lừa, hai nỗi ê chề cộng lại… “Tôi sẽ đi cáo giác với hoàng thượng.”

Thập tam a ca chặn kịp Mẫn Mẫn ở cửa doanh trại, và phát huy mãnh lực của mình.

Tập này đấu mắt quá là nhiều. Trong lúc hai bên chưa phân thắng phụ thì khán giả tới, Mẫn Mẫn buộc phải dứt mình khỏi trạng thái bị thôi miên để chạy đi chào.

Nói là chưa phân thắng phụ nhưng Thập tam a ca tràn đầy tự tin:

Khang Hy cho Mẫn Mẫn bình thân, rồi hỏi: “Sao mặt quận chúa có sắc giận vậy? Thập tam a ca bắt nạt con à?”

Nhiều kẻ, tim thon thót chờ xe lửa đâm, nhưng Mẫn Mẫn trả lời chệch ray một vạn tám ngàn dặm: “Con muốn đua ngựa với Nhược Hi mà Thập tam a ca không cho.” Tất cả, từ hấp hối lại chuyển sang thoi thóp.

Trừ một người: “Đừng lo, gắng mà thi đấu, thua cũng chớ sợ. Còn có ta đây, hi vọng kế mỹ nam này đủ tác dụng.”

Trước khi lao mình vào vòng tay nhân ái của Tử thần, Nhược Hi xác nhận lại lần nữa là nếu nàng thắng, Mẫn Mẫn sẽ xí xóa tất cả chứ. Mẫn Mẫn ngạo nghễ đáp: “Tất nhiên, học có vài tháng mà thắng được tôi, thì tôi còn so đo làm gì.”

Rồi, lụa đỏ phất lên, tiếng vó ngựa lộp cộp cất lên. Thấy mình bắt đầu rớt lại, Nhược Hi đưa tay lên.

Con ngựa đau thót, nổi dã tính. Diễn biến chóng vánh lắm, Mười ba Mười bốn Mẫn Mẫn chưa kịp hoảng hốt nhiều thì ngựa đã đưa Nhược Hi cạp đích, rồi tự giác chạy vào giữa đám thị vệ để người ta bao vây cho tiện. Hai a ca đích thân giữ vàm giúp Nhược Hi hạ mã.

Nhược Hi nhìn lên và cười rũ rượi.

Hai a ca lo lắng hỏi thăm, thấy nàng vẫn tỉnh bèn “Tạ ơn trời đất!” Tôi vốn không thích vụ hành hạ con ngựa chút nào, nhưng nó lại phản ánh rất nhất quán tính cách của Nhược Hi, tính cách mà nhiều năm về trước Bát a ca từng nhận xét khi chơi cờ với nàng: “Biết bỏ cái nhỏ đế cứu cái lớn!” Suy nghĩ theo chiều hướng đó, cảm xúc cũng thấy tích cực lên nhiều, nhưng cứ cân nhắc cái gì nhỏ cái gì lớn, có phải lại là nguyên nhân dẫn đến bi kịch của Nhược Hi không?

Phim lược mất một chi tiết quý giá, đấy là lúc Nhược Hi bảo vứt cái trâm dính máu đi, Thập tứ a ca liền giữ lại. Chi tiết ấy chính ra còn có sức nặng hơn là chi tiết Thập tứ chứng kiến cảnh thân mật giữa Nhược Hi và Thập tam a ca đoạn tiếp sau đây, vì nó là một cột mốc trong tình cảm của gã, đẩy những quý mến có tính chất thói quen từ ngày còn nhỏ lên một địa hạt mới, chủ động và có nền tảng hơn.

Bấy giờ Mẫn Mẫn chạy đến, tha thứ cho Nhược Hi rồi tất cả đi bộ về trướng. Khang Hy chất vấn: Nhược Hi vốn rất thu liễm, hôm nay vì cái gì mà phải liều mạng để giành thắng lợi như vậy.

Thập tứ a ca thấy lưới trời lồng lộng, định thú nhận để hưởng khoan hồng, tự nhiên Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai quỳ thụp xuống đề nghị tâm sự riêng với Khang Hy trước đã. Bọn nam thanh nữ tú liền được phóng thích.

Tứ a ca mời Hợp Truật lại chỗ chàng uống trà, Bát a ca bám càng. Thái tử hỏi dò Mẫn Mẫn sự vụ vừa nãy, nhưng không được thỏa nguyện nên tẽn tò rút lui. Cửu a ca khen ngợi khí phách Mẫn Mẫn rồi cũng đi trước. Còn bốn người ở lại.

Chòng ghẹo, nô đùa, không khí hữu hảo:

Sau đó, Thập tam a ca đưa Mẫn Mẫn về lán. Còn riêng hai người với nhau, Nhược Hi khuyên Thập tứ đến cảm ơn Thập tam và đưa ra một giải thích thỏa đáng. Cả hai bèn đi tìm Thập tam.

Nhược Hi kể tông tốc toàn bộ sự thật: Thập tứ kháng chỉ, đến tìm Bát a ca vì vụ điều phối nhân sự, thái tử huy động lực lượng truy tìm…

Kết thúc, Thập tứ nói: “Cảm ơn anh!” Chẳng mấy khi thấy em trai ngoan ngoãn như vậy, Thập tam cười bảo: “Hiếm có! Hiếm có! Nhược Hi, khả năng của cô thật phi thường đấy!”

Thập tứ đưa mắt ra hiệu cho Nhược Hi, muốn nàng bảo Thập tam đừng kể lại với tên mặt đá lạnh. Nhưng Thập tam nói không thích giấu anh cưng của gã, vì những lý do như này như này. Nhược Hi nghe cũng bị thuyết phục, cả hai nhất trí bằng ám hiệu bạn bè:

Xong Nhược Hi đòi uống trà. Thập tam thản nhiên đi rót. Thập tứ kêu lên:

“Xưa nay cô ta toàn như thế với anh đó hả?”

“Ài, kiểu của con búp bê này nó vậy! Bình thường còn làm những trò trái quy củ hơn nhiều.”

Đang yên đang lành, tự nhiên Nhược Hi nhắc đến Mẫn Mẫn rồi cảnh cáo Thập tam a ca, nếu không yêu cô bé thì nhất định không được làm dở dang đời người ta. Phản ứng của Thập tam không mấy tích cực, khiến Nhược Hi tức giận, đùng đùng bỏ đi. Thập tứ a ca vội cáo lui đuổi theo. Và đồng cảm bằng một câu khiến nàng càng tức:

“Ta cũng chẳng muốn Mẫn Mẫn lấy Thập tam ca. Sẽ bất lợi cho Bát ca lắm!”

Nhược Hi quay đi. Chừng như vẫn chưa ý thức được sai lầm, Thập tứ a ca chạy tới chắn đường, thắc mắc vì sao nàng không thân với gã như với anh Mười ba, nàng từ phủ Bát chứ có phải phủ Tứ ra đâu. Nhược Hi chỉ rõ, giữa Thập tam với nàng: 1/không có chuyện cân nhắc lợi hại, 2/không có áp lực. Rồi nàng lại đùng đùng bỏ đi.

Khi Nhược Hi sang đến nơi, Mẫn Mẫn đang khóc lóc la hét đá thúng đụng nia, vì a pa đã xin Khang Hy chỉ hôn cô cho con trai thứ nhà Y Nhĩ Căn Giác La.

Nhược Hi dẫn chứng rất nhiều cho Mẫn Mẫn thấy lấy Thập tam a ca không phải là hạnh phúc: chồng chung, nhà chật, hoàng cung phức tạp… Nàng còn nói, vương gia không hẳn là muốn gả nàng cho Tá Ưng, mà chỉ mong dập tắt những tơ tưởng của nàng đối với Thập tam a ca. Cuối cùng, nàng an ủi, thể nào Mẫn Mẫn cũng gặp được vì sao khác, vì sao dành riêng cho cô.

Hôm sau, Mẫn Mẫn đến gặp Nhược Hi, báo tin mừng là vương gia đã xin với Khang Hy không chỉ hôn nữa, vương gia cũng gửi lời khen Nhược Hi vì đã thuyết phục được con gái ông. Mẫn Mẫn còn tâm sự muốn múa một điệu múa tặng Thập tam. Thế là họ rập rạp chuẩn bị.

Một hôm mọi người ngồi xem đấu vật, Khang Hy nhắc Nhược Hi làm ăn cho cẩn thận, lao sư động chúng rầm rộ như vậy rồi kết quả không ra gì là không được đâu.

Đúng lúc ấy có con chim to bay ngang bầu trời. Thiên hạ trầm trồ: “Ưng ở đâu mà to thế!”

Khang Hy hùng khí trào dâng, giáo huấn các con cũng nên như cánh ưng kia, vùng vẫy trong không gian bao la, tìm cơ hội chứng tỏ tài năng của mình.

“Vâng!” Các a ca đáp. Tam a ca chả hiểu mò ra biên tái tự bao giờ, xung phong làm MC, giới thiệu con chim ưng này là pet mới của thái tử.

“Thái tử! Con biết huấn luyện chim ưng đấy à?”

“Vâng! Nhi thần giống hoàng a ma, rất thích nuôi ưng săn mồi. Chúng dũng mãnh, điềm tĩnh, nhất là khi đi săn, ở chúng toát ra thứ bá khí vương giả: nhanh, chuẩn, độc. Nhi thần tin rằng, nhi thần đủ sức thuần phục mọi đấng vương giả trên đời, đương nhiên trừ hoàng a ma ra.” (Câu thoại này ngộ thật!)

Khang Hy rất hài lòng: “Nói hay quá! Hôm nay, trẫm muốn tận mắt xem xem cách con thuần phục vua của không trung.”

Người ta liền thả hai con bồ câu làm thí điểm. Thái tử thổi vào cái đui xoắn đèn, chim ưng liền chộp được con bồ câu thứ nhất. Đến lúc thổi lần thứ hai, thì chim ưng thoát khỏi vòng kiềm tỏa. Nó bay vụt qua đầu chủ, sục vào mặt một thái giám, rồi lao thẳng tới chỗ chí mạng nhất.

Ai cũng hoảng hốt nhưng chả ai làm được gì. Bỗng nhiên một con chim khác ở đâu lao tới mổ độp khiến con chim của thái tử rơi bịch xuống chân ghế. Bấy giờ các chàng quý tử mới ào tới xúm xít thăm hỏi tình hình của cha. Khang Hy đáp vẫn ổn. Rồi ai nấy ngoảnh đầu ra vì đằng xa lại có tiếng kéc kéc vang lừng.

Không hiểu mọi người nghĩ thế nào, chứ tôi thấy anh thái tử này, tuy không đẹp trai, lại già, nhưng có nét cu tê riêng của ảnh.

Màn ra mắt của Tá Ưng cực kỳ ấn tượng, đúng phong cách chưởng bộ Hồng Kông.

Trình diễn kiểu khoe hàng đến thế thì ai mà chả chú ý, kể cả cô mỹ nữ thảo nguyên.

Thái tử đẹp trai nhớn nhác chạy lại tạ tội vô tình thí vua. Khang Hy úy lạo, súc sinh cũng có lúc khó kiềm chế, trẫm tha thứ, chỉ cần con ghi nhớ lần huấn luyện này. Các a ca khác không khỏi bất bình, vì vua cha suýt nguy thì ít, mà vì thái tử thoát hiểm thì nhiều. Hãy nhìn cục đá trong má anh Bát!

Tá Ưng cũng tạ tội:

“Cứu giá chậm trễ khiến hoàng thượng phải một phen giật mình. Mong hoàng thượng thứ tội.”

Khang Hy cho bình thân, khen tài luyện ưng của gã càng ngày càng tiến bộ, rồi hỏi có công cứu giá, muốn được thưởng gì. Tá Ưng đáp: “Đó là việc nên làm, không dám đòi thưởng.” Tận dụng cơ hội, gã kể năm ngoái chuồng trại không tốt khiến bò cừu chết rét, nay đến chịu tội. Nhưng Khang Hy phủ dụ, dẫu sao cũng là thiên tai, đoạn hỏi năm nay có biện pháp gì phòng chống chưa. Tiếp theo là bài học ngắn về kỹ thuật nông nghiệp trong chương trình giáo dục cấp III, phần 2 – Chăn nuôi. Bà Ái ở bển chắc không biết môn này.

Trong lúc Tá Ưng trả bài, Nhược Hi và Mẫn Mẫn đều thầm nhận xét tốt về gã. Nhược Hi chỉ băn khoăn liệu Tá Ưng có duyên phận với Mẫn Mẫn hay không mà thôi.

 

Bài liên quan:

 


Tags:

Posted October 2, 2011 by Alex in category "LUẬN", "PHIM