Khang Hy ngắm nghía những chiếc chén thửa. Đúng là minh quân, chỉ nhìn loại hoa mà đoán trúng phóc chén nào dành cho con trai nào, khen ngợi Nhược Hi quan sát tinh tế đánh giá chính xác, rồi hỏi nàng có nhận xét gì về đám con ông. Nhược Hi thận trọng thưa, hiểu con không ai bằng cha, các hoàng tử mỗi người một cá tính muôn hoa đua nở ạ.

Xong câu trả lời hay tuyệt (hoàng đế khen thế) đó, Nhược Hi ra khỏi trướng thì gặp ngay Thập tam a ca, bèn nghiêm mặt quở gã vì tội thất hẹn tối qua. Thập tam hứa đền bằng tối nay. Lát sau ở tàu ngựa, gã xấu tính càm ràm với anh trai, Nhược Hi hung hăng như muốn ăn thịt em á, sách xưa nói cấm có sai, nữ nhân cũng như tiểu nhân, đều nan hóa cả. Tứ a ca bắt đầu triết lý:

“Cái đó gọi là cá tính, khiến người ta khác hẳn với mọi người.”

“Ế, anh mới đi cưỡi ngựa có một tối mà đã kết luận được rồi à?”

“Em đừng xem thường việc cưỡi ngựa, vì từ cưỡi ngựa có thể nhận ra bản tính của một con người. Cũng đừng bị đánh lừa vì cung cách thận trọng trầm ổn thường ngày của Nhược Hi, thực ra cô ấy rất có tinh thần xông pha mạo hiểm. Sự dũng cảm của cô ấy toát ra từ tận xương tủy đấy!”

“Xem chừng càng hiểu Nhược Hi, thì anh càng có hứng thú với cô nàng há!”

Bị nói trúng tim đen, Tứ a ca quay mặt đi chỗ khác để che giấu sự lúng túng. Phi vụ nói tốt sau lưng này thật là vụng, bông hoa muốn thơm thì bắt buộc phải tỏa hương chứ, làm sao nhờ lời tán tụng của người khác mà thơm lên cho được? Nếu quả thật cưỡi ngựa bộc lộ được tính cách con người thì lẽ ra đạo diễn nên kéo dài cảnh luyện tập đêm qua và đệm thêm vào vài tình tiết trầm phù mới đúng!

Bấy giờ, Mẫn Mẫn từ bên kia hàng rào phóng lại, rủ Thập tam a ca tối nay đi chơi bóng rổ, (trong phim gọi là điêu dương, một hình thức vận động giải trí của người Uyghur, vừa khiển ngựa vừa tranh cướp một đồ vật để ném đến mục tiêu xác định, tôi dùng từ bóng rổ cho dễ liên tưởng). Thập tam a ca áy náy từ chối vì tối phải đi gia sư cho kỵ sĩ mầm non, Mẫn Mẫn bảo gia sư chán phèo, bóng rổ hay hơn. Đương lúc nội tâm giằng xé giữa trọng sắc và khinh bạn, giữa giải trí và nghĩa vụ, thì nghe Tứ a ca lên tiếng, “Đằng nào tối ta cũng rảnh, để ta đi thay!”

 
Thế là, khi màn đêm buông, giữa cỏ xanh trăng vàng, hai nhân vật của tối hôm trước lại cùng nhau dạo bước.

Nhược Hi ngán ngẩm trong bụng, viện cớ ban ngày làm việc mệt quá để xin phép về nghỉ. Phong cảnh ở đây gợi tôi nhớ đến mấy tấm phông thác đổ lá reo mà người ta thường treo trong các studio những năm 1990, để mình dù chụp ở Hà Nội nhưng ảnh rửa ra vẫn co-ti-lưa được thiên hạ là mình vừa đi rừng rậm Amazon hay lưu vực sông Nile về ấy!

Lại nói Nhược Hi cáo lui. Đồng cỏ rộng thế thì không đi, nghĩ thế nào mà đi sát qua Tứ a ca để chàng túm được, và mọi ngôn từ bỗng biến thành bạo lực…

(Đây là cái clip, không phải ảnh chụp đâu. Bấm vào, hình ảnh sẽ chuyển động!)

“Bỏ ra!”

“Đây chính là điều em xxx (đoạn này chịu không nghe được nói gì, khi nào nghe ra sẽ bổ sung).”

“Nếu Tứ gia muốn dùng cách cưỡng ép, thì nô tỳ chịu không phản kháng được!”

“Việc gì ta phải cưỡng ép kia chứ…”

Nhìn khuôn mặt cố giữ cho vô cảm trong suốt quá trình tổng động viên vất vả này, tôi có một cảm giác rất mãnh liệt, rằng ông đây thuộc trường phái sadism.

Họ buông nhau, tiếp tục tập ngựa mặc dù đã bao điều xảy ra. Lòng dạ Tứ a ca quả thâm sâu tựa trạch môn nhà giàu! Nhìn cái ảnh dưới này trông như chụp từ game nhập vai ấy, giả chết đi được!

Hôm sau, ở bãi bắn cung. Tứ a ca giả vờ mình là một xạ thủ tương đối kém, toàn bắn trật hồng tâm.

Khang Hy đứng xem mãi không thấy mọc mũi sủi tăm cũng chán, định quay vào trướng thì gặp Nhược Hi đang bưng khay, hỏi sao sắc diện nhợt nhạt thế kia. Nghe nàng nói là do tập ngựa, ông nhắc nhở thích đến đâu thì cũng một vừa hai phải thôi chứ! Thập tam a ca không ngờ được rằng họa sắp lâm đầu nên mon men tới gần chào hỏi, đợi Khang Hy rời đi rồi láu lỉnh bình phẩm, xem ra tối qua huấn luyện viên vừa nghiêm khắc vừa tận tình hả. Đáp lại là:

Tứ a ca liếc về phía họ, Nhược Hi cụp mắt xuống, bưng khay đi chỗ khác. Thập tam a ca vốn là người túc trí đa mưu, liền đoán ngay được thủ phạm gây ra thái độ kỳ lạ của bạn mình.

Lúc đó, ở bãi bắn tên. Thấy thái tử bắn trúng được vua cha khen ngợi, Đại a ca muốn tranh thủ show off với ông già, cũng bắn phát trúng ngay, nhưng chả hiểu sao Khang Hy lại tỏ vẻ không vui, quay lưng đi vào. Đại a ca nghĩ, người sợ nổi tiếng lợn sợ béo, gánh nặng danh vọng không nên vác một mình, bèn tìm người san đỡ: “Thập tam đệ, bắn trúng hồng tâm với em là việc dễ như trở bàn tay. Hãy cho mọi người mục kích thế nào mới là tài hồ thỉ đi!” Thập tam a ca thật thà từ chối rằng vừa bị hạt bụi giời ơi bay vào mắt. Thái tử có vẻ rất khoan khoái, bèn bảo anh cả, “Hai chúng ta tiếp tục là được!” Nhân lúc ấy, Nhược Hi lại gần Thập tam, nhắn khẽ rằng tối nay nàng sẽ sang lán tìm gã.

Trông bộ dạng vừa tức giận vừa tủi thân của Nhược Hi, Thập tam đi hỏi thăm Tứ a ca, phải chăng lúc huấn luyện quá nghiêm khắc không biết tiếc ngọc thương hương. Tứ a ca không trả lời, mà hỏi lại: “Em thấy Nhược Hi đối với ta thế nào?” Thập tam nói cô ấy rất chăm chút đến anh, chỉ là có phần e dè không dám tiếp cận. Tứ a ca ra chiều suy nghĩ, rồi bảo: “Không bao giờ ta dạy cô ấy học cưỡi ngựa nữa. Việc của Nhược Hi trả lại cho em. Nhưng mà… có thể cô ấy cũng chẳng muốn học cưỡi ngựa nữa đâu.”

Buổi tối. Nhược Hi sang chỗ Thập tam a ca. Trao đổi xong, cả hai đều có thu hoạch. Thập tam thì hiểu nàng không nuôi tình ý với Tứ a ca, đành từ bỏ vai trò ông mối vô duyên. Nhược Hi thì được phen cảnh tỉnh về cách cư xử dễ gây hiểu lầm của bản thân, nhân đó cũng nói tuyệt đối không hứng thú học cưỡi ngựa nữa. Thập tam a ca dùng ngón tay làm hiệu ô kê thôi, và thầm thán phục, không ngờ đôi guốc của Tứ ca lại nằm trong bụng cô bạn này.

Về đến lán, hận thân đem dây buộc mình, Nhược Hi cầm chén ném choang choang xuống đất, vừa ném vừa la lên phẫn uất, “Tại sao ta làm gì cũng sai vậy hả?” Sắp ném đến ấm thì Vân Hương Ngọc Đàn chạy vào can gián và thu dọn. Nhược Hi nguôi dần, tay chạm phải chiếc vòng Phượng huyết, nước mắt tuôn rơi, “Cố gắng đến thế mà hóa ra làm vẫn chưa đủ tốt. Hi vọng anh làm tốt hơn em. Đừng để sai sót”.

Tạm rời xa Nhược Hi và những tâm tư ngổn ngang, chúng ta cưỡi máy quay vượt ngàn dặm về Bắc Kinh xem chủ nhân cũ của chiếc vòng có sai sót gì không.

Bát a ca đang xoay xở với vai trò Giám quốc, không mấy suôn sẻ vì thái độ thiếu ủng hộ của các nguyên lão đại thần mà kẻ thì thận trọng quan sát kẻ thì là vây cánh của thái tử gia.

Đương khi việc nước chưa xong, lại xảy ra việc nhà. Thập bát hoàng tử ngã bệnh. Thế là các yếu nhân quên hết nạn đói với tham nhũng để lao vào vote xem có nên cho Khang Hy biết tin hay không. Phe a ca, cố nhiên vì tình máu mủ ruột rà (nhất là khi đứa nhỏ còn chưa tranh quyền đoạt vị với họ), muốn gọi ngay cha về. Phe đại thần, đứng đầu là tên Lý mỗ thượng thư, ngoạc miệng không tán thành, vì sự việc quá muỗi không đáng kinh động thánh giá.  Đứng giữa hai luồng ý kiến sục sôi, Bát a ca chí tôn anh minh nhấn mạnh sức khỏe em chàng là quan trọng nhất, rồi dẫn Lý thượng thư sang thăm. Nghe tiếng em mê sảng gọi cha, trông thấy tranh cha dắt con do em vẽ, lòng chàng tràn ngập xúc động, nhiệt huyết trào dâng, bèn hạ quyết tâm báo tin cho Khang Hy biết.

Đây là lần thứ hai, biên kịch vụng về khi phát triển một chi tiết nhỏ trong nguyên tác thành một nút thắt trong tình tiết phim. Lần đầu là vụ thảo luận nơi tổ chức tiệc sinh nhật Dận Hề. Nguyên nhân dẫn đến sự vụng của cả hai lần là như nhau – cường điệu.

Tất nhiên, sự kiện đứa em yểu mệnh là cú hích cho việc thái tử bị phế truất, chưa kể biên kịch còn ôm đồm muốn thông qua đó nâng tầm uy tín của Bát a ca, nhưng mục đích đạt được bỗng thành khiên cưỡng khi phải tiêm thuốc tăng trọng vào những yếu tố không đủ sức nặng. Ví dụ: bức tranh thiếu nhi, màn ca tuồng rất cliché của bà mẹ Thập bát: “Hài tử ngoan, hoàng a ma sắp về rồi a lô một hai ba!”, đặc biệt là thái độ nghiêm trọng không cần thiết của Bát a ca khi lấy hẳn tư cách Giám quốc ra để chịu mọi trách nhiệm về việc nhắn-tin-em-ốm-cho-bố. Họ quên mất rằng thông báo là thông báo, về hay không thì Khang Hy tự biết cân nhắc, làm quái gì mà vua chưa lo cả bầy thái giám đã nhặng lên.

Sau màn trình diễn overact em ốm->ra oai mắng đại thần->triệu tập bộ y tế đến chẩn đoán->cương quyết báo tin cho cha này, Bát a ca đã chinh phục được toàn bộ nguyên lão viện bằng sự kiên nghị và tài trị quốc của mình.

Tan triều, hội Boys over Flowers họp riêng. Cửu a ca phê bình anh xử sự hơi cảm tính, nhưng Bát a ca nói thế mới hợp với tư tưởng trọng tình nghĩa của hoàng a ma, vả chăng vừa rồi Lý thượng thư cũng ủng hộ ta mà lão ta đã ủng hộ ta thì các quan viên khác cũng ủng hộ ta vân vân và vân vân. Nói chung binh tình ở Tử Cấm thành thế là ổn, chúng ta lại bay ra biên tái vừa kịp lúc tên tín sứ đưa tin Thập bát a ca ốm đến cho Khang Hy. Ông ra lệnh chuẩn bị ba ngày nữa nhổ trại hồi kinh.

Nhược Hi đang trên đường về lán riêng để đóng gói đồ đạc thì gặp Mẫn Mẫn. Mẫn hỏi Thập tam a ca ở đâu, tại sao tìm khắp nơi không thấy. Nhược Hi bảo nếu không có trong trại thì chắc là ở chỗ nào mà rộng rãi thoáng đãng nhất ngoài thảo nguyên ấy. Mẫn Mẫn đi tìm, quả nhiên gặp được.

Thập tam tạ lỗi, hôm nay anh không có tâm trạng nào mà chơi với em cả, anh chỉ muốn một mình thôi. Mẫn Mẫn nói không cần anh chơi, cứ để em ở bên anh là được, chuyện Thập bát a ca ốm em biết mà. Đúng lúc đó có tiếng gọi “Thập tam đệ”, rồi thái tử xuất hiện trong tầm nhìn, bộ mặt ngà ngà say, rủ em trai đi uống rượu. Thập tam từ chối. Thái tử liền kéo tay Mẫn Mẫn đòi cô đi thay. Thập tam a ca ngăn lại, nói đã hẹn với Mẫn Mẫn trước rồi, và dắt cô đi. Họ dừng ở một nơi xa, Mẫn Mẫn ngỏ ý muốn được thân thiết, được làm hảo huynh đệ với Thập tam như Nhược Hi. Hai người cùng uống chung bầu rượu. Khi Thập tam a ca đặt tay lên vai Mẫn Mẫn, “Tửu lượng tốt!” thì cô lộ vẻ khang khác. Chuyện không nói nữa.

Thái tử trở lại trại, đi ngang qua hai con ngựa mà Mông Cổ tiến cống, thấy đẹp bèn nổi hứng muốn cưỡi. Bọn vệ binh ngăn lại, nhưng Đại a ca ở đâu xuất hiện, mắng át bọn vệ binh và khuyến khích thái tử.

Một lát sau Đại a ca lại xuất hiện, lần này là trong trướng Khang Hy, mách ông rằng thái tử gây họa rồi. Khang Hy gọi thái tử vào khiển trách, đe dọa sẽ phạt nghiêm.

Tối hôm ấy, thái tử tìm đến lán Đại a ca, kết tội y mưu đồ bất chính hãm hại mình. Đại a ca cũng chẳng kém miếng, “Ta còn có tư cách làm thái tử hơn ngươi nhiều… Ngươi chẳng bằng bất kì một a ca nào cả”. Tứ a ca lao vào dàn hòa, Đại a ca nói, “Đây, ngay thằng này cũng có tư cách hơn ngươi nhiều”, rồi y vạch ra các tội của thái tử, nào là ăn chặn cống phẩm, nào là gian dâm phi tần của Khang Hy “Ngươi tưởng hoàng a ma không biết ư?” Thái tử ném găng tay, à không, chén rượu, vào lò làm lửa bùng lên, tuyên chiến “Các ngươi đều muốn ta chết, đều muốn làm thái tử. Được, cứ chống mắt mà đợi xem!”

Rời lán Đại a ca, thái tử đến gặp Khang Hy. Cấm vệ cản y, y bèn đi vòng về phía cửa sổ dòm trộm vào. Nhược Hi còn trẻ nên tinh mắt nhất bọn, tri hô “Ai đấy?” Thái tử lập tức bỏ chạy, nhưng bị cấm vệ tóm lấy, đưa vào trình Khang Hy. Sau đấy thái tử cư xử tương đối loạn óc, nói không ngơi mồm, xin cha đừng từ mặt y đừng phế truất y. Khang Hy nhức đầu quá bảo lôi đi.

Hành cung Bố Nhĩ Cáp Tô Đài.

Khang Hy nhận được thư báo Thập bát a ca mệnh yểu. Tứ a ca gặp riêng Nhược Hi nhờ nàng tìm cơ hội an ủi ông. Tối hôm ấy Nhược Hi lựa lời an ủi thật. Khang Hy thổ lộ, Thập bát a ca là đứa con thông minh linh lợi nhất trong các con trai của ông, đã đẹp trai như thái tử, lại còn tinh tế chu đáo, chăm chỉ viết chữ vẽ tranh làm vui lòng cha, là nguồn vui vô tận của ông. Sau đó Khang Hy cũng cảm khái rằng chẳng có mấy đứa thân với mình, và nhắc đến thái tử “Nó được trẫm nuôi dạy từ bé, 4 tuổi đã đọc làu Tứ thư Ngũ kinh, 11 tuổi thông thạo ba ngôn ngữ Mãn-Hán-Mông, là đứa thắm thiết nhất với trẫm. Đáng tiếc càng lớn càng…” Ông bỏ lửng, rồi thương xót thêm “Nó mất mẹ từ sớm. Đối xử tốt với nó là chút việc ít ỏi trẫm có thể làm cho hoàng hậu.”

Lúc ấy ở bên ngoài, thái tử đến, lao qua mấy tên thái giám thị vệ để vào gặp cha. Lên hết thềm thì cửa bật mở, Khang Hy đang đứng sát bên trong, quát lên: “Hỗn hào!” Tiếp theo triệu kiến toàn bộ quan viên, vạch từng tội một của thái tử, tuyên bố phế bỏ. Phế xong, ông ngã ngất đi.

 

Bài liên quan: