Sau những màn bốc khói của cặp Tự – Hi trong mấy tập gần đây, trên mạng có ý kiến Bộ bộ kinh tâm nên đổi tên thành Sự quyến rũ của người anh rể!

Bộ bộ quảng cáo tốt, tin tức tung ra từng giờ từng giờ, nhiều bài đọc rất buồn cười.

Lúc nãy lướt qua vài tin, nhặt được cái ảnh diễn viên thế thân của Nhược Lan, Minh Ngọc trong màn phi ngựa:

Bị tẩy não từ hồi xem Secret Garden, cứ tâm tâm niệm niệm cascadeur là phải dẻo dai mềm mại như Gil Ra Im hay Im Jong Soo kia chứ!

Giờ là nội dung tập 7:

Về vụ Lễ bộ tố thái tử ăn chặn cống phẩm, Khang Hy cho biết đã tra xét minh bạch, chỉ tại bọn hạ nhân làm càn, nay trả lại sự trong trắng cho thái tử, dặn y từ rày phải biết dùng người đúng chỗ. Thái tử mượn ngay bốn chữ này để xin vua cha ban thưởng cho các đại thần đã đàn hặc mình, vì họ dũng cảm, thẳng thắn, đáng mặt lương đống triều đình, “Nhất là Thập đệ!”

Khang Hy hài lòng khen ngợi con cưng và chuẩn tấu, thăng một cấp cho tất cả những người tố cáo, riêng Thập a ca tăng bổng hai ngàn lượng. Đợi chú em ra tạ ơn xong, thái tử thu chiêu xoa, giở chiêu đấm, nói với cha rằng y oan ức mà bị hiểu lầm thống thiết như vậy, chỉ là tại anh em chưa hiểu hết nhau nên bất hòa nghi kỵ xa cách. Để củng cố tình thủ túc, đề nghị Khang Hy cho cả bọn được tùy giá ông trong chuyến công tác biên giới năm nay. Khang Hy cố nhiên rất vừa ý.

Chả hiểu cái triều đình này kiểu gì, được vài lần họp bàn thì toàn hoàng đế và các a ca. Quan viên khác đâu hết rồi? Hàng bên trái: Bát, Cửu, Thập, Thập tứ. Hàng bên phải: Đại, Tứ, Thập tam.

Xong buổi chầu, thái tử ra về với Tứ a ca, cảm ơn chàng đã làm quân sư để hôm nay y chuyển bại thành thắng, giáng cho Bát gia đảng một đòn liểng xiểng. Tứ a ca khiêm tốn nhấn mạnh chàng làm mọi việc chỉ vì muốn chia sẻ gánh nặng đúng nghĩa quân thần, muốn tất cả chín bỏ làm mười. Chàng cũng biện hộ, Bát a ca không liên quan đến vụ này, còn Thập a ca thì chỉ do bản tính bộp chộp mà thôi. Thái tử khuyên chàng đừng nên sống bằng tấm lòng Bồ tát, tự nguyện đếm tiền hộ cái quân đem mình đi bán như thế. Y cũng nói Khang Hy thừa biết y có dính dáng đến vụ việc lần này, nhưng ông mắt nhắm mắt mở, chính là muốn nhắc cho cái lũ không chịu an phận kia nhớ ai sẽ là chủ nhân tương lai của Đại Thanh. Y quyết định, nếu không trả thù, thì cũng phải dạy cho bọn lão Bát một bài học.

Bài học đến ngay sau đó.

Bát a ca kể với các em rằng thái tử đài cử chàng làm Giám quốc trong thời gian Khang Hy đi vắng. Thập a ca hớn hở vì sự tăng trưởng chỉ số tín nhiệm của Bát a ca. Nhưng Cửu và Thập tứ đều tỏ vẻ lo lắng, cao vị gắn với trọng trách, đây chỉ là chiêu nhất tiễn hạ song điêu. Điêu thứ nhất là rình Bát a ca phạm lỗi để triệt hạ. Điêu thứ hai là hãm chân Bát gia đảng trong triều, để ngoài ngàn dặm thái tử dễ bề phao truyền bịa đặt với Khang Hy, đến vô tội như Tăng Sâm còn bị đồn thành giết người nữa là vô số tội như Bát a ca. Thập a ca nghe anh em phân tích một hồi, kêu lên “Thái tử thật là nham hiểm!” Bát a ca nói, “Kẻ nham hiểm không phải là thái tử.” Thập a ca ngơ ngác. Cửu và Thập tứ gật gù.

Phòng trà.

Nhược Hi, Vân Hương, Ngọc Đàn đang sắp xếp bộ chén các loài hoa thửa theo thiết kế của Nhược Hi. Vừa làm, Hương Đàn vừa bàn tán về chuyến du hành trời nam đất bắc không gian bao la của Khang Hy và khuyên Nhược Hi xin Lý Đức Toàn cho tùy giá. Nhược Hi bảo chả biết mở miệng thế nào, đúng lúc ấy Vương Hỉ chạy vào báo tin mừng, cả ba cô cùng được đi. Hương Đàn xuýt xoa Lý công công thật tâm lý. Vương Hỉ bảo không phải, mà có người, hình như là Tứ hoặc Thập tam a ca, đề xuất cho nàng đi đấy. Nhược Hi cảm thán, Thập tam đúng là tri kỷ của ta, chứ còn Tứ a ca thì hơi đâu rảnh rỗi lo chuyện bao đồng như vậy.

Trên đường hái hoa tử đinh hương về, Nhược Hi tình cờ gặp Tứ a ca đi ngang qua. Nàng vội rẽ lối khác thì thấy Thập tam a ca đi ngược lại mình. Lưỡng đầu thọ địch, nàng đành dừng bước bái chào. Tứ a ca hỏi tại sao cứ thấy chàng là nàng mất hút hàng lươn thế. Nhược Hi chối rằng, mải nghĩ hoa pha trà nên không nhìn thấy ai. Tứ a ca bèn lấy thịt đè người, “Cô có biết nói dối a ca thì gặp hậu quả gì không?”. Nhược Hi biện bạch, “Nô tỳ không nói dối!”. Thập tam a ca xen vào, “Đến ta cũng chẳng biết là có hậu quả gì đâu, hay là cô thử xem sao!” và ăn ngay một cái lườm cháy cả mặt. Thập tam cười bảo anh ơi về sau bớt đùa kiểu này đi, đùa gì mà chưa vui được đã phải sợ hết hồn rồi. Đáp lại, Tứ a ca mỉm cười.

 

Thập tam ai oán, lần này nhờ Tứ a ca đề nghị, rồi gã ở bên vun vào, vua cha mới đồng ý cho Nhược Hi ra tái ngoại, thế mà nàng chẳng biết điều, cố ý gặp nhau làm ngơ với hai anh em gã. Nhược Hi tạ ơn lòng quan hoài của Tứ a ca, rồi cáo lui. Tứ a ca dặn ra ngoài điều kiện không tốt như ở trong cung, phải cẩn thận hơn, trà cần dùng một thì nên mang một rưỡi, chia ra hai xe mà chở đề phòng bất trắc. Nhược Hi đi rồi, Thập tam a ca tò mò, việc nhỏ tí như trà anh cũng để ý quan tâm từ bao giờ thế. Tứ a ca đáp phàm là việc trong bổn phận thì không cứ nhỏ to, đoạn dặn em trước khi lên đường ghé lại chỗ Bát a ca xem chàng có cần hỗ trợ không, Giám quốc không phải là việc đơn giản, anh em cố được đến đâu thì phải giúp nhau đến đấy. Dặn xong chàng nhìn về phía Nhược Hi vừa khuất dạng, rồi lại nhìn Thập tam a ca, gã “hứm” ra chiều thắc mắc. Tứ a ca rời đi. Tôi cũng thắc mắc, nhưng không bao giờ hiểu được cái nhìn này nghĩa là gì cả.

Ngự trà phòng.

Nhược Hi đang thu dọn quần áo thì có người gõ cửa. Mời vào mãi người kia vẫn kiêu, nàng đành bỏ dở công việc, chạy ra xem ai.

Bát a ca khen nơi ở yên tĩnh, dặn dò Nhược Hi những điều cần nhớ trong chuyến công tác đầu đời, phát biểu cảm nghĩ về những chuyển biến tốt của nàng suốt hai năm vừa qua… Khung cảnh đẹp, nhạc êm đềm và không khí lững lờ thứ cảm xúc lâng lâng vi diệu… cho đến khi một tên nô tài cục kịch xuất hiện gọi chủ.

Bát a ca về tới nhà, Minh Tuệ đang đợi chàng. Lại van vỉ nằn nì níu kéo, lại xin được một lần thứ tha. Và con người sao vô tình thế kia phũ phàng: “Bỏ tay ra!”

Trong lúc giằng co, chàng phát hiện nàng bị thương, do bỏng vì ngày nào cũng quạt bếp đun súp chờ chàng mà chàng sao-chẳng-về-với-em. Mối chân tâm của Minh Tuệ có nhẽ đã thấu đến tận cao xanh, vì Bát a ca xí xóa mọi chuyện. Phút giây đoàn tụ đậm mùi cải lương, với những lời nỉ non lụy tình đến cực điểm của người đàn bà, “Tuệ không thể thiếu chàng”, “Dù tim chàng không thuộc về Tuệ, Tuệ cũng không so đo”, “Những ngày chàng không ngó ngàng đến Tuệ, Tuệ sống mà không bằng chết” vân vân và vân vân.

Đoàn du hành nghỉ chân ở một cánh rừng. Nhược Hi tỏ ý muốn học cưỡi ngựa và nhờ Thập tam a ca dạy. Gã từ chối, bảo nàng giờ là hồng nhân của Khang Hy, chẳng may nàng ngã xuống gãy làm đôi ba đoạn thì gã ăn nói thế nào với cha được. Rồi gã phi ngựa một mình đi trước, nói vọng lại rằng việc học cưỡi để đến thảo nguyên tính sau.

Trên đường đi, Thập tam a ca gặp một toán người Mông Cổ đang tranh cướp một cái gối lông, cố ném nó vào một giỏ sắt thưa treo trên cao. Trong số vận động viên có một thiếu niên tuấn tú. Đúng lúc thiếu niên túm được cái gối thì Thập tam a ca xáp tới, cướp lấy và tự mình phi lên ném vào giỏ. Thiếu niên rời sân, thúc ngựa lại gần Thập tam a ca, bấy giờ Thập tam mới nhận ra con người phi ngựa rất giỏi này là một tiểu cô nương. Họ làm quen với nhau. Thập tam a ca tự giới thiệu mình là một viên quan quèn ở Đại Thanh. Cô gái nói chưa người trung nguyên nào chơi bóng rổ thắng cô cả, nên tỏ ý muốn kết bạn với gã.

“Ta tên là Saren.”

“Saren? Trăng cô nương, chào cô!”

“Ngươi biết tiếng Mông Cổ?”

“Chút chút thôi.”

“Thế ngươi tên gì?”

“Ta tên… Sao.”

Để lại lời hẹn tái ngộ, Thập tam a ca giã từ đi trước. Cô gái nhìn theo, lẩm bẩm: “Sao ư? Tiếc thay, ta không phải là Trăng.”

Thập tam a ca đến trại, vào khấu kiến Khang Hy. Bấy giờ Nhược Hi cũng sang, mang nước trái cây đựng trong chén kiểu. (Đoạn này chỉ có một chi tiết mới là lúc nhận chén của mình, thái tử nhìn Nhược Hi với ánh mắt không bình thường rồi cười kiểu khá đáng ngại.) Rất đẹp lòng về sản phẩm giải khát, Khang Hy bèn phê chuẩn cho ê kíp thực hiện được học cưỡi ngựa.

Cả bọn lui ra thì gặp Vương Hỉ hớn hở chạy đến, báo rằng người Mông Cổ vừa tới nơi, cống tặng Khang Hy hai con ngựa quý. Nhà vua nhân hứng truyền lệnh mở tiệc tối nay.

Điểm nhấn của bữa tiệc, đối với khán giả, chính là Trăng-Sao hội ngộ và xin gọi nhau là cố nhân.

Nhìn chung, khung cảnh, điệu múa, bài hát cũng như cuộc gặp gỡ giữa đại hiệp kinh kỳ và mỹ nữ thảo nguyên này chỉ có thể trở nên sôi nổi, có không khí, nếu người xem chịu khó huy động trí tưởng tượng. Dở nhất là phần lồng tiếng hát cho Mẫn Mẫn (già chát) và Thập tam a ca (trung khí bất túc). Nhân thể, Mẫn Mẫn có cái giọng đớt quá và nụ cười không biết diễn tả thế nào, bất biến về độ tươi và độ rộng, nếu tôi gặp ai ở ngoài đời có nụ cười như thế thì tôi sẽ rất mất tự nhiên. Để bù vào việc chê cô này, lúc xem tôi đã định khi viết sẽ khen ngợi đôi mắt Thập tam a ca cho huề vốn, nhưng mà giờ không khen được nữa. Không hiểu sao với Cung tỏa tâm ngọc, một sản phẩm nằm về phía nhố nhăng chứ không “chính thống” (từ dùng của Karen Thái Nghệ Nông nhà sản xuất Bộ bộ kinh tâm) như phim này, cảm xúc của tôi tích cực hơn rất nhiều, chí ít cũng có thương hận luyến tiếc cho một ai đó đeo chiếc mũi to. Ở Bộ bộ kinh tâm thì đến giờ tôi vẫn chưa thiện/đồng cảm với ai được cả. Đang nghĩ chắc đến 90% nguyên nhân là tại nữ chính, vì hễ nhìn bộ mặt đó là bao nhiêu cảm hứng dịu êm bỗng nhiên mây tan sương tác hết. Đúng như nhân vật nào trong truyện từng nói, đẹp như tiên mà không hợp với mình đi nữa thì cũng có làm gì, huống hồ cô này lại không thể gọi là đẹp.

Xem Mẫn Mẫn múa điệu múa ngọn lửa, Nhược Hi hồi tưởng quá khứ và bùi ngùi rời tiệc. Nàng đang ngắm trời đêm thì Tứ a ca và Thập tam a ca theo tới đằng sau.

Trên đường quay về trại, Thập tam hỏi tại sao nước trái cây của anh Tư đựng trong chén hoa anh ấy thích, mà của ta lại ở trong  chén hoa mai. Nhược Hi nghĩ giận gã làm lộ chuyện hỏi dò lý lịch trích ngang, nên cáo từ. Còn lại hai anh em.

“Vừa rồi trong tiệc anh bảo không thấy Nhược Hi đâu.”

“Ừ.”

“Rồi em phải theo anh ra đi tìm cô ấy. Nhưng anh không nói một câu. Em thì lại bị dằn dỗi.”

“Không, chính em sốt ruột nên bảo phải tìm. Chính là ta theo em đi ra. Đúng, chính là như thế đấy!”

Nhược Hi đang ngồi trên ngựa cho Nê Man dắt đi, thì Tứ a ca và Thập tam a ca phi tới. Chuyện qua chuyện lại, Thập tam đành nhận huấn luyện cho nàng.

Nhược Hi nai nịt rườm rà chuẩn bị đi học phụ đạo, chợt có ba thái giám bưng quà vào: roi, áo, ủng, đệm… thưa rằng Bát gia đoán thể nào đến đây cô cũng thích học cưỡi ngựa, nên gửi đồ để cô dùng. Nhược Hi chọn cái roi cầm theo ra bãi. Tới nơi, vì đến sớm, nên chưa thấy Thập tam đâu, nàng nằm ra bãi cỏ thưởng thức cảnh đêm.

Một lát sau có 8 cái vó ngựa xuất hiện. Nhược Hi lim dim mắt, rủ:

“Nằm đây ngắm sao đẹp lắm! Anh lại đây ngắm này! Đợi lâu quá đâm buồn ngủ, để mai hãy học. Tối nay bọn mình cùng nằm ngắm sao.”

“Cũng được”. Giọng nói làm Nhược Hi giật mình.

Nghe nói Thập tam a ca đang bận ở chỗ thái tử, nàng bảo nghỉ vậy, vì buồn ngủ. Tứ a ca ngồi ngay xuống, “Thế thì chúng ta cùng nằm đây ngắm sao.” Nhược Hi đành nói hết buồn ngủ rồi. Tập xong về đến trại, nàng tự nhủ bất kể thế nào cũng không học với Tứ a ca nữa.

 

Bài liên quan: