September 16 2011

BỘ BỘ KINH TÂM tập 6

Nguyên do khiến Nhược Hi vẫy tay, là con người tuấn tú áo lam này đây:

Dù biết nam nữ kết giao không phải lúc nào cũng vì chuyện trăng gió (có khi là vì làm ăn thôi), nhưng mà, theo dõi ánh mắt họ tìm nhau qua đám đông, cứ cảm thấy tiêng tiếc vì họ lại không yêu nhau chứ lị.

“Sao khéo thế nhỉ?”

“Cố ý thì đương nhiên là khéo rồi! Con đường này dẫn thẳng đến phủ Bát ca, muốn gặp cô lại khó hay sao?”

Thập tam a ca ướm ý Nhược Hi, rằng gã hẹn Lục Vu cùng ra chơi với họ đấy. Nhược Hi phấn khởi, thế thì vui quá! Sự cởi mở phóng khoáng của nàng khiến cả Thập tam và Lục Vu (lúc này đang vận nam trang đóng vai tùy tùng đi đằng sau) đều đẹp lòng. Cả bọn kéo nhau đến một tửu quán mà Thập tam quảng cáo là rất hay. Chưa kịp gọi món thì cái gã cao lớn nhất phim dẫn đầu một toán công tử đi vào. Hai bên chào hỏi xong, Thập tứ a ca nhìn xem những ai đi cùng Thập tam, và dừng mắt ở Nhược Hi ra chiều không hài lòng. Chợt vài tên công tử nhận ra Lục Vu, và bắt đầu kẻ tung người hứng về danh tiếng nàng. Nhược Hi đưa tay ấp lên tay Lục Vu, ngầm ý an ủi và ủng hộ.

Hai vị gia im lặng tọa sơn quan cẩu khiếu.

Nhưng khi một tên bờm xơm hỏi bao giờ Lục Vu chiếu cố đến hắn, thì có hai người bắt đầu tỏ thái độ. Người thứ nhất bằng ánh mắt, người thứ hai bằng ngôn từ.

Bọn công tử nghe Nhược Hi chửi mắng mình, bèn chuyển sự chú ý sang nàng, “Cô nương này trông cũng thật tiêu hồn, có thể ngày sau danh khí còn vượt Lục Vu cô nương đấy! Thập tam gia quả là người có diễm phúc, không ăn chơi phí đời tuổi trẻ!” Thập tam đặt cạch cốc xuống bàn, Thập tứ mắng át tên kia đi. Bấy giờ trong đám công tử có kẻ nhận ra Nhược Hi là nhị tiểu thư nhà Mã Nhĩ Thái, bèn nhắc đồng bọn mau mau xin lỗi. Vì không khí đã nát bét ra rồi, hai anh em chẳng còn hứng thú đối ẩm đương ca gì nữa, bèn phân công nhau đưa hai nàng về.

Bối lặc phủ.

Thư phòng Bát a ca.

Trận đấu khẩu vì xung đột quan điểm lần đầu tiên giữa Thập tứ và Nhược Hi. Thập tứ ông cụ non chết đi được! Bát a ca giữ nụ cười trên môi từ đầu đến cuối.

Thập tứ a ca về rồi, Bát a ca cười cười nhận xét những điểm giống nhau giữa Nhược Hi và Thập tam a ca, rồi gọi nàng lại ngồi cạnh mình. (Nhìn ánh sáng từ bên trái hắt vào phòng nhé, ngạc nhiên không? Một điểm chưa kỹ trong khâu biên tập đấy!) Chàng nhắc đến kỳ tuyển tú nữ sắp tới (chắc Trịnh Gia Dĩnh nói tiếng Quảng, vì khẩu hình trông dị lắm):

“Sắp tuyển tú nữ rồi mà còn rảnh rỗi đi bênh vực người khác, chẳng biết em sợ thật hay sợ vờ nữa!”

Nhược Hi vừa nhủ thầm “Suốt ngày tú nữ” vừa vô thức xoay xoay chiếc vòng ngọc. Bát a ca nhìn chiếc vòng, chừng xúc động can tràng như Nhược Lan hôm nọ, bắt đầu tâm sự với Nhược Hi về việc quen biết cưới hỏi chị nàng. Câu chuyện quá vãng của chàng giống hệt trong truyện, các bạn lướt lại hồi 15 để lấy chi tiết.

Nghe đến đoạn Bá Nhân bị đẩy lên làm tiên phuông rồi chết trận, Nhược Hi thình lình tuốt chiếc vòng ra. Bát a ca thảng thốt ngăn lại.

“Đây là vòng của chị.”

“Không, đây là vòng tặng người ta thương. (Nhìn vào mắt nàng). Hứa với ta, đừng bao giờ tháo nó ra.”

Trở lại vụ tú nữ, Bát a ca trấn an Nhược Hi, rằng chàng sẽ nghĩ cách để vua cha ban nàng cho chàng. Nghe Nhược Hi nói không cần, chàng sửng sốt, “Lẽ nào em muốn làm người đàn bà của hoàng a ma?” Nàng lắc đầu. Vì đã có kinh nghiệm đau thương với con gái nhà Mã Nhĩ Thái rồi, chàng rút tay về, “Ta không ép em.” Lúc nàng rời đi, chàng dặn, “Nếu không muốn thu hút sự chú ý của hoàng a ma, khi vào cung em đừng bao giờ ăn bận như hôm sinh nhật Thập đệ nữa. Càng giản dị càng tốt.”

Hôm sau Nhược Lan dẫn Nhược Hi đi mua sắm để chuẩn bị hành trang nhập cung. Ở một tiệm nọ, họ gặp chị em Tuệ Ngọc. Minh Ngọc cố ý chọc tức Nhược Hi bằng cách mua tranh đôi khuyên nàng đã chọn. Nhược Hi nhớ lời Bát a ca dặn giản dị, nghĩ rằng bớt một món trang sức cũng chẳng phải chuyện tai hại gì, bèn nhường cho con bé kia. Lúc về, Nhược Lan khen ngợi nàng đã chín chắn, còn Minh Ngọc vừa cáu vừa thắc mắc, “Nàng Liều quái gì mà không liều nữa thế!”

Minh Tuệ nhận xét, a đầu này lại bắt chước chị nó, cẩn thận dịu dàng để lấy điểm với thiên hạ, phen này mà nó được lòng hoàng a ma, thì chị nó cũng được cơ ngồi ngang hàng với ta.

Hôm sau nữa, Nhược Hi chia tay chị để vào cung. Ra đến cửa có người đợi để chia tay tập 2, đảm bảo là sẽ lo lót hết đường đi lối lại cho nàng! Một trong những thủ đoạn chính trị quan trọng của Dận Tự là hối lộ. Thói quen dùng vật chất mua chuộc đủ mọi đối tượng khác nhau trong gần hai chục năm trời của ông ta đã để lại một tàn dư rất xấu sang cả thời Ung Chính.

Ngày đầu trình diện sếp – Lý Đức Toàn.

“Từ hôm nay trở đi, các cô sẽ học hỏi và phụ giúp công việc trong cung. Những người không được tuyển làm phi tần thì sẽ làm cung nữ từ năm 20 đến 24 tuổi, đợi Vạn tuế gia ân chuẩn thì sẽ được đưa ra khỏi cung gả cho nhà ai đó.” Đúng là tuổi tác đã được sửa đi, vậy lúc này Nhược Hi phải 20 rồi.

Nghe dặn xong, các cung nữ giải tán, ma ma phụ trách chạy lại gần Nhược Hi, mách nhỏ, “Ở đây phải hết sức giữ ý, luôn luôn có những cặp mắt dò xét, nhưng nô tỳ sẽ chú ý chăm lo cho tiểu thư.”

Một hôm tan triều, Bát a ca nấn ná đợi Thập tứ a ca, nhờ gã nói hộ với Đức phi để bà đứng ra xin hoàng hậu gạch tên Nhược Hi khỏi vòng sơ tuyển phi tần. “Em biết địa vị của mẹ ta rồi, dẫu có lòng e cũng không đủ sức.”

Thập tứ nhận lời, nhưng mà “Em chỉ thắc mắc, em đang giúp Nhược Hi, hay giúp chị dâu tương lai của em đây?”

“Đúng là ta muốn cưới Nhược Hi, nhưng phải đợi em ấy tự nguyện mới được… Vả chăng đang lúc tuyển tú nữ, đừng để lộ tin này ra.”

Mang trên vai lời ủy thác, Thập tứ a ca vào Vĩnh Hòa cung gặp Đức phi. Tứ a ca cũng đang ở đây. Thập tứ nói thẳng luôn, “Nhờ ngạch nương một việc. Vụ tuyển tú nữ. Mẹ nói giúp để gạch tên cô em dì nhà anh Tám đi.”

Bà mẹ ồ à vì rằng, “Hai anh em con gặp nhau cứ nhạt nhẽo, ta buồn lòng làm sao. Hôm nay hay thật, lại đến xin xỏ về cùng một việc! Con bé Nhược Hi rốt cục có điểm gì hơn người khiến cả hai con phải ra tay giúp đỡ vậy?” Vì sự nhất trí hiếm hoi này, bà hứa sẽ giúp, rồi nhìn bộ dáng phấn khởi của Thập tứ, bà đâm nghi ngờ, “Con ưng con bé đó phải không?” Thập tứ kêu lên, “Mẹ này, làm gì có chuyện đấy, với lại.. anh Tư còn đang ở đây đấy!” Bấy giờ Tứ a ca mới lên tiếng, “Đã giúp thì giúp cho trót, mẹ xin cô ấy về làm trong cung của mẹ luôn.” Thập tứ a ca ủng hộ lập tức. Đức phi vui vẻ trước sự hòa thuận của họ, liền bằng lòng.

Ra khỏi Vĩnh Hòa cung, Thập tứ hỏi anh Tư đến đây chắc do Thập tam ca nhờ phải không. Tứ a ca bảo ừ, và hỏi ngược, còn em, em đến vì sự ủy thác của ai? Em nhỏ quả không phụ lời dặn dò của Bát a ca, thủ khẩu như bình, nở nụ cười vô tư ứng xử rất khéo, “Em với Nhược Hi là bạn. Bất kể cô ấy có muốn hay không, em cũng phải giúp một tay.”

Mấy hôm sau, Bát a ca vào chỗ mẹ đẻ dọ hỏi tình hình. Lương phi cho biết Nhược Hi đã bị loại khỏi vòng sơ tuyển phi tần. Nghe xong, con trai bà cười như được mùa:

Cười chán, thấy mẹ vẫn đăm chiêu, Bát a ca hỏi lý do. Lương phi tư lự, “Không hiểu sao cả Đức phi lẫn Huệ phi đều đăng ký nhận con bé, hoàng hậu không muốn mếch lòng bên nào, bèn đưa phắt nó đến chỗ hoàng thượng hầu trà nước.”

“Đến chỗ hoàng a ma ư? Tại sao Huệ phi lại muốn nhận Nhược Hi?”

“Như ta hỏi dò, trước hôm tuyển Minh Tuệ có đến gặp bà ấy.”

Rời khỏi chỗ Lương phi, Bát a ca đi tìm Nhược Hi, báo cho nàng biết không còn cơ hội làm phi tần nữa rồi. Phản ứng của người nhận tin khá là khả quan.

Thấy chàng vẫn không tươi lên, nàng hỏi nguyên nhân. Bát a ca thuật lại chuyện Lương phi đã cho chàng biết, và nhấn mạnh, “Đến chỗ hoàng a ma rồi thì rất khó xuất cung. Xin lỗi em!… Sau này ta muốn gặp em, cũng gian nan hơn nhiều lắm!”

Cuộc gặp kết thúc bằng những dặn dò cẩn thận và hứa hẹn sẽ sớm cho em tung cánh sổ lồng.

Chắc là đã rất nhiều thời gian trôi qua…

Sau một lần vô tình thành công trong việc giục Khang Hy ngừng phê tấu để đi ngủ cho khỏe, Nhược Hy được Lý Đức Toàn bổ làm nữ quan, cắt cho nàng hai cô đầu sai là Vân Hương Ngọc Đàn. Đương lúc họ how-do-you-do, có tay tiểu thái giám chuyển tới cho Nhược Hi cuốn sách về trà, do Bát a ca gửi, kèm theo chiếc khăn tay thêu thứ hoa gì đó mà kiếp sau có học bách thảo tôi cũng không biết được, vì cả hoa và thân đều cùng một sắc vàng. Nhược Hi cầm sách và khăn, bâng khuâng ngơ ngẩn. Ngoài hiên lá đột ngột rơi.

Bối lặc phủ.

Nhược Lan và Bát a ca đang thuận hòa ăn bánh uống trà trên thềm nhà. Bát a ca báo cho vợ biết Nhược Hi rất được trọng dụng, mới thăng chức. Chàng hứa (lèo!) rằng mấy năm nữa sẽ tìm cơ hội để Nhược Hi ra khỏi cung. Nhược Lan khách sáo cảm ơn, làm chàng buồn quá!

Bấy giờ dưới thềm có a hoàn đến chuyển lời, rằng đích phúc tấn mời gia quá bộ sang bên bà. Bát a ca dặn nó về nhắn là chàng bận lắm việc triều đình, không đi được, để sau hãy hay. Tống khứ xong a hoàn, chàng đưa mắt dò ý người đẹp trước mặt mình, nhưng nàng chẳng tỏ một dấu hiệu khuyến khích khen thưởng nào để chàng vui.

Cho nên chàng KHÔNG THỂ vui được. (Trịnh đại, anh lay động được lòng em rồi đấy!)

Lẽ ra phải giật tít, “Tin sốc! Nhược Hi đột ngột tăng giá 500 đồng” mới phải, vì bên phủ Tứ a ca cũng có người đang chiên đi chiên lại cái tin không sốt dẻo trên.

“Lúc Đức phi không xin được Nhược Hi về, em thật phát nhức đầu vì lo cho con búp bê ấy. Nào ngờ cô nàng phúc to mệnh lớn, chớp mắt đã được làm tổ trưởng tổ trà. Đúng là một nữ tử không thể xem thường!”

“Nếu em rảnh đến nỗi tám được những chuyện vớ vẩn, thì bận tâm chút ít đến việc của thái tử gia đi. Hai năm nay hạnh kiểm của anh ấy càng lúc càng tệ. E rằng sớm muộn gì cũng gây tai họa thôi.”

Đoạn hội thoại tiếp theo giữa huynh đệ họ chắc là tham khảo từ bộ Ung Chính hoàng đế. Đại loại Thập tam a ca chỉ ra những ngạo ngược trái khoáy của thái tử, và kết luận rằng bản thân gã mang tiếng Chàng Liều, nhưng gã còn phải sợ cái liều của thái tử. Đợi Thập tam nói xong, biên kịch bắt gã rời bỏ quỹ đạo lịch sử, xoay hướng câu chuyện về nội dung ngôn tình:

“Anh này, trà anh thích uống nhất là gì thế?”

“Thái bình hầu khôi.”

“Đồ ăn vặt thích nhất là gì ạ?”

“Bánh nướng đậu khấu.”

Thập tam lẩm nhẩm lại hai đáp án, gói kỹ vào dải rút rồi hỏi tiếp:

“Anh thích màu gì nhất?”

Thôi, lần này thì Tứ a ca phải ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách đang đọc (chắc là Kinh Kim cương quá):

“Tại sao em hỏi những chuyện ấy?”

Thập tam a ca thoái thác rằng ở bên anh đã lâu mà không bao giờ chú ý lý lịch trích ngang của anh, giờ tự nhiên nhớ ra thì muốn biết thôi. Tứ a ca thoáng cười.

Phòng trà.

Nhược Hi dặn Vân Hương Ngọc Đàn những thức uống ưa thích của hoàng thượng và các a ca. Chợt Vương Hỉ chạy vào báo Nhược Hi phải cẩn thận thị hầu, vì hôm nay trên triều Lễ bộ dâng tấu về hành vi xấu của thái tử, hoàng thượng tỏ ra không vui.

Nhược Hi đưa trà vào phòng, đúng lúc Khang Hy đang hỏi nhận xét của các con trai về bản tấu của Lễ bộ. Tứ a ca tỏ ý biện hộ cho thái tử. Thập a ca liền phản bác ngay. Trông thái độ ung dung của Bát và Cửu a ca, thì chắc hẳn hành động của Thập a ca nằm trong toan tính của họ. Nhưng với Nhược Hi, thì nàng chỉ biết là cần cứu cái bao tải cỏ này khỏi một sai lầm ngu ngốc khiến gã đắc tội với hoàng đế tương lai, cho nên, nàng đổ ụp trà vào gã. Thập a ca nhảy dựng lên, nhưng nhận ra là lỗi của Nhược Hi thì, “Không sao, không sao cả.”

Lát sau, Lý Đức Toàn đến tìm Nhược Hi, khiển trách nàng, báo trừ lương tháng tới, và cảnh cáo nàng đừng lo chuyện bao đồng nữa  kẻo có ngày rơi đầu.

Nhược Hi đang vẩn vơ ở cửa cung thì các a ca đi ra. Trong lúc Thập a ca hỏi han nàng, Bát a ca nói chuyện với Tứ a ca:

“Nhược Hi làm đổ trà, kể ra lại là việc tốt. Thập đệ bị bỏng là đáng, nói năng chẳng cân nhắc gì cả, suýt nữa làm liên lụy anh.”

“Anh em thì nên chăm sóc lẫn nhau, huống hồ người đó lại là thái tử.”

“Anh nói phải lắm. Thái tử thật có diễm phúc, được anh chăm sóc.”

Cửu a ca chen vào:

“Còn có cái ngôi sao may mắn Nhược Hi kia nữa.” Rồi y thét lên với Thập a ca, “Đi thôi, lèo nhèo mãi cái gì đằng ấy?”

Các a ca bỏ đi, riêng Thập tứ a ca chạy lại vặn vẹo Nhược Hi, rằng nàng không hết lòng với Bát ca của gã, rằng gã chính mắt trông thấy nàng cố ý giải nguy Tứ a ca, tại sao lại thế vân vân và vân vân. Rồi chẳng đợi nghe phân trần, gã bỏ đi một mạch. Nhược Hi nhìn theo, lo ngại Bát a ca cũng sẽ hiểu lầm nàng như những người khác. Thật oan thị màu, vì từ ngày vào cung, hai năm nay nàng thậm chí chưa hề nói với Tứ a ca lời nào.

Chưa ra khỏi cung, Bát a ca bỗng thấy vợ cả mình đứng lơ vơ trong hành lang phía trước. Chàng tảng lờ đi qua, nhưng Minh Tuệ níu lại. Nàng hỏi tại sao chàng không chịu giáp mặt nàng, rồi thừa nhận nếu là tại vụ Nhược Hi, thì đúng là nàng từng đến gặp Huệ phi, nhưng cốt để nhờ bà nhận Nhược Hi tránh cho nàng phải làm phi tần hoàng thượng. “Em chỉ là, vì hạnh phúc của Nhược Hi mà thôi.” Ha, không nói còn đỡ, nói đến lại có người phải vận dụng hết công phu hàm dưỡng mới khỏi ói máu. Người đó điềm tĩnh bảo:

“Nàng chỉ sợ Nhược Hi thành hoàng phi, Nhược Lan sẽ nương bóng em mà hiển quý, ảnh hưởng đến địa vị phúc tấn của nàng.” Chàng quay phắt lại, “Nếu không phải tại thói ích kỷ, thói tự tung tự tác của nàng, thì Nhược Hi đã ra khỏi cung từ lâu rồi… Ta chẳng muốn đôi co với nàng. Sau này đừng có tự động đến gặp ta nữa.” Rồi chàng bỏ đi.

Tập 6 đúng là vũ đài thăng hoa của Trịnh Gia Dĩnh! Cả về vai trò cả về diễn xuất. (Các bạn nhớ bấm vào ảnh để nắm bắt vẻ mặt anh ấy cho kỹ càng).

Diễn biến trong hai phút cuối tập (từ phút 44:40 đến 46:36), mời bạn xem ở bài Nhược Hi phỏng vấn Tứ a ca (hay Vì sao Tứ gia thường mặc áo tím).

 

Bài liên quan:

 


Tags:

Posted September 16, 2011 by Alex in category "LUẬN", "PHIM