Mọi người liếc lại một chút phần cuối bài recap tập 4, từ chỗ Thập tam a ca mang Nhược Hi vào rừng. Tại Alex xem liền tù tì mấy tập nên kể hơi bị lẫn, vừa đính chính xong!

Trang này đang làm phụ đề tiếng Anh (bản gốc đã đến tập 10, phụ đề đã đến tập 8), mọi người xem cùng về bàn luận cho vui. Hồ Nam vệ thị cũng đã tóm tắt 34/35 tập (tập 35 thì chưa tiết lộ), bạn nào quan tâm có thể tham khảo.

Sau đây là nội dung tập 5 Bộ bộ kinh tâm:

Ở ngoài bãi, thái tử, Bát, Cửu và Thập a ca đang rủ nhau cá xem con ngựa nào sẽ thắng. Còn ở chỗ cửa lều nghỉ, Thập tam đang chuyện phiếm với Thập tứ. Gã nhớ lại những lời Nhược Hi nói lúc say xỉn trong rừng, hỏi cậu em xem có hiểu thế nào là tự do bình đẳng không. Thập tứ hiển nhiên là búp măng non lớn lên trong mùa phong kiến, không thể lí giải và chấp nhận được luận thuyết đó, khăng khăng người sinh ra đã chia sang hèn, nhà vua phải là tối thượng, khác đi thì vô lý trái đạo.

Thập tam băn khoăn, “Nhưng Nhược Hi bảo với anh rằng đây là tư tưởng của người hiện đại.” “Người hiện đại ư?” Ngay cả khái niệm này Thập tứ cũng ù ù cạc cạc. May sao bằng chứng sống xuất hiện, Thập tam nói: “A, người hiện đại vô lý trái đạo đến kia rồi!”

Hai a ca ra chào Nhược Lan. Thập tứ kể vừa mới thảo luận với Thập tam về tự do bình đẳng, nhân thể hỏi Nhược Hi thế nào là người hiện đại. Nhược Hi đang bí thì tiếng trống dồn và tiếng vó câu cù lục cù lục trỗi dậy ngoài bãi đã cứu nàng. Một nữ kỵ sĩ áo đỏ vừa phi vừa làm xiếc quanh thân ngựa, khiến tất cả các a ca đều kích chưởng (vỗ tay) khen hay. Tôi thì thấy chán phèo ra, vì âm thanh bị phô so với chuyển động, hình ảnh rời rạc thiếu mỹ cảm, cascadeur dáng cứng kinh người.

Nhược Hi nhận ra Minh Ngọc, “Cô ta phi ngựa cũng giỏi ghê há!” Thập tam nói, “Kỵ thuật của chị em nhà Quách Lạc La là có tiếng trong cung, sao cô lại không biết chứ?” Nhược Hi lẩm bẩm, “Anh biết vì anh thích cô ta thôi.”

Ở đằng kia, Cửu a ca tỏ lời ca ngợi em dâu, khen cô phi ngựa còn tốt hơn lão Thập. Thập a ca cố nhiên không phục. Thái tử dàn hòa, bảo vợ mệt thế còn không biết đường ra dắt ngựa hộ đi. Thập a ca vâng lời.

Nghe thái tử tán dương mình xong, Minh Ngọc nghênh ngang đi lại chỗ hai chị em Mã Nhĩ Thái, thách Nhược Hi phi ngựa. Nhược Hi dù đáo để đến đâu đi nữa, nhưng rõ ràng là bản thân không có cái năng lực này, đành ngậm câm nghe đối thủ sỉ nhục. Đúng lúc Bát a ca định lên tiếng nói đỡ thì Nhược Lan nhận lời thách đấu. Một người con gái lớn lên trong quân doanh, tuổi thanh xuân gắn với thảo nguyên và yên ngựa mà đồng thời vẫn nhu mì, thành thạo đủ mọi phương diện nề nếp quý tộc như vậy, kể cũng đáng nể! Chắc hẳn đây là di sản thừa kế từ Mã Nhĩ Thái phu nhân.

Thấy vợ ra mặt, Bát a ca lộ vẻ suy nghĩ, chưa kịp phản ứng lại thì Nhược Lan đã phóng mình lên ngựa rồi. Thật sự chưa thấy ở đâu quay cảnh phi ngựa mà cứ phân thây kỵ sĩ tuấn mã một cách lung tung như bắt khán giả chơi jigsaw puzzle thế này. Nếu khả năng cận cảnh kém, và lại muốn giấu mặt diễn viên đóng thế, thì giải quyết bằng cách quay từ xa toàn bộ, kết hợp với đặc tả sự kinh ngạc sửng sốt thán phục của cử tọa là được. Đằng nào đây cũng là phim tình cảm chứ không phải hành động, ai xét nét làm gì nếu các nàng các chàng không biết cưỡi ngựa thật đâu. Xem chừng cinematography đang là vấn đề kềnh càng nhất của Bộ bộ kinh tâm.

Vẻ mặt Bát a ca khi bị màn biểu diễn của Nhược Lan đánh động một vùng ký ức.

Mọi người đều hò reo tán thưởng. Thập a ca: “Tư thái thanh thoát quá!”. Thập tam a ca: “Đúng là nhạn bay trên lưng ngựa”. Nhược Hi được thể phụ họa: “Ừ, đâu có như ai đó gấu bay trên lưng ngựa”. Thập a ca cười hé hé, “Thế nào là gấu bay trên lưng ngựa cơ?” và lập tức ăn một đạp của vợ vào chân.

Nhược Lan xuống ngựa, Bát a ca ra đón. Nhược Hi tự hỏi biểu diễn xuất sắc như vậy, tại sao dáng vẻ của chị lại tiêu hồn lạc phách, và tại sao nụ cười của Bát gia lại chua chát thế kia.

Nhược Lan đi khỏi chỗ mọi người, ra nơi xa đứng thương tâm. Bát a ca đi theo.

“Mấy năm nay, đừng nói cưỡi ngựa, mà đến tàu ngựa nàng cũng không lại gần. Nhưng ban nãy thể hiện thật không chê vào đâu được nữa. Nhược Lan biết không? Vừa rồi tất cả mọi người đều say sưa vì nàng. Ở trên yên ngựa, nàng trở nên diễm lệ mê hồn hơn bất cứ lúc nào.”

“Nhưng Nhược Lan đã mệt mỏi rồi. Cả tinh thần lẫn thể chất đều bải hoải. Sau này, không bao giờ Nhược Lan muốn cưỡi ngựa nữa. ”

Nàng bỏ đi. Bát a ca nhìn theo, rồi bước theo.

“Nhược Lan! Ở đây chỉ có anh và em. Em có bằng lòng thẳng thắn với anh một lần không?”

“Cũng không còn sớm sủa gì nữa. Nên về phủ nghỉ ngơi thôi.”

“Mọi chuyện đã qua, có đau khổ thì cũng qua rồi. Đã đến lúc nên buông gánh nặng xuống. Sau này, chúng ta còn có nhiều tháng ngày để vui vẻ. Chúng ta còn có thể sinh con đẻ cái. Tuy rằng hai ta đã từng để lỡ…”

“Bối lặc gia, đừng nói nữa.”

“Anh không muốn đòi hỏi em phải làm gì cho anh cả. Anh chỉ không nỡ lòng nào nhìn em ngày ngày mặt ủ mày chau. Lấy anh, lẽ nào làm em đau khổ thế ư? Anh là hoàng tử, mà đến khả năng khiến vợ mình hạnh phúc cũng không có… Nhược Lan, rốt cục anh phải làm thế nào mới khiến em hạnh phúc đây?”

“Bối lặc gia đã làm rất nhiều chuyện vì Nhược Lan rồi. Bối lặc gia không cần hao tâm tổn sức vì Nhược Lan thêm nữa.”

“Chúng ta là vợ chồng, thế mà còn không bằng những kẻ bèo nước gặp nhau. Chẳng lẽ cả đời chúng ta định sống thế này hay sao?”

“Nếu Bối lặc gia muốn, Nhược Lan sẵn lòng, sống như thế.”

Nàng bỏ đi lần nữa. Chàng chạy ào theo, và lần này dùng cách thổ lộ rõ ràng hơn.

“Nhược Lan, anh không làm thế được. Thà là em oán anh, hận anh, anh sẽ gắng hết sức mình để bù đắp cho em. Nhưng nếu em cứ hững hờ, thì anh không tài nào chịu đựng nổi. Lẽ nào một chút rung động với anh em cũng không có ư?”

(Đáng ghét cái bài hát nền. Nghe vô duyên đùng đùng!) Nhược Lan đứng yên, khuôn mặt vô cảm. Và trang nam nhi đang dào dạt cảm xúc kia như bị một con lươn bò qua gáy trườn xuống sống lưng, thân thể từ từ xuội lơ.

“Ta hiểu rồi. Nàng không phản kháng, bởi vì sự ủy khuất, bất lực và thống khổ của nàng chính là biện pháp giày vò ghê gớm nhất với nàng, và cả ta. Phải không? Trái tim nàng không bao giờ đón nhận ta cả… Xin lỗi nàng! Ta xin đi trước.”

Nhược Hi đang ngồi thở vắn thở dài, thì bên trái màn hình có tiếng nói vọng sang: “Người ta là do hoàng thượng chỉ hôn, xứng đôi vừa lứa, giai lão bách niên, cô có tức giận cũng chẳng làm được gì đâu.” Nhược Hi uể oải: “Suy bụng ta ra bụng người.” Sau vài ba câu, họ vỡ lẽ là đã hiểu lầm nhau, cùng nhất trí là có thể có tình bạn trong sáng giữa nam và nữ, rồi rủ nhau đi uống rượu. Ở đây Nhược Hi làm quen với hồng nhan tri kỷ của Thập tam a ca, nhã kỹ Lục Vu. Ba người đồng ẩm, Nhược Hi và Thập tam khám phá được thêm rất nhiều điểm chung, ví dụ như cùng theo đuổi chủ nghĩa tự do, và cùng nghiễm nhiên coi Lục Vu bình đẳng với mình.

Bối lặc phủ.

Nhược Lan ngồi trong Phật đường như thường lệ, Bát a ca ở thư phòng, tay mân mê chiếc vòng Phượng huyết. Cuối cảnh, chàng ngẩng lên thoáng cười. Bí hiểm.

Thập tam a ca đưa Nhược Hi về phủ. Trong lúc gã vào có lời cho phải phép với anh trai, thì Nhược Hi về chỗ Nhược Lan. Chắc do cảm xúc chưa tan hết, Nhược Lan đã tâm sự về mối tình đầu cùng những trắc trở do Bát a ca mang đến nhiều năm về trước, “Bá Nhân chết là do chị”. Khuôn miệng nàng se lại lúc nhắc đến Bát a ca, tỏ rõ rằng chưa có mối hận nào tìm được lối nguôi ngoai.

Hôm sau, Nhược Hi đang ngồi vẽ Tây phong liệt mã đồ (chính là hình vẽ trên bình phong mà Nhược Lan vẫn ngắm) theo phong cách mà nàng tự gọi là manga (nhìn kỹ sẽ thấy là nàng vẽ merry-go-round he he), thì có người vào báo Bát gia muốn gặp nàng. Nhược Hi những tưởng chàng định khiển trách việc nàng đi uống rượu với giai đến đêm khuya, nhưng chàng chỉ muốn tặng nàng chiếc vòng ngọc mà thôi. Có thể thấy là trong phim, cuộc nói chuyện đầy thất ý với vợ hôm trước là một động lực thúc đẩy Bát a ca đi tìm niềm an ủi mới.

Sự hiện diện của cái vòng được Nhược Lan hiểu là một cử chỉ hào phóng của Thập tam a ca dành cho em nàng. Nhưng nàng cũng dặn Nhược Hi rằng, chơi với nhau thì chơi, chuyện tương lai không do mình quyết, đừng vọng tưởng nhiều.

Trong hoàng cung, bàn xong việc nước với các con trai, Khang Hy tủm tỉm nói sắp đến kỳ tuyển tú nữ thì phải, và nhìn Bát a ca, “Cô em dì nhà con cũng dự tuyển đúng không?” rồi gật đầu hài lòng, “Ừ, con bé thông minh đấy!”. Thấy ông già chú ý đặc biệt đến Nhược Hi như vậy, các a ca cho rằng ông sẽ chấm nàng làm phi tần. Khi đến chơi với Lục Vu, Thập tam a ca cũng tỏ dấu hiệu lo ngại rằng rất có thể Nhược Hi sẽ mắc vào kiếp cỏ non bị nhai lại.

Cái Tết đầu tiên và cuối cùng được ở gần Nhược Hi năm đó, Bát a ca báo với vợ cả, “Ta đi đón giao thừa bên lầu nam đây.” Minh Tuệ vô cùng sửng sốt, vì từ ngày nàng về phủ, chưa bao giờ Bát a ca bỏ rơi nàng trong đêm trừ tịch. Nhưng sửng sốt thì có làm được gì, ai bảo nàng không phải hồng nhân trong mắt người ta. Bát a ca mặc Minh Tuệ vò võ, cùng sang thức đợi giao thừa với chị em Lan Hi. Đêm xuống, khi Nhược Hi gà gật, Nhược Lan đã dịu dàng mở lời nhờ chồng dọn sẵn đường đi nước bước trong cung, để em nàng khỏi va vấp. Nhược Hi nghe lỏm được, vô cùng cảm động, bởi vì nàng mà Nhược Lan phải xuống nước ngọt ngào với Bát a ca.

Qua giao thừa, Nhược Hi về phòng ngủ. Bát a ca cũng cáo từ ra về, dềnh dàng chân bước. Xảo Tuệ nói khuya như vậy rồi Bối lặc gia ở lại đây nghỉ cho tiện. Bát a ca ngoảnh lại dò ý Nhược Lan, nàng cặm cụi ăn bánh bơ, tỏ rõ thái độ không khuyến khích, chàng đành rút lui, nhưng còn cố ngoái cổ đảm bảo với Nhược Lan rằng việc nàng vừa nhờ chàng sẽ chu toàn, ngụ ý không phải vì nàng tống cổ chàng ra giữa đêm lạnh mà chàng nuốt lời đâu (đúng là định một hòn đá ném hai con chim, không một khắc nào từ bỏ ý đồ bứng hoa cả cụm). Nhược Lan đáp tạ.

Nhược Hi về phòng, nghe Xảo Tuệ trách giao thừa chỉ biết ngủ, chả thức mà cầu chúc cho bố mẹ trường thọ, cơn gà gật của nàng bay biến, lại khoác áo ra giữa trời tuyết đăm chiêu, nghĩ đến thế kỷ XXI, nhớ ra là mình đã quên lãng nhiều điều vì cuộc sống nơi đây. Nàng rơm rớm lệ hỏi ông trời, “Rốt cục tôi là ai, Nhược Hi hay Trương Hiểu?” Trong một tập về sau này, tập 7, 8 hoặc 9 chi đó, có lần tự nhủ, nàng đã tự gọi mình là “Nhược Hi ơi”, đây nên xếp vào lỗi của khâu biên tập phim chăng?

Cảnh Nhược Hi lã chã châu sa đã lọt vào mắt một người vừa bị đuổi khỏi giường ngủ lẽ ra rất ấm lúc đêm khuya. Chàng hỏi vừa rồi còn yên lành, sao giờ đầu năm sớm mai lại khóc lóc thế kia. Nhược Hi nói em giận mình tham ngủ bất hiếu. Bát a ca an ủi, chữ hiếu đâu thể hiện ở những hành động phù phiếm thế, mùng Một Tết rơi lệ cũng là một kiểu hiếu thảo rồi (?) Nhược Hi cáo từ, còn hỏi vì sao anh không ở lại đằng nhà, Bát a ca nói Nhược Lan muốn thức, ta thì phải vào cung chúc Tết bây giờ. Nhược Hi lại cáo từ, thế thì anh nghỉ ngơi chút mà còn đi chúc Tết. Không vội, chàng bảo. Nhưng rồi nghĩ thế nào, chàng lại bảo, ừ đi đi!

Sáng mùng Một Tết, Bát đích phúc tấn ngồi buồn xo trên sập (nhìn nét mặt trau chuốt, xinh thế!). Một lát em gái tới thăm, đi một mình sau khi đã đuổi Thập a ca về phủ trước, sợ gã đến đây lại mắt láo mày liên. Hai chị em nói chuyện với nhau, Minh Tuệ tâm sự từ ngày có cái đứa bất lương Nhược Hi xuất hiện, Bát a ca đổi khác rất nhiều, (Vợ cả ở tận đằng này còn biết, trong khi Nhược Lan ở sát bên em thì cứ u u minh minh, cảnh giới thờ ơ của nàng quả đã đạt tới mức lư hỏa thuần thanh rồi đó!) cũng may sắp tuyển tú nữ, nó đi rồi thì cuộc sống sẽ trở lại bình yên. Minh Ngọc nhắc cho nàng nhớ là hôm Trung thu Khang Hy rất hân thưởng Nhược Hi, nếu Nhược Hi được chọn làm phi tần, thì Nhược Lan cũng sẽ nhờ em mà vinh hiển, chưa chừng sẽ cướp luôn cái ghế Bát đích phúc tấn của Minh Tuệ. Minh Tuệ hoang mang, và hai chị em bắt đầu tính đường can thiệp vào kỳ tuyển chọn này, để Nhược Hi giỏi lắm làm cung nữ chứ không thể trở thành bà nọ bà kia được. Bàn bạc hòm hòm thì thấy Bát gia trở về, chuyện cũng không còn gì đáng nói.

Đêm Nguyên tiêu, Nhược Hi ra phố chơi cho khuây khỏa, đang buồn thỉu thiu, chợt nhìn thấy gì đó bên kia đường, vẻ mặt vui hẳn lên, nàng giơ tay vẫy vẫy.

 

Bài liên quan: