Không biết mọi người có chú ý phần giới thiệu phim không, có hình ảnh Trương Hiểu tóc ngắn đeo kính gọng đen đi xem bảo tàng, và đứng ngắm một bức tranh ở tủ trưng bày. Trên tranh là các a ca đang quây quần trong một căn phòng. Người chính giữa tranh trông giống Tứ a ca, bên trái gần màn hình nhất có lẽ là Thập tứ a ca. Đằng sau lưng Tứ a ca là một cung nữ, có thể là Nhược Hi. Trương Hiểu vừa ngắm vừa thì thầm, “Quả thực, mình đã từng hiện diện ở đây!” Lúc nào tôi cũng ủng hộ khả năng tái xuyên việt, nhưng xem cảnh này thấy rất thương xót. Ngắm những người từng thân thiết gắn bó với mình mà giờ thành xa cách theo một kiểu kỳ lạ, vừa đã xanh cỏ, vừa đang tồn tại trong một thời không song song mà mình không thể chạm đến… tư vị thật ngậm ngùi!

Tập 4 mở màn bằng cảnh Nhược Hi đã ra khỏi giường, ngồi luyện viết. Giữa bao nhiêu chữ trên đời, nàng chọn viết chữ “MỆNH”. Tiếp theo là cảnh nàng đứng dưới chỗ hóng mát trong vườn, dưới màn lá rụng. Không hiểu sao một scene trĩu nặng cô đơn và ngột ngạt bất lực thế lại vẫn dùng góc máy hất ngược lên cho được! Trong cơn mơ đêm nay tôi sẽ bóp cổ tên quay phim.

Như để tô đậm thêm cho hiện thực phũ phàng, hai nhân chứng sống của thời đại mất tự do này xuất hiện. Nhưng họ cũng chỉ có ý tốt là an ủi nàng thôi. Khuôn mặt Lưu Thi Thi rất biểu cảm, lệ không rơi mà mắt như đang khóc, mặt u sầu mà trông vẫn hư thoát. Đúng là tôi không nhầm, cô hợp làm Hạ Vũ Hà hơn Tiểu Yến Tử. (Để xem full size của ảnh bạn bấm thẳng lên ảnh hoặc chuột phải chọn View Image).

Đây là biểu hiện lo âu của Bát a ca lúc nghe Nhược Hi nói nàng “mến” Thập a ca.

Tiếp theo, chúng ta có trọn vẹn cuộc phản kháng đầu tiên của Mã Nhĩ Thái Nhược Hi, dù mới chỉ ở mức phát ngôn. Các bạn xem hội thoại và tường thuật chi tiết ở hồi 10. Tôi thích đoạn thoại của phim hơn ở truyện, dù chỉ sửa đúng một chữ. “Tôi buồn không phải vì hôn sự của Thập a ca, mà vì hôn sự ấy là do kẻ đó ấn vào tay anh ta.” Tôi cũng thích địa điểm họ chọn để thực hiện cảnh này, không gian bị đóng khung vì những cây cột quấn dây leo trơ trụi và tàng lá xà thấp.

Đây là phản ứng của hai anh em khi nghe những lời đại nghịch bất đạo của Nhược Hi.

Rồi họ bỏ đi, để lại Nhược Hi đứng vòi vọi một mình bên trên tầm nhìn của khán giả. Chỗ này tôi ngóng cổ nhìn lên mà không thấy bực lắm, bởi vì Nhược Hi đang tiếp tục phản kháng trong óc, “Tôi quyết không chấp nhận số phận mình bị thao túng chỉ vì một câu nói của người khác.”

Nhược Hi ủ rũ về phòng, hỏi Nhược Lan có phải vì nàng đánh Minh Ngọc mà bạn nàng phải lấy cô ta để bồi thường không? Các bạn chịu khó đọc tiếp hồi 10 để biết nội dung cuộc nói chuyện. Trong lúc ấy tôi sẽ ngưng recap phim, ngồi ngắm Nhược Lan và nghĩ, sắp tới Nhược Hi vào cung, không còn được trông thấy khuôn mặt thánh thiện này nữa, làm sao tôi chịu nổi đây?!

Được chị giảng giải cho luật chơi hôn nhân của triều đình, Nhược Hi đả thông tư tưởng và ổn định trở lại. Hôm sau một tên cao lớn đến hỏi mượn sự ổn định mới tái lập ấy của nàng, “Ta muốn cô đi khuyên nhủ Thập ca.”

Cái bao tải cỏ đang uống rượu, nghe tiếng chân người thì nổi khùng quăng vò ra. Nhược Hi nhắc, cẩn thận kẻo làm người ta bị thương đấy. Thập a ca ngẩng lên để rồi xốn xang vì được dí tận tay day tận trán khuôn mặt vẫn hiện hữu trong tâm tưởng gã. Chời ơi, tôi diễn dịch giỏi quá, nhưng sao biểu tình của gã này không mảy may cảm nhiễm tôi vậy hả? Diễn viên của đoàn chèo nào mà kỹ thuật ở mức… nhập môn thế! Các bạn lướt hồi 11 để lấy chi tiết câu chuyện giữa họ sau đó.

Nói chuyện xong, Nhược Hi quay về. Chiêu đãi các bạn thêm một snapshot từ dưới lên của Thập a ca.

Trời đã chuyển mùa đông. Nhược Hi ra ngoài thưởng tuyết. Nàng vừa bước chân xuống sân được đúng 8.5 giây thì có người nhô ra từ một hành lang và đi dạo cùng nàng. Ngôn ngữ điện ảnh quả là tỉa tót hơn văn chương. Đây là một cảnh tốt, nếu để truyền tải phát hiện của Nhược Hi về tình ý của Bát a ca thì hai nhân vật đã làm đủ, và làm thấm hơn truyện, nhưng để nhấn mạnh một cảm xúc tinh tế hơn – sự khác biệt khi lững thững một mình giữa mênh mang trời đất và khi có người đem hơi ấm đến bầu bạn – thì chưa… Thêm vào đó, Trịnh Gia Dĩnh gây nên một cảm giác rất lạ lùng về sự chiếm hữu, còn nhạc nền, thiếu hợp tác… Nó cứ như vẫy gọi khán giả, tôi đang hát đây, đang phát đây, nghe thấy không, nhìn hai người ấy làm gì thế?

Bát a ca kết thúc cuộc đi dạo sau 40 giây bằng cách đưa Nhược Hi về thư phòng của chàng. Đoạn này không còn gì đáng nói. Hết đoạn thư phòng là đến khuê phòng, Nhược Hi băn khoăn một cách rất ầm ĩ về thái độ của Bát a ca, vừa rung đùi vừa kêu to “Là vô tình? Hay hữu ý? Là đùa chơi? Hay nghiêm túc?” Được một lúc thì Nhược Lan đến gặp, báo về vụ đi dự đám cưới Thập a ca.

Đến cổng phủ Thập a ca, Nhược Lan vào trước, Nhược Hi lang thang bên ngoài cho thư tâm. Nhưng mà, lịch sử ấy mà, nó đã nhắm vào ai thì người đó đừng hòng nhàn rỗi. Khoảnh khắc yên tĩnh của Nhược Hi chưa bắt đầu đã kết thúc, bởi sự xuất hiện của một nhân vật tò mò, hôm nay đi ăn cưới nên mặc áo nền lam thêu rồng, chỉ có nửa dưới hai ống tay màu tím mà thôi.

Để Tứ Tứ xuất hiện ở phân đoạn này không có tác dụng nhiều, ngoài chiều lòng những người mộ điệu Tứ gia – Nhược Hi. Đây có phải thời thịnh hành Sao ăn gì? Yêu ai? Đi đâu? đâu, sức nặng của nhân vật không nhất thiết phải tỷ lệ thuận với tần suất xuất hiện. Nhất là lời thoại cũng hơi tối tăm, tôi xem đi xem lại mà không nhận ra mục đích của biên kịch. Chàng bị nàng nắm tẩy, không cho chàng đáp án chàng muốn, lại còn dùng chiêu gậy ông đập lưng ông:

“Nghe hơi nồi chõ là cô đang phát điên vì hôn sự của Thập tam đệ. Vẫn nghĩ với tính cách cô thì rất khó thích một người quá phổi bò như chú ấy. Nhưng giờ trông bộ dạng bơ vơ lạc lõng của cô, lòng ta lại nửa tin nửa ngờ.”

“Tứ gia rốt cục là muốn dò hỏi, hay muốn mượn cớ để xài xể một trận?”

“Đằng nào cũng gặp nhau đây, tiện thì hỏi một câu thôi mà.”

“Sáu chữ thôi. Ký lai chi, tắc an chi! Hiểu không? Cứng quá hóa gẫy! Ông nói gà bà nói vịt!”

“Cô dùng thành ngữ sai rồi!”

“Tôi dốt ngữ văn!” (nhăn mặt bỏ đi, nói thầm) “Làm như mỗi ông giỏi thành ngữ!”

Bấy giờ ở trong nhà, Thập a ca giở tính ương, ngồi lì trong phòng riêng không ra. Bát a ca và Thập tứ a ca vào khuyên dỗ mới xong. Nội dung khuyên dỗ của Bát a ca có mấy câu đáng chú ý, vì nó tỏ rõ quan điểm sống của anh ta:

“Cách cách nhà Quách Lạc La, thiên hạ nằm mơ còn không được!”

“Thế cách anh đối xử với đích phúc tấn thì sao? Chẳng phải anh cũng…”

“Minh Tuệ là người do hoàng a ma ban cho ta làm đích phúc tấn, là con gái của Hòa Thạc phò mã Minh Thượng. Chỉ hai điểm đó cũng khiến cho vị trí đích phúc tấn là của nàng, và cả đời cũng chỉ dành cho nàng. Là hoàng tử, ngoài việc hưởng thụ những quyền quý mà người thường không có, thì còn phải biết hi sinh chút ít. Nam nhi đâu thể để tơ tình ràng buộc. Cưới một người con gái đủ sức hỗ trợ mình thành đạt, làm hoàng a ma đẹp lòng, mới là điều quan trọng nhất. Tình yêu nam nữ chẳng qua chỉ là hoa hòe hoa sói, không thể dài lâu.”

Nhược Hi ra hành lang, nhảy lò cò vì rét, gặp Thập tam a ca đang ngồi uống rượu. Gã viện cớ “Chúng ta đều cùng đau lòng, chi bằng bầu bạn với nhau” và kéo nàng phi ngựa vào rừng. Cảnh phi ngựa này không ào ào “rét run người vầng trán ướt mồ hôi” như Đồng Hoa tả đâu, mà thuộc thể loại ngồi dõng lưng đợi pose hình, sánh ngang về độ làm dáng với cảnh phi ngựa trong Cung tỏa tâm ngọc, khi Bát a ca bắt cóc Tình Xuyên khỏi đám cưới của thái tử để đem nàng đi vứt.

Vào đến rừng, Nhược Hi và Thập tam ca uống rượu trò chuyện. Có hơi men vào, Nhược Hi phấn hứng cao đàm khoát luận về bình đẳng tự do, khi say quá, nàng lè nhè:

“Anh biết không, trước kia đối với tôi, anh chỉ là một cái tên trong sách. Không ngờ hôm nay lại có thể uống gụ với anh. Trước đây tôi cũng đã từng say ở Sanlitun (một phố toàn quán bar ở Bắc Kinh hiện đại). Đi học cũng lén uống Tequila. Nhưng hôm nay tôi không say, tôi uống rất ô kê.”

“Ô gì cơ?”

“Ô kê!” (làm động tác vòng ngón trỏ và ngón cái để minh họa).

“Nghĩa là gì?”

“Nghĩa là không vấn đề gì!”

“Biết ngay say là nói linh tinh mà.”

“Tôi nói cho anh biết, tôi không phải người của thời đại các anh đâu. Tôi là người ô kê, là người của ba trăm năm sau… Anh nói xem, một người hiện đại như tôi thì tuyển tú nữ quái gì?”

Ở đây bỏ mất cảnh trữ tình Nhược Hi ngủ sấp trên đùi Thập tam, chỉ cho gục má vào cánh tay gã thôi, tiếc quá!

Thập tam đưa Nhược Hi trở về, không dập tắt đống lửa, đây mà là truyện Teppei thì hai người sẽ bị đuổi khỏi hoàng cung vì tội làm cháy rừng cho xem.

Mấy hôm sau thái tử đưa thiếp mời mọi người đến đua ngựa. Nhược Hi rất hào hứng, nhưng Nhược Lan không muốn đi. Nhược Hi lục vấn mãi nguyên do, hỏi phải chăng chị không thích cưỡi ngựa. Nhược Lan hơi khựng lại. Nhược Hi trỏ tấm bình phong Tây phong liệt mã đồ, thắc mắc chị đã không thích cưỡi ngựa sao lại đặt bình phong kỵ sĩ ở đây, đi xem cưỡi ngựa thật thì thích hơn là nhìn qua tranh chứ. Nhược Lan đưa mắt nhìn bình phong, thất thần mất một lúc.

Nhược Hi rất lấy làm khó hiểu, bèn hỏi dò Xảo Tuệ xem chị mình vì sao lại có thái độ lạ lùng thế với tấm bình phong. Xảo Tuệ cho biết vì nàng nhớ tới tướng quân. Nhược Hi rất tò mò về tướng quân đó, nhưng Xảo Tuệ không thỏa mãn băn khoăn của nàng, vì lão gia đã dặn là còn nhắc lại việc này sẽ bị cắt lưỡi.

Bên phủ Thập a ca, Minh Ngọc diện áo đỏ cam, tinh thần phấn khởi, tự nhủ phải giành hết phần thưởng trong cuộc đua để làm lác mắt tất thảy anh hào anh thư bằng kỵ thuật của mình.

Đang hiu hiu tự đắc thì thấy Thập a ca từ hành lang đằng kia đi lại, mang đồ ăn ngồi xuống chỗ hóng mát mà nhâm nhi. Cô hỏi sao không chuẩn bị đi, gã đáp có cô đi thì không có gã. Minh Ngọc bèn nói thể nào Nhược Hi cũng đến đấy, cưới không được thì nhìn cũng đủ an ủi mà. Thế là Thập a ca đổi hẳn thái độ, phấn chấn cùng đi.

 

Bài liên quan: