Nhai lại: giá Bộ bộ kinh tâm tiến hành theo kiểu cuốn chiếu như phim Hàn vẫn làm thì không khí nóng hơn biết bao nhiêu. Vô tuyến mới chiếu tập 26 mà trên mạng đã rò ra nguyên bộ. Tôi bắt đầu ngừng theo dõi truyền hình Hồ Nam từ tối qua, vì định lực kém, không kìm được tò mò nên đã lên youtube gặm sạch sẽ rồi. Tính từ hôm khởi chiếu đến nay, niềm háo hức chờ mong bấm đốt ra chưa đầy nửa tháng.

Bài recap cho tập 35 (tập cuối) này thực chất là bài dịch toàn bộ phụ đề cho các bạn, không thêm nếm gì cả… Cuối bài là video, nên không cap hình như mọi khi nữa.

 

1.

Cận cảnh lá thư báo tin dữ: “Tuân quận vương trắc phúc tấn. Mã Nhĩ Thái Nhược Hi. Từ trần.” Flashback cảnh trút hơi thở cuối cùng của Nhược Hi.

Ung Chính nước mắt ròng ròng: “Mã Nhĩ Thái Nhược Hi, trẫm chưa cho phép, nàng không được chết. NÀNG KHÔNG ĐƯỢC CHẾT!”

Chàng gạt đồ đạc trên thư án, túm lấy cổ thái giám hầu cận: “Thư? Thư đâu?” rồi hất hắn ra, lao xuống khỏi ghế. Hiền Di thân vương từ bên cạnh chạy sang “Hoàng huynh!”

“Thư đâu?” Chàng đẩy em ra, chạy lại tủ, gạt đồ đạc rơi vãi, rồi trông thấy lá thư xoãi ra trên đất. Bì thư là nét chữ của Tuân quận vương Doãn Đề: “Hoàng thượng thân khởi (Gửi Hoàng thượng)”. Ung Chính bóc ra, bên trong là một bì thư nữa, nét chữ của Nhược Hi: “Hoàng thượng thân khởi”.

Tứ gia,

Đời người là một giấc mộng, vật đổi sao dời, đúng đúng sai sai, ân ân oán oán, chẳng qua chỉ lặng lẽ như mặt trời mặt trăng, như dòng nước chảy trôi cuốn theo mọi vết tích, cái khó là ở chỗ người ta không chịu từ bỏ chút si niệm của lòng.

Khi một người thờ ơ nói ra hai chữ ‘muốn có’, người ấy đã nắm được chìa khóa mở cánh cửa trái tim thiếp. Khi người ấy ném ô đi, ở lại cùng thiếp trong mưa, chịu đựng, đau khổ, thiếp đã hoàn toàn mở lòng mình với người ấy. Khi người ấy bảo vệ thiếp, dùng tấm lưng mình chắn tên, đời này của thiếp đã không thể quên được người ấy nữa…

Thị phi ngày sau, chẳng qua chỉ là, càng lún càng sâu. Nói đến đây rồi, người còn muốn hỏi về Bát gia nữa không?

Vì yêu mà sân, vì yêu mà hận. Vì yêu mà si, vì yêu mà niệm. Từ khi ly biệt, sân, hận, si, niệm đều đã hóa thành từng giọt tương tư. Không biết lúc này người có còn oán thiếp, hận thiếp, buồn thiếp, giận thiếp nữa không? Dưới giàn dây leo, ở nơi trăng thanh gió mát, giữa bút, mực, giấy, nghiên này, trong lòng Nhược Hi không có hoàng đế, chỉ có con người đã lấy đi hồn phách thiếp, chỉ có Tứ gia, một mình Tứ gia, mà thôi.

Nhớ nhau, ngóng nhau, mà không được ở bên nhau, đa tình khổ hơn vô tình biết bao nhiêu, ruột sầu nát tan từng đoạn, viết thư hồi tưởng lúc bên ai, lệ rơi nhòa chữ trên giấy lụa, hành lang quanh co sâu thẳm, chờ mong lúc gặp lại người.

Ung Chính buông thư, ngồi thẫn thờ giữa ngổn ngang giấy sổ, “Nhược Hi!”. Thập tam gia bước lại gần.

“Đưa trẫm đi gặp nàng. Đưa trẫm đi gặp nàng”

Thập tam gia bặm môi, gật đầu.

 

2.

Phủ Tuân quận vương Doãn Đề. Đất trống. Thập tứ gia tự tay châm lửa hỏa táng Nhược Hi.

Phủ Tuân quận vương Doãn Đề. Ngoài linh đường.

Người hầu bẩm báo: “Chỉ mình vương gia thủ linh. Vương gia nói phúc tấn thích yên tĩnh, không thích…”

“Câm,” Ung Chính đanh mặt, “Không có phúc tấn nào ở đây hết.”

“Lui đi,” Thập tam gia nói rồi đi theo nhà vua.

Trong linh đường. Thập tứ gia ôm bình tro, “Nhược Hi! Rốt cục con người ấy cũng đến rồi kia.”

Linh vị của Nhược Hi đề, “Tuân quận vương trắc phúc tấn Mã Nhĩ Thái thị chi linh vị”. Ung Chính lại long lanh lệ, “Nhược Hi”.

Hai anh em tiến vào linh đường, Thập tam gia nghẹn ngào, “Lần chia tay trước, những tưởng còn ngày tái ngộ, lúc nào cũng muốn đến thăm. Ai ngờ…” Rồi gã tiến tới, ngó quanh, “Linh cữu đâu?”

Ung Chính mở to mắt. Thập tam gia quay lại nhìn anh, thắc mắc, “Chuyện gì thế này? Không có linh cữu?”

Ung Chính kinh tỉnh nhìn tứ phía, rồi nhào tới Thập tam gia, “Liệu có phải, Nhược Hi vẫn chưa đi?” Nụ cười xuất hiện sau nước mắt, “Hắn lừa bọn mình. Nhược Hi!” Chàng chạy tới lui “Thập tứ! Thập tứ! Ra đây!”

Đúng lúc đó, một vò gốm rỗng lăn ra từ sau cái bệ. Tiếp đó là một bóng người.

“Thập tứ đệ! Vì sao chỉ thấy bài vị, không thấy quan tài?”

Thập tứ gia nhìn xuống tay, “Nhược Hi trong này.”

Thập tam gia, “Nghĩa là sao?”

Thập tứ gia đặt cái hộp trên tay lên bàn thờ, “Tôi hỏa táng cho nàng.”

Ung Chính kêu lên, “Nhược Hi”, đoạn lao tới, “Ta giết ngươi!”

Thập tam ôm chàng lại, “Hoàng huynh! Hoàng huynh!”

Ung Chính vẫn thét, “Ta giết chết ngươi!”

Thập tam, “Hoàng huynh! Bình tĩnh lại nào! Thập tứ đệ không bao giờ đối xử với Nhược Hi như thế đâu. Chúng ta hẵng hỏi cho rõ ràng.”

Thập tứ, “Rốt cục anh cũng biết cuống lên rồi đấy! Lúc trước anh bận làm trò gì? Có biết Nhược Hi chong mắt đợi anh bao nhiêu ngày không? Bây giờ anh dơ dáng dạng hình để ai xem?”

Ung Chính, “Đều là tại mày,” lần này sấn được tới nơi, túm cổ em, “Thế mà mày còn dám trách cứ tao. Tao giết chết mày!”

Thập tam, “Dừng tay! Dừng tay!” đoạn bảo Thập tứ, “Trên bì thư toàn là bút tích của em, tưởng là thư em khiêu khích, nên bỏ sang một bên không xem”.

Thập tứ, “Cho dù không nhận được thư, nhưng trong phủ tôi đây chỗ nào mà không là do thám của anh. Chẳng lẽ bọn chúng không cho anh biết tình hình Nhược Hi à?”

Thập tam, “Em giở ra lắm trò chiêu như vậy, mục đích đều là khiến hoàng huynh không muốn nghe bất cứ một báo cáo nào về Nhược Hi nữa. Em còn dám hỏi như vậy ư?”

Thập tứ thẫn thờ, “Thì ra là thế.” Gã chạy lại hộp tro, “Nhược Hi, ta không cố ý đâu. Lần đó dưới cây mai, tôi cố ý dụ Nhược Hi để tạo ra những cảnh thân mật cho bọn do thám trông thấy, chỉ là vì trong lòng bí bức, muốn chọc tức anh, sau đó tôi phát hiện ra, tôi thực tâm rất thích trò chuyện với Nhược Hi. Cảm giác như được quay trở lại ngày xưa, tuy rằng cách bức bình phong, nhưng tôi biết rằng Nhược Hi đang nằm yên ả bên kia. Tôi…”

“Mày câm ngay cho tao,” Ung Chính thét.

“Vì sao?” Thập tam, “Vì sao em lại đối xử với Nhược Hi thế này?”

“Nhược Hi tự yêu cầu đấy. Nàng khẩn nài, đợi một ngày gió lộng, hãy cho nàng bay đi theo gió. Như thế, nàng sẽ tự do. Nàng không muốn bốc mùi, không muốn bị chôn vùi dưới đất đen, sợ rằng bị… bị dòi bọ cắn xé.”

Ung Chính, “Chúng ta về nhà thôi,” và tiến tới chộp lấy hộp tro.

Thập tứ níu vai chàng lại, “Nhược Hi là phúc tấn của tôi, anh không mang đi được.”

“Nàng có phải là phúc tấn của ngươi hay không, phải trẫm nói mới có giá trị. Trẫm chưa đề tên Nhược Hi vào tông phả, hai người cũng chưa làm đại lễ thành hôn.”

“Hoàng a ma ra đi, tôi không được gặp lần cuối. Ngạch nương ra đi, tôi cũng không được gặp lần cuối. Bây giờ đến phúc tấn của tôi, anh cũng muốn mang đi. Anh ức hiếp người ta quá lắm!”

“Thì chính là muốn ức hiếp ngươi đó!”

Thập tam gia can thiệp, “Thập tứ đệ, em nên thông cảm cho tâm trạng hoàng huynh bây giờ. Huống hồ, ta tin rằng Nhược Hi cũng bằng lòng đi với hoàng huynh.”

“Nực cười, nếu bằng lòng, việc gì cô ấy phải rời khỏi Tử Cấm thành.”

Xảo Tuệ xuất hiện, “Thập tứ gia. Nhị tiểu thư bằng lòng đấy. Gia để hoàng thượng đưa nhị tiểu thư đi đi. Tiểu thư bằng lòng. Thật mà!” Cô làm lễ với Ung Chính, “Hoàng thượng! Mời lại đằng này với nô tỳ một lát.”

Ung Chính ôm hộp tro đi theo. Còn lại hai anh em trên mười:

“Thập tứ đệ, nếu em thực lòng muốn tốt cho Nhược Hi, thì đừng làm mọi việc rối ren thêm nữa. Nhược Hi cả đời khổ sở, khó xử đủ đường, đều vì Bát ca, Thập ca, và em. Bây giờ cô ấy đã đi rồi, đừng làm cô ấy khó xử thêm nữa.” Dứt lời, gã quay lưng bỏ đi.

 

3.

Xảo Tuệ dẫn Ung Chính vào phòng Nhược Hi, “Mời hoàng thượng.”

Bấy giờ Thập tam gia cũng đã tới ngưỡng cửa.

“Ngày nào nhị tiểu thư cũng luyện viết rất lâu, mãi về sau tay yếu quá mới chịu thôi.” Xảo Tuệ vừa nói vừa mở một cái hòm đầy những giấy cuộn. “Hoàng thượng, đây đều do nhị tiểu thư viết cả.”

Ung Chính đặt hộp tro, giở xem một cuộn và ngồi phịch xuống.

Xảo Tuệ tháo một gói khăn, “Còn đây nữa, nô tỳ vốn muốn giữ làm kỷ niệm, nhưng nay nghĩ đưa cho hoàng thượng thì tốt hơn.”

“Trước khi ra đi, nàng có nói gì không?”

“Nhị tiểu thư tưởng hoàng thượng hận cô ấy, không chịu gặp cô ấy, nên không nhắn gửi gì cho hoàng thượng cả.”

“Ngươi đi đi.” Còn lại một mình, Ung Chính giở xem kỷ vật, những hình ảnh liên quan hiện về.

Trong lúc đó, Xảo Tuệ quay sang Hiền Di thân vương, “Nhị tiểu thư biết thể nào vương gia cũng sẽ đến, nên gửi bức thư này cho ngài.”

Thập tam gia,

Nhược Hi quen biết với Thập tam gia, coi như hạnh ngộ một đời. Đến lúc hấp hối, tính ra cũng chỉ có Thập tam gia là nơi nhờ cậy được. Nhược Hi biết rõ việc này sẽ mang lại rắc rối cho Thập tam gia, nhưng Chàng Liều năm nào nhất định sẽ không ngại ngần đâu…

Xảo Tuệ nói, “Còn mảnh vải này nữa. Nhị tiểu thư nhờ vương gia giao đến tận tay Cửu gia. Nhị tiểu thư không để lại vàng bạc quý giá, chỉ có những món này, bảo nô tài chia một nửa cho Vương Hỉ công công, nhưng mà…”

“Nhược Hi rời cung chẳng bao lâu, Vương Hỉ cũng sảy chân ngã xuống nước chết đuối. E rằng không dùng được những món này nữa.”

“Nhưng mà nhị tiểu thư còn nói, Vương Hỉ là người thông minh, nay không hưởng thụ được, vậy để nô tỳ chuyển lại cho gia đình anh ta.”

Thập tam ho, “Hoàng huynh cũng đã thưởng hậu cho gia đình hắn rồi. Chị có dự tính gì cho mai sau chưa?”

“Phu nhân và nhị tiểu thư đều để hết ngân lượng lại cho tôi. Nhị tiểu thư nói, cho tôi tự quyết định lấy tương lai. Tôi muốn phục vụ Thừa Hoan cách cách. Nhị tiểu thư còn gửi ngọc bội cho cô bé nữa.”

“Được, ta vốn cũng muốn thế, nhưng không nỡ ép buộc chị. Bây giờ chị đã tự nguyện, sau này đón Thừa Hoan về phủ, chẳng phải sợ không ai chăm sóc nó nữa.”

“Đa tạ vương gia.”

 

4.

Dưỡng Tâm điện.

Thập tam gia nói, “Niên Canh Nghiêu đã nhận được chỉ ý của hoàng thượng, và đã trả ấn tín tướng quân Phủ Viễn lại cho khâm sai.” Có thể thấy là họ Niên đã thất sủng!

Ung Chính vẫn thần người ra, ôm khư khư cái bọc trong lòng.

“Hoàng huynh, nếu Nhược Hi mà trông thấy anh thế này, chắc không thể ra đi một cách thanh thản được đâu. Hoàng hậu đã đợi trước cửa cung khá lâu rồi. Chị ấy theo anh từ nhỏ, luôn cận kề gắn bó. Anh cũng nên đoái thương tấm lòng của chị ấy mới phải.”

Lúc ấy bên ngoài vọng vào tiếng nói rất to: “Ta muốn gặp hoàng thượng.”

“Vương gia!”

“Để ta vào.”

Ung Chính ngước mắt lên, “Để hắn vào.”

Liêm thân vương đi vào. Thập tam gia tiến ra đón, “Bát ca! Nhược Hi mất rồi, anh sinh sự thêm nữa làm gì? Anh về đi.” Bát gia cố nhiên không nghe.

“Nhược Hi vốn đi ra từ vương phủ của thần đệ. Bây giờ nàng đã qua đời, lẽ nào thần đệ không có cả tư cách để gặp mặt lần cuối ư?”

Ung Chính không ngẩng lên, “Nàng ở đây này.”

Bát gia nhìn cái bọc vàng trong lòng nhà vua, sửng sốt.

“Em đã gặp rồi đấy, giờ thì đi đi!”

“Tại sao anh lại đối xử với nàng như thế? Anh đã thả nàng ra khỏi Tử Cấm thành, tại sao không để cho nàng được toàn thây, nhập thổ quy an?”

“Bát ca,” Thập tam gia can thiệp “Đây là ý của Nhược Hi. Thật đấy! Cô ấy có những suy nghĩ khác với người thường. Có lẽ chỉ làm như thế, cô ấy mới thực sự được thuộc về người yêu thương.”

Bát gia bỗng bật cười, “Nhớ khi xưa, tôi vì quyền lực mà từ bỏ Nhược Hi, từ bỏ cả lời thề không bao giờ xa cách. Bây giờ, hoàng huynh chẳng phải cũng vì giang san Đại Thanh này và thù hận lúc trước mà từ bỏ cả cơ hội ở bên nàng ư? Anh cũng giống tôi thôi, từng có được, đến cuối cùng lại để mất. Trong những việc liên quan đến Nhược Hi, chúng ta như nhau cả, đều là kẻ thất bại.”

“Cút đi! Trẫm vẫn là hoàng đế Đại Thanh. Cút!”

“Ha ha! Tốt lắm! Anh đích thực là một hoàng đế cao cao tại thượng. Nhưng tôi, trước sau vẫn là tôi.” Bát gia bỏ đi.

 

5.

Một buổi khác. Trên triều, thái giám tuyên chỉ: “Lột sạch tước vị, gạch khỏi tông tịch, tháo bỏ đai vàng. Thê thiếp của cả hai, nếu có phẩm cấp thì nhất loạt cách hết. Con cháu cả hai, sau khi bị gạch tên khỏi tông phả, thì làm thư lại.”

Tiếng dẫn chuyện: “Bát vương gia tự đổi tên mình thành A Kì Na (Akina), có nghĩa là cá nằm trên thớt, và đổi tên cho nhi tử Hoằng Vượng thành Bồ Tát Bảo, ngụ ý cầu mong Ung Chính đại từ đại bi như Bồ Tát, tha chết cho nó (chả là Doãn Tự chỉ có độc một mụn con trai đó thôi – Alex). Cửu vương gia cương quyết không tự đổi tên, Ung Chính bèn đổi cho y thành Tái Tư Hắc (Seshe), có nghĩa là ‘quân đáng ghét’.”

 

6.

Một ngày gió lộng, trên đỉnh núi cao. Thập tam gia ôm hộp tro. Ung Chính run run tãi tro theo gió. Tro từ bàn tay chàng tỏa lên như khói, trông rất đáng sợ!

Thập tam cảm thán, “Nhược Hi! Chuyến này bạn đi, có lẽ sẽ trở về được cái nơi tự do như lời bạn nói, về thế giới vị lai.”

Ung Chính nghe không hiểu.

 

7.

Cảnh chuyển về trong cung. Ung Chính ngồi một mình, nhớ lại lời Thập tam hôm đi rải tro trên núi.

“Bữa yến hôm cưới Thập ca, em mang Nhược Hi ra ngoại thành uống rượu. Khi túy lúy, cô ấy đã từng nói với em, cô ấy không phải là người của thời đại này, mà đến từ thế giới tương lai. Lúc đó em cảm thấy Nhược Hi ngốc nghếch nực cười, bây giờ ngẫm lại, em rất muốn tin rằng, cô ấy đã quay trở về không gian của mình.”

Ung Chính mân mê cây trâm mộc lan, nhớ lại lời nàng thì thầm bên vai chàng hôm nào, “Thực ra thiếp không phải Nhược Hi, thiếp là Trương Hiểu. Thiếp không thuộc về thời đại của hoàng thượng. Thiếp sợ rằng một ngày kia thiếp sẽ phải rời khỏi nơi đây, giống như từng phải đến trái với ý muốn của mình.”

Ung Chính bắt đầu tư duy theo hướng tiến bộ, “Hi vọng nàng thực sự có thể quay về thời đại của nàng.”

 

8.

Cảnh hiện đại. Trương Hiểu nằm nhắm mắt, một lát thì từ từ hé mi.

Hộ lý chạy lại gần, “Cô tỉnh rồi à! Bác sĩ, bác sĩ ơi!”

Tiếng từ ngoài, “Cô ấy tỉnh rồi à? Mau!”

 

9.

Lại chuyển cảnh, Trương Hiểu ngồi trước máy tính, vào Baidu.com và gõ “Chuyện hậu cung Thanh triều”, ra một lô xích xông. Sau đó lại gõ “Cung nữ hầu trà” nhưng không có nhiều thông tin. Tiếp theo nàng tìm “Mã Nhĩ Thái Nhược Hi”, tuyệt nhiên không có một kết quả nào trả về (chắc photoshop rồi, chứ cái tên này từ năm năm nay đã nổi tiếng quá mà). Keyword tiếp theo là “Các con trai của Khang Hy”, lần này thì khá nhiều, nàng bấm vào chỗ “quan hệ giữa các con của Khang Hy và kết cục của họ”.

 

10.

Cảnh lại chuyển về ba trăm năm trước. Một cánh cổng lim khóa im lìm. Bên trong là Cửu gia tiều tụy mắt lồi. Có tiếng xích lách cách, ngoài kia tuyết rơi, trên nền tuyết là Thập tam gia che ô, mình vận áo xanh thường lệ. Cảnh nhà giam thông thoáng của Doãn Đường dẫu sao nhìn vẫn khả quan hơn cái chuồng lợn ăn ỉa tại chỗ như trong truyện. Coi như an ủi!

“Thập tam đệ hôm nay nhàn rỗi quá hả, không ở nhà mà thưởng tuyết, lại tìm đến đây thăm ta.”

Chắc là Thập tam gia mắc nan chứng của nàng Lâm Đại Ngọc rồi, vì gã ho một hồi mới trả lời được, “Hôm nay tôi nhận lời ủy thác của người ta, mang thứ này đến cho anh.” Gã giơ lên một cái lọ ruột đỏ. Tiếp theo, gã vừa ho vừa móc ra một vuông lụa nhỏ, đứng ngoài ném vào cho Cửu gia. Thư rất dài, viết bằng máu, nhưng chỉ quay những chữ “Đàn”, “không hối hận”, “không oán trách”. Lần đầu tiên a ca đẹp trai nhất phim rơi lệ, “Tại sao lại không hận chứ? TẠI SAO?”

Kế đến là cảnh cái lọ lăn ra, đã bật nắp và mất ruột đỏ, “Nhược Hi! Cô không hổ là người đàn bà của lão Tứ. Mà không, cô còn tàn độc hơn hắn. Hắn chỉ đủ sức hành hạ máu thịt bọn ta, chẳng qua chết rồi là xong. Nhưng chính cô, lại khiến ta đến chết cũng không thanh thản được, muốn lòng ta phải mang theo hối hận và chua xót. Nhược Hi!”

 

11.

Cảnh chuyển về hiện đại với Trương Hiểu ngồi trước máy tính. Nàng nhếch mép cười. Và gõ tiếp.

 

12.

Phủ Đôn quận vương.

Thập gia, “Bà đừng cản ta. Ta phải đi tìm tên hoàng đế khốn nạn đó để tính sổ.”

Minh Ngọc đeo ba lô ngược, “Ông đi đi, ông đi đi! Ai thèm cản ông?”

Thập gia, “Bà nói đấy nhá! Bà không được phép cản ta! Ta nhất định phải đi tìm hắn tính sổ.”

Minh Ngọc đập bàn, “Ai dám cản ông!”

“Ta, ta…” Gã vung tay, “Ta phải đào mả tổ nhà hắn, ta phải chửi cho nháo nhào mười tám đời tổ tông nhà hắn lên.”

Minh Ngọc gập bụng cười, “Tổ tông ông ta lại chẳng phải là tổ tông ông ư? Ông không sợ, tổ tông bò ra khỏi mộ vặt cổ ông à? Ha ha ha!”

“Ừ nhỉ! Ầy dà, không còn kịch gì mà diễn nữa. Lần nào ta cũng nói không lại bà.”

“Thế mới thú vị chứ. Không thì chán chết.”

“Được rồi được rồi, bà ngồi xuống hẵng. Nào nào, ngồi xuống rồi từ từ nói. Chậm thôi! Ta thấy, vừa rồi bà đùa vui quá nên không dám đỡ bà. Bà tự xem lại đi, bụng lộ thế này mà cũng không biết giữ gìn cẩn thận chút.”

“Ông lo lắng hả?”

“Lo gì chứ! Hai vợ chồng mình cứ tranh thủ mà vui vầy, sinh con đẻ cái, lão Tứ thích giày vò thế nào cũng mặc kệ. Ta chả rỗi hơn để tâm đến lão ấy.”

“Thế mới đúng mà!” Ưm ưm ưm chụt, hai vợ chồng chu môi làm cái trò chướng mắt.

 

13.

Lại hiện về màn hình máy tính Trương Hiểu, chữ dày đặc. Nàng ngả ra lưng ghế, mỉm cười thư thái hơn. Và tiếp tục gõ.

 

14.

Thập tam gia và Thập tứ gia chơi cờ vây. Cùng mặc áo xanh, Thập tứ gia vẫn trẻ như ngày nào, Thập tam gia thì tóc bạc quá, ngài vừa chơi cờ vây vừa ho sù sụ.

Thập tam gia, “Chơi tiến bộ nhỉ!” Ho một hồi, “Trông em thảnh thơi, thật giống Đức phi nương nương thanh cao ngày nào.”

Thập tứ gia, “Tất nhiên ạ. Em phải cảm ơn hoàng huynh vì đã giam em vào tẩm cung của mẹ, trả lại cho em một khoảng trời bình yên. Bây giờ ngày nào cũng được thờ phụng ngạch nương, giở những quyển sách người từng đọc, tưởng như được quay về quá khứ, không phải nghĩ gì cả, chỉ lo vui chơi giải trí thôi. Những việc to tát đều được ngạch nương che đỡ.”

Thập tam gia, “Bao nhiêu anh em như thế, bây giờ nhìn lại, chỉ có em là được sống cho ra sống nhất.”

Thập tứ gia, “Vâng. Có Thập tam ca cùng chơi cờ cùng trò chuyện, lại có phúc tấn tâm sự đầm ấm, em chẳng thấy cô tịch chút nào. Bây giờ hồi tưởng, cái vị trí nửa đời tranh đoạt ấy, hừm, không thể thanh thản bằng cuộc sống này.”

 

15.

Lại cảnh dây xích vòng qua cánh cửa, một bàn tay xoay xoay chiếc lọ sứ nút đỏ.

Bát gia, “Chắc hoàng thượng không trách tội em chứ?”

Thập tam gia, “Về đến nơi em sẽ bẩm với hoàng thượng rằng đây là di ý của Nhược Hi. Dẫu anh ấy có giận, cũng chẳng đến nỗi nói gì đâu.”

“Ta đi rồi, nếu có thể giữ được toàn thây, thì phiền em đem tro của Minh Tuệ chôn cùng với ta. Nếu bị phân thây đốt trụi, thì cũng phiền em, đem tro cốt nàng trộn cùng tro của ta. Lúc sinh tiền ta không thể ở bên nàng nhiều, hi vọng khi chết, có thể làm cho nàng mãn nguyện.”

Thập tam gật đầu.

“Thế còn Hoằng Vượng?” Bát gia hỏi.

“Hoàng thượng không phạt tội nó đâu. Bát ca yên tâm. Em còn sống ngày nào, nhất định sẽ trông nom cho cháu ngày đó.”

“Những việc Thập tam đệ làm cho ta, kiếp này ta không thể báo đáp.” Bát gia quỳ xuống trong song gỗ, lạy em. Thập tam gia cũng quỳ xuống lạy trả. Lễ xong, Bát gia tiến vào sâu trong phòng giam, ngồi xuống diện bích. Thập tam gia rời đi.

Còn lại một mình, Bát gia nhìn lên ánh sáng lọt vào từ lỗ thông hơi, “Nhược Hi, cảm ơn em,” và tuốt nắp lọ sứ, dốc vào miệng.

Từ nay chúng ta sẽ không gặp lại chàng nữa.

Nhạc nền chuyển tông mới, rộn ràng nuôi hi vọng.

 

16.

Phủ Hiền Di thân vương.

Thập tam gia hấp hối. Bên giường có Khang Hy, Thừa Hoan, Xảo Tuệ. Thừa Hoan mặt mũi gân guốc đến là ghê!

“Xảo Tuệ. Từ nay, Thừa Hoan giao lại cho chị.”

“Vương gia yên tâm.”

Xong con gái thì đến anh trai.

“Tứ ca! Thần đệ, không thể, phò tá Tứ ca được nữa.”

Ung Chính long lanh lệ, “Anh em chúng ta đã cùng nhau đi đến tận ngày hôm nay, mà còn cần phải nói những lời ấy ư?”

“Lúc ra đi, Nhược Hi muốn chúng ta đừng nhớ cô ấy. Kỳ thực không ai quên được cả. Chúng ta, hẹn kiếp sau, gặp lại.”

Ngài nhắm mắt, lệ ứa khóe mi.

“A ma!”

“A ma!”

“Vương gia!”

“A ma!”

“A ma!”

 

17.

Trở lại màn hình Trương Hiểu. Nước mắt đầm đìa trên mặt nàng. (Và cả tôi nữa). Sau nàng gõ tiếp, lần này là vơ-đét của chương trình, “Ung Chính”.

 

18.

Lầu son gác tía (đúng nghĩa đen đấy!), Ung Chính tay trước tay sau chậm rãi bước, tiến ra nhìn ngắm giang sơn của ngài. Mái vàng, tường đỏ.

“Bọn họ đều đi hết cả rồi! Chỉ còn mình ta.”

Máy quay lùi ra xa, rời bỏ hình bóng ngài mờ dần đi và cao dần lên.

 

19.

Tẩm cung.

(Chữ hiện màn hình) Ngày hai mươi ba tháng Tám âm lịch năm Ung Chính thứ mười ba. Ung Chính băng hà. Miếu hiệu Thế Tông. Chôn ở Tây Lăng.

Nhạc đưa đám và cảnh Nhược Hi múa cành hoa trong tuyết.

 

20.

Bắc Kinh hiện đại.

Trương Hiểu vừa đi vừa tự nhủ, “Tìm tới tìm lui, cũng không tìm thấy một chút vết tích nào của người có tên là Mã Nhĩ Thái Nhược Hi. Cứ như thể con người này chưa từng xuất hiện trong giai đoạn lịch sử ấy. Lẽ nào, tình cảm mười mấy năm giữa ta và Tứ gia, không phải là hiện thực, mà chỉ là một giấc mộng thôi ư?”

Lúc ấy có làn gió đưa tờ áp phích quảng cáo bay tới chân nàng. Chữ trên áp phích rất mờ, tôi chỉ đọc được “Văn vật”, “Giờ mở cửa: 9:00~12:00”, “Địa chỉ: Bảo tàng Nam Sơn, 133 đường Đông Đại.” Máy quay chạy quanh, trước mặt Trương Hiểu chính là bảo tàng, sau lưng nàng là… tấm biển quảng cáo đã làm nàng giật điện đầu phim.

Trương Hiểu đi vào. Thấy trong các tủ trưng bày có: bộ ấm chén pha trà (bình thường thôi, không phải bộ nàng thiết kế), đồng hồ, thánh chỉ, tranh chân dung hoàng đế nhà Thanh, hoàng bào… Và có một thứ giải đáp được câu hỏi mà google cũng không giải đáp được, thứ đó là bức tranh vẽ các a ca ngồi uống trà. Trong óc Trương Hiểu hiện lên cảnh sum vầy hôm Tứ a ca phải ăn bánh muối. Và nàng nhận ra, đứng sau lưng Tứ a ca, trong bức tranh, chính là Mã Nhĩ Thái Nhược Hi, đầu cài cái trâm mộc lan.

“Quả thực, ta đã từng hiện diện ở đây! Ta đã từng tồn tại!”

Thật sự không hiểu bọn paparazzi nào làm trò này, vì hôm sum họp đó đâu có thấy họa sĩ nào đâu!

Bấy giờ, ở cửa xuất hiện một đôi giày và đôi ống quần đen, một trang nam nhi giống hệt Tứ a ca, mình vận áo bành tô, hai tay đút túi, thản nhiên bước đi và dừng lại phía sau lưng Trương Hiểu, ngắm tủ trưng bày bên kia. Như có linh tính, Hiểu Hiểu ngoái lại. Đúng lúc người đó cũng ngoái lại để nhìn hiện vật các chỗ khác, và dừng mắt ở nàng. Nước mắt Trương Hiểu tự động tuôn ra.

Vị khách tham quan kia đã định bước tiếp, nhưng nghĩ thế nào, bèn đưa mắt nhìn kỹ nàng lần nữa rồi bạo dạn tiến sang. Mặt rất là phù, chàng hỏi: “Chúng ta có quen nhau không?” rồi bối rối lục túi tìm khăn, nhưng không tìm thấy.

Trương Hiểu không trả lời. Chàng trai bối rối hiệp nữa, đành bước đi. Được một quãng, chàng dừng chân, từ từ xoay vai lại. Trương Hiểu gỡ kính, trong lúc mắt nàng nhòe nước, chàng trai đã tiếp tục bước, ra khỏi tầm nhìn của nàng.

Máy quay dừng lại ở bức tranh hiện vật.

HẾT

Nội dung tập cuối cũng khớp với tờ Kế hoạch quay, chỉ là không hiểu hậu duệ Bát gia rò rỉ ở đoạn nào mất rồi.

Cùng với Hoàng hậu hạ giáThuận Trị xuất gia, Ung Chính đoạt đích đã trở thành một trong tam đại nghi án của lịch sử 280 năm nhà Thanh.

Trong khi Thuận Trị có Đổng Ngạc phi, Càn Long có Hương phi, thì không sách sử nào ghi chép xem ai là mỹ nhân được Ung Chính sủng ái nhất cả. Khéo thay, đó là một điểm trống lịch sử để Đồng Hoa có thể múa bút điền vào, như họa như thơ, một mối tình khắc cốt ghi tâm hoàn toàn hư ảo. Mượn sự tả tình. Mượn định mệnh tả nhân sinh. Sực nhớ một cái tweet hôm 20 tháng Chín của Trần Thu Trang, dùng để kết ở đây thật là phù hợp: “Người ta đều muốn biết tương lai của chính mình, lại không nhận ra rằng, có khi không biết mới là hạnh phúc, (Lời trong truyện ngôn tình Đài Loan)”.

 

Bài liên quan:

23 thoughts on “BỘ BỘ KINH TÂM tập 35”

  1. Pingback: Mạc Y (莫褘)
  2. chả hiểu sao mà Mon có cảm nhận rất khác về đoạn kết nhé:)
    theo lời báo chí và Đào Bạch Liên:) thì cái kết là Nhược Hi gặp Tứ Ca xuyên việt;))…Cơ mà khác với mọi người,Mon thấy đó chỉ là kiếp sau của Tứ Ca mà thôi,nói cách khác,đó là 1 con người hoàn toàn khác.Trong tâm can người đó vố không có 1 Mã Nhĩ Thái Nhược Hi nào cả;))…Hơn nữa,hành động tháo bỏ kính của Nhược Hi và ta thấy hình ảnh Tứ Ca mờ nhạt trước mắt,Mon nghĩ chỉ là 1 phần do nước mắt thôi:)…Nhược Hi bỏ kính ra bởi cô không muốn tiếp tục sự đau khổ của kiếp trước,của 1 tình yêu nặng tình mà thấm đẫm nước mắt:)…Người ta nói “hãy đặt cốc nước xuống” và Mon nghĩ Nhược Hi cũng như vậy,cũng muốn buông tay với nỗi đau mà cô phải chịu đựng dẫu đó là tình yêu sâu đậm,ngươi đàn ông mà suốt đời cô yêu nhất:)…giống như Tân Di Ổ đã nói trong “ánh trăng không hiểu lòng tôi”tình yêu là thứ mãi mãi không thể quên lãng nhưng lại có thể từ bỏ được”

  3. Về cái kết càng nghĩ càng thấy kinh ở điểm này, a ca 14 không bị giam ở đâu hết, mà lại bị giam trong lãnh cung, một tướng quân bị giam trong hậu cung của phi tần!!! Rồi lại còn có “Thập tam ca cùng đánh cờ”, cực kỳ là danmei! Không hiểu thế nào nữa.

    Có lẽ là UC không thể đặt tên khác cho gã, không thể xóa gã khỏi gia phả, vì còn nể dòng máu chung, nhưng cũng làm nhục gã đến điều rồi.

    À, còn về vụ Tứ a ca xuyên việt thì bạn ĐBL bạn í cũng dịch tin thôi chứ có nhận xét đâu! Với cái kết hiện nay thì ai cũng thấy là đấy là con người khác, có thể là kiếp sau, chứ đâu có xuyên việt đâu.

    Ngoài ra còn cái ảnh NÀY, được giới thiệu là người lái xe đâm Hiểu Hiểu. Chắc là còn cái kết khác mà không đưa ra chăng?

    Lại còn cái ảnh NÀY, dòng phụ đề là: “Chúng ta kết hôn nhé?” chứ không phải là “Chúng ta có quen nhau không nhỉ?” O.O

  4. hay nhỉ:))cái “chúng ta kết hôn nhé?” thì có vẻ ko hợp lý với đoạn bỏ đi lắm:)
    dù sao thì mình cũng trung thành với cái kết hiện tại của phim…mặc dù tốn rất nhiều nước mắt nhưng cũng đáng lắm chứ:)..lâu rồi mới xem 1 bộ phim mà thấy nước mắt mình bỏ ra là rất đáng:)
    nếu là Nhược Hi, mình cũng muốn xin mấy bát canh lãng quên để quên hết những chuyện này:)…haizzz, việc mọi người đòi phần 2 là quá làm khó biên kịch rồi đây;))
    thanks Alex về những bức ảnh:x

  5. à, hôm nay chị mở cái này rồi ạ.
    Có 1 chi tiết mà chị thắc mắc là ko biết có paparazi nào ngồi họa lại đc cái tranh trong bảo tàng ấy. Có một giả thuyết về chi tiết này ( theo fan suy đoán mà ra)
    là bức hình ấy, do Ung Chính sai họa sư vẽ ( hoặc cũng có thể là UC vẽ-vì UC còn vẽ trên thủy tinh được huống hồ là trên giấy). Đoạn cuối có 1 chỗ là UC vỡ lẽ Nhược Hi ko phải Nhược Hi, mà là Trương Hiểu, nàng ko ở thời đại này, mà ở 1 thời đại khác, khi chết đi thì nàng sẽ về thế giới tương lai của mình. Nên UC vẽ bức họa đó, trong đó cô gái có đeo cả trâm mộc lan và vòng phượng huyết, đại ý rằng UC muốn nhắn với Trương Hiểu: Ngài ko còn giận Nhược Hi nữa, ngài chấp nhận cả con người của Nhược Hi, ngài cũng chấp nhận nốt cả quá khứ với Bát gia của Nhược Hi, và vẫn yêu Nhược Hi đó chị.

    Còn về cái kết, em lại thấy cái kết mở này rất hay, cực hay luôn chị ạ. Nếu bình thường, gặp 1 người lạ nhìn mình mà khóc, anh ta sẽ nói: “cô có sao không?”, còn anh chàng này lại nói: “chúng ta quen nhau sao?”, như thế là chột dạ rồi, có ý ngờ ngợ đã từng quen Trương Hiểu. Cái nữa là khi Nhược Hi qua đời, mong mỏi duy nhất là được gặp Tứ gia. Nên khi quay trở lại hiện đại, Trương Hiểu được đáp ứng nguyện vọng duy nhất: là gặp lại khuôn mặt ấy, dáng người ấy.
    Thứ nữa là, anh chàng này ko hẳn là bỏ đi, nhỡ anh ta đi tìm khăn giấy thì sao?. Chị vào dienanh.net, box Lưu Thi Thi, các bạn ấy viết rất nhiều kết thúc cho BBKT đọc hay lắm :X

  6. Chị đồng ý với Nhóc là cái kết này rất tốt. Chị rất được an ủi.
    Ở phần mở đầu bản chỉnh sửa 2009 của truyện, Đồng Hoa viết lại như sau:

    Mười hôm trước, đi làm về, lúc qua đường tôi không chú ý dòng xe qua lại, đến khi nghe tiếng mọi người hô hoán thì đã muộn, cảm giác bản thân bay bổng vào không trung, nhưng vẫn trông thấy một nửa thân thể mình nằm vắt trên xe tải.

    Có thể hiểu là xác của Hiểu Hiểu không còn nguyên vẹn nữa, cũng không hi vọng gì quay trở về nữa. Thật sự là làm người đọc tiều tụy quá đi! Chị đọc xong bộ truyện hai má hóp cả vào, mắt thì sưng húp, sợ thế!

    Cái phần lý giải của fan nghe cũng được, nhưng hơi dích dắc à nha! Tại sao vẽ lại cái tranh đó mà là tha thứ?
    “Anh ta đi tìm khăn giấy”! Giả thiết này rất ổn, rất nhiều gợi mở :x

  7. à, bức vẽ đó có cô gái vừa đeo vòng phượng huyết vừa cài trâm mộc lan. Nhưng tại thời điểm thật của cái ảnh ấy ( trong phim nhé) thì Hi chưa cài trâm và đã đeo vòng phượng huyết. Ung Chính vẽ như thế, tức là UC chấp nhận con người hết mọi thứ của Hi ( chấp nhận cái quá khứ với 8), và biết rằng trong lòng Hi chỉ có duy nhất 1 Tứ gia “đã chiếm hết hồn ta” ( ở chi tiết cái trâm cài). Cô gái đeo trâm tức là cô gái ấy có tình ý với ai đó đấy.
    Đây là bản so sánh giữa cảnh thật và bức họa ạ:
    http://ww3.sinaimg.cn/large/4840713fjw1dlwhhtpbcnj.jpg

    Nhà làm phim này cũng thâm, 1 chi tiết mà nói lên vài thứ, mà cũng khiến khán giả phải suy đoán nhiều lắm.;))

  8. Đồng ý với Nhóc khoản đoàn làm phim rất thâm:))…riêng cái kết Mon xem 5,6 lần j đó rồi mà lần nào cũng khóc

    đúng là bị ám ảnh đến sưng cả mắt,hóp cả má thật:))
    Nhìn bác 4 Nicky với Thi tỷ đóng đạt quá đâm ra hoang mang >”<…
    hic,chẳng biết bao h mới thoát ra được ám ảnh của phim luôn…nói chung thì đoạn kết hay miễn chê:),nghĩ theo cách của mỗi người đều được,thế là đẹp lòng công chúng rồi

    thanks nhóc,thanks alex nhá:D

  9. Đã theo dõi các chương dịch BBKT của chị Alex và cũng mài mò tìm các chương còn lại để rồi cứ ám ảnh mãi ko dứt ra được với BBKT, hiện h vẫn thế. Nhưng có một điều mãi thắc mắc mà ko biết hỏi ai nên đành mạn phép nêu thắc mắc ngay đây: Tiểu thuyết BBKT rất được yêu thích nhưng hiện vẫn chưa được xuất bản tại VN, nếu Alex đã kết BBKT như thế sao ko dịch hết để xuất bản như Tru Tiên ý, vừa có thể giúp các fan hâm mộ BBKT lẫn các fan thích cách dịch của Alex được thỏa lòng ^^

  10. Thực ra mình kết rất nhiều thứ, không riêng gì Bộ bộ, ví dụ truyện kinh dị, nhưng “kết” không phải là điều kiện đủ để làm một cái gì đấy.

  11. keke…thế thì Mon xin báo cho WFei 1 tin mừng là nhà xuất bản Nhã Nam đã mua bản quyền truyện BBKT và đang trong quá trình dịch nhé:d….theo dự trù thì tầm đầu năm sau mới xuất bản:-w…Mon cũng đang dài mắt đợi đây^^…chuẩn bị tinh thần mua 1 quyển gối đầu giường:p

  12. Miễn là em thích chị dịch thì thiếu gì truyện chứ, đâu chỉ BB :) Đang ngó nghiêng cái Bí mật bị thời gian chôn sống, cũng của Đồng Hoa.
    À vừa nhận được tin nhắn dễ thương này:

    Hi there,
    Sorry bothering you.
    Just wonder…
    Would you please help me find out where can I send a small gift to Nicky Wu (Wu QiLong) for his coming up Birthday?
    Thanks so much in advance,
    Orchid

    Có bạn nào trong phan cờ lúp của Ngô Kỳ Long giúp được bạn í không?

  13. Phải công nhân rằng đay là bộ phim đầu tiên mà Cubi bị ám ảnh, không dứt ra khỏi bộ phim được. Cubi xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần tập 35 oy.Hay qua!
    Cảm ơn chị Alex nhé! em rất thích recap và phần dịch của chị.

  14. Vâng… thì đấy là em nói vậy, chứ thực tình vẫn khoái đọc kiếm hiệp hay tiên hiệp chị dịch hơn. ^^
    Chừng nào có ý xuất bản bộ nào cho em biết trước thông tin nội bộ ít hôm để em hóng với nhé ^^

  15. Ôi chị sắp có một đống, tiên hiệp kiếm hiệp tình hiệp đủ cả. Em đã nằm trong danh sách nhận sách tặng vĩnh viễn, không cần gì thông tin nội bộ @_@

  16. AAAAAA…. đảm bảo đêm nay em sẽ sướng quá mà mất ngủ TT^TT
    Cảm ơn chị! ^^ Hạnh phúc quá!

  17. *Chị* Liên ơiiiiiiii, thế *em* có sách tặng không hở *chị*?

  18. chao chi binh luan phim cua chi rat vui nhung chi co binh luan nua khong khi dung o tap 18. khong phai em chua xem het tron bo thuyet minh. ma vi chi binh luan kha vui. em cung nhu cac ban nang long vi bbkt nhung xem phim truoc roi doc truyen sau. em it doc tieu thuyet nhung khi doc bbkt em thay rat hay.

  19. sau cung em muon hoi dong hoa chi viet bbkt 1 phan duy nhat va khong co phan 2 phai khong. va con nua la chi co the cho biet dia chi mail de tiep tuc thao luan.

  20. em thì em lại thấy, truyện bộ bộ kinh tâm nầy không có phần 2 có lẽ hay hơn. Em thấy ở đoạn kết, Trương Hiểu đã vừa khóc, vừa bỏ kính ra, vừa nhìn theo bản sao của Tứ gia ở kiếp khác. Điều đấy thật sự chứng tỏ là Trương Hiểu không đơn thuần là chỉ nhấc kính ra để lau nước mắt không đâu mà còn có cả quyết tâm quên đi Tứ gia, quên đi tất cả những nỗi đau mà cô ấy đã phải gánh chịu suốt 20 năm qua. Cô ấy thật sự khóc vì phải quên đi, còn bỏ kính xuống là vì vừa không muốn, vừa không được nhìn lại Tứ gia thêm lần nào nữa. Cô ấy muốn cho mọi chuyện lắng xuống, lòng cô ấy thanh tịnh trở lại. Như vậy, không nhìn chính là một giải pháp hiệu quả. Không nhìn thấy thì không thể biết đó là ai, có phải là Tứ aka không, và cũng không phải áy náy, giằn vặt vì những người trong quá khư. Em nhận thấy, cô ấy thật sự muốn quên đi bởi vì cô ấy là một người yêu bằng lý trí. Đây là những suy nghĩ rất chân thành của em. Mong mọi người nhận xét thêm để thấy được cái hay cái dở của bộ truyện.

Comments are closed.