September 12 2011

BỘ BỘ KINH TÂM tập 2

Tập 1 của Bộ bộ kinh tâm chủ yếu giữ vai trò mở màn, giới thiệu hoàn cảnh và phác họa chân dung nhân vật, chưa bộc lộ nhiều về phong cách. Chẳng rõ về lâu về dài, biên kịch và đạo diễn định hướng ra sao, muốn chuyển tải không khí định mệnh của câu chuyện bằng cách nào, chứ riêng tập 2, phải nói là một tập đậm đặc chất hài tình Quỳnh Dao mà nếu là độc giả trước khi là khán giả của Bộ bộ kinh tâm, nhiều người sẽ hơi hơi ngỡ ngàng.

Nhược Hi đi cưỡi ngựa về, hân hoan kể lại với Nhược Lan, câu chuyện cố nhiên không tránh khỏi Bát a ca. Lòng thì hâm mộ phong thái mà miệng thì khen ngợi tính tình, nàng khuyên chị đã vào nhà anh rể thì sống tốt với nhau một chút cũng không sao. Nhược Lan không muốn tranh luận nên gọi a hoàn cùng sang phòng thờ tụng kinh. Nhược Hi ở lại, thắc mắc với Xảo Tuệ: Ta đụng chạm gì ư? Trao đổi một lúc, nàng rút ra kết luận: Nhược Lan không thiện cảm với Bát a ca.

Hôm sau (chắc là hôm sau vì thấy mặc áo khác), Nhược Hi đến thư phòng Bát gia tìm Thập a ca để rủ gã chơi cho qua thì giờ. Xảo Tuệ góp ý tự nhiên người ta đang nghị sự mình đến phá ngang có vẻ không ổn lắm. Nhược Hi trấn an là không có sao, chỉ cần đừng đụng phải cái mặt đá lạnh là muôn sự bình yên. Đúng lúc ấy có người gọi Xảo Tuệ về, Nhược Hi bèn đi một mình. Nhắc tiền nhắc bạc mà linh thế này thì tốt, vì vừa cất bước nàng đã trông thấy cái mặt đá lạnh kia, liền quay ngay đi. Sao Tứ gia Nicky hay sang chơi Bát gia thế, mà Tứ gia Nicky có vẻ mềm lòng với mỹ nhân thế, chàng chẳng hề bắt tội thất lễ, chỉ hiền lành gọi với theo: “Mã Nhĩ Thái Nhược Hi!”. Nhược Hi nhăn nhó ngoảnh lại thỉnh an.

Tứ a ca lại mặc áo tím đấy, chỉ hiềm sắc độ khác thôi. Và lý do cho màu sắc rất khó mặc này là: chàng thích ăn nho!

“Hình như cô rất không thích gặp ta thì phải?”

“Không, đâu dám.”

“Thế tại sao vừa thấy ta lại bỏ đi?”

“Tại vì tôi chợt nhớ ra có việc, nên không chú ý thấy ngài.”

“Ta thì thấy là cô có tật giật mình, sợ bị truy cứu vụ lao đầu vào ngựa tự tử nên mới lánh mặt đó thôi. Cô càng không muốn trả lời ta càng phải hỏi cho ra nhẽ. Nói đi!”

Kiên nhẫn nghe đến đây, khóc ròng đúng một… giây! Anh Tư mặt sắt tim bông mà em hâm mộ lại có kiểu đối thoại dây dưa cưa cò như bò nhai cỏ thế này sao? Sau nghe Nhược Hi giãi bày rằng nàng lao đầu vào chỗ chết thực chất chỉ vì muốn tìm đường sống, Tứ a ca bèn khuyên bằng sáu chữ: “Ký lai chi, tắc an chi! (nghĩa là đã đến rồi thì nên thu xếp sao cho ổn để ở lại được, hoặc tùy cơ ứng biến). Hiểu không?” Thấy nàng không hiểu, chàng gợi ý: “Gỗ cứng quá thì gãy!” Nàng vẫn ngơ ngác, chàng nản lòng buông thõng: “Đàn gảy tai trâu!” và bỏ đi, mặc Nhược Hi đứng đấy băn khoăn một câu hỏi lớn không lời đáp, cho đến bây giờ mặt vẫn chau…

Tứ a ca quay vào thư phòng của Bát a ca. Chưa đến cửa đã nghe tiếng các em tranh cãi ồn ào bên trong. Bát, Cửu, Thập, Thập tam, bốn cây ngọc trước gió đang thảo luận một nan đề rất chi hóc búa, đó là: tổ chức sinh nhật cho Thập a ca ở đâu?

“May quá anh Tư đây rồi, chúng ta hỏi ý kiến anh Tư đi!”

Tứ a ca phân tích theo tư duy lô gích một lúc, đúc rút rằng đây là sinh nhật của em Mười, nên để em tự quyết. Thập a ca nói ngay: chỉ thích tổ chức ở Bát phủ, và cụ thể là, ở bên nhà phúc tấn họ Mã Nhĩ Thái. Hãy xem phản ứng của các anh em:

Cửu a ca: Ra là em muốn Nhược Hi chuẩn bị sinh nhật cho em chứ gì? (Choa bạn Chín này đẹp mút mùa lệ thủy, giá bạn lớn thêm một hai tuổi thôi thì kiểu gì mình cũng đổ điếu đổ đồng thành phan cuồng của bạn).

Thập tam a ca: Thảo nào anh cứ tranh cãi với em nãy giờ! (Động tác quen thuộc của Thập tam a ca là khoanh tay ngang ngực. Đây là lần đầu tiên tôi xem Viên Hoằng đóng nên không biết ở các phim khác cậu có làm thế không, nhưng theo khoa xem tướng thì khoanh tay là động tác của những người thiếu tự tin và hay đề phòng.)

Tất cả cái màn ỉ eo này có tác dụng phụ là đặc tả khuynh hướng rung rinh của Thập a ca, và tác dụng chính là chiều lòng những khán giả thích bromance, làm mãn nhãn người xem bằng một dàn sao hỏa nóng bỏng tay, đẹp lung linh, đứng cãi cọ trong gian phòng dâng đầy không khí yêu thương đầm ấm.

Nhược Hi lúc này ngồi dưới chân thang dẫn lên nơi hóng mát vốn là hiện trường vụ ngã lầu. Hóa ra ngôi lầu này không ở bên Tây Hồ như trong truyện, mà nằm trong khuôn viên Bối lặc phủ. Tấm biển đá ở lối lên ghi “Bắc các”, theo như phân chia trong phủ Bát gia thì mé bắc là nơi ở của đích phúc tấn, mé nam là nơi ở của trắc phúc tấn. Rất có thể vụ tai nạn của Nhược Hi tiền nhiệm là do cô ta tự chuốc lấy, vì đặt chân lên lãnh thổ của địch thủ.

Lại nói Nhược Hi hồi tưởng sáu chữ vàng của Tứ a ca, không hiểu nghĩ gì mà thốt lên thành tiếng cảm khái: “Quả nhiên là hoàng đế tương lai của Đại Thanh!”. Nàng quyết đoán đứng dậy, bật ngón tay đánh tách kêu “Bingo!” mà đi.

Về đến sân thì thấy các thị nữ đang đá cầu, Nhược Hi thò tay cướp trên giàn mướp và bắt đầu tâng đứng rồi tâng ngồi. Trong một cú ngửa người đúng chất tango acrobatico, nàng bắt gặp một đôi mắt nồng nàn đang quan sát mình.

Bonus một đoạn hội thoại đầy tính hài tình nữa:

“Nhìn trộm người ta đá cầu mãi mà không thèm đánh tiếng!”

“Em nhìn trộm ta gà gật mãi mà cũng không thèm đánh tiếng còn gì… (thấy nàng có vẻ không nhớ ra, chàng gà bài) Ở trên xe ấy!”

Rồi chàng nói sắp đến gặp Nhược Lan và Minh Tuệ để bàn việc tổ chức sinh nhật Thập a ca, rủ nàng đi cùng.

Sau khi phân công Nhược Lan chủ trì, Minh Tuệ dặn nàng có cần hỏi gì cứ đến tìm mình, lúc cáo từ còn thòng thêm một câu mấy giờ anh về để em bảo bọn nhỏ nó chuẩn bị. Bát a ca đáp rất tự nhiên, hôm nay ta qua đêm ở nhà bên nam này. Ngắm phản ứng của Nhược Lan và Minh Tuệ nhé! Đây gọi là: biểu hiện đại đồng, tâm tư đại dị. Ưa cả hai nàng.

Nhược Lan lặng lẽ xuống làm cơm. Nhược Hi dõi theo dáng đi điềm tĩnh và khuôn mặt cam chịu của chị, khi ngoảnh lại thì thấy anh rể đang nhìn mình bằng ánh mắt hân thưởng đến mức ngày nay có thể tạo nên nửa sau của cái tít giật đùng đùng này. Nàng nói cũng phải đi xem có phụ giúp gì được không, rồi đánh đường xuống bếp. Xảo Tuệ đang ráo riết đôn đốc nấu nướng, Nhược Lan khuyên chỉ là cơm canh giản dị, không phải căng thẳng. Nhược Hi thắc mắc sao chị còn sốt sắng hơn cả chị tôi thế? Xảo Tuệ đáp tôi sầu ruột thay cho phu nhân thôi, Bát gia chẳng mấy khi qua đây, mọi người sẽ coi thường phu nhân vì không được sủng ái, cuộc sống sẽ rất khó chịu. Có cơ hội Bát gia ở lại thế này thì phải tận dụng. Rồi Xảo Tuệ gợi ý, Bát a ca thích ăn sủi cảo do phu nhân tự tay làm, nguyên phụ liệu em đã chuẩn bị sẵn rồi đấy. Nhược Lan cũng không phản đối, bèn đi nặn bột. Nhược Hi đến giúp, thủ thỉ hôm này sinh nhật Thập a ca phải làm cho thật hoành tráng. Nhược Lan bảo chị hiểu tấm lòng em dành cho chú ấy. Nhược Hi nói chị đừng suy diễn, Nhược Lan ậm ừ, nhưng có vẻ không bị thuyết phục.

Nhược Hi ngồi ngoẹo đầu ném sỏi bên bờ ao, miệng kêu buồn chán. Bỗng nhiên một con tiểu bạch thỏ xuất hiện. Nhược Hi chạy ào đến dụ dỗ nó, “Mày về với tao tao sẽ cho mày ăn thịt, à không, ăn củ cải nhé!”, và trình diễn một màn tung tăng bé bỏng đến độ không thể bé bỏng hơn được nữa từ chuyển động, cử chỉ, hàng mi hấp háy đến giọng điệu. Khi chụp hụt để con thỏ chạy mất, nàng hộc tốc truy đuổi bằng xì tai tàu lượn, ò e ò e!

Bấy giờ, ở đằng xa xuất hiện ba bóng đen khả nghi. Bát a ca hỏi người bên trái vì sao lại muốn làm sinh nhật ở chỗ Nhược Lan, Minh Tuệ tổ chức gã không hài lòng ư? Thập a ca phủ nhận, giải thích chỉ vì Nhược Hi là người láu lỉnh, có nhiều sáng kiến, thể nào cũng rất hay. Thiếu niên đi bên tay phải Bát a ca, vóc dáng rất cao, sống mũi rất cao, nghe vậy cười khì. Đúng lúc đó tiếng gọi thỏ của Nhược Hi từ ngoài xa lọt vào màn hình. Cả ba ngẩng lên nhìn theo. Một cô nàng linh hoạt nhất trần đời làm cái việc vô tư nhất trần đời là đuổi thỏ, phóng ngang qua mặt họ ở khoảng cách tầm mười sải tay chi đó.

Thập a ca toét miệng cười: “Nhược Hi” và chạy tới với nàng. Sợ khán giả còn chưa lĩnh hội hết ngụ ý của cảnh phim, Bát gia bèn cắt nghĩa bằng cách ngoảnh sang thiếu niên bên cạnh: “Nha đầu này thực cổ linh tinh quái”. Thiếu niên mỉm cười tán đồng: “Trăm nghe không bằng một thấy, quả nhiên hoạt bát!” Ba người tới gần, Nhược Hi giơ hai tay giả tai dài, dùng ngôn ngữ cơ thể để nhấn mạnh thông điệp: “Bát gia, trong phủ anh có thỏ!” Thập a ca hỏi thỏ đâu, Nhược Hi nhìn quanh ai oán: “Anh làm nó mất vía chạy rồi!” Thiếu niên nọ trấn an: “Sân vườn đâu có rộng, muốn tìm sẽ tìm được thôi.” Bát a ca lịch thiệp giới thiệu: “Thập tứ gia!” Nhược Hi ngoài việc thỉnh an, không lộ vẻ gì cho thấy nàng đã nhận ra đây là người cao lớn nhất phim.

Nhược Hi ngắm hai thỏ trong cũi và tự sự về kiếp cá chậu chim lồng, lấy giọng mèo khóc chuột trần tình rằng chúng là quà tặng của các hoàng tử nên nàng không thể thả chúng được. Minh Ngọc ở đâu giáng phàm, tiếng qua tiếng lại một lúc thì giở mửng trấn lột. Hai bên đang giành nhau cái cũi thì đích phúc tấn xuất hiện làm trọng tài: “Buông tay ra! Sao chỉ vì một con súc sinh mà hạ thấp thân phận mình được!” Hai chị em bỏ đi, Nhược Hi quyết trị cho con bé kia một trận, bèn về gọi thêm quân.

Thập a ca mang một con Malinois vào phủ theo yêu cầu của Nhược Hi. Thế là ta có phiên bản ngôn tình của Hạo Thiên khuyển truy sát Tôn Ngộ Không. Minh Ngọc bị chó đẩy ngã sưng vều cả môi dưới, mắng mỏ Thập a ca nuôi gì không nuôi đi nuôi chó. Nhược Hi bóng gió xen ngang: “Đồ súc sinh, không biết nhìn người hay sao mà cắn bậy? Đừng có chó ỷ thế chủ. Đúng là súc sinh, không có tính người mà.” Chú ý xem cách Nhược Hi chọc tức Minh Ngọc, rất buồn cười! Ưu thế của công nghệ nghe nhìn là đây chứ đâu. Không cần nhiều thoại bỉ bai, chỉ cần khẩu hình và khẩu âm trêu ngươi là đủ chuyển tải. Minh Ngọc cũng dễ thương!

Lượt đi cúp Hoàng gia trận Minh Ngọc – Nhược Hi bắt đầu. Có người vì thương hoa tiếc ngọc lao vào làm bức tường Berlin sống nên lãnh đủ hậu quả.

Cảnh tiếp theo là Nhược Hi chăm sóc vết thương cho Thập a ca và năn nỉ gã đừng tiết lộ vụ ẩu đả này với bất cứ ai.

Chuẩn bị cho lễ sinh nhật của Thập a ca, Nhược Hi chọn lối phục sức bắt mắt, rực rỡ, hiện đại, khiến ai cũng phải tán thưởng hoặc bằng lời nói (“Như cửu thiên tiên nữ” ©Thập nhị a ca), hoặc bằng nụ cười (Thập tứ a ca)  hay ánh nhìn (En nờ a ca).

Cực mê cảnh quân đoàn số má hoàng gia tiến vào hội trường, áo đẹp, dáng đều, tóc đồng phục. Tôi khá chú ý đoạn Thập a ca ngượng nghịu khen ngợi nhan sắc Minh Ngọc rồi lại thoải mái thán phục diện mạo của Nhược Hi. Thập a ca có tình ý với Minh Ngọc đấy chứ? Nếu để thả thính cho một tương lai đầu bạc răng long giữa hai người, thì là một chi tiết tốt. Nếu để liên hệ với tâm trạng vật vã vì cảnh ép duyên sắp tới, thì là một chi tiết không tốt. Nhưng tôi thích đoạn đó!

Bát đích phúc tấn cáo mệt rút lui. Các a ca vui vẻ dắt nhau đi lên lầu phía nam uống rượu trong lúc đợi Thái tử gia và Thập tam a ca. Thập a ca nói lát Chàng Liều đến phải đổ cho hắn say lăn đùng ngã ngửa. Các a ca phá lên cười. Khung hình dừng ở từng khuôn mặt. Chất hài tình thoắt biến mất, thay vào đó là mây đen áp đỉnh, là hiện thân của tính định mệnh vẫn treo lơ lửng khắp câu chuyện. Tương lai tù đày bi thảm của mỗi người, trong tích tắc, lần lượt lóe lên trước mắt Nhược Hi.

Nhược Hi lên lầu bắc ăn điểm tâm, cằn nhằn về Minh Ngọc cách cách. Một lát sau nàng cầm bánh ngọt ra nhâm nhi ở bao lơn, đúng lúc bên lầu đối diện có người đang ru với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây. E he thích nhạc nền và ánh mắt chàng ngần ngừ lúc nhìn sang nàng quá! Biết là chàng có thê thiếp đầy đàn rồi, kinh nghiệm chắc cũng không thiếu phong phú, nhưng vẫn muốn nghĩ rằng, đối với chàng, việc nhìn nàng thôi cũng không phải là việc nhỏ…

 

CẢM NGHĨ

Tôi chưa bao giờ hình dung rõ ràng về Nhược Hi, nhưng chắc chắn trong những tưởng tượng lan man nhất cũng không nghĩ nàng lại  vung vít tung tẩy kiểu Hoàn Châu cách cách phẩy thế này. Biết rằng lối ứng xử công bằng với phim là theo dõi nó như chính bản thân nó, trong sự phát triển mà nó tự vạch ra, chứ không phải so sánh và cân đong từng li từng tí với nguyên tác, nhưng tôi vẫn khó kìm được ý nghĩ rằng Nhược Hi trên phim là một Nhược Hi “chưa đúng”, một Nhược Hi hồn nhiên kiểu tạo tác, thiếu tiết chế và thừa tung tăng. Sáu chữ mà Tứ Tứ khuyên nàng, hi vọng là một phương tiện để chỉnh đốn tác phong tay chân hai hàng của Nhược Hi và giúp nàng quay về đúng tâm trạng của một người trưởng thành, một người biết mình sắp phải chứng kiến giông bão và không muốn bị nó cuốn đi.

Mở ngoặc về Minh Tuệ. Lúc đọc truyện đã nghĩ là tôi không ác cảm với nhân vật này. Tôi thán phục, ở khả năng vận dụng binh pháp Tôn tử vào đời sống một cách rất thành thạo, biết mềm biết cứng, biết tá lực đả lực, biết cân nhắc nặng nhẹ. Không mặc mình làm bèo trôi như Nhược Lan, cũng không so đo thiệt hơn như Nhược Hi. Lúc xem phim tôi càng thích nhân vật này hơn nữa. Tạo hình Thạch Tiểu Quần không có khí chất quý phái của dòng dõi, nhưng phản ánh được sự kiên nghị sắt đá chắc hẳn kế thừa từ ý chí và nghị lực từng giúp tổ tiên Mãn Thanh thành công trong việc dẫn binh nhập quan.

 

Bài liên quan:


Tags:

Posted September 12, 2011 by Alex in category "LUẬN", "PHIM