Tôi lúc nào cũng thích xem phim tập thể, nhưng ở nhà ai cũng ngán xem với tôi vì tôi hay nói mà lại nói to. Ấy thế nhưng trao đổi trong khi xem chính là lý do khiến tôi thích quần tam tụ ngũ, bởi cùng với nó việc thưởng thức trở nên thú vị và hữu ích hơn, ví dụ như này này:

  • Em vẫn đang theo dõi tóm tắt các tập phim Bộ bộ kinh tâm, ở tập 10 có cảnh Tứ gia và Bát gia tới chỗ Nhược Hi dùng trà. Lúc đầu em cũng nghĩ không hiểu tại sao Nhược Hi lại dâng trà cho Bát gia trước, hôm trước vừa được bạn em giải thích là ‘rượu đầu trà cuối’, khi mời rượu thì mời người có vai vế cao hơn trước nhưng khi mời trà phải mời người có vai vế nhỏ hơn trước, vì mới đầu nước trà nhạt vị.

Cảm ơn Linhpirate vì comment rất lý thú của em <3

Giờ là nội dung tập 14.

Nhân buổi nhàn cư, Tứ a ca trổ hết tài lẻ thể hiện một tác phẩm hội họa trên lưu ly hai lớp, phong cách kết hợp giữa tỉ mỉ của tranh vi tế cổ xưa và khéo léo của decorative arts hiện đại, song đề tài thì bình dân như Đông Hồ quê ta ơi.

Chàng say sưa với việc sáng tác đến nỗi không nhận ra có khách vào chơi.

Thập tam liếc qua, khen chữ đã đẹp, đâu ngờ tranh cũng tài. Chẳng mấy khi gặp được tri âm, Tứ Bá Nha bèn chìa cái lọ ra nhờ nhận xét. Thập tam Tử Kỳ liền bình:

“Hai con chó vện trông hung thần ác sát. Con chó trắng lông xoăn thì dễ thương, nhưng rõ ràng là cao ngạo, không cúi đầu trước cường quyền. Bức tranh này của Tứ ca có ngụ ý gì không?”

“Ta cho rằng làm người nên học tập con chó trắng đó, bị thách thức cũng không sợ hãi. Thế mới gọi là cá tính.”

“Ừm, hợp lý.”

“Xem xem có khuyết điểm gì không đi!”

“Không hề, tuyệt đối không khuyết điểm.”

“Hứ?”

“Nếu cứ ép em nói, em cũng chỉ có thể nói được là, con chó trắng này, anh vẽ hơi bị quá dễ thương.”

Nhược Hi ngạt mũi, vừa mân mê chiếc vòng vừa mải mê suy nghĩ. Ngọc Đàn về, hỏi han sức khỏe, rồi thắc mắc vì sao tâm trạng nàng vẫn nặng nề, phải chăng còn triền miên trong khổ tình Lương Chúc. Nhược Hi ủ ê, giờ đang đến phần Hậu Lương Chúc rồi, ví thử hai người bọn họ không chết, được chung sống với nhau, bù lại Anh Đài phải chấp nhận cái cảnh năm thì mười họa chăng hay chớ, một tháng đôi lần có cũng không thì sao, thật khó toàn tâm cho ái tình nếu phải phân tâm cho ghen tuông tranh đoạt. Ngọc Đàn chưa kịp bấm chuông trả lời thì cửa lớn đã bấm chuông báo khách.

Nhà người ta có điều kiện, yến sào còn không buồn nhận thì nhận làm gì thuốc hít ngạt mũi. Ngọc Đàn đành nhận hộ.

Nhận rồi mới biết tránh được mối hận ngàn thu, vì đây là hàng tuyển mỗi mã chỉ một sản phẩm, quý ở hình thức chứ không phải nội dung.

Nghe giải thích rằng tranh này là ngụ ngôn về cảnh đấu đá cung đình, Ngọc Đàn gật gù, rồi tinh quái hỏi tại sao Tứ a ca tặng thuốc hít cho Nhược Hi.

“Lúc tôi dầm mưa thì ông ta trông thấy, chắc sợ tôi đổ bệnh không phục vụ được hoàng thượng nên mới tặng đó thôi.”

Tiếp theo, cả hai đùn đẩy nhau thử xem hàng của Tứ gia công hiệu đến đâu. Hình như rất công hiệu.

Một ngày nắng tươi gió mát, Khang Hy muốn vui vầy gia đình, bèn triệu các a ca đến thưởng hoa ăn bánh. Trong lúc ông về mặc thêm áo, không khí vẫn ấm áp hân hoan, thái tử còn rủ Bát a ca chơi cờ. Nhược Hi đứng bên, thầm ước giá như cảnh này là mãi mãi.

Thình lình có tiếng “hoăng hoăng”, Cửu Thập tứ cùng bật khỏi ghế. Tác giả của tiếng động lạ thì tá túc vào đây:

Sau một khúc cười cụt ngủn vì quả tình nùi bông này cũng chẳng có gì đáng cười cho lắm, các a ca ổn định chỗ ngồi, thái tử và Bát a ca tiếp tục ván cờ. Có hai người thừa dịp đầu mày cuối mắt vì một thông điệp ngầm đầy thi vị:

Nhưng không thoát khỏi hai cột thu siêu nhạy cảm:

Một trong hai cột lập tức đi thẩm định kết quả giải mã của mình: Giữa hai người có chuyện gì? Tại sao Bát ca còn chưa xin tứ hôn? Tại sao vừa rồi cô với Tứ ca dùng sóng mắt truyền tình?

Nhược Hi cám cảnh, anh nhiều vợ nhưng không hiểu được tính chất phức tạp của quan hệ nam nữ, thích nghĩ sao thì nghĩ, miễn là đừng can thiệp chuyện của bọn tôi.

Về đến nhà, Bát a ca liên tục phá giấy bằng chữ NHẪN. Phá mãi không thấy nhẫn thêm chút nào, chàng đành gác bút. Muốn lái chồng khỏi những suy nghĩ u ám, Minh Tuệ nói a ma nàng nhất định không để con gái và con rể ông phải chịu thiệt thòi đâu. Bát a ca bảo không phải cố gắng theo chiều hướng đó nữa, “Vì điều ta cần, là con người nàng như hồi chúng ta mới quen biết kia. Lúc ấy ta có thể tập trung làm những việc ta muốn.”

Minh Tuệ hứa, sao cũng được, miễn là chàng vui. Bát a ca mỉm cười, hai vợ chồng tỏ dấu hiệu hòa bình hợp tác cùng phát triển.

Rời thư phòng, Minh Tuệ trở về, đi ngang Phật đường, nghĩ thế nào mà rẽ vào.

“Từ sáng đến tối cô tụng kinh. Chẳng lẽ cô thấy phúc phận của mình còn chưa đủ ư?”

Nhược Lan vừa thỉnh an, Minh Tuệ đã như chạm nọc, bắt đầu mắng sa sả, nào là giả dối, lăm le cướp đoạt, không tôn trọng chị cả. Bị dồn ép buộc tội mãi, cuối cùng Nhược Lan hết kiên nhẫn, đành phân trần, đến tự do cũng mất rồi, nàng còn ham muốn gì đâu, tụng kinh ngày ngày là có thể quyến rũ được đàn ông ư, và kết luận:

“Tôi thật không biết có thể làm gì cho chị.”

Đáp lại, Minh Tuệ nói gọn:

“Gả Nhược Hi cho Bối lặc gia.”

Rồi nàng giải thích rõ hơn, rằng gần đây Bát a ca buồn phiền nhiều chuyện, nàng không cách nào an ủi được, nghĩ chắc chỉ Nhược Hi đủ sức giải khuây chàng, vì Bát a ca thầm thương trộm nhớ Nhược Hi từ lâu lắm rồi.

Phải nói Nhược Lan khá là sửng sốt, nhưng không phải vì mối tình kia, mà vì:

“Chị thật lòng muốn thế?”

“Cô nghĩ vậy à? Vận mệnh của đàn ông chính là vận mệnh của đàn bà. Tôi nói vậy thôi, chắc cô hiểu.”

Hôm nay là ngày đắt khách của Phật đường. Vì Minh Tuệ vừa đi thì Minh Tuệ phu quân lại tới.

Chàng bảo nàng cứ tiếp tục tụng kinh, chàng chỉ muốn mượn cái chỗ tâm định khí nhàn này thiền một lúc thôi. Rót cho chàng chén nước xong, nàng hỏi thẳng liệu Nhược Hi có thể giúp chàng giải tỏa được những phiền não gần đây không. Nàng tin chàng sẽ đối xử tốt với Nhược Hi, quan trọng là nàng cần biết tâm ý thật sự của chàng.

Chắc là Bát a ca cũng chẳng giấu làm gì cái tâm ý mà ai ai cũng tỏ tường cả ấy, vì hôm sau Nhược Lan vào cung gặp em, thuyết phục nàng về việc hôn nhân.

Sực nghĩ ra, phim tạo dẫn dắt thế này khá là thỏa đáng, vì Bát a ca trong phim có thái độ dè dặt rất rõ với Nhược Lan, tôi cũng từng tò mò không hiểu chàng sẽ lấy đâu ra dũng khí tâm sự rồi chủ động nhờ cậy cái pháo đài này đi rấm cô em vợ về cho mình.

Tối xuống, Nhược Hi ngồi uống rượu cô đơn. Đến Nhược Lan cũng đã được huy động, thì mọi việc không nên để dền dứ thêm nữa.

Giữa biển người, nàng nhận ra chàng vào một ngày tuyết rơi, và vô tình cũng dùng một ngày tuyết rơi để thanh lý tất cả.

Vì cả hai đều quá cố chấp, thành ra… chia ly đôi ngả.

Đến tận lúc tàn hơi trong ngục, hình như Bát a ca vẫn không vỡ vạc được tại sao hôm nay Nhược Hi bắt chàng lựa chọn giữa hai việc nhìn qua không mảy may mâu thuẫn này. Những câu nói lập lờ luôn nguy hại vậy đấy!

Đoạn tuyệt xong, Nhược Hi chạy thật nhanh như muốn cắt đuôi khối trăn trở bao năm. Đất tuyết nhấp nhô, giày đế chậu và đau khổ khiến nàng mất thăng bằng.

Thập tam a ca về gọi cứu thương, giao phó Nhược Hi cho một giám hộ tin cậy.

Tứ a ca từng nói, chàng sợ nhất nước mắt đàn bà, nên đâu thể để tiếng thút thít hoành hành bên tai mà không có một động thái nào phòng vệ. Sử dụng phương thức các quân tử ưa chuộng, chàng động khẩu khiến nàng tức điên xô chàng ra, rồi chính nàng lại ngã, và trả đũa bằng một thứ nằm sẵn trong tầm tay.

Tôi thật tình đang chân trong chân ngoài Bát gia đảng nên không hào hứng mấy với màn tuyết cục đấu nước bọt này nữa rồi.

Sau cái ngày tuyết lớn mà sông vẫn chưa đóng băng ấy, Nhược Hi trẹo chân nghỉ làm, Bát a ca phong hàn không lên triều. Có một người còn khỏe nhưng thấy cũng cần tỏ ra mình đồng cảnh ngộ một tí, lòng đau chẳng hạn.

“Lẽ nào trái tim cô không nhức nhối ư? Hay cô căn bản là không có tim? Cái đồ nông nổi phù phiếm này!”

Hai người đang kéo co thì các quan sát viên quen thuộc xuất hiện. Đọc truyện thì chưa cảm thấy, lên phim mới nhận ra nhiều tình tiết nhàm thật, lặp lại mà không có một cấp độ phát triển hay kết cục khác biệt nào!

Thập tứ a ca nhường vũ đài cho hai anh, sau khi hứa hẹn vài ngày nữa sẽ quay lại “thăm” bạn. Nhược Hi cúi chào hai a ca, cáo lỗi đau chân không thể hầu trà hai người. Lời thoại này quá máy móc, cô ta đang đứng ở hành lang thì trà cái nỗi gì!

Hai a ca hỏi nguyên nhân to tiếng, Nhược Hi không nói. Hỏi chân đau, nàng đáp sắp khỏi. Họ bèn ra về. Nhược Hi sực nhớ lời nhờ cậy của Mẫn Mẫn, liền gọi Thập tam lại dò xem gã có chút tình cảm đặc biệt nào với cô bé không. Lời thoại tôi nhớ láng máng hóa ra ở đây:

“Cô ấy dẫu là thiên tiên, mà không hợp ý ta, thì cũng còn gì để nói nữa?”

Năm hết Tết đến. Nhược Hi đau chân nên không trực. Ngọc Đàn cũng nghỉ phục vụ về đón giao thừa với nàng. Dưới làn tuyết năm mới, Bát a ca tìm đến, đồng ý từ bỏ đường đua tới ngai vàng, bởi thiếu hồng nhan tri kỷ thì mọi thứ đều trở thành vô nghĩa. Nhược Hi vui mừng giơ tay đón chàng, nhưng chỉ nắm được hư không và choàng tỉnh, hóa ra là một ảo mộng đầy men say.

Vai nam chính trong giấc mộng, lúc ấy kỳ thực cũng đang đứng bên ngoài. Nhưng thứ chàng mang đến và để lại trước cửa nhà nàng không phải lời hứa cho hạnh phúc miên viễn, mà chỉ là những dấu chân rất mau chóng sẽ bị tuyết lấp đầy.

Sáng mùng Một, Nhược Hi xếp hết thơ thẩn chuẩn bị trả người thứ nhất, lại soạn đáp từ cự tuyệt người thứ hai. Bấy giờ phi công công truyền tin của Bát a ca bay tới như thường lệ. Lần này không rõ chàng tận dụng tác phẩm của ai để bày tỏ nỗi lòng, bởi Nhược Hi không mở xem, mà gói cùng đồng loại cũ của nó sai trả về.

Năm nay Tứ a ca chậm chân hơn năm ngoái, bởi vì Phương Hợp đi dứt bóng Tiểu Thuận Tử mới xuất hiện. Tuy vậy thu hoạch của hai bên là như nhau, kỷ vật được trả lại hết, từ dây chuyền, thuốc hít đến quà lần này:

Ý thức sở hữu kiểu du mục còn rất đậm nét ở Tứ a ca, đồ chàng tặng toàn mang dấu nung của chàng, bất chấp sở thích người nhận ra sao. Ý chí kiểu du mục cũng khá nguyên vẹn, vì thư từ chối của Nhược Hi chẳng mảy may khiến chàng nản lòng:

Bát a ca thì khác:

Khang Hy chuẩn bị đi Ngũ Đài sơn. Nhược Hi xin phép ở nhà, đang lui ra thì gặp Bát a ca đi vào. Chàng cố ý không nhìn đến cái người đã xát muối ruột mình. Nhược Hi, dù hạ quyết tâm đón năm mới với dứt khoát mới, vẫn không nén nổi thương tâm.

Nhược Lan đến thăm, nói rằng rất có thể Nhược Hi đã bỏ mất một người đáng để gửi gắm cuộc đời, nhưng dù thế nào nàng vẫn ủng hộ Nhược Hi.

Một thời gian sau, tâm trạng có lẽ cũng lắng dịu ít nhiều, chàng nàng tình cờ chạm mặt nhau, lần này không ngó lơ, mà đứng lại nói chuyện đàng hoàng. Từ chuyện nhỏ như hỏi thăm làm sao để hết buồn được thế đến chuyện lớn như những kẻ cần đề phòng.

Xong xuôi, đường ai nấy đi.

Trong hôm nay (30 Sep), mời các bạn vào nhà tôi lần nữa để xem chương trình Bộ bộ kinh tâm – câu chuyện hậu trường với đầy đủ phụ đề. Còn bận quá thì ngày sau trở lại cũng được, nó vẫn ở đây không đi đâu đâu. Chỉ là lần đầu tiên được thấy cái mình dịch ngoằn ngoèo chuyển động nên hơi nóng lòng muốn chia sẻ một chút thôi.

 

Bài liên quan: