Nhược Hi vào đến lán, thấy chi chít khắp nơi là những cây nhài đơm hoa trắng. Về nhài, tôi có một ấn tượng rất sâu và buồn gần hai mươi năm nay, kể từ khi đọc Câu chuyện mơ trong giấc mộng của Nhất Linh. Bởi vậy không khỏi thắc mắc vì sao Bát a ca tặng hoa này? Trong rất nhiều ý nghĩa tìm được, tôi thấy ý nghĩa dưới đây tương đối phù hợp: hoa nhài tiếng Trung là mạt lị (moli), chỉ xét phiên âm thì giống như mạc li (moli), có nghĩa là “đừng xa nhau”.

Trong lúc mỹ nữ nhủ thầm trò tán tỉnh này cũ rích, nhưng vẫn dùng để tắm hay pha trà hay cài tóc hay nhét túi hương được, thì mỹ nam đang thơ thẩn thả hồn chờ đợi trên bờ rào ngoài đồi.

Hồn chàng sắp bị thả cạn ráo tới nơi thì có người đóng giúp cửa (sổ tâm hồn) để hãm nó lại.

“Ta là ai nào?”

“Ưmmmmmmm, cô tiên đồng cỏ.”

“Hừm, là yêu quái ăn thịt người.”

“Ô hồ hồ hồ!” Sau một cú ukemi nhanh gọn, Bát a ca đã quật ngửa được kẻ tập kích, dùng khứu giác để xác định xem thần thánh phương nào, “À, thì ra là cô tiên hoa nhài.”

Chú ý cái bờ rào, nó không chỉ có tác dụng ngồi suông đâu.

Đã vào vị trí này rồi, bước tiếp theo sẽ là gì nhỉ? À, rút ngắn khoảng cách…

Đúng lúc đó tuổi thơ dữ dội ở tập 8 ập về. Nhược Hi chưa thể khắc phục được sang chấn tâm lý…

(Hic! Càng ngắm càng phải thừa nhận, đây là cái hình thành công nhất tôi cap được từ đầu phim tới giờ. Cực kỳ biểu cảm! Nhìn mà gai ốc rởn tứ tung.)

Nàng đẩy chàng ra, họ lăn chiêng xuống một chỗ thấp hơn. Bát a ca tiếp nhận tình thế mới một cách thấu hiểu và vị tha.

Không khí vẫn tiếp tục êm đềm dưới gió hiu hiu, nếu chàng đừng nảy thi hứng, “Nhược Hi, em có biết anh vui đến thế nào không?” Áp má trên lồng ngực chàng, nàng buột miệng: “Vui hơn hồi mới gặp chị em chứ?” Lập tức ý thức được sai lầm, nàng chồm dậy, chàng cũng uể oải ngồi lên theo, “Không so sánh thế được,” và tâm sự với nàng về vụ cô dâu lên nhầm kiệu hoa mà tới tận lúc vén khăn tân hôn chàng mới phát hiện ra.

Chàng giải thích vì sao không so sánh được, “Vì hai người rất khác nhau. Có biết những năm qua anh nhớ em nhường nào không? Anh muốn em vui vẻ tự nguyện về với anh. Anh không muốn phạm sai lầm như trước, không muốn bi kịch Nhược Lan lặp lại.” (Ở ngoài đời thì Trịnh Gia Dĩnh toàn phát âm là Nhược Nan, Nhược Nan!) Chàng oán trách Nhược Hi lòng sao khó đoán, biết là được nàng yêu, mà vẫn bị nàng chống đẩy.

Đáp lại, nàng nhìn chàng bằng ánh mắt phức tạp đau thương mà chàng không sao chịu đựng nổi.

Thái độ yếu mềm của Bát a ca khiến Nhược Hi nhớ lại đây cũng đồng thời là nam tử vô tình từng bắt nàng đứng chào cờ liền hai canh giờ, từng bóp mạnh cằm nàng hòng nặn hết những ý nghĩ phản nghịch trước kia. Nàng liền trả thù:

Sau đó là cảnh hai lồng ngực áp vào nhau, là cảnh trẻ em nên che mắt lại, cho đến khi một bụi hoa tím bất lịch sự dâng lên, choán lấy tầm nhìn của tất cả mọi người:

Một chiều thái tử gặp Nhược Hi ở cửa lán Bát a ca, y bóng gió hỏi về quan hệ thân thiết đầy bận bịu giữa nàng và anh rể. Thoát khỏi y xong, Nhược Hi tỏ rõ lo ngại với Bát a ca, nhưng chàng phẩy tay nhẹ tênh, vì đằng nào chàng cũng sắp hỏi cưới nàng rồi kia mà. Rời bàn ăn có món cá đã lột da (khẩu vị em này đỏng đảnh thật, ăn da ngon chứ, nhất là nếu rán giòn lên), họ đi đến bàn viết. Nhược Hi ngó danh sách nhân sự mới của triều đình, và buột miệng trước cái tên cuối cùng: “Niên Canh Nghiêu!” Bát a ca nghi ngờ tại sao nàng cứ hay quan tâm đến việc của lão Tứ thế, Nhược Hi đành lấy Thập tam a ca ra làm bia đỡ đạn. Bát a ca cho qua, nhưng không thật yên lòng.

Buổi chiều trước hôm họ lên đường về kinh, Nhược Hi chia tay Mẫn Mẫn, rồi cùng Bát a ca đi dạo những nơi còn quyến luyến. Tản bộ đến lúc chín muồi, nàng bắt đầu đánh tiếng, yêu cầu chàng từ bỏ việc tranh đoạt ngai vàng. Bát a ca thoạt tiên thắc mắc, rồi tránh né, rồi nghi ngờ, rồi kể khổ, rồi thuyết phục. Câu chuyện kết thúc mà chưa có một thỏa thuận nào được đưa ra, cả hai đều đau đớn, đều thất vọng vì nửa kia của mình không chịu hiểu vấn đề.

Trong cuộc nói chuyện này, có một cảnh Nhược Hi đặt tay Bát a ca lên tim nàng: “Anh biết là ở đây có anh mà, anh biết mà.” Hãy xem tác hại của xuyên việt, nó làm đảo lộn không chỉ phần hồn:

Lúc chia tay, chàng dỗ nàng: “Nghỉ ngơi đi cho tĩnh tâm.” Nhưng cả đêm ấy nàng thức trắng, nước mắt đầm đìa. Họ không gặp mặt nhau nhiều ngày tiếp theo. Lý Phúc thấy suốt hành trình Bát a ca vẫn bù đầu làm việc, bèn gợi ý đi mời Nhược Hi cô nương sang trò chuyện cho khuây khỏa, nhưng chàng khước từ. Cùng lúc ấy, trên cỗ xe lắc lư, Nhược Hi đánh giá thái độ của Bát a ca, thừa nhận sự chủ quan của mình khi cho rằng lưới tình có thể bủa vây được người đàn ông. Không muốn nấn ná lâu ở nơi chiến bại, nàng âm thầm quyết định: “Ta là ta, không phải là Mã Nhĩ Thái Nhược Hi, ta phải sống cho bản thân mình.”

Phủ Bát bối lặc.

Hai vợ chồng Thập a ca vừa vật lộn vừa đi vào. Minh Ngọc muốn đến giúp chị soạn sửa để đón Bát a ca ngày mai trở về.

“Ngày mai khiến tôi vừa vui vừa buồn… Ông không quan tâm tôi vui gì buồn gì à?”

“Bà vui gì buồn gì liên quan đến ta sao?”

“Tôi vui vì hai anh chị tôi lại có thể sum họp. Buồn vì cái ả Nhược Hi kia về, thì ông với ả ta lại sớm chiều chạm mặt.”

“Bà buồn à? Ta thì rất vui.” ^_^

Hai vợ chồng đùa nghịch tiến vào sân, đúng lúc Bát phúc tấn đi ra, cho biết Lương phi ốm, nàng phải đi vấn an, nhờ Minh Ngọc trông nom việc nhà hộ. Sao người ta lại hà tiện trang phục cho Minh Tuệ đến thế nhỉ? Cái áo tím này mặc nhiều lần quá đã rung rúc cả rồi!

Minh Tuệ bón cháo cho Lương phi xong, hai mẹ con ngồi nói chuyện. Lương phi môi tái nhợt, ngậm ngùi rất nhiều chuyện, ốm đau để quấy rầy con cái, xuất thân hèn kém khiến con chẳng được tử bằng mẫu quý như người ta. Minh Tuệ tự hào nói, ai khác cần dựa bóng nhà ngoại, Bát a ca thì không, khó khăn càng khiến chàng quyết tâm, gian nan càng khiến chàng cứng rắn, những thành tích của chàng đâu phải ai cũng đạt được, 17 tuổi đã thụ phong Bối lặc, giờ thì được bao nhiêu người hi vọng đợi trông, được xưng tụng là Bát hiền vương, chưa kể, họ Quách Lạc La nhà nàng cũng không thể chàng phải thua thiệt ai cả.

“Ngạch nương yên tâm, ngày mẫu bằng tử quý của ngạch nương không còn xa nữa.”

“Cưới được người chung thủy thục đức như con đây là phúc phận của Bát a ca.”

“Người như Bát a ca xứng đáng để Minh Tuệ dốc lòng dốc sức, đấy cũng là hạnh phúc lớn nhất đời của Minh Tuệ.”

“Vậy mà ta tưởng hạnh phúc lớn nhất của đàn bà là được đàn ông yêu thương cơ chứ! Hi vọng Bát a ca sẽ hiểu và trân trọng con.”

“Cảm ơn mẹ.”

Minh Tuệ về tới phủ thì Minh Ngọc vẫn ở chơi đợi nàng. Cô cằn nhằn cái bao tải cỏ bảo đi mua trái cây cho vợ ăn giải khát mà sao giờ này chưa thèm về. Minh Tuệ nhận xét, chú ấy biết đi mua hoa quả, kể ra cũng không phải ngu ngốc như em nói đâu.

“Sao chị lại bào chữa cho hắn ta?”

“Minh Ngọc, Thập đệ là chồng em, dẫu cho cả thiên hạ này phỉ nhổ chú ấy, thì em vẫn phải đứng về phía chú ấy. Đó mới là điều người vợ nên làm.”

“Hiểu rồi, giống như chị đối xử với bối lặc gia nhà chị chứ gì, nhưng em chỉ sợ em không kiên tâm được đến mức đó.” Rồi cô thì thầm rằng nghe nói Bát a ca đang khuếch trương thế lực, xem chừng tham vọng của chàng không tầm thường đâu, liệu Minh Tuệ có ủng hộ không? Câu trả lời của Bát phúc tấn là, nàng sẽ hết lòng hết sức, bất kể tham vọng của chồng lớn tới bực nào, tới tận ngôi cửu ngũ kia đi nữa.

Người được nói đến, tạm thời đang bận bịu với một tham vọng nhỏ. Cả chàng lẫn tham vọng nhỏ đều cố chấp. Bát a ca cho rằng giấc mơ của chàng và hạnh phúc bên nàng không liên quan trực tiếp với nhau. Nhược Hi thì e ngại tương lai bấp bênh nguy hiểm. Bát a ca thử dùng chiêu phao chuyên dẫn ngọc:

“Nếu một ngày kia đăng cơ, ta để em làm hoàng hậu, em bằng lòng đánh canh bạc này cùng ta chứ?”

“Em chưa bao giờ nghĩ đến việc làm hoàng hậu.”

Chàng thắc mắc, đằng nào cũng là chết, sao không cùng chàng liều một trận tử sinh.

“Vì em sợ… chúng ta không có tương lai.”

Về đến cung, Nhược Hi làm việc mà hồn vía để đâu đâu. Ngọc Đàn ái ngại hỏi: “Chị muốn trộn lẫn các loại trà vào nhau, để xem mùi vị thế nào hả?” Nhược Hi ngắm cái chén, thở dài: “Không nên ở chung với nhau mà cứ cố ở chung với nhau, kết quả chỉ là đắng chát.” Triết lý hơi nhiều đấy! Sau nàng giải thích vì mới đọc truyện Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài nên xúc cảm, rồi hỏi hai cô kia có biết truyện đó không? Vân Hương nói, chuyện hai người yêu nhau mà phải chết đi hóa thành bướm mới được đoàn tụ chứ gì? Nhược Hi lại hỏi nếu biết thời gian mình ở bên người ta là hữu hạn, thì có nên ở bên người ta không? Ngọc Đàn đáp: “Bể người mênh mang, có cơ hội gặp nhau, quen nhau, yêu nhau, đã là thứ duyên phận hiếm hoi rồi.” Vân Hương tán đồng, “Ở một ngày với người mình yêu, còn hơn ở cả đời với người mình không có tình cảm gì cả.”

Nhược Hi chậm bước trong mưa, nhớ lại lời Hương Đàn, lòng đau đáu về tình yêu và mười sáu năm ngắn ngủi nếu nàng đón nhận. Lúc tấp vào hành lang gần đấy, nàng đụng phải vài khuôn mặt khiến tâm trạng càng nặng nề thêm.

Thằng nhỏ đi cùng họ, tướng mạo đột biến so với bố mẹ, khi biết Nhược Hi là em Nhược Lan thì lên cơn hung đồ, “Các ngươi ức hiếp ngạch nương ta, ta cũng ức hiếp các ngươi!” Nhược Hi nghe chữ “các ngươi”, vừa lo cho Nhược Lan vừa tức mụ vợ cả này, cũng không buồn giữ lễ nữa, tự bình thân cáo lui. Minh Tuệ gọi lại, Nhược Hi nói át ngay, có chuyện gì bà cứ đi mách với sếp tôi để ông ta xử lý, tôi dù là thân tạp vụ thì cũng làm cho văn phòng chính phủ, bà định đánh mắng tôi theo luật của bà hay sao. Nàng đang đáo để như vậy thì hành lang phía sau nhô ra một người:

Người này mau chóng đánh giá tình hình, thấy phần bất lợi không nghiêng về bên nào cả, nhưng can qua chẳng bằng hòa bình, nên khi Nhược Hi cáo lui, chàng đồng ý cho đi. Trước khi đi hẳn, Nhược Hi còn quay lại móc máy Minh Tuệ là dạng giả thục đức giả hiền lương, chuyên ném đá giấu tay. Hả giận rồi, nàng giương ô lên đường hoàng tiến ra trời mưa, để lại sau lưng một người chuyên hân thưởng những trò nổi loạn nếu trò ấy không nhắm vào mình.

Mưa đấy mà nắng ngay được. Nhược Hi thu ô đi đến sân Càn Thanh cung, đợi Bát a ca tan triều. Nàng thuật lại lời Hoằng Vượng, đề nghị chàng đừng để quý tử đến hành hạ Nhược Lan. Vì hai người bất đồng quan điểm về định nghĩa thế nào là “trò con trẻ”, nên họ chia tay không hề vui vẻ, người nọ oán người kia không hiểu bụng mình.

Đi được mấy bước, Bát a ca bất nhẫn, ngoái lại hỏi tại sao nàng thay đổi, lúc ở thảo nguyên họ hào hứng như thế kia mà. Nhược Hi cay đắng, giờ chắn giữa họ là đủ người đủ việc, làm sao còn như trước được nữa. Bát a ca liền mủi lòng, hứa sẽ hỏi lại vụ Hoằng Vượng, và khuyên nàng nếu lo cho chị thì mau về với chàng. Có nàng rồi, ai còn dám bắt nạt Nhược Lan nữa đây? Thấy nàng vẫn cứng đờ người, Bát a ca ngạc nhiên, “Em chưa suy nghĩ xong cơ à?” Ham sống sợ chết thì không phải là phong cách của nàng rồi, thế thì vì sao? Vì thiếu lòng tin ở chàng? Hay có nguyên nhân nào khác?

Nhược Hi chỉ đủ sức đáp, “Cho em thêm thời gian.” Chàng đồng ý, trước khi đi nói chắc như đanh đóng cột, “Ta không phải Hạng Vũ, cũng quyết không để em phải làm Ngu Cơ.”

Về tới phủ, Bát a ca gọi quý tử đến hỏi tội. Bát phúc tấn xin chàng cho con đứng dậy, thấy chàng không trả lời, nàng bèn bảo khẽ Hoằng Vượng, “Đứng dậy đi!” Lúc đấy Bát a ca mới lên tiếng: “Ai cho ngươi đứng?”

Minh Tuệ: “Nó nghịch có tí xíu, chẳng qua đá một phát, trẻ con thì được mấy nả sức đâu. Nhược Hi làm gì đến nỗi đau lắm?” Rồi nàng gợi lại chuyện cũ, khi Hoằng Vượng ham chơi, hất đổ đài nến, tay chỉ bắn có mấy giọt sáp mà chàng còn lo sốt vó đánh roi cả nhà, sao giờ chỉ vì mình Nhược Hi mà…

“Không chỉ vì mình Nhược Hi, còn vì Nhược Lan nữa. Đừng có lấy tiếng trẻ con nghịch ngợm mà làm những trò bậy bạ.”

Minh Tuệ sầm mặt lại, bảo Hoằng Vượng ra ngoài, rồi đến gần Bát a ca:

“Thiếp không hiểu câu nói vừa rồi của bối lặc gia.”

“Nàng thường xuyên nại cớ làm phiền Nhược Lan, đúng không?”

“Cô ta thích nói thế nào, thì bối lặc gia tin thế ấy hả?”

“Ta phải đi nghe người ta nói mới biết được hay sao? Hoằng Vượng là một tờ giấy trắng. Bất kể vì lý do gì, ta cũng không để tờ giấy trắng đó dính bẩn.”

“Thế giữa chúng ta? Có vết bẩn nào không?”

Chắc biên kịch thấy khó trả lời, vì cảnh chuyển sang Phật đường của Nhược Lan. Bát a ca mang lụa cống phẩm tới úy lạo nàng. Nhược Lan từ chối, “Thiếp không hợp dùng thứ này. Chi bằng của người phúc ta, để thiếp đem biếu chị cả.”

“Nàng đối xử với Minh Tuệ tốt như vậy, ta thật không hiểu vì sao cô ta chuyên gây khó dễ cho nàng.”

“Không hề, chị cả chưa bao giờ gây khó dễ. Lúc nào chị ấy cũng tử tế với thiếp.”

“Nàng khỏi phải biện hộ cho Minh Tuệ. Nhưng tính ra ta cũng phải chịu trách nhiệm. Tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ, ngay bước thứ hai ta đã vấp rồi.”

“Bối lặc gia cả nghĩ quá!”

“Từ ngày nàng đến đây, sống thế nào ta biết cả. Ta cảm thấy đã khiến nàng tủi phận.”

“Không hề. Ai cũng đối xử tử tế với thiếp hết.”

Nhược Lan quay đi với sự băng giá đủ khiến xác ướp cũng phải kính nhường. Bát a ca mất tự chủ:

“Nàng muốn sống cuộc sống thế này đấy hả?”

“Có nhiều chuyện ta chẳng muốn giải thích. Chuyện đã qua thì cho qua, tưởng rằng tự mình tủi thân là xong, nhưng về sau mới biết, chính nỗi đau khổ của nàng đã đào sâu thêm vực thẳm chia cách chúng ta.” Rồi chàng nói thẳng, lần đầu tiên “Ta không giết người đó.”

Nhược Lan quay phắt lại, “Người đó?”

“Cưới nhau xong, ta chưa thấy nàng cười vui vẻ lần nào. Ta cứ tự vấn mãi, rồi cho người đi hỏi thăm mới biết nguyên nhân. Kẻ được phái đi sơ ý để cha nàng biết, cha nàng muốn xử lý, nên cho Bá Nhân làm tiên phuông, rồi… Ta không cố ý, ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân vì ta mà chết. Về sau ta mới hiểu, trái tim nàng đã chôn theo hắn rồi. Dẫu ta chiến thắng tất cả người trong thiên hạ, e rằng vẫn không thắng nổi con người đó.”

Chàng lại gần nàng, “Sống với một người mình căm thù, chắc là vất vả hơn sống với một người mà mình không có tình cảm gì. Ta kể ra mọi sự, để nàng khỏi mất công hận ta.”

Màu vàng chanh liệu có phải là màu sắc biết khơi gợi tâm trạng không nhỉ? Lần cưỡi ngựa cũng vậy, mà lần này cũng vậy, hễ Bát a ca trải lòng với Nhược Lan là nàng lại mặc áo này.

 

Bài liên quan: