September 25 2011

BỘ BỘ KINH TÂM tập 12

Tin Sohu lúc 9h sáng qua (24 Sep) giờ Bắc Kinh: “Trước vụ việc 35 tập Bộ bộ kinh tâm đã được tung hết lên mạng, một cán bộ của Đài truyền hình Hồ Nam cho biết: ‘Chúng tôi sẽ có biện pháp giải quyết.’ Khi được hỏi, bây giờ kết cục đã lộ bem, liệu các vị có chỉnh sửa chút đỉnh cho bản đang phát trên ti vi không? Cán bộ này trả lời, ‘Không.’”

Giờ là recap tập 12.

Bảo Trụ bưng trà vào. Bát a ca yêu cầu phải thật sôi mới được, đoạn dặn hắn khi thái tử đến thì đổ cái thật sôi ấy vào cánh tay chàng, làm sao cho giống, cho tự nhiên, “Hôm nay đành để ngươi phải chịu oan ức rồi.” Nghe xong Bảo Trụ lui ra, cánh tay bưng khay cố ý run lên cho người xem sợ.

Nhược Hi ra về, gặp ngay thái tử ngoài cửa. Y hạch hỏi nàng đến đây lâu chưa, đến đây có việc gì, vì sao thân với Bát a ca thế. Nhược Hi đáp xong xuôi thì Bát a ca cũng ra tới nơi, rước thái tử vào lán ngồi. Nhược Hi quay đi, đúng lúc Bảo Trụ bưng khay chạy qua mặt nàng. Nàng liền bước về bên cạnh lán để nghe ngóng.

Sự việc diễn ra khá chóng vánh, vào tới nơi Bảo Trụ cho Bát a ca tắm trắng luôn. Giống thật, tự nhiên và trót lọt đến nỗi bị lôi ra ăn hèo ngay. Nhược Hi đứng đằng kia, chỉ chứng kiến đến đây là hết sức chịu đựng, lập tức bỏ về.

Ở trong lán, thái y đã đến chữa trị cho cánh tay bỏng. Thái tử nấn ná quẩn quanh để đợi nhìn tận mắt tình hình.

Thái tử trên phim là một nhân vật được chăm chút, tuy thiếu sự phát triển về tính cách nhưng tương đối rõ nét và có trọng lượng. Hành xử của y là kết quả pha trộn giữa thói đa nghi trọc phú (kiểu Felix Grandet) và sự chủ quan đến huênh hoang của một đứa con cưng (kiểu Di Tử Hà). Tôi rất chú ý thái tử trong hai tập này, khi y tỏ ra vừa ranh ma (giải quyết các đối thủ theo luật rừng), vừa thận trọng (lao sư động chúng lục lạo khắp nơi đến bảy lượt năm lần), vừa tỉnh táo (thăm dò và quan sát mọi đối tượng khả nghi một cách thóc mách và rốt ráo). Tôi chỉ không ưa quyết định đầy rủi ro của y khi ám muội mò vào lán Mẫn Mẫn. Sẽ rất thú vị nếu biên kịch phát triển đến tận cùng, để Mẫn Mẫn bắt trói thái tử đem giải đến trước mặt Khang Hy vì tội sắp gây nên thảm cảnh “hai bao cao su dùng rồi vứt trong sọt rác”. Biên kịch không làm thế, dĩ nhiên tôi có thể tự lý giải là Mẫn Mẫn không muốn bới to chuyện, vả chăng sẽ khiến tình tiết đi xa nguyên tác chưa biết quay về bằng cách nào, nhưng tôi thấy việc đan cài chi tiết thái tử đột nhập phòng công chúa nhà người ta là không ổn, chưa kể cuối cùng lại thủ tiêu chi tiết đó theo cái hướng khá là lợn cợn xuê xoa.

Lại nói, sau khi để Hoa Đà cạo thuốc bôi lên cánh tay cho, Quan Vũ tiếp tục ra hầu chuyện thái tử lúc ấy đang săm soi bàn làm việc của chàng:

“Em vẫn thích đọc sách thế này cơ à?”

“Tối nay nhàn rỗi quá, cứ đọc mà chẳng để ý, thoáng chốc đã đọc đến hơn nửa quyển. Mà, em vừa nghe bên ngoài ồn ào lắm, thuộc hạ nói có tên giặc cỏ Mông Cổ xuất hiện rồi biến mất. Thái tử đã tìm thấy hắn chưa?”

Thái tử trân trối nhìn Bát a ca, không muốn bỏ sót nét mặt nào của chàng:

“Nhắc đến vụ này thật làm người ta điên giận. Một đống thị vệ mà không bắt nổi một tên giặc cỏ. Thôi, em bị thương thì nghỉ sớm đi, ta về đây.”

Thái tử đi rồi, Lý Phúc biểu lo lắng, rằng hình như thái tử nghi ngờ, nhỡ y cáo giác với hoàng thượng thì sao? Bát a ca trấn an, thái tử bắn lén chẳng biết trúng ai, không bắt được tận tay đương sự, y không dám manh động đâu.

Đêm hôm ấy, Nhược Hi choàng tỉnh vì một cơn ác mộng. Chàng nàng đang đi dạo ở mysterious island mù mịt khói sương thì ai đó hạ thủ, kết quả là:

Gợi ý các bạn, khi nào rảnh quá không có việc gì làm, hãy xem Mysterious Island (Cô đảo kinh hồn, 2011), nằm trong danh sách những phim kinh dị ru ngủ nhất mà tôi từng xem, nhưng sẽ thú vị nếu bạn chuộng sắc đẹp của A Mì.

Nhược Hi choàng tỉnh, ra ngồi bên bếp lửa, nhận thấy đã cố mà không thoát nổi tơ tình, giống như chiếc vòng Phượng huyết này, bao nhiêu năm qua vẫn âm thầm gắn bó như bóng theo hình. Lúc nàng ngẩng đầu lên thì trời đã sáng bạch, lòng cũng đi đến quyết định: phải dùng sức quyến rũ của Mã Nhĩ Thái Nhược Hi để thay đổi lịch sử.

Sáng ở trong trướng, thái tử kể với Khang Hy về vụ em trai bị bỏng. Khang Hy cho phép Bát a ca thời gian tới không phải cưỡi ngựa theo hầu ông nữa, rồi bảo chàng nghỉ sớm. Ông quay sang hỏi về cuộc lục soát tối hôm qua, trách thái tử lỗ mãng làm người Mông Cổ không vui.

Trong lúc Khang Hy đi cưỡi ngựa, Nhược Hi tranh thủ đảo qua thăm Bát a ca. Nàng pha trà cho chàng, chàng mải ngắm nàng không uống. Nàng bảo đi lấy sách cho chàng đọc, chàng nắm tay nàng không buông, “Chỉ muốn em ở bên ta. Để được em tự nguyện ngồi cạnh thế này, ta đã đợi lâu lắm rồi đấy,” và làm một cử chỉ nịnh đầm.

Sau đó nàng đòi về, vì còn phải pha trà, kẻo hoàng thượng phi ngựa xong khát thì sao. Không rõ họ dùng trà gì mà uống suốt ngày được như thế, chứ trà xanh với tôi là trải nghiệm đắng chát nhất về ẩm thực. Bát a ca mỉm cười, “Thôi cho em về, kẻo giữ quá lần sau em sợ không dám đến thì chết.” Nhưng chàng cũng dặn đừng đi thăm Thập tứ vội, đợi vài ngày cho lòng ngờ của thái tử nhạt bớt đã. Nàng quay đi rồi, chàng còn mở ngoặc, “Tối nay anh chờ em nhé.”

Nàng bước ra khỏi lán với quyết tâm yêu chàng, tối xuống soạn sửa để mình thật xinh, dễ bề thực hiện quyết tâm đó.

Bên lán Mẫn Mẫn. Sau khi háo hức hỏi han về lịch sử yêu đương của hai người, Mẫn Mẫn đoán chừng Nhược Hi sắp đến, giục Thập tứ mau rửa mặt cho sạch. Thập tứ chối không được, đành tuân theo, nhưng sợ rụng ria nên rửa mặt như mèo, chỉ chấm chấm hai bên má. Mẫn Mẫn hỏi lý do, gã đổ tại dị ứng. Cô bé nhiệt tình muốn xem cho rõ dị ứng thế nào, hai người đuổi nhau chạy quanh, thế là ria rụng mất một bên.

Đương lúc cam go, người hầu vào báo Nhược Hi không sang được. Nhân cơ Mẫn Mẫn quay đi, Thập tứ vội vàng dán ria như cũ. Buổi tối chắc chắn lại được lấp đầy bằng những trang tình sử tưởng tượng.

Bát a ca đang chơi cờ vây một mình thì Nhược Hi đến. Chàng nhận ra nàng cố ý đẹp hơn mọi ngày, bèn khen ngợi bằng thứ ngôn từ rất màu mè, “Ta là duyệt kỷ giả của em”, rồi hỏi từ khi nào nàng quyết định đón nhận chàng thế. Nhược Hi mỉm cười duyên dáng, điều đó thì quan trọng gì chứ, quan trọng là giờ em yêu anh rồi nè. Cả hai nhất trí chuyển từ tiết mục ngư tiều y thuật vấn đáp sang đôi bạn cùng tiến, nàng đọc sách cho chàng nghe, nghề đọc của họ cũng lắm công phu, thiếu tập trung và thi vị hơn người phàm đôi chút.

Hôm sau ở trướng Khang Hy, trong lúc ông nói chuyện với Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai và thái tử, Mẫn Mẫn ra dấu cho Nhược Hi đến chỗ mình. Buổi tối Nhược Hi đến, Mẫn Mẫn vỗ tay làm hiệu, Thập tứ bên trong liền cất tiếng hát một bài phổ nhạc thơ Kê Khang: “Đưa mắt nhìn chim hồng về tổ, Tay lướt gảy năm dây ngũ huyền. Đầu cúi ngẩng tự do tự tại, Hồn bay bổng hòa vào tự nhiên”. Mẫn Mẫn giải thích rằng, năm xưa anh ấy rung động vì bài hát mừng sinh nhật của chị, giờ tôi bắt anh ta cũng hát một bài bù trừ. Thập tứ đề nghị cô bé láu táu cho họ ở riêng một chút, hầu thỏa mối tương tư. Trong câu chuyện tiếp theo, Nhược Hi bảo đã thu xếp cho hai anh em gặp nhau, lần này ở cánh rừng phía đông.

Thập tứ a ca đi phó ước, còn lại hai cô gái dốc bầu tâm sự. Mẫn Mẫn hỏi Thập tam thích điệu hát gì, cô muốn học điệu hát ấy, muốn nghe gã chơi đàn thổi sáo, muốn vị trí phúc tấn nhà gã, thậm chí ao ước được thân cận với gã như Nhược Hi. Thấy Mẫn Mẫn quá thiết tha đến Thập tam như vậy, Nhược Hi thắc mắc, chẳng lẽ cô không ngại chung chồng với người khác hay sao. Mẫn Mẫn rõ là ngạc nhiên, “Hai người yêu nhau được ở bên nhau là đủ, nghĩ nhiều thế làm gì?” Nhược Hi lại liên hệ bản thân và chìm trong suy tưởng.

Ở cánh rừng phía đông, Bát a ca dặn em mau trở về kẻo người trong kinh nghi ngờ, với lại thái tử gần đây bị trách mắng, vòng vây truy lùng cũng đã nới lỏng rồi. Thập tứ a ca tỏ lộ vui mừng, vì đã quá đau đầu sau hai ngày đối phó với cô bé con đồng cỏ, gã cũng kể thêm, họ đóng giả tình nhân để che mắt Mẫn Mẫn, nhưng trông Nhược Hi hồng hào cứ như người đang yêu thật ấy. Bát a ca mỉm cười sung sướng, “Em sửa xưng hô đi, giờ gọi là chị dâu được rồi đấy!” Về đến lán Mẫn Mẫn, Thập tứ a ca tếu táo chúc mừng, “Chào chị ạ!” và cho biết tối mai gã sẽ trở về thủ đô, cuối cùng cũng được lột râu ria “khôi phục lại tướng tá anh tuấn của ta”. Nhược Hi nói, “Thích anh tuấn thì về kinh rồi hãy anh tuấn, trong lúc ở đây đừng bịa đặt những chuyện mộng mơ để phỉnh phờ Mẫn Mẫn nữa.”

Tối hôm sau, Bát a ca, Nhược Hi, Mẫn Mẫn tiễn chân Thập tứ a ca. Mẫn Mẫn cảm thán, “Người đâu mà oai thế, được cả ta và Bối lặc gia đến tiễn.” Thập tứ đi rồi, Nhược Hi hỏi dò Mẫn Mẫn liệu một ngày kia nàng phạm lỗi, cô có tha thứ không. Mẫn Mẫn còn trẻ tuổi nhưng rất cẩn trọng, nói chưa biết, để xem lỗi thuộc loại gì đã. Mẫn Mẫn cáo từ, Bát a ca rủ Nhược Hi về lán mình ngồi, dặn Lý Phúc ra gác cửa, chàng chưa cho phép thì không ai được vào.

Còn lại hai người, câu đầu tiên vang lên trong bầu không khí ngòn ngọt là “Đợi tháng Chín về kinh, ta sẽ xin hoàng a ma tứ hôn.” Nàng đáp lại bằng e thẹn nụ cười, đoạn hỏi thăm vết thương của chàng. Bát a ca cho biết cả hai vết thương đều ổn, trước khi về kinh, chắc chắn chàng sẽ đủ sức cưỡi ngựa và kèm cặp để nàng cũng có cơ hội cảm nhận sự lâng lâng của tốc độ. Nàng gợi ý đi lấy sách đọc cho chàng nghe. Chiêu kim thiền thoát xác này đã được thi triển tới lần thứ ba trong vòng nửa tiếng, đến tôi cũng chán nữa là Bát a ca. Quả nhiên chàng giữ nàng lại, nhưng thái độ tình tứ hơn tôi nhiều nếu tôi phải rơi vào vị trí đó: “Trước khi nhập cung, đến quyển Tống từ còn chưa đọc được hết, thế mà bây giờ đọc cả Bản thảo cương mục. Đời chẳng có mấy người con gái ham đọc sách như em,” nhân thể quảng cáo, “Cũng may là phủ nhà rất nhiều sách, đủ cho em đọc.” Nàng đáp lại theo xì tai thả mồi, “Trong cung rảnh rỗi quá, đọc cho khỏi nghĩ ngợi lung tung mà thôi.” Mồi thả không hề phí phạm, “Sau này, ta sẽ không bao giờ cho em có thời gian rảnh rỗi cả.”

Bát a ca thì thầm bên tai nàng, “Nghe Thập tứ đệ kể em từng ngâm thơ (?) cho Thập đệ nghe, không biết ta có hân hạnh…” Nàng tách khỏi chàng, cất tiếng hát, và họ khiêu vũ trên nền tiếng hát ấy, khiêu vũ thật sự! Xoay vòng quanh, vai đu đưa đu đưa…

Đến cuối bài hát, cả hai đều ứa nước mắt. Nàng nói, “Tấm lòng của Bát gia em hiểu hết, và luôn ghi sâu trong tim,” rồi chứng minh:

Rời chàng ra, nàng bỏ chạy. Dù mắt vẫn rưng rưng, nhưng môi chàng đã mỉm cười.

Tử Cấm thành. Cửu a ca, Thập a ca đang ngắm hoa thì Thập tứ a ca về. Biết việc chính đã ổn thỏa, Thập a ca liền hỏi có gặp Nhược Hi không, chỉ lo tính nàng nóng nảy lại gây họa gì. Đúng lúc đó có người đi tới sau lưng, “Cô ta gây họa gì thì liên quan đến ông à?” “Đàn ông đang nói chuyện sao bà lại nói leo?” Hai vợ chồng bắt đầu chơi rồng rắn lên mây quanh Cửu a ca và Thập tứ a ca ^_^

.

Một lát Cửu a ca nản quá bỏ đi, hai vợ chồng cũng rượt nhau ra chỗ khác, Thập tứ a ca nhìn theo họ, đang cười thì có người đến làm cụt hứng.

Tứ a ca bắt nọn, “Không biết độ này Nhị ca Bát đệ ăn ở với nhau ra sao?”

Thập tứ, “Hoàng a ma không cho thư từ liên lạc, chả biết thế nào.”

Về đến phủ, Tứ a ca bàn với lam nhan tri kỷ của mình về chuyến đi bí mật của cậu em, Thập tam a ca nhận xét chắc cũng chỉ vì việc điều chỉnh nhân sự. Tứ a ca cho rằng Bát a ca sẽ khoắng tay sửa đổi, nhưng danh sách lần này chủ yếu có lợi cho thái tử, nên Bát a ca sẽ chỉ tập trung lực lượng đối phó thái tử mà thôi, chàng muốn đút một mình Niên Canh Nghiêu vào chắc sẽ không khơi gợi chú ý, không vấn đề gì.

Bát a ca đến gặp Khang Hy, nói vết thương của mình sẽ khỏi nhanh nếu được đến suối nước thuốc Tây Ninh. Tây Ninh vốn là một con suối đã bị lấp đi nhiều năm, gần đây Ân Thái đã cho đào lại để dân chúng dùng. Bát a ca làm như vô tình, nhận xét, Ân Thái làm việc gì cũng có lòng như vậy, nghe nói trong triều ai cũng ngợi khen. Khang Hy không cho đây là vô tình, “Trẫm thì nghe nói, ngươi và hắn giao thiệp rất thân. Hắn đi đâu cũng ca tụng ngươi anh minh cả.” Cố gắng xoa dịu nghi tâm của Khang Hy xong, Bát a ca lại bồi thêm, “Còn Cát Lễ nữa, ông ta được tiếng vô cùng liêm khiết.” Đợi Khang Hy thừa nhận tài năng nhân phẩm của Cát Lễ rồi, Bát a ca lại dành những lời tốt đẹp cho Niên Canh Nghiêu. Nghe đến cái tên này thì Khang Hy tươi mặt. Tiếp theo họ Niên, chàng tiến cử Giang Kỳ. Khang Hy bằng lòng, dặn phải tìm thêm những nhân tài giống thế. Nhược Hi mỉm cười thầm nghĩ “Cát Lễ là người của thái tử, Niên Canh Nghiêu là người của Tứ gia, có đủ vây cánh của các bên như vậy, hoàng thượng sẽ không sinh bụng ngờ.”

Ung thân vương phủ.

Tứ a ca cho Thập tam a ca và Niên Canh Nghiêu biết hoàng thượng vừa hạ chỉ sửa đổi danh sách điều chỉnh nhân sự lần này. Niên Canh Nghiêu thắc mắc tại sao danh sách điều chỉnh mới vừa đưa ra, mà nhà vua tận ngoài xa lại muốn sửa đổi rồi. Tứ a ca nói, “Chắc chắn là do tác động của Bát đệ, nhưng dù điều chỉnh kiểu gì, tên của Niên Canh Nghiêu vẫn ở trên đó, phong làm Tuần phủ Tứ Xuyên. Xem ra hoàng a ma ta khá thích ngươi đấy! Niên tướng quân, vị trí của ngươi trong triều vững vàng rồi.”

Niên thị đi vào, muốn giữ anh lại dùng cơm, nhưng hắn từ chối. Tứ a ca bèn giữ hộ, rồi bảo hai anh em cứ tự nhiên ấm lạnh, chàng và Thập tam a ca rút lui.

Trước khi lên đường đi nhậm chức, Niên Canh Nghiêu vào dằn mặt em rể, nói em gái hắn từ nhỏ được hắn cưng chiều, đến đây vương gia hậu ái kiểu gì mà con bé trông buồn rầu thế. Tứ a ca bèn trấn áp ngay, “Việc trong phủ của ta, tự ta có cách xử lý”. Họ Niên khiếp sợ, xin lỗi ríu rít, rồi đi. Tiễn Niên Canh Nghiêu xong, Tứ a ca vào sân thì có tên thái giám chạy lại báo, “Người ta vừa đưa cực phẩm yến sào đến.” Tứ a ca bảo chuẩn bị đi, để hôm nay chàng sang dùng cơm nghỉ qua đêm chỗ Niên phi. Tên kia hỏi, “Còn yến sào này thì mang cho vị phúc tấn nào?” Tứ a ca nhìn xuống, nhìn lên rồi nhìn ra xa, “Đưa ra tái ngoại.” E he he he!

Nhưng ở tái ngoại đang thịnh hành kiểu tẩm bổ khác cơ.

Xem xong những cảnh này, phải thừa nhận Bát a ca là thiên tài dỗ em. Trong Happy Camp, Trịnh gia Trịnh công tử cho thấy một thắt lưng đã kém đàn hồi, nhưng ở đây chỉ trẻ hơn vài tháng mà chàng ẵm em ngọt lắm!

Yến sào sợi vàng bay với vận tốc tên lửa, cuối cùng đã đến tận nơi. Và đây là thái độ tiếp nhận: “Khí hậu thảo nguyên khô nóng, yến sào ăn bổ âm, vừa may thích hợp… Mang về kinh thành đi.” E he he he! “Chẳng phải cô bảo là hợp đấy ư? Sao lại mang về?” “Vì ta không thể nhận. Ngươi cứ đem về là được.” “Tiểu nhân biết ăn nói thế nào với Tứ vương gia ạ?”

Đúng lúc đó Mẫn Mẫn đến. Thế là con người tàn canh gió lạnh kia giật luôn yến sào tặng cho cô quận chúa. Nghe giải thích đây là một món ăn bổ của trung nguyên làm từ nước dãi một loài chim, Mẫn Mẫn kêu lên, “Lợm quá, tôi không cần!” và ném trả cho tên thái giám. Nhược Hi cười, bảo hắn mang về, rồi cùng Mẫn Mẫn đi chơi.

Thì ra là Mẫn Mẫn muốn nàng dạy hát. Và chúng ta có chuyện mới rồi đây, không phải vở kịch Thu Hồ mãi mới về quê, nhong nhong cưỡi ngựa trên lề đường xa nữa, mà là Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài. Đoạn thoại đáng chú ý:

“… phải lấy kẻ mà cha mẹ đã hứa hôn cho.”

“Câu chuyện thảm quá, nếu là cô ấy chị sẽ làm thế nào?”

“Tôi sẽ cùng người tôi yêu cao chạy xa bay.”

“Nếu anh ta không dám đi với chị?”

“Tôi sẽ dệt lưới tình, trói anh ta lại.”

“Lưới tình ư?”

“… không có gì. Cô đã thích học hát, thì chúng ta…”

Tối đó họ chuẩn bị, và mời Bát a ca đến làm khán giả bao thầu cả rạp. Lúc nghe nói có khán giả, Mẫn Mẫn hỏi ai, Nhược Hi đáp, “Một người xứng đáng được nghe hát”. Mẫn Mẫn: “Không phải là Thập tam a ca chứ?” “Lòng cô chỉ có Thập tam a ca thôi hả?” “Tất nhiên rồi!”

Nhược Hi sắm vai Lương Sơn Bá, nhưng ve vãn khán giả đến khiếp. Khán giả cũng chỉ nhìn Lương Sơn Bá mà thôi.

Có ai trong chúng ta không biết Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài không? Thế mà xem xong kịch, Bát a ca khen khéo: “Hay quá, nhưng vở này ở đâu ra, ta chưa nghe bao giờ!” (Đừng nói với tôi là vở này đến thời Dân quốc mới ra đời chứ!) Nhược Hi lại được dịp tự hào: “Em biên soạn đấy!”

 

Bài liên quan:


Tags:

Posted September 25, 2011 by Alex in category "LUẬN", "PHIM