No public Twitter messages.
Posted by Alex on Sep - 22 - 2011

BỘ BỘ KINH TÂM tập 11 (2)

Buổi hẹn hò lẽ ra phát sinh giữa họ ngay lúc này đã bị lùi lại, để Bát a ca đi gặp Thập tứ. Bọn nô tài mà thái tử cắt cử theo dõi, liền: đứa thì bám đuôi chàng, đứa thì chạy về báo với chủ.

Thập tứ cho Bát a ca biết tình hình thời tiết đang diễn biến rất phức tạp cần phải theo dõi những bản tin tiếp theo, vì Tứ a ca liên tục tuyên chỉ điều các quan chức đắc lực của Bát gia đảng đi ngồi chơi xơi nước vùng sâu vùng xa, nếu không mau đưa ra đối sách thì kiểu gì gió cũng đã xoay chiều khi Bát a ca trở về.

Trong lúc đó tên cẩu nô tài đã chạy vào lán thái tử, trước tiên nịnh nọt quả như chủ nhân dự liệu, Bát a ca đang lén lút liên minh với bọn Mông Cổ, rồi xì ra tin mới, rằng lý thú nhất là tên Mông Cổ này trông giống hệt Thập tứ gia. Hắn gợi ý đi báo cho hoàng thượng biết, nhưng thái tử ngăn lại, vì tin rằng tài xạ tiễn thập phát cửu trúng của mình đủ sức thu thập con nai vàng không ngơ ngác kia. Y muốn nhân dịp này nhổ thật sạch và thật gọn hai cái gai mang biển số 8 và 14.

Nhược Hi đang ngồi lo lắng và tự trấn an về Bát a ca, thì Mẫn Mẫn đến rủ đi dạo để tiện bề tâm sự. Câu chuyện của cô bé xoay quanh một con người phóng khoáng đã sở hữu vợ mà không hiểu sao còn sở hữu thêm giọng hát hay và hơi nóng cao độ. Rồi cô phụng phịu, vì a pa không bằng lòng gả cô cho gã. Nhược Hi chia sẻ rằng cuộc sống ở hoàng cung gò bó lắm, người ta không thể tự quyết được bất cứ việc gì. Mẫn Mẫn lý sự, chẳng phải tình yêu cũng không do mình quyết đấy ư? Nhược Hi ngẫm lại tình cảm của mình với Bát a ca, thần người trong giây lát. Tôi từng thắc mắc về cô nhóc Mẫn Mẫn, không hiểu Đồng Hoa nhét cô ta vào truyện làm gì, nhưng giờ thì tôi nghĩ ra rồi, Mẫn Mẫn trong Bộ bộ kinh tâm giữ hai vai trò cực kỳ then chốt. Một là để phát ngôn những câu “người nói vô tình, người nghe hữu ý”, giúp Nhược Hi thanh lọc lòng mình. Hai là đóng vai cây cầu, giúp Nhược Hi trở thành một nhân vật danh giá có quan hệ mật thiết với các hoàng gia sang cả nhất châu Á (như dòng họ Buốc-bông Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai và dòng họ Đờ Mê-đi-xi Y Nhĩ Căn Giác La vân vân và vân vân).

Thập tứ đang khuyên anh về ngay kinh thành, và Bát a ca đang bảo cách đó không được, thì thái tử đã tìm đến nơi với cánh cung bọc lụa vàng và một lữ đoàn cấm vệ. Bát a ca nghe tiếng gió, nhoài lên chắn cho em và lập tức trúng tên gần bả vai. Thập tứ a ca gạt chàng lại sau, thi triển như bão táp công phu Vũ y thủ (dùng tay làm áo mưa), quạt bay dàn tên rào rào của đám vệ binh. Nhân một lúc tên dừng, Thập tứ hỏi phải chăng hoàng a ma, Bát a ca nói bắn tên trộm như vậy chỉ có thể là thái tử. Rồi họ bỏ trốn. Thái tử để hụt con mồi, khuôn mặt đẹp trai (©Khang Hy) hiện rõ nỗi căm hận tràn dâng.

Mẫn Mẫn hỏi Nhược Hi có ý trung nhân chưa, nàng chưa kịp trả lời thì phát hiện thấy ánh lửa và tiếng ồn đằng xa. Sau đó tìm gặp được Thập tứ a ca, Nhược Hi cố ý giả vờ để Mẫn Mẫn hiểu đây là người yêu nàng lén lút đến gặp. Tấm lòng xao xuyến tình đầu của cô bé con dĩ nhiên là thấm hút được ngay, cô hứa cất giấu cán bộ giúp Nhược Hi, để sáng mai “Trả lại cho chị một tình lang nguyên vẹn”.

Quyết lùng bắt bọn tội đồ, thái tử đã huy động binh lính của cả hai trại, nhưng tốn công vô ích.

Rời Mẫn Mẫn, Nhược Hi tìm đến chỗ Bát a ca mà theo lời Thập tứ nói là đã “bị tên bắn trúng cánh tay” (rõ ràng vào bả vai mà lại bảo cánh tay?!). Đây là nội thất lán của Bát a ca, có đủ phòng khách, phòng ngủ, chỉ thiếu nhà bếp nữa là thành một dạng bachelor apartment. Đồ đạc và màu sắc cũng rất tinh tế! Một cái lều mà trần thiết công phu thế này, càng khiến người ta tăng thiện cảm với khả năng tài chính của bộ phim.

Thấy Nhược Hi đứng ngoài bình phong, Bát a ca gọi vào. Đúng là, sắp đặt chẳng bằng tình cờ, tự nhiên cuộc hẹn hò của nàng và chàng diễn ra, mà lại ở một địa điểm thân mật hơn dự tính.

Lý Phúc mang thuốc lại thay, thấy chủ nhân bận đắm đuối nhìn khách, hắn cũng ngại lắm nhưng đành phải phá ngang thôi, vì vết thương đâu có chờ xin phép ai để được phát triển thành mưng mủ hay hoại tử. Lúc Lý Phúc cởi áo chàng ra, Nhược Hi quay đi, Bát a ca mỉm cười.

Đoạn tiếp theo là: 1) Nhược Hi cằn nhằn thuốc thang gì mà không công hiệu, 2) Nhược Hi chua xót vì biết họ đã chuẩn bị thuốc này từ trước phòng tình huống xấu, và 3) Nhược Hi giúp Lý Phúc giữ vải băng cho Bát a ca. Từ lúc xem cái Happy Camp, nhìn Trịnh gia Trịnh công tử hững hờ lãng tử yến thanh trong chiếc áo rủ và quả mũ phớt, tôi đã bị liêu xiêu, đang tính đường đào tẩu khỏi Tứ gia đảng để chạy sang Bát gia đảng, nên cảnh chàng-nàng tình trong như đã hành động chưa tiện này khiến tôi cảm xúc đến độ không còn sức để tả nữa. Các bạn xem ảnh thay vào vậy, chú ý sự đồng lõa của góc quay, cứ như họ làm gì nhiều hơn là giữ vải băng vậy.

Thay thuốc xong, Lý Phúc đi ra. Nhược Hi bị nhìn đến râm ran cả người, bèn thả luôn tay a ca xuống khiến chàng hơi đau một tí.

Sau đó nàng định về, nhưng cờ đến tay mà không phất thì chẳng phải là Bát a ca nữa rồi, thế là họ ngồi bên nhau, bắt đầu thủ thỉ về Thập tứ a ca, về người đang cất giấu gã, về thủ đoạn của thái tử. Màn tâm tình tạm ngừng ở chỗ chàng bảo nàng đừng giữ vẻ mặt xa cách, rằng có ta đây, ta sẽ không bao giờ để em chịu tổn thương nào cả.

Bấy giờ tướng quân bên trại Mông Cổ thấy rằng không nên tiếp tục làm dã tràng xe cát cho tên thái tử nhiều ảo giác kia nữa, bèn chấm dứt lùng bắt, cáo từ về lán. Cẩu nô tài mách rằng, rõ ràng hắn trông thấy Thập tứ a ca chạy sang trại Mông Cổ. Thái tử sực nhớ, chỗ nào cũng đã lục lạo, chỉ trừ lán Mẫn Mẫn. Nghe thuộc hạ nói Mẫn Mẫn cấm người lại gần, thái tử thông minh băng tuyết liền suy luận ngay “Nếu cô ta không có tật giật mình, cớ gì sợ chúng ta vào tìm? Chưa chừng Thập tứ đang trốn ở chỗ cô ta.” Không nghĩ tới thì thôi, đã nghĩ ra thì phải làm, thái tử kiên nghị quyết đoán lập tức đến chỗ Mẫn Mẫn, rồi khôn ngoan thông thái đi thẳng vào chẳng gõ cửa gì hết. Mẫn Mẫn đã tắt nến, Thập tứ a ca thì nấp sau một tấm bình phong.

Thái tử đương mò mẫm trong bóng tối, thì Mẫn Mẫn vác một tấm ván ra, nện lia lịa vào đầu vào lưng hắn như gặt đập. Bọn cận vệ của thái tử chực lao vào cứu, nhưng vệ binh Mông Cổ cản lại, nói rằng cách cách dặn dẫu trong lán có tiếng giường sập thì cũng không được vào. Đúng lúc ấy thái tử đã mở đường máu thoát khỏi tấm ván, vén rèm lao ra ngoài. Mẫn Mẫn chạy theo và ngây thơ: “Ô, thái tử à?” “Ngươi dám động thủ với bản thái tử!” “Lúc nãy trong đó tối quá mà, đâu có trông thấy gì. Mẫn Mẫn tưởng đấy là cái tên giặc cỏ mà thái tử đang lùng, cho nên &T%&*#$.” Thái tử đành ôm hận trong lòng và hận ngoài da thịt trở về, để tên ria xoăn và cô cách cách ở lại ăn mừng chiến thắng.

Ài, ai tức cứ tức, ai liên hoan cứ liên hoan, chưa ảnh hưởng đến đôi uyên ương tình tự.

Họ chỉ bị ảnh hưởng và phải buông nhau ra khi Lý Phúc chạy vào báo, thái tử lục lọi chán bên trại Mông Cổ, không thu được kết quả gì, giờ đang đánh đường tiến quân sang đây. Bát a ca cười mũi, càng hay, cứ để hắn đến làm chứng cho ta. Rồi chàng sai pha trà thực là sôi, người yêu của chàng thì lo sốt vó vì chưa hiểu chàng định làm gì.

 

Bài liên quan:

 




Categories: LUẬN, PHIM