September 20 2011

BỘ BỘ KINH TÂM tập 11 (1)

Bát a ca giật cương quay ngựa mà mắt con ngựa giả nó đờ trệ nhìn mọc hết cả lông gà lông vịt lên. Mẫn Mẫn thấy Nhược Hi thần tình hoảng hốt, biết rằng hôm nay chẳng còn tập tành gì được nữa, bèn đề nghị đưa nàng về trại, Bát a ca nói đằng nào chàng cũng về, để chàng đưa cho tiện. Từ đây trở đi chúng ta sẽ được tận hưởng đôi chút thời gian đẹp như ngàn năm cổ tích, như trăm năm sóng xô, tìm trong giấc mơ đôi mình, và muốn cap tất cả các hình thì mới thỏa mãn sung sướng được. Mềm rủ đi trong vòng tay chàng, nàng quyết định dung túng cho tình cảm thắng lý trí một lần, I don’t care who you are, where you’re from, what you did, as long as you love me. Bát a ca thừa kinh nghiệm để nhận ra, bèn cất cao khúc ca: “Trong tim em, quả nhiên có ta.”

Về đến lán, Nhược Hi nhớ lại khúc khải hoàn của Bát a ca, tự thú nhận cảm giác dành cho chàng, nhưng rồi lại nhớ đến tham vọng và hậu vận của chàng mà băn khoăn không ngớt.

Tiếng lồng, và biểu hiện của Lưu Thi Thi, thổi vào Nhược Hi phim-ảnh một hơi thở phù hoa hơn là Nhược Hi tiểu-thuyết, mà tôi cũng không biết, chưa biết, sẽ có ảnh hưởng thế nào đến toàn cục. Những cân đong và lưỡng lự trong truyện, đọc rất nặng nề, nhưng trên phim có vẻ nhẹ nhàng hơn, thích hợp với những toan tính phụng phịu kiểu yêu anh nhưng nhà anh không giàu công việc không ổn định, chứ không phải nghiêm trọng đến mức liên quan sinh tử và bão táp của cả một vương triều.

Nhược Hi đang suy tư thì một bàn tay vỗ vào vai nàng, rồi một bàn tay khác bịt miệng nàng. Một anh thần đèn Ả Rập với hàng ria xoăn Thổ Nhĩ Kỳ hiện lên.

Thập tứ a ca cho biết có việc đến tìm Bát a ca, dáng gã quá nổi nên sợ người ở đây nhận ra, đành tới làm phiền Nhược Hi. Họ đùa nghịch một tí, Nhược Hi định gỡ ria gã, chọc ghẹo gã bảo cải dạng nữ nhi, rồi gã định trị tội bất kính của nàng nhưng cuối cùng tha cho khi phát hiện bàn tay nàng rớm máu vì dây cương xát mạnh. Thật sự, ngoài đời Lâm Canh Tân nên nghĩ đến việc để ria đi, vì trông nó rất hài hòa với ngũ quan của cậu, khiến khuôn mặt có dấu ấn hẳn lên, không lạc điệu như ai đó sau này đóng vua già nghiêm trang nên phải dán bộ ria thô dày cộp.

Hết màn đùa nghịch dễ thương và thân mật đến lạ, Nhược Hi bảo Thập tứ nghỉ ngơi để nàng đi thu xếp cuộc gặp. Đúng lúc đó có thái giám bên Bát a ca mang thuốc bôi sang. Nhược Hi hỏi hắn buổi tối Bát a ca thường làm gì, thì ra toàn những hành vi lành mạnh như đọc sách, chơi cờ. Nàng cho hắn về. Trong lúc đó ở kinh thành, Ung thân vương đã biến vương phủ của mình thành tiểu triều đình. Không khí âm trầm ghê gớm, được tô điểm bằng tiếng nhạc đe dọa và triều phục màu đen, khác hẳn với hồi Bát a ca giám quốc.

Tứ a ca thông báo một số cải cách nhân sự về cơ bản sẽ làm lung lay mạnh khối kết đoàn của Bát a ca. Cửu a ca nghe xong, thầm thì rõ to với Thập a ca: “Hèn hạ quá!” Thập a ca phụ họa: “Đúng thế!” Tứ a ca hỏi: “Cửu đệ có ý kiến gì chăng?” Đương nhiên là Cửu a ca có ý kiến, y thống hận ai đó nhân lúc vua cha đi vắng, mượn việc công làm lợi riêng. Thập tam hỏi, anh thích nói ai nói thẳng ra, làm trượng phu sao phải lèm bèm bóng gió? Tứ a ca nghiêm nghị dẹp yên, rằng tái cơ cấu nhân sự đều là ý của hoàng a ma, người chúa ghét quần thần bè cánh, hai vị a ca nếu không tin đợi người về mà hỏi. Rồi chàng thắc mắc, Thập tứ a ca đâu? Thập a ca nói nó ốm rồi. Cửu a ca giải thích rõ hơn vì sao con người cao lớn đến thế lại ngã bệnh được:

“Hai hôm trước chú ấy đi săn, bỗng nhiên trông thấy một con cáo đang ở đó múa máy mượn oai con hùm. Vì không làm sao giết được con cáo, nên tức quá phát ốm cả lên.”

“Thế thì nhờ em chuyển lời đến Thập tứ đệ, cứ nghỉ ngơi tử tế cho khỏe lại, còn vụ mấy con cáo kết bè kết bãi, ta quyết không để lọt lưới dẫu chỉ một đứa.”

Hết buổi nghị sự, Thập tam định đến thăm Thập tứ để giải thích cho gã, khuyên nhủ gã đừng gây rối với anh ruột nữa, nhưng Tứ a ca ngăn lại “Nếu em đến mà không tìm thấy chú ấy, thì sự việc thành ra rắc rối đó.” Thập tam a ca vỡ lẽ, Thập tứ đã đi tái ngoại, Tứ a ca nói chính vì thế càng không nên đi tìm, hành động kháng chỉ này mà bị truyền rộng ra thì sẽ có hại cho Thập tứ. Cứ để lập lờ u minh cho gã có đường bình an quay về. Rồi chàng bảo, “Cũng không sớm sủa gì nữa. Chẳng phải có người đang đợi chúng ta sao?”

Người đợi họ, nhìn qua cứ tưởng chỉ là nàng kỹ nữ trong sạch này.

Thập tam nói đây là lần đầu tiên Tứ a ca tới, bảo Lục Vu diễn một đoạn kịch hát cho chàng thưởng thức, nhưng Lục Vu từ chối, “Trong triều ngày nào các gia chả xem kịch, Lục Vu không dám múa rìu qua mắt thợ.” Thập tam nghe mà tự hào ngất người.

Sau đó như có kịch gài sẵn, Thập tam hỏi không hát thì làm gì đây, Lục Vu nói các gia chắc chán hết sơn hào hải vị hoan lạc xa hoa rồi, vậy ta uống trà cho thanh đạm. Đã bảo là có kịch gài sẵn, vì tất cả chỉ để hướng đến một nhân vật đang vắng mặt.

TỨ A CA: Trà thơm! Tài nghệ của Lục Vu cô nương thật là tuyệt diệu!

LỤC VU: Một người bạn tốt của Thập tam gia đã dạy tiểu nữ đấy!

Và tất nhiên Tứ a ca của chúng ta vô cùng thán phục người bạn chân thành thẳng thắn có tư tưởng phóng khoáng đi trước thời đại ấy rồi, chàng chỉ ngậm ngùi một nỗi, “Cô ấy chơi với ai cũng tốt, chỉ với mình ta là cứ coi như mãnh thú nước lũ vậy, suốt ngày đề phòng.” Thập tam liền phát huy khoa ăn nói, “Thế chẳng phải chứng minh là, cô ấy đối xử với anh đặc biệt hơn hẳn mọi người sao? Vị trí anh trong tim cô ấy người khác không thể so được”.

Cái ảnh này, nhìn đầm ấm như hai vợ chồng tiếp bạn đến nhà chơi í! Đạo diễn khéo thế chứ!

Được Thập tam tiêm thuốc, Tứ a ca chiêm nghiệm và thấy – tôi đoán thôi nhé, qua vẻ mặt của chàng – hình như cũng đúng. Bọn ông bà mối quả là cái bọn nguy hại nhất cho xã hội yên lành này.

Bấy giờ đến lúc Lục Vu phải đi tiếp khách. Thay thế nàng là cái người mà thật sự đang đợi hai vị gia:

“Nô tài NIÊN CANH NGHIÊU, khấu kiến chủ tử.”

Trong cuộc đối thoại tiếp theo của họ, chúng ta sẽ biết được rằng họ Niên kia trước làm dưới trướng Bát a ca, sau bị chàng đuổi đi. Được Tứ a ca nhặt về trọng dụng, hiện hắn đang làm chân chạy vặt, giúp chủ mới theo dõi các đường dây gián điệp của Bát a ca. Tứ a ca hứa, đợi có cơ hội sẽ xin cho hắn chân Tuần phủ Tứ Xuyên.

Bỏ lại âm mưu chính trị sau lưng, bây giờ chúng ta đi hưởng thụ chút ít hương vị của mạo hiểm, cỏ dại và tình yêu.

Thập tứ vừa xức thuốc lên vết thương cho Nhược Hi, vừa giở bệnh hoàng tử: “Bát a ca thì soạn thuốc, Thập tứ a ca thì xức thuốc cho. Cô thật có diễm phúc đấy.” Xong xuôi, hai người đi ra. Nhược Hi giấu Thập tứ ở cánh rừng phía tây, rồi sang lán Bát a ca mách khẽ rằng em chàng đến.

Buổi hẹn hò lẽ ra phát sinh giữa họ ngay lúc này đã bị lùi lại, để Bát a ca đi gặp Thập tứ. Bọn người mà thái tử cắt cử theo dõi liền bám đuôi chàng.

 

Bài liên quan:

 


Tags:

Posted September 20, 2011 by Alex in category "LUẬN", "PHIM