Khang Hy không kiên nhẫn nghe Nhược Hi nói hết, nhưng ông cũng không giận dữ. Nhược Hi đi rồi, Lý Đức Toàn biện bạch hộ, rằng Nhược Hi được sủng ái nên hơi quá phận, chứ thực ra chỉ muốn lo nghĩ cho chủ nhân mà thôi.

Thập tứ a ca bị đòn, nằm sấp ở nhà dưỡng thương. Đức phi đến thăm, đúng lúc Tứ a ca cũng mang kim sang dược lại cho em, nhưng thiện ý của chàng bị cự tuyệt. Thập tứ a ca buộc tội chàng giả từ bi, khi cần đứng ra thì co vòi tự giữ ấm thân. Đức phi cũng buông lời quở trách. Tứ a ca giải thích rằng lúc đó chàng có van xin thì chỉ như đổ thêm dầu vào lửa thôi, nhưng cả mẹ và em đều không buồn nghe. Chàng tủi thân đi ra thì gặp Thập tam a ca. Gã an ủi, cách xử sự của anh là có lý do, anh mà dự phần, hoàng a ma cảm thấy bị cô lập, sẽ càng giận dữ hơn. Rồi gã rủ chàng uống rượu, nhưng Tứ a ca nói không thích uống, và đi tìm một nơi để tĩnh tâm.

Bát a ca đến gặp Nhược Lan. Thấy nàng cứ yên lặng, chàng đành tự thổ lộ với bà từ giữ đền này là ta bị lột hết tước vị rồi, rất buồn và cần được nghe vài câu nói. Nhược Lan bèn nói: “Bối lặc gia muốn thiếp nói gì đây?” Bát a ca thất vọng cùng cực, bèn rút quân, đi tìm một nơi để tĩnh tâm.

Hai anh em đụng mặt nhau ở cửa nhà Nhược Hi. Diễn biến tâm lý thật giống The Devil. Mỗi khi đắng lòng, Oh Seung Ha và Kang Oh Soo đều vô thức tìm đến nơi Seo Ha In ở, thở hút không khí chỗ nàng cho thư tâm rồi lặng lẽ trở về. Chắc chỉ trên phim người ta mới biết tự điều trị một cách tiết kiệm và xúc động như thế mà thôi.

“Tứ ca, sao lại gặp anh ở đây thế này?”

“Ta đi loanh quanh, không ngờ đến đây lại gặp Bát đệ.”

“Hoàng cung tuy rộng, nhưng chẳng qua cũng chỉ đến bốn bức tường.”

“Muốn tìm một nơi yên tĩnh thật sự, kể ra chẳng có mấy.”

Bấy giờ cửa mở, Ngọc Đàn bước ra đi làm, đúng lúc Nhược Hi cũng tan ca về.

Đã quấy rầy thì quấy rầy cho chót, Tứ a ca gợi ý, sắp đặt chẳng bằng tình cờ, hay là anh em ta làm phiền Nhược Hi cho ấm trà. Bát a ca tán thành. Đây là một phân đoạn rất đẹp, từ cảnh sắc, diễn viên đến lời thoại, bầu không khí êm đềm như lan tỏa ra cả ngoài màn hình. Hai anh em cổ vũ nhau vượt khó, người thì về vụ đình chỉ công tác, người thì về vụ bị mẹ và em hắt hủi, cùng nhất trí “rồi sẽ có ngày” tất cả đổi thay. Hai câu thoại hay:

BÁT A CA (lúc nhận chén trà Nhược Hi đưa): Quý giá thay, trong đắng vẫn còn vị ngọt!

TỨ A CA: Ngay cả mẹ và em ruột mình còn không thông cảm cho mình, ta biết nói gì nữa đây. (liếc nhanh Nhược Hi) Ấm áp, dẫu chỉ một chút, cũng có thể xoa dịu cõi lòng.

Nhân tiện, tôi phải tìm hiểu xem tại sao trong lúc phục vụ, một lần dâng trà một lần dâng lõi ủ tay, Nhược Hi đều ưu tiên hầu Bát a ca trước Tứ a ca.

Một ngày khác. Vương Hỉ chạy vào báo tin tốt lành. Nhị a ca trở lại làm hoàng thái tử. Tam, Tứ, Ngũ được phong thân vương. Thất, Cửu, Thập, Thập nhị, Thập tam, Thập tứ được phong bối tử. Bát a ca được phục tước Bối lặc. Mưa đã qua trời sáng lại.

Nhược Hi đang hái tử đinh hương thì trời mưa. Nàng tấp vào hành lang gần đó thì gặp Thập a ca và Thập tứ a ca cũng vừa đi tới, hỏi xem sinh nhật nàng muốn quà gì. Nhược Hi thoạt tiên nói đồ chơi như mọi năm, nhưng rồi thú thật là muốn được gặp Nhược Lan, sau lại bổ sung đây chỉ là chút tư tâm của nàng, không muốn gây phiền cho Bát a ca. Bấy giờ trời ngớt mưa, nàng lại chạy ra hái hoa. Thập tứ tươi tỉnh dặn theo: “Ừ hái đi. Nhưng hãy nhớ, hoa đương thì hái người mau hái, chớ để hoa phai luống bẽ bàng.” Lần nào đọc bài thơ này tôi cũng rưng rưng, nhưng đem ghép vào đoạn thoại ở đây, cộng với nụ cười Liên Xô của Thập tứ a ca, thì không ăn nhập chút nào hết. Nhược Hi đi rồi, Thập a ca thắc mắc hỏi nghĩa câu thơ, nhưng Thập tứ chỉ cười không đáp.

Mấy hôm sau, Nhược Hi thắp nến tự chúc mừng sinh nhật. Bấy giờ có Thái Hà bên cung Lương phi tới mời nàng sang vẽ hoa. Nhược Hi sang, Nhược Lan đã ở đấy. Trong khi hàn huyên, Nhược Lan hỏi mấy năm nay Nhược Hi đã chấm được ai chưa, rồi nhận ra nàng vẫn đeo chiếc vòng Phượng huyết, bèn điểm từ Thập tam a ca trở đi xem Nhược Hi ưng ai. Câu chuyện không có kết quả gì. Lúc Nhược Hi ra trả tranh hoa, Lương phi tình cờ nhìn thấy chiếc vòng của con trai mình ở cổ tay nàng, trong lòng ít nhiều đã hiểu.

Rời cung Lương phi, Nhược Hi chạy đến cung Càn Thanh, đúng giờ tan triều. Nàng kín đáo theo dõi Bát a ca. Chàng linh cảm được, nhưng nhìn quanh quất không thấy ai, thì nhếch mép tự trào. Nhược Hi dõi mắt theo bóng chàng, bụng bảo dạ: “Yêu thì không thể yêu được, mà không yêu thì không thể quên được. Biết làm thế nào đây?”

Đêm hôm đó (mà cũng có thể là trưa hôm đó vì bên ngoài sáng lắm), Nhược Hi mơ thấy Bát a ca đang sờ soạng ngồi lên ngai vàng thì bị một con dao bay tới cắm phập vào bụng, sau đó Ung Chính xuất hiện. Nàng choàng tỉnh, tái nhợt cả người.

Giữa lúc Nhược Hi còn đang bối rối yêu-không yêu thì có người xuất hiện, buộc nàng phải bứt cánh hoa xem kết quả cuối cùng ra sao. Đấy là Thập tứ a ca, gã đến tìm nàng tâm sự, rằng vừa gặp Tứ ca và Thập tam ca bên nhà mẹ nên ngán ngẩm bỏ sang đây. Trong lúc uống trà với nàng, gã thốt ra những lời biểu lộ sự ghê sợ đối với Tứ a ca. Nhược Hi khuyên giải không được, về sau không hiểu câu chuyện thế nào lại xoay sang Bát a ca, Thập tứ chỉ cho nàng rõ Bát a ca lo lót cho nàng thế nào, vì nàng mà phải cầu xin những ai, vì nàng mà giận Minh Tuệ đến hơn nửa năm, rồi cũng vì nàng mà sống như thầy tu với mỗi hai bà vợ và hai tì thiếp theo chàng từ nhỏ. Cuối cùng, gã hỏi, trong lòng Nhược Hi có Bát a ca không. Nghe nàng đáp “Không biết”, gã nổi giận “Nhược Hi, rốt cục cô còn muốn gì đây?”

Tình thế căng thẳng được tháo gỡ bằng sự xuất hiện của Tứ a ca và Thập tam a ca. Thập tứ nhạo báng, “Hèn gì cô không biết!” rồi bỏ đi không buồn chào hỏi. Hai người kia ngồi xuống uống trà, Tứ a ca gần đây có sở thích dùng ánh mắt nói chuyện, nên từ đầu đến cuối chỉ mình Thập tam mồm mép tép nhảy. Ngọc Đàn đi làm về, hai anh em cũng cáo từ, sau khi để lại món quà đặc biệt mang về từ ngàn trùng xa ai còn vấn vương sông hồ.

Buổi tối lúc ăn cơm, kể ra mới biết Ngọc Đàn sinh cùng ngày với mình, Nhược Hi bèn tặng cô một cây trâm và một đôi khuyên theo lời Ngọc Đàn nói là “đắt quá em không dám nhận”, rồi họ cùng nhau đi dạo. Muốn qua trăng bái lạy cha mẹ, họ quỳ xuống đất khấu đầu, đúng lúc Khang Hy từ trong nhà bước ra. Nghe Nhược Hi giải thích về hành động kỳ quặc xong, ông tư lự bỏ đi. Nhược Hi nói với Ngọc Đàn, “Người già bình thường chẳng có con thì cháu. Nhưng vị quả nhân này, ngai vàng của ông cũng như chiếc trâm trên tóc Tây Vương mẫu, vạch khẽ một đường là tạo thành hai bờ tách biệt, chia cắt ông với hai mươi mấy người con trai.” Rồi cả hai nín lặng ai sầu.

Thám tử của Khang Hy dâng tấu, liệt kê kết quả tra xét những hành vi từng bị dị nghị của thái tử. Khang Hy suy nghĩ một chút rồi bảo sắp xếp đi biên tái, yêu cầu thái tử và Bát a ca theo hầu, việc giám quốc để lại cho Tứ a ca, ra lệnh Cửu, Thập, Thập tứ phò tá. Dụng ý là ngăn ngừa các bè phái câu kết nhau.

Một hôm trong trướng, Khang Hy nhắc lại vụ nước quả và chén gốm đẹp năm ngoái, tiện hỏi tình hình học ngựa của Nhược Hi, và bảo nàng học tiếp. Có người nhìn nàng vẻ suy tính.

Nhược Hi nấn ná mấy hôm không đi tập, Ngọc Đàn hỏi nguyên do, nàng đáp là tại người huấn luyện thiếu nhiệt tình. Ký ức buổi tập ngựa với Tứ a ca thình lình dội về, rõ rệt đến mức Nhược Hi phải giật mình, nàng lắc đầu để rũ bỏ nó đi.

Tô Hoàn Qua Nhĩ Giai tới. Khang Hy mời rượu, thái tử cũng nói leo xin cùng uống, một tên Mông Cổ bèn phũ mặt, “Huynh đệ thảo nguyên tuy hảo tửu, nhưng không phải là sẵn sàng uống với bất cứ loại người nào. Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu, thoại bất đầu cơ bán cú đa.” Bát a ca bèn đỡ lời, “Mong Vương gia mở lượng hải hà, không chấp nhặt tiểu tiết, tam bôi hòa vạn sự, nhất túy giải thiên sầu.” Nhờ đó không khí bớt phần căng thẳng.

Nhược Hi đang ngồi buồn thiu trên đồi thì Mẫn Mẫn xuất hiện. Nghe nàng nói không biết cưỡi ngựa, cô nhiệt tình nhận lời dạy, nhưng Nhược Hi vừa lên ngựa, cô lại ra roi mạnh quá làm con ngựa lồng lên. Không biết nó sẽ hất đảo Nhược Hi tới lúc nào nếu như không có một người phong tư tài mạo tót vời xuất hiện ứng cứu.

Ngựa đúng là khắc tinh của Bộ bộ kinh tâm, xuất hiện tới đâu là phá hoại không khí tới đó. Tập này tăng cường ngựa giả màu đen, ngoài màu nâu vẫn dùng từ trước. Khi diễn viên ngồi trên cái đầu ngựa gỗ nhún tới nhún lui, chắc họ phải tự thôi miên thần kinh xúc cảm dữ dội lắm để khỏi phá lên khóc.

Đang nghĩ, nếu Bộ bộ kinh tâm được viết ở nước ta, hẳn nó sẽ thuộc thể loại Tiền Lê xuyên. Nam chính Lê Long Đĩnh, nam thứ Lê Long Việt, ngoài ra cũng còn bảy, tám vị tiểu vương gì đó.

 

Bài liên quan: