Tưởng phải phá lệ thức quá nửa đêm để xem phim, may nhờ dịch vụ truyền hình trực tuyến của PPTV nên giờ rung đùi ngồi nhà theo dõi ti vi hàng xóm không vấn đề gì rồi…

Tập 1 khá là đầy đặn, đông đúc và bận rộn. Trừ Thập tứ a ca, mọi nhân vật cần thiết đều được đẩy ra sân khấu trong 60 phút đầu tiên này.

Trương Hiểu tỉnh lại trên chiếc giường lạ, tự hỏi bệnh viện nào mà kỳ cục thế. Xảo Tuệ và Nhược Lan lần lượt xuất hiện, giải đáp về thân thế mới cho nàng. Nhược Lan trông như chung đúc linh tú của trời đất vậy, lãnh tĩnh mà vẫn ấm áp, nghiêm nghị mà vẫn tươi tắn, hiếm có hiếm có!

Vì xuyên việt đang là mốt của văn học Trung Quốc, nên Trương Hiểu mau chóng thích nghi được với tình hình. Sự thể là lúc tối, giận bạn trai không chung thủy, nàng vùng vằng đi ra đường, lại gần chỗ người ta đang lắp đèn cho biển quảng cáo, trên biển có tấm lưng một người quen tương lai của chúng ta. Nhân viên thi công ra xua đuổi, bảo đi chỗ khác mà cãi nhau, Trương Hiểu vặc lại, nhỡ tay làm rơi chai nước xuống đám dây điện. Điện chập cháy (Phong cho tớ hỏi liệu biên kịch có đùa tớ không, nước rơi vào điện có gây cháy nổ thật không? Những lúc thế này thấy dốt Lý thực là một thiệt hại não nề!), Hiểu Hiểu bắn tung lên cao, đập người vào mặt biển hiệu, sóng điện xuyên qua đại não của nàng, hất linh hồn ngược thời không về ba trăm năm trước, nhập vào thân thể Mã Nhĩ Thái Nhược Hi lúc đó vừa lăn lông lốc trên thang xuống.

Trương Hiểu bình phục, quyết tâm phải trở về năm 2011. Nàng nghĩ đến việc giật điện lần nữa, nhưng ở đây không có điện, nên đành bảo Xảo Tuệ dẫn mình đến chỗ lương đình Nhược Hi ngã, toan lăn xuống để tái xuyên việt, nhưng bị Xảo Tuệ ngăn cản. Hai người quay về, vừa đi vừa nói chuyện. Trương Hiểu, từ giờ gọi là Nhược Hi cho tiện, thở ra vài câu triết lý, nào là đời người mười việc thì đến tám chín đã bất như ý, nào là nhiều khi đầu bạc phải khóc tiễn đầu xanh. Bấy giờ Cửu a ca và Thập a ca từ đằng sau cánh gà đi ra, ta có màn nhân sinh sơ kiến phan hồn nhiên y như trong truyện.

Hai a ca vào gặp Bát gia, còn Nhược Hi lén cùng Xảo Tuệ ra phố chơi. Vật đen đen mà Nhược Hi giơ lên xem chính là cái bàn là bằng than. Nàng đang nhìn ngắm Bắc Kinh cổ kính và liên tưởng với thời hiện đại thì thấy hàng phố nháo nhác, ngựa phi và cấm quân chạy rầm rập, té ra mở đường rước Khang Hy đi tái ngoại về. Trong đám đó có một tên thái giám giống hệt gã nhân viên thi công biển quảng cáo lúc trước, Nhược Hi liền đuổi theo để hỏi xem có phải hắn cũng xuyên việt không. Vừa túm được hắn thì thấy trời đất tối sầm, một con ngựa bay vút qua đầu nàng. Tất cả được phen hoảng sợ, kỵ sĩ ghìm cương ngoảnh phắt lại, trưng ra khuôn mặt dế mèn Jiminy và tà áo dài tím Huế.

Tứ a ca nhìn Nhược Hi một lúc, không rõ là biểu tình gì, rồi giật ngựa bỏ đi mất dạng.

Nhược Hi Xảo Tuệ hú hồn về phủ, đúng lúc lính gác cửa đang bị nọc ra đánh đòn vì để nhị tiểu thư lén lút đi chơi. Nhược Hi bất bình chạy ào vào nhà trách Nhược Lan. Bát đích phúc tấn, người ra lệnh đánh đòn, đã ngồi sẵn đấy, hai bên nói qua nói lại, miệng lưỡi của Minh Tuệ thì cay nghiệt, khẩu khí của Nhược Hi thì đáo để, võ mồm chốc lát chuyển sang võ tay. Lẽ ra Nhược Hi phải khét tiếng khắp Tử Cấm thành từ đây, vì mức độ nghiêm trọng của vụ xô xát này đã áp đảo trận chiến kinh điển túm đầu giật tóc với Minh Ngọc mai sau.

Bát đích phúc tấn hằm hằm ra về. Nhược Hi cằn nhằn, người lỗi lạc xuất chúng như chị việc gì phải chung chồng với con mụ đó. Thấy Nhược Lan và các a hoàn cùng lộ vẻ ngạc nhiên, nàng vội lấp liếm: “Ừ, em cũng biết tư tưởng này hơi avant-garde” (:D).

Hôm sau, vì Bát a ca sẽ sang dùng cơm, nên Nhược Lan sai Xảo Tuệ phục sức thật chỉnh tề cho Nhược Hi. Trời thì nóng, nhưng Nhược Hi phải bó chặt ngực và mặc đến sáu cái áo. Ngồi đợi mãi không thấy Bát a ca đến, nàng xin phép đi vệ sinh để ra ngoài cho thoáng, đang lúc dùng tay áo lau mồ hôi trên trán thì một cái khăn mùi xoa chìa tới trước mặt, và giọng đàn ông vang lên: “Đừng khóc nữa!”

Nhược Hi hạ tay xuống. Một người cạo đầu, tướng mạo bình hòa hàng mày như vẽ đứng trước mặt nàng. Khi họ cùng vào nhà, Cửu và Thập a ca đã ở sẵn đấy. Diễn biến trong bữa cơm thật là dễ đoán vì giống truyện như hệt… Nhược Hi thầm nghiên cứu phong thái anh rể, còn  Thập a ca trộm liếc dung nhan nàng. Lúc nàng sặc cơm, gã cười vang. Bát a ca lên tiếng trách, gã bèn ỏn ẻn: “Em cười vì em cũng từng sặc nhưng mà không có sặc đẹp như Nhược Hi.” Con rắn điển giai ngồi cạnh đấy lập tức ngợi khen cậu em càng ngày càng khéo gói khéo mở.

Buổi tối, Nhược Hi dò hỏi Xảo Tuệ xem tình cảm giữa Nhược Lan và Bát gia thế nào, vì thấy Nhược Lan không mặn mà lắm thì phải. Nằm ngủ nóng quá, nàng gọi í ới nào là điều hòa nào là kem que ơi.

Vẫn nung nấu ý định trở lại 2011, hôm sau Nhược Hi ra phố, thầm nhủ chỉ có ba khả năng: một là trở về, hai là chết, ba là tàn phế, cuối cùng quyết định liều để xe cán, tất nhiên ở đây không có xe, chỉ có ngựa thôi. Nàng chờ đợi, khi nghe tiếng vó câu thì lao ra giữa đường đón, mắt nhắm tịt. Kỵ mã lần này rất tài tình, tốp lại kịp lúc. Nhược Hi mở choàng mắt, thấy mõm con ngựa chịt sát vào mặt mình, nàng giật ngửa người ra sau. Trên yên nó là:

Nhận ra cạnh đấy còn tà áo tím Huế (nhà giàu quái gì mà mấy ngày mặc mỗi một cái áo), Nhược Hi thở dài: “Lại là ngài ư!” Tứ a ca tốt bụng giới thiệu: “Thập tam gia đấy!” rồi lao đi mua thuốc bôi cho Nhược Hi, để lại cặp tri giao tương lai tự do làm quen với nhau.

Hai a ca đưa Nhược Hi về phủ. Tứ a ca gọi riêng nàng ra, đưa cho lọ thuốc, hỏi nàng vì sao cố ý lao vào ngựa của chàng. Sau một hồi thuyết giáo, chàng chốt hạ bằng một câu sến súa: “Cái mạng nhỏ của cô là do ta nhặt về, cô đừng vọng tưởng có thể giết chết nó!”

Hai chị em đi vào nhà. Thấy trên bàn có lá thư, Nhược Hi hỏi sao không mở, Nhược Lan đáp vì thái giám lo việc đọc thư đi vắng. Nhược Hi bèn xung phong đọc hộ. Chuyện sau thế nào không cần hạ hồi phân giải cũng biết.

Thập a ca bắt gặp Nhược Hi đang nghịch kiến, rủ nàng đi cưỡi ngựa, để rồi cười vỡ bụng khi nàng thú nhận là không biết cưỡi. Ở biệt viện, Nhược Hi dõi theo tư thái phi ngựa của Bát a ca, đem lòng ái mộ và thở ra câu sến súa thứ hai: “Cực phẩm nam tử!”

Lúc về nhà, nàng hào hứng kể chuyện ngựa nghẽo cho Nhược Lan nghe và khuyên chị nên thường xuyên cùng đi chơi với Bát a ca. Tất nhiên, Nhược Lan hững hờ.

 

CẢM NGHĨ

Nếu coi việc tạo cảm giác mới mẻ từ những nội dung quen thuộc là một thách thức, thì biên kịch Vương Lệ Chi đã chinh phục rất tốt thách thức này. Tập 1 đi khá nhanh, tạo được tình huống hợp lý để thiên cương địa sát khẩn trương tụ hội, thay đổi tiết tấu ề à cải lương của truyện, riêng sự xuất hiện và lời thoại của Quách Lạc La Minh Tuệ thì xử lý chưa thỏa đáng, khiên cưỡng và mâu thuẫn với công phu hàm dưỡng của nhân vật. Màn ẩu đả ầm ĩ với Nhược Hi xem chừng hơi quá tay, giống nồi cơm khê không chữa lửa rồi đổ thẳng đi bằng cách lờ tịt hậu quả, khiến những lời lẽ khắc nghiệt về thưởng phạt của Minh Tuệ ngay trước đó bỗng biến thành vô nghĩa. Đoạn ba anh em ngồi xe đến biệt viện cưỡi ngựa, biên kịch cũng đánh rơi đôi mắt cười đóng dấu bản quyền Bát a ca. Bên cạnh đó, còn hai điểm không hiểu: 1. Lúc Tứ a ca phi ngựa qua đầu Nhược Hi, hồn nàng trào ra rồi rút về như nước triều (minh họa cho cái gọi là sợ vãi linh hồn đây chăng? Tiếng Trung cũng có kiểu nói đó sao?). 2. Sử dụng góc quay từ dưới lên rất là nhiều chẳng vì mục đích gì cả, gây cảm giác bí bức như thu lu trong đáy thùng ngước mắt xem phim vậy.

Về diễn viên, nhìn chung ai cũng hợp vai, nhất là Minh Tuệ và Dận Tự. Riêng Lưu Thi Thi thì không, hoặc là vẫn chưa. Chắc cô sẽ hợp với những trường đoạn bi ai tự sự hơn, vì nụ cười của cô không rạng ngời không chói lóa, mắt lại u uẩn quá!

 

Bài liên quan:

2 thoughts on “BỘ BỘ KINH TÂM tập 1”

  1. Nước rơi vào điện nếu coi nước và điện là 2 dạng vật chất thì chả có việc gì xảy ra cả.

    Vấn đề là nước rơi vào dây điện mà dây điện đó là dây hở (hoắc mối nối dây hở) thì có khối chuyện xảy ra. Nước dẫn điện tốt, nó sẽ làm cho 2 dây điện hở bị chập mạch gây ra hiện tượng đoản mạch -> có thể dẫn tới cháy nổ.

    Nhưng quan trọng hơn, nước rơi vào dây điện mà dây điện nó hở, cũng chưa chắc chập mạch đâu. Mấu chốt là dây điện đó phải có điện. Trong trường hợp người ta đang lắp đèn, 99% là cắt điện cục bộ vì vậy chả có cách nào đổ 1 chai nước vào đám dây điện không có điện mà chập cháy được cả. Nếu không người được xuyên việt đầu tiên không phải là cái cô nàng chảnh chọe ấy mà là ông đang lắp đèn quảng cáo cơ. :D

Comments are closed.