September 18 2011

BỘ BỘ KINH TÂM – Baby Fanfic

Đây là một câu chuyện bi lụy ngược tâm sến súa về yêu đương tương tàn của Cửu long đoạt đích. Tất cả ảnh dùng cho câu chuyện này đều lấy từ trên mạng. (Các bạn bấm vào ảnh để xem ở kích cỡ đúng.)

POSTER

1. Câu chuyện bắt đầu từ cái thói phóng túng tuổi trẻ, bướm lượn hoa rơi, buông tuồng quá thể của Thập tứ a ca.

LÃO THẬP: Thập tứ đệ! Em lén Bát ca quyến rũ anh, em không sợ Bát ca phát hiện à?

THẬP TỨ: Yên nào! ~Ghét quá~

2. Cái kim trong bọc sẽ có ngày lòi ra, cuối cùng lão Bát cũng biết được sự tình.

LÃO BÁT: Shit! Giỏi cho cái tên Thập tứ lẳng lơ! Dám vụng trộm làm bậy với lão Thập. Hai chúng ta thế là hết!

3. Trong một ngày trời mưa, lão Bát đề xuất chia tay với Thập tứ:

LÃO BÁT: Thập tứ đệ, em làm việc gì tự em biết rõ, chúng ta… chia tay thôi.

THẬP TỨ: Bát ca! Anh nghe em giải thích! Anh nghe em giải thích!

4. LÃO BÁT: Ta không muốn nghe em giải thích.

THẬP TỨ: Bát ca… Đúng là em sai rồi!

5. Lão Bát đá Thập tứ xong, tuy ngoài mặt đau thương đến chết, rũ rượi thảm thiết, nhưng sự thực thì…

LÃO BÁT: Chẳng sao, thật ra ta vốn muốn tìm kiếm hình bóng Tứ ca ở Thập tứ đệ thôi mà, bây giờ Thập tứ phản bội trước, ta cũng chẳng cần phải áy náy tâm tư…

6. LÃO BÁT: Tứ ca… Bây giờ anh có ổn không? Anh với Thập tam đệ bên nhau chắc là hạnh phúc lắm nhỉ? Miễn là anh cảm thấy vui vẻ… Em chỉ muốn anh hạnh phúc, thế là đủ rồi.

7. Ở đằng kia, lão Cửu nghe chuyện này thì tức tốc đến hỏi thăm tình hình Thập tứ:

LÃO CỬU: Thập tứ! Nghe nói Bát ca đá em rồi?

THẬP TỨ (phẩy tay): Cút đi! Đừng làm phiền tôi…

8. Sự lạnh lùng phũ phàng của Thập tứ là một đòn đả kích với lão Cửu, lão nghẹn ngào sầu não đến thổ huyết…

LÃO CỬU: Thập tứ đệ, em mãi mãi không biết được trong tim ta em quan trọng biết nhường nào, bởi vì trong mắt em xưa nay chẳng có ta… Em sẵn lòng đi hú hí với lão Thập, mà chẳng bao giờ nhìn tới ta lấy một lần…

9. Có một hôm, Thập tam rỗi hơi lượn qua nhà lão Cửu.

THẬP TAM: Í,  Cửu ca bị làm sao thế? Trông bộ dạng rất phiền muộn.

10. Lão Cửu xin phép hoàng a ma cho nghỉ ở nhà vài hôm, suy nghĩ rất lung, cuối cùng đã đả thông tư tưởng…

11. Tư tưởng thông rồi, lão Cửu bắt đầu ngày ngày vào cung lên triều nghị sự với các huynh đệ như trước, tựa hồ chưa hề có chuyện gì xảy ra…

Nhưng Thập tam bà tám đã đem chuyện trông thấy hôm ấy kể cho Tứ ca thân yêu của gã, thế là Tứ ca tìm thẳng đến lão Cửu mà chèo bẻo.

LÃO TỨ: Cửu đệ, nghe Thập tam đệ nói hai hôm trước trông thấy bộ dạng cá ươn của em ở nhà. Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì không vui ư? Đem cái chuyện không vui ấy nói ra cho mọi người cùng vui đi!

LÃO CỬU: Không, không có gì… không có gì (nhưng trong ruột thì độc thoại: Phải chôn vùi thật sâu tấm lòng ta dành cho Thập tứ đệ, không thể để bất cứ ai biết được, nếu không nhất định sẽ bị Tứ ca cười chê).

12. Lại nói chuyện đằng kia, việc đoạn tuyệt với Bát ca khiến Thập tứ đau đớn học được một bài học. Gã quyết định để râu. (Để râu có nghĩa là biểu thị quyết tâm, một khi sự việc chưa giải quyết xong thì chưa cạo sạch ấy!)

13. Cái tên gay này, hai ngón bàn tay phải kia của ngươi đã làm bậy, tạo ra cái ngòi nổ mà rồi đây sẽ khiến tất cả vỡ tung, thế mà ngươi còn trơ trẽn giơ hai ngón lên!

LÃO THẬP: Ta cũng chẳng muốn những việc này xảy ra đâu. Nhưng ai bảo Thập tứ đến bỡn cợt ta. Ta còn chưa chín chắn, để ta rảnh rang vui chơi thôi… (đoạn này không chắc, vì bản gốc dùng nhiều tiếng lóng quá, sẽ kiểm tra lại sau)

14. Sau khi tỉnh ngộ, Thập tứ bỗng hồi tưởng lại quãng thời gian tươi đẹp chơi bời với Thập tam trước kia, cùng ngắm máy pay, cùng cười ngố, cùng cưỡi ngựa gỗ.

15. Thập tứ đã hoàn toàn vỡ lẽ, thì ra Thập tam mới là tình yêu bất diệt trong tim mình. Nhưng bây giờ Thập tam lại đang bắt bồ với anh ruột của gã, Thập tứ kiên quyết đi đến Tứ gia phủ.

16. Thập tứ xông vào Tứ gia phủ, gặp Thập tam và tỏ tình một cách điên cuồng bùng nổ.

17. Lão Tứ đang viết công văn, nghe Thập tứ bày tỏ với Thập tam mà tức đến nỗi ngã lăn đùng ra đất.

18. Thập tam nghe thổ lộ xong thì mắt lệ rơi sầu. Còn tại sao gã rơi sầu thì tác giả cũng… không biết.

THẬP TAM: Hức hức hức hức… tất cả đã quá muộn rồi. Thập tứ đệ… đã quá muộn rồi…

19. Tứ gia đùng đùng nổi giận lao đến nhìn trừng trừng Thập tứ.

LÃO TỨ: Lúc đầu thì ngươi giành lão Bát với ta. Bây giờ lão Bát đá ngươi, ngươi lại đến giành Thập tam với ta. Có phải ngươi ỷ vào việc ta là anh cùng mẹ cùng cha với ngươi mà tưởng ta không dám đét đít ngươi không? Hừ!

Thập tứ tự biết mình đuối lý, đành trừng mắt nhìn lại không nói lời nào.

20. Nhìn hai huynh đệ kiếm bạt cung giương, gần như sắp đánh nhau tới nơi, Thập tam vội vàng xông vào can gián.

THẬP TAM: Thập tứ đệ, em đi đi! Ta đã là người của Tứ ca rồi, ta không thể…với em đâu.

THẬP TỨ: Không! Thập tam! Hôm nay nhất định em phải mang anh đi. Tứ ca, coi như em nợ anh, anh nhường em lần nữa, ok?

21. Tứ gia tống cổ Thập tứ ra khỏi phủ, Thập tứ bèn quỳ trong mưa không chịu đi.

THẬP TỨ: Thập tam ca! Tứ ca! Em nhất định không bỏ cuộc.

22. Tứ gia một mình trốn vào trong phòng, khóc đến ngược cả người.

LÃO TỨ: Hu hu hu, sao lại có cái thứ em ăn hiếp anh như vậy chứ! Trước tiên thì gắp lão Bát của ta, giờ lại xúc Thập tam của ta. Làm cái thân anh giai thế này thật là khổ quá…

23. Tứ gia lặn sâu vào dòng hồi ức từng chung hưởng với Bát đệ.

LÃO TỨ: Có hồi từng nắm tay em, em nói chỉ cần ta là đủ…

24. Hồi ức thứ hai: Tiệc sinh nhật của Tứ gia vào một năm nào đó.

LÃO TỨ: Lần ấy trong pạc-ti sinh nhật của ta, Bát đệ ngượng ngùng nấp sau sân khấu, vẫn là ta phải kéo em ra, em còn siết chặt tay ta không rời.

25. Rời xoáy ốc hồi ức tươi đẹp, Tứ gia dần dần quay lại thực tại.

LÃO TỨ: Bát đệ đã là thì quá khứ rồi, Thập tam mới là hạnh phúc hiện tại của ta. Ta không thể cô phụ tấm lòng son mà Thập tam đệ dành cho ta.

26. Lúc này Thập tam bước vào.

THẬP TAM: Tứ ca… bên ngoài phát sinh một sự lạ lắm!

LÃO TỨ: Sự gì?

THẬP TAM: Anh ra xem là biết ngay thôi.

27. Trông thấy một đám quỳ la liệt, Tứ gia tí ngất…

LÃO TỨ: … Các ngươi định chơi flash mob với ta đấy hả? Tự nhiên trồi đâu ra thế?  

28. Tứ gia bực tức quay ngoắt vào nhà, để lại Thập tam đệ.

THẬP TAM: Thập tứ đệ, em về đi, ta đã nói rất rõ ràng rồi, ta bây giờ là người của Tứ ca. Tứ ca đối với ta tình sâu nghĩa nặng, ta không thể cô phụ anh ấy. Còn các huynh đệ khác, ta không biết vì sao mọi người xuất hiện. Nhưng đùa thế đủ rồi đấy, về nhà tắm rửa đi ngủ đi!

29. Giải tán được các a ca rồi, Thập tam trở về phòng riêng, ngậm ống điếu suy tư.

THẬP TAM: Vì ta mà Tứ ca và Thập tứ đệ, hai anh em ruột trở mặt với nhau, lại hại cả đám người tự nhiên phải dầm mưa quỳ gối, lẽ nào ta chính là hồng nhan họa thủy trong truyền thuyết? Thật ưu tư thật phiền muộn… Làm thế nào đây?

30. Thập tam buồn bã quyết định cầu cứu Google, nhưng tường nhà Tứ gia quá cao, sóng điện thoại không được tốt. Thập tam bèn đóng bộ như đi dạo phố, để đi lấy sóng.

31. Google đến nửa ngày trời mà không tìm được biện pháp nào đáng tin cậy, Thập tam quyết định tốt nhất là viết một bức thư cho Thập tứ.

THẬP TAM: Thập tứ đệ, hi vọng đọc xong bức thư này em sẽ hiểu tâm tư của ta, thư không nói hết được lời, mong em hiểu ý.

32. Thập tứ nhận được thư của Thập tam, gã phấn khởi mở ra xem, rồi như hóa đá.

THẬP TỨ: Cái lề gì thốn?

33. Thập tứ xem tranh xong, ép bản thân hiểu thành Thập tam mời mình đi picnic nói chuyện, vì thế lục tung tủ đồ, thử đủ mọi xì tai, đợi ngày đi dã ngoại.

34. Cuối cùng, Thập tứ cũng chọn được một bộ quần áo chả ra thể thống gì đến nhà Tứ gia tìm Thập tam, nhưng không ngờ vừa tới cửa đã bị Tứ ca của gã chặn lại.

LÃO TỨ: Thằng dở này, ngươi ăn mặc kiểu gì thế? Ngươi tưởng thay đổi phong cách là Thập tam đệ thích ngươi hả? Thập tam đệ chỉ thích mẫu người chín chắn lão luyện như ta đây thôi, ngươi không có cửa đâu.

35. Nghe Tứ gia chỉ trích một trận, thấy lão xoay mình định đi, Thập tứ quyết định thi triển đại tuyệt chiêu: “Một giây biến a ca!” Soạt một tiếng, đã từ bộ dạng không thể thống gì biến trở lại thành hoàng tử.

THẬP TỨ: Tứ ca! Anh… đừng… ép… em! Cầu xin anh đấy! ಥ_ಥ

LÃO TỨ (thầm nghĩ): Sao ta lại có thằng em ruột thế này? Liệu mẹ có nhận nhầm con không nhỉ? (nói) Khục khục, được, vậy ta để em gặp Thập tam đệ một lần. Đợi đấy!

36. Tứ gia trở vào phòng, bàn bạc với Thập tam đệ thân yêu.

LÃO TỨ: Thập tứ đệ theo đuổi em dai như đỉa, ta hi vọng em có thể giải quyết rốt ráo với nó, để nó dứt hẳn niềm tơ tưởng này đi. Còn làm thế nào thì em tự nghĩ cách, ta tin là em…

THẬP TAM: Tứ ca yên tâm. Đằng Thập tứ em nhất định sẽ fix, cả đời em chỉ thuộc về anh mà thôi.

37. Thập tam cân nhắc từ ngữ để sms cho Thập tứ. Xin chú ý, vị ngồi bên cạnh gã chính là trắc phúc tấn của Thập tứ, say Thập tứ như điếu đổ. Bà ta nghe nói Thập tứ hẹn gặp mặt Thập tam, liền đóng giả làm khách qua đường đến gần do thám.

THẬP TAM (nhắn tin): Thập tứ đệ, lần này đồng ý gặp mặt em chỉ là muốn lưu lại cho cả hai bên một kỷ niệm tốt đẹp. Vứt bỏ tất cả mọi câu nệ, chơi đùa với nhau một cách thuần túy như hồi nhỏ, được không?

 

Alex dịch từ nguồn: http://tieba.baidu.com/p/1214809519

 


Tags:

Posted September 18, 2011 by Alex in category "DỊCH