No public Twitter messages.
Posted by Alex on Sep - 26 - 2011

Bát phúc tấn QUÁCH LẠC LA thị

Minh Tuệ chết thiêu có thể xếp vào cái chết thảm khốc thứ hai trong Bộ bộ kinh tâm. Vĩnh Hiến lục chép: “(Ung Chính) sức cho vợ tên dân đen Doãn Tự tự tận, thiêu cốt vứt tro.”

Trên mạng có rất nhiều tiểu thuyết thêu dệt quan hệ giữa Ung Chính và Bát phúc tấn, nói Ung Chính yêu không được trong lòng sinh hận. Nghi vấn nảy ra là do, Ung Chính giáng nắm đấm vào tất thảy các đối thủ chính trị của mình, nhưng chỉ bóp dần gọng kìm, ngay cả đầu độc cũng tiến hành kín đáo, không quyết liệt công khai với ai như với Bát phúc tấn. Mối hận giữa họ có thể lớn đến mức nào?

Tên Bát phúc tấn là gì, không thấy ghi chép, chỉ biết mang họ Quách Lạc La, con gái của Hòa Thạc cách cách và ngạch phò mã Minh Thượng, gọi An thân vương Nhạc Lạc là ông ngoại, gọi Nghi phi mẹ Cửu a ca là cô ruột (tính ra là chị họ của Dận Đường). Trong Cung tỏa tâm ngọc, để môn đăng hộ đối lấy được Bát a ca, Lạc Tình Xuyên đã nhận Hòa Thạc cách cách làm mẹ nuôi, đổi tên thành Quách Lạc La Tình Xuyên!!!

Tôi rất tò mò về bà này, nhưng thông tin không có nhiều, chỉ lượm lặt được vài gạch đầu dòng bên lề:

 

Bát phúc tấn có khả năng hơn tuổi Bát a ca

Mãn tộc vốn dĩ phổ biến chuyện phi công trẻ lái máy bay bà già. Tra gia phả Qua Nhĩ Giai, người ta nhận ra cứ mười cặp vợ chồng hồi ấy thì tám cặp là nữ lớn tuổi hơn nam. Ba trong bốn hoàng hậu của Khang Hy cũng hơn tuổi ông, Hách Xá Lý thị hơn một tuổi, Nữu Cô Lộc thị hơn một tuổi, Đồng Giai thị là chị con cô con cậu của ông (tính toán lằng nhằng qua thế hệ trên thì hơn ít nhất vài ba tuổi gì đó).

Lý do thứ hai khả tín hơn. Năm Dận Tự chào đời (1681), Minh Thượng bị xử tù vì đánh bạc, Hòa Thạc công chúa đã mất được vài năm, Quách Lạc La thị thành ra bơ vơ, phải đến nương nhờ ở phủ ông ngoại.

 

Bát phúc tấn là nữ cường nhân

Dận Tự mẫn tiệp tài cán, tương đối nổi bật trong các con trai của Khang Hy. 17 và 18 tuổi, hai lần theo vua cha đi dẹp loạn Cát Nhĩ Đan, là người nhỏ nhất trong số các a ca tùy giá. Năm 18 tuổi được phong Đa la Bối lặc, cũng là người nhận được tước Bối lặc sớm nhất trong các a ca. Từ năm 20 tuổi đã được giao nhiệm vụ giám quốc mỗi lần Khang Hy đi xa. Mãi đến khi được quần thần đài cử vào ghế thái tử thay cho Dận Nhưng bị phế mới bắt đầu bị Khang Hy nhìn nhận bằng con mắt nghi kỵ. Bát gia đảng do ông ta một tay gầy dựng cũng tồn tại được mấy chục năm, vẫn hoạt động kể cả khi chủ tịch đảng bị cải danh thành A Kỳ Na. Dận Tự chết rồi, đảng này mới tan rã.

Một con người như thế, lại bị cả Khang Hy và Ung Chính trước sau xếp vào đạo thờ bà.

Quách Lạc La thị gia thế hiển hách, gá nghĩa với Dận Tự vốn có mẹ đẻ xuất thân hèn kém, có thể nói là hạ thấp thân phận mà lấy chồng. Bà ta được nuông chiều từ nhỏ, tính tình ngạo mạn phóng túng, không thuộc dạng thục nữ. Ung Chính lên ngôi, gia phong Bát Bối lặc làm Liêm thân vương, bà ta đã đáp từ với khách đến chúc mừng rằng, “Có gì đáng chúc mừng chứ? Tai vạ e rằng chẳng phải đầu rồi cũng phải tai.” Câu nói đã được nhiều kẻ nhiệt tình quạt tới tai Ung Chính.

Sau khi kết hôn, hai vợ chồng Dận Tự sống trong Tử Cấm thành vài năm, tới lúc Bát a ca được ban phủ riêng họ mới chuyển ra ngoài. Phủ này nằm gần Bá Lâm tự, gần luôn cả phủ đệ của Tứ Bối lặc Dận Chân.

Năm 1708, trong đợt phế thái tử lần thứ nhất, có lần Khang Hy đã mắng mỏ Dận Tự trước mặt các hoàng tử, nhân thể bộc lộ thái độ bất mãn về Bát phúc tấn, đại ý: “Tự khép nép với vợ. Một nhà toàn những người có mặt có mũi như An thân vương, Mã Nhĩ Hồn, Cảnh Hy, Ngô Nhĩ Chiếm mà không biết dạy dỗ con cháu, đẻ ra một đứa ghen tuông đố kỵ ngoan độc như vợ Dận Tự, đến nỗi Tự tới giờ vẫn chưa được mụn con nào.”

Nhận xét này không rõ khách quan tới đâu, nhưng có một điểm không sát với thực tế: tháng Giêng năm 1708, Dận Tự đã có Hoằng Vượng, đứa con đầu lòng và là con trai độc nhất, do người thiếp họ Trương sinh hạ. Tháng Năm cùng năm, người thiếp họ Mao sinh thêm một đứa con gái là Kiều Nhi.

Tuy nhiên, nhận xét này của Khang Hy đã được Ung Chính ngày sau vin vào, biến thành một trong nhiều lý do hạ thấp Dận Tự.

Tháng Giêng năm 1726, Ung Chính nói với các đại thần, nhà Dận Tự, không chỉ chồng “gian ngoan đa đoan”, mà “vợ hắn cũng nghiệt ngã tàn ác, Doãn Tự ngày thường rất sợ. Thánh Tổ Nhân hoàng đế (tức Khang Hy) từng giáng dụ, vợ Doãn Tự thừa hưởng thói ác của nhà ngoại, chỉ cho chồng nạp một hai người tì thiếp, gần như khiến Doãn Tự tuyệt hậu, thê thiếp nghe đến tên là hãi hùng.”

Cũng năm ấy, Tần Đạo Nhiên quản gia nhà Cửu a ca Doãn Đường khai rằng: “Mọi việc trong Bát phủ đều do một tay phúc tấn sắp xếp, Doãn Tự chỉ biết tuân theo. Nhà bình dân mà đàn bà làm chủ đã là không được, huống hồ lại trong phủ thân vương, nói sao cho xuôi.”

Quách Lạc la thị không sinh đẻ lần nào. Ngoài bà ta, Dận Tự còn có hai người thiếp, một người sinh con trai, một người sinh con gái. Cộng hết thê thiếp và con cái, nhà này vẫn thuộc loại đơn chiếc nhất trong số các con của Khang Hy. Nguyên nhân bên trong có thể nhiều, nhưng người ngoài nhìn vào, rất dễ quy cho bà vợ cả đại danh “sư tử”.

Chí lớn của Dận Tự nằm ở ngai vàng, cuộc hôn nhân của ông ta với Bát phúc tấn không tránh khỏi màu sắc chính trị, không tránh khỏi phải nín nhịn nhún nhường. Nhưng cái tiếng “khép nép”, “sợ vợ” có đúng hay không, ngoài hai người bọn họ chắc chẳng ai quả quyết được.

 

Cái chết của Bát phúc tấn

Về kết cục của Quách Lạc La thị, rõ ràng nhất có lẽ là hai đạo dụ dưới đây:

1. Ngày 28 tháng Giêng năm Ung Chính thứ tư (1726)

  • “Liêm thân vương Doãn Tự càng ngày càng ngạo ngược, những việc trẫm giao chẳng việc nào làm cho nên hồn, không chỉ bản thân gian ác đa đoan, mà vợ hắn cũng xảo quyệt nghiệt ngã, khiến Doãn Tự rất sợ. Năm Mậu Tý, Thánh Tổ Nhân hoàng đế ngự Càn Thanh môn, vì việc Doãn Tự sợ vợ, đã từng giáng dụ rằng ‘Vợ Doãn Tự tàn bạo, nhiễm thói xấu ác của nhà ngoại, khinh khi sỉ nhục chồng, đến nỗi hắn gần như tuyệt hậu.’ Thánh Tổ Nhân hoàng để phải nhiều lần nghiêm huấn, vợ hắn mới cho phép Doãn Tự nạp thêm một hai người thiếp, chỉ sinh được một gái một trai.
  • Doãn Tự là kẻ phạm tội nặng, nhưng trẫm từ ngày tức vị chẳng ơn nào là không ban, chẳng việc gì là không dạy, Doãn Tự vẫn nuôi dị tâm, hoàn toàn không hối cải, xem ra cũng bị vợ tác động ít nhiều. Khi trẫm tấn phong hắn làm thân vương, hắn đã nói với khách khứa những lời xấu xa đại loại như: “Có gì mừng mà chúc, chẳng biết đầu rơi ngày nào.” (Hắn ở đây là Dận Tự). Thế là lòng dạ gì, là lời lẽ gì? Trẫm đã nhiều lần giáng chỉ nghiêm huấn vợ Doãn Tự, lại yêu cầu cả hoàng hậu dạy bảo để thị khuyên nhủ chồng. Vậy mà hai vợ chồng vẫn không hề biết cảm ân.
  • Doãn Tự phải bị trị tội, vợ hắn cũng không thể làm dâu nhà Ái Tân Giác La nữa. Nay lệnh cho các ngươi truyền dụ của trẫm đến vợ Doãn Tự, truất địa vị phúc tấn, đuổi về nhà ngoại. Phải làm gian nhà riêng biệt cho thị ở, gia đình không được đi lại. Kẻ nào dám thư từ sẽ bị xử tội, cả nhà cũng chịu vạ lây. Sức cho Doãn Tự, từ rày nếu hối cải, trẫm sẽ gia ân. Nếu vì việc vợ bị đuổi đi mà nuôi hờn nuôi oán, cố ý thác bệnh không lên triều, thì sẽ xử tội chết vợ hắn, con cái cũng bị phạt vạ.”

Nhận được thánh chỉ, Quách Lạc La thị “không hề sợ hãi, ung dung mà đi”. Dận Tự lấy rượu tiêu sầu, tối ngày ngất ngưởng. Một tỳ nữ khuyên ông ta, “Nên tạ tội van xin hoàng thượng” để cứu phúc tấn, nhưng Dận Tự bác đi: “Ta một đấng trượng phu, đâu thể vì vợ mà đi quỵ lụy người.” Thái độ bất phục của cả hai vợ chồng càng như chọc tức Ung Chính.

 

Sau đó…

2. Mùng 7 tháng Hai năm Ung Chính thứ tư (1726)

  • “Trong tháng này, lệnh cho vợ tên Doãn Tự tự tận, thiêu xác đổ tro.”

Dận Tự bị cấm cố trong Tông Nhân phủ, bắt đổi tên thành A Kỳ Na (cái tên này lúc được dịch là “lợn”, lúc được dịch là “chó”, gần đây lại được các học giả thống nhất là “trơ tráo”, cùng nghĩa với Tái Tư Hắc). Dận Tự lĩnh tội trạng hơn 40 mục, tháng Mười cùng năm chết trong ngục vì bệnh nặng, thọ 46 tuổi. Hoằng Vượng đem chôn ở Nhiệt Hà. Quách Lạc La thị vì tro cốt đã bị ném bỏ, không thể hợp táng được nữa.

 

Nguồn: Khởi cư chú và rất nhiều chỗ linh tinh khác

 




Categories: MẠN

One Response so far.

  1. […] Nguồn Like this:Like11 bloggers like this.   4 phản hồi […]