No public Twitter messages.
Posted by Alex on Aug - 29 - 2011

ĐẠI MẠC DAO chương 1

[ĐẠI MẠC DAO, Đồng Hoa | Chương 1, CHUYỆN CŨ | Alex dịch] Ngày tháng nhẹ nhanh như gió đêm trên đại mạc, chỉ chớp mắt đã xa ngàn dặm, nghỉ dưỡng thương mới một lần mà cỏ trên thảo nguyên đã ba lần khô héo, lá rừng hồ dương cũng ngả vàng ba lần. Hơn ba năm, hơn một ngàn ngày đêm, theo đàn sói từ bắc sa mạc lang thang tới nam sa mạc, rồi lại từ nam sa mạc trở về bắc sa mạc, giữa những lúc đùa vui, em cảm giác mình chưa bao giờ rời xa đàn sói, thời gian sáu năm ở với cha tựa hồ đã chìm lấp dưới cát vàng.

Đáng tiếc… chỉ là cảm giác.

Đêm đen chùng nặng, vạn vật im lìm. Bên đống lửa, em và Lang huynh đứa ngồi đứa nằm. Nó đã ngủ say, em thì vẫn tỉnh. Ban ngày, lại một lần nữa, lần đầu tiên trong ba năm qua, em thấy đạo quân Hung Nô. Tiếng vó ngựa rầm rập bất ngờ khuấy động quá khứ phủ bụi đã bao năm.

 

Tây Vực. Sa mạc. Chín năm về trước.

Một người nằm trên cát vàng, em nhìn vào mắt ông, ông cũng nhìn em. Có con thằn lằn bò qua mặt ông, ông bất động. Em tò mò giơ vuốt vỗ vỗ vào má ông, ông vẫn không nhúc nhích, nhưng khóe miệng nhếch lên một cách mơ hồ, cười thì phải.

Em nghiên cứu từ đứng bóng đến lúc mặt trời ngả về tây, cuối cùng đã hiểu ra nguyên nhân khiến ông im lìm nằm đó. Ông sắp chết vì khát.

Mãi đến bây giờ em vẫn không hiểu vì sao mình lại cứu ông, vì sao lại đem cho ông con sơn dương mà em phải rất mất công, rất mất công mới bắt được, vì sao đang yên đang lành lại rước về cho mình một người cha. Lẽ nào chỉ vì trong mắt ông có thứ cảm xúc em tựa hồ rất quen thuộc, mà lại không quen thuộc?

Uống xong máu tươi, khôi phục được sức lực, ông đã làm một việc mà loài người thường gọi là “lấy oán trả ơn”. Ông dùng dây thừng tròng em lại, mang em ra khỏi hoang mạc Qua Bích, ra khỏi cuộc sống đàn sói, dẫn em đến một cái lều của con người.

Ông đã uống máu sơn dương, nhưng ông không cho em tiếp tục uống máu tươi ăn thịt sống nữa. Ông ép em bắt chước ông thẳng người khi đi đứng, bắt em học nói với ông, còn bắt em gọi ông là “cha”. Vì những chuyện đó mà em thượng cẳng tay hạ cẳng chân với ông khá nhiều, nhưng ông không hề sợ hãi. Mỗi lần ẩu đả, em đều thua liểng xiểng rồi tháo chạy, nhưng ông lại tóm em trở về.

Giày vò. Dằn vặt. Hành hạ. Em không hiểu vì sao ông lại đối xử với em như thế, vì sao ông cứ nhất định bắt em làm người? Làm sói chẳng tốt ư? Ông nói với em, em vốn là người, không phải sói, vì thế chỉ có thể làm người. Khi bắt đầu học viết, em đã hiểu hơn một chút về thân thế của mình: em là một đứa trẻ bị người ta vứt bỏ hoặc thất lạc, đàn sói đã thu nhận em, biến em thành sói con, nhưng ông bắt em biến lại thành người.

 

– Không chải nữa! – Em thét to, ném cái lược đi, lùng sục xung quanh kiếm thứ để trút giận. Vầy vò mãi đến nỗi tê hết cả cánh tay mà không bện xong đuôi tóc. Vốn dĩ phấn khởi ra mép nước ngắm vẻ ngoài xinh đẹp khi chải đầu xong, nào ngờ càng chải càng rối, bây giờ thì một bụng tức đầy.

Trời cao, mây nhẹ, gió nắng chan hòa, chỉ có một con trâu nhơ nhỡ đang uống nước bên hồ. Em phùng má nhìn con trâu một lúc rồi rón rén đi lại sau đuôi, phi một cước vào mông nó, định đẩy tuốt nó xuống hồ. Con trâu “ò” một tiếng, thân hình không hề nhúc nhích, em ấm ức nhảy lên phi cho nó một cước nữa, nó bèn đập đuôi, vặn mình lại trừng mắt nhìn em. Em chợt hiểu ra sự tình không ổn, mình đã tìm sai đối tượng trút giận rồi. Lẽ ra nên mềm rắn nắn buông, em là trứng, con trâu này mới là đá.

Em quyết định tấn công trước, gập bụng tru lên một tràng dữ dội như sói, hi vọng có thể dựa vào oai sói mà dọa nó chạy cong. Bình thường mà em làm như thế, ngựa với dê nghe thấy đều rủn chân chạy trối chết, nhưng con này lại “ò” một tiếng dài, chĩa sừng về phía em. Khi nó phụt khí nóng, cào cào chân, em quay phắt mình, la oai oái bỏ chạy. Cuối cùng em đã hiểu vì sao người ta mắng những kẻ bướng bỉnh xuẩn ngốc là “lì như trâu” rồi.

Sói và trâu, bên nào chạy nhanh hơn nhỉ? Em vừa thét “a, a”, vừa nghiền ngẫm thắc mắc đó. Đến khi bị sừng trâu sượt rẹt qua mông, em sờ chỗ đau, không dám nghĩ ngợi lung tung nữa, tập trung chạy để giữ mạng.

Bên trái, quành gấp. Bên phải, ngoặt gấp. Bên trái…

– Ngưu đại ca! Ta sai rồi, ngươi đừng đuổi ta nữa, ta không dám đá ngươi nữa đâu, sau này ta chỉ bắt nạt dê cừu thôi.

Em chạy bở hơi tai, sắp ngã sấp xuống đất rồi mà tiếng chân trâu vẫn uỳnh uỵch như cũ, nằng nặc đòi lấy mạng em.

– Con trâu thộn! Ta cảnh cáo ngươi! Đừng thấy sói này cô độc một mình mà tưởng bở. Ta có rất nhiều bạn bè, đợi ta tìm được bọn họ, chúng ta sẽ cùng làm thịt ngươi.

Tiếng trâu chạy vẫn không thay đổi. Lời đe dọa vô hiệu, em chỉ biết mếu máo chạy tiếp.

Em thở hồng hộc, rời rạc kêu:

– Ngươi mà làm gì ta, cha… cha… cha ta sẽ nấu chín ngươi lên ăn đó, đừng… đuổi… đuổi.. nữa!

Lời vừa dứt thì phát huy tác dụng, từ đằng xa có hai người sóng vai chạy tới, một người chính là cha. Em reo to phóng lại. Chắc là do lần đầu tiên thấy em nhiệt tình đến nỗi còn cách khá xa đã dang rộng tay lao vào lòng ông, ông cảm động, không buồn phân tích duyên do, liền khẩn trương chạy tới nhún thấp mình xuống ẵm em, đến khi nhận ra phía sau còn con trâu, định tránh thì đã hơi muộn. Bấy giờ thiếu niên bên cạnh bèn xẹt vào đứng chắn trước mặt ông, đối diện với con vật.

Em mở to mắt, nhìn con trâu lao thẳng vào gã. Đúng lúc sừng trâu sắp chạm tới mình, gã phóng hai tay ra, ghì cứng lấy đôi sừng nó. Con trâu hùng hổ sấn mạnh lên, móng guốc trì xuống nát cỏ sùi đất, nhưng gã kia vẫn không nhúc nhích. Em theo dõi mà trố cả mắt, trong đầu chỉ miên man mỗi một ý nghĩ: Nếu gã là sói, thì nhất định sẽ là Lang vương của chúng em. Cha ẵm em dịch ra mấy bước, cười khen:

– Thường nghe người ta ca ngợi vương gia là đệ nhất dũng sĩ của Hung Nô, quả nhiên danh bất hư truyền.

Thiếu niên nọ ngoảnh mặt sang cười:

– Sức lực điền thôi mà, lại chỉ hàng phục mỗi một con nghé hoang, đâu sánh được với tài học của tiên sinh?

Cha thấy em giãy giụa muốn tụt xuống, bèn thả ra:

– Thần chẳng qua chỉ hiểu vài đạo lý nửa mùa trong sách vở, vương gia thì đã sớm lĩnh hội chúng qua thế sự rồi.

Em bước đến gần thiếu niên, nhè chân trâu mà đá:

– Cho ngươi đuổi ta này! Còn đuổi nữa không? Còn đuổi không? Chỉ đá ngươi có hai nhát mà dám đuổi ta chạy thiếu điều trối chết.

Con trâu bị thiếu niên kiềm chế, vốn đã nhún nhường vài phần, nay lại nổi tính hung, ngoắt đầu quất đuôi vùng vẫy. Cha lôi em ra, trần tình với giọng áy náy:

– Đây là con gái thần, tính hơi đanh đá, làm phiền vương gia quá! – Ông quay đầu nhắc em – Mau hành lễ vấn an vương gia!

Em đứng bất động, trân trối nhìn thiếu niên. Lúc ấy em còn chưa biết đánh giá bề ngoài của con người, nhưng diện mạo anh tuấn kia thì chỉ cần nhìn thoáng cũng nhận ra. Em ngô nghê ngắm gã hồi lâu, rồi nói:

– Trông anh đẹp lắm, anh là chàng trai đẹp nhất Hung Nô phải không? Nhưng mà Ư Thiền cũng rất đẹp, không biết khi cao bằng anh, cậu ta có đẹp được như anh không?

Thiếu niên ho khẽ, nhìn cha vẻ muốn cười lắm, rồi quay đi tập trung thuần hóa con trâu. Cha bịt miệng em, vẻ sượng sùng:

– Vương gia thứ lỗi, đều tại thần dạy dỗ không đến nơi đến chốn.

Dần dần, con trâu bớt hung hăng. Thiếu niên cẩn thận buông tay thả nó đi, đoạn quay lại nhìn hai cha con. Bấy giờ cha đang một tay bịt miệng em, một tay vặn hai tay em ra sau, còn em thì vừa đá vừa đạp cha. Thiếu niên tỏ vẻ thông cảm:

– Xem ra còn mất công mất sức hơn thuần hóa trâu rừng đấy!

Ví em với trâu rừng ư? Dù đang bận rối rít, em vẫn tranh thủ trợn mắt lườm gã. Thiếu niên ngẩn người rồi lắc đầu bật cười, nói với cha:

– Thái phó đương mắc việc, bản vương xin đi trước vậy.

Thiếu niên vừa đi khỏi, cha liền kẹp em vào nách, bắt em về lán. Ở thảo nguyên, em đã từng trông thấy dân du mục đánh roi đám con cái ương bướng của mình, có phải cha cũng định làm thế không? Em ngầm chuẩn bị để tỉ thí với cha, nhưng cha chỉ lấy cái lược ra, bảo em ngồi yên.

– Tóc tai xổ tung thế này này! Tả Cốc Lễ vương gia không hẳn là chàng trai đẹp nhất Hung Nô, nhưng con thì là cô nàng xấu nhất thảo nguyên rồi đấy!

Em lập tức trật tự, vớ lấy cái gương đồng chăm chú ngắm mình:

– Xấu hơn bà già rụng ráo răng mà chúng ta trông thấy hồi trước à?

– Ừ.

– Xấu hơn thím gì béo ú đến nỗi lê đi không nổi à?

– Ừ.

Em bĩu môi nhìn mình trong gương. Tóc bù xù mắc mấy cọng cỏ, chóp mũi với má lấm tấm bùn đất, kể cũng lôi thôi đến cực độ, duy hai con mắt là long lanh ngời sáng. Cha lau sạch mặt cho em, nhặt hết cỏ đi, lấy lược cẩn thận chải từng lọn tóc cho mượt:

– Chúng ta tết hai bím tóc nhé! Ta tết trước một bím, con bắt chước tết bím bên kia. Khi nào tết được tử tế, nhất định con sẽ là cô bé con xinh đẹp nhất mà ta từng gặp.

Cha vừa cười vừa tết một bím tóc cho em.

 

Cành khô nổ lép bép trong lửa, mấy đốm tro bắn văng lên, đánh động một vùng ký ức. Lang huynh bên cạnh lười biếng vươn vai rồi nằm soài ra đất như cũ. Em vỗ vỗ lưng nó, tâm trí lại trôi về quá khứ.

Hồi ấy em khoảng bảy hoặc tám tuổi, mới về ở với cha được chừng một năm. Hôm đụng con trâu là hôm đầu tiên em tết được bím tóc tử tế, cũng là hôm đầu tiên gặp Y Trĩ Tà, bằng hữu của cha, tiểu vương thúc của thái tử Ư Thiền, ấu đệ của Quân Thần thiền vu[1], Tả Cốc Lễ vương của Hung Nô. Bởi vì anh hay đến gặp cha, chúng em bắt đầu làm thân, hễ ra ngoài đi săn là anh đưa em đi cùng.

– Ngọc Cẩn! Nếu còn chưa thuộc Quc sách thì cho dù con có tự bứt hết tóc, cha cũng không cho đi dự yến tối nay đâu.

Cha đáng ghét đang cặm cụi viết lách, nói mà cũng không ngẩng đầu lên.

Em sực nhớ Y Trĩ Tà từng chê tóc em giống cừu mới cắt lông, nên giận dỗi ngừng bứt tóc, nhìn trừng trừng vào các thẻ trúc trước mặt, bắt đầu gặm móng tay:

– Vì sao cha không dạy Ư Thiền? Ư Thiền mới là học trò của cha chứ, hoặc cha có thể bắt Y Trĩ Tà học thuộc cơ mà. Chắc chắn anh sẽ bằng lòng, vì anh rất thích đọc sách của người Hán. Con thì chỉ thích đi săn với Y Trĩ Tà thôi – Nói xong, thấy mắt cha sắc nhọn nhìn chằm chằm vào mình, em ấm ức kêu – Ư Thiền không bắt con kêu cậu ta là thái tử, Y Trĩ Tà cũng nói con không phải xưng tụng anh là vương gia. Họ có thể gọi thẳng tên con, tại sao con không thể chứ?

Cha thở dài, bước đến gần em, ngồi xổm xuống nói:

– Bởi vì đây là quy củ ở loài người. Họ có thể gọi thẳng tên con, nhưng con phải dùng lời lẽ tôn kính với họ. Trong đàn sói, những con sói con chưa đủ kinh nghiệm cũng phải kính trọng những con già dặn đấy gì? Đừng nói thân phận, mà chỉ riêng tuổi tác, hình như Ư Thiền thái tử lớn hơn con bốn năm tuổi, Tả Cốc Lễ vương cũng lớn hơn con đến bảy tám tuổi, con nên tôn trọng họ.

Em ngẫm nghĩ, cảm thấy cha nói cũng hợp lý, bèn gật đầu:

– Được thôi. Lần sau con sẽ gọi là Ư Thiền thái tử và Tả Cốc Lễ vương gia, nhưng tối nay con muốn ăn thịt cừu quay và muốn dự yến cơ. Con không muốn học thuộc Quc sách. Ư Thiền mới là học trò của cha, cha đi mà bắt cậu ta.

Cha kéo tay em ra khỏi miệng, lấy khăn lau tay cho:

– Sắp mười tuổi rồi, sao vẫn không chịu lớn thế này? Bằng tuổi con, Tả Cốc Lễ vương đã ra chiến trường rồi đấy.

Em ngửa mặt, đắc chí hừ một tiếng:

– Nhưng anh ấy săn thỏ không giỏi bằng con đâu – Sự nhớ ước định với Y Trĩ Tà, em hối hận bịt miệng, nghèn nghẹt nói – Con đã hứa với vương gia là không tiết lộ cho ai cả, nếu không sau này anh ấy sẽ không dẫn con đi chơi nữa. Cha đừng để vương gia biết nhé!

Cha cười nụ:

Quc sách thì sao?

Em buồn bực quất mạnh tay xuống bàn, trừng mắt với cha:

– Tiểu nhân, cha chính là tiểu nhân trong truyền thuyết. Giờ con học.

Thiền vu phái người đến mời cha. Trước khi ra cửa, cha dặn em phải học hành cho tử tế, nhưng em thừa biết, và cha còn biết rõ hơn, rằng những lời cha nói chỉ là gió thoảng ngoài tai thôi. Cha bất lực nhìn em một lúc, lắc đầu rồi đi.

Cha vừa khuất dạng, em sung sướng nhảy chân sáo ra khỏi nhà, chạy đi tìm vui thú!

 

Trên sườn đồi vắng vẻ, Y Trĩ Tà nằm yên trong bụi cỏ. Em rón rén đến gần, đang định hù cho anh sợ, không ngờ anh vụt nhỏm dậy túm lấy em làm em giật thót. Em cười ha hả, vòng tay ôm cổ anh:

– Y… vương gia, ngài đang làm gì ở đây?

Y Trĩ Tà bế em đặt ngồi lên đùi mình:

– Lại bị cha dạy dỗ hả? Nói với ông bao nhiêu lần rồi, rằng người Hung Nô chúng ta không so đo mấy thứ lễ nghĩa ấy, ông lại cứ dè dặt giữ kẽ.

Em lè lưỡi cười:

– Em nghe nói anh sắp nạp phi, tiệc tối nay tổ chức đều là vì anh.

– Ừ, ta sắp nạp phi.

Em quan sát vẻ mặt Y Trĩ Tà:

– Anh không vui ư? Vương phi không xinh chăng? Nghe Ư Thiền kể nàng là con gái duy nhất của đại tướng quân, biết bao người muốn cưới làm vợ. Nếu không vì Ư Thiền còn ít tuổi thì thiền vu nhất định sẽ ban nàng cho cậu ấy.

Y Trĩ Tà mỉm cười:

– Ngọc Cẩn ngốc nghếch! Xinh đâu phải là tất cả. Ta không phải là không vui, mà chỉ là không có gì đáng để vui thôi.

Em cười:

– Cha nói, vợ chồng là những người phải sống với nhau cả đời. Sống với nhau cả đời tức là giáp mặt nhau hằng ngày, làm sao có thể không quan trọng chuyện xinh cho được? Khi nào tìm chồng, em dứt khoát sẽ tuyển người cực đẹp. Ờ… – Em ngắm khuôn mặt nét như tạc của Y Trĩ Tà, ngập ngừng – Chí ít cũng không được kém anh.

Y Trĩ Tà cười vang, quẹt tay vào má em:

– Em mấy tuổi rồi? Đã sốt sắng muốn bỏ cha mà đi thế ư?

Nụ cười bỗng se lại, em dàu dàu nói:

– Có phải anh với Ư Thiền đều biết mình bao tuổi không?

Y Trĩ Tà gật đầu. Em thở dài:

– Nhưng em không biết. Cha cũng không biết đích xác em lớn ngần nào, chỉ đoán bây giờ ước chừng em chín hoặc mười tuổi. Sau này có ai hỏi em bao nhiêu tuổi, em cũng không thể trả lời được.

Y Trĩ Tà nắm tay em:

– Đấy là một việc tốt trên đời đấy nhé! Sao em lại không vui? Nghĩ thử xem, khi bị ai đó hỏi tuổi, chúng ta đành trả lời thành thực, vì chỉ có một lựa chọn ấy thôi, nhưng em thì có nhiều lựa chọn, lẽ nào không thú vị ư?

Em sáng mắt lên, hào hứng nói:

– Đúng nhỉ! Đúng rồi! Em có thể tự quyết định số tuổi của mình. Thế em nên chín hay mười tuổi đây? Hừm… Nếu mười tuổi thì có thể bắt Đạt Đóa gọi em là chị rồi!

Y Trĩ Tà vừa xoa xoa đầu em vừa trông ra xa. Em lắc lắc tay anh:

– Chúng ta đi săn thỏ đi!

Y Trĩ Tà không thoải mái đồng ý như mọi ngày mà cứ dõi mắt về hướng đông nam, lặng lẽ thất thần. Em vươn cổ gắng nhìn theo, chỉ thấy bò với dê, thi thoảng có cánh chim ưng lướt qua vòm trời, ngoài ra không có gì khác thường cả.

– Anh nhìn gì thế?

Y Trĩ Tà không trả lời, mà lại hỏi:

– Đi về hướng đông nam, thì có những gì?

Em cau mày, ngẫm nghĩ một lúc:

– Sẽ gặp bò với dê, sau đó gặp núi, gặp đồng cỏ, gặp sa mạc Qua Bích. Tiếp tục đi là sẽ về tới đất đai nhà Hán, cố hương của cha. Nghe nói ở đấy đẹp lắm!

Mắt Y Trĩ Tà thoáng kinh ngạc:

– Cha kể với em thế à?

Em gật đầu. Y Trĩ Tà nhếch miệng cười, nụ cười có phần lạnh lùng:

– Đồng cỏ, thác nước và sông núi của chúng ta cũng rất đẹp.

Em gật đầu tán đồng, reo to:

– Núi Yên Chi của chúng ta là đẹp nhất. Núi Kỳ Liên của chúng ta là phì nhiêu nhất.

Y Trĩ Tà mỉm cười:

– Nói hay lắm! Đi mãi về hướng đông nam chính là Hán triều. Hán triều chẳng có gì ghê gớm cả, nhưng hoàng đế hiện tại của họ thì không tầm thường đâu.

– Hắn đẹp trai hơn anh à? – Em háo hức nhìn về hướng đông nam.

– Hận rằng ra đời quá muộn, chỉ biết giương mắt nhìn Hán triều mỗi ngày một hùng mạnh. Một tên Vệ Thanh đã đủ khiến chúng ta đau đầu, nếu tương lai còn mấy tên đại tướng nữa, với tính cách của hoàng đế nhà Hán bây giờ, chỉ e sớm muộn gì chúng ta cũng phải chiến đấu vì núi Yên Chi và núi Kỳ Liên. Tới lúc đó, chúng ta không thể ngồi đây nhìn đất đai dưới chân mình được nữa. Thật đáng giận là trong bộ tộc còn người mờ mắt vì sự phồn hoa trù phú của Hán triều và sự hậu đãi của tên hoàng đế kia. Cái họa vong tộc đã ở ngay trước mắt, nhưng vẫn một lòng muốn thân Hán.

Y Trĩ Tà nhìn mãi ra xa, chậm rãi nói những lời vừa bình thản vừa đau đớn ấy. Em nhìn ra xa, rồi lại nhìn anh, vô thức đút ngón tay vào miệng gặm và trân trối ngắm anh. Anh nhẹ nhàng lướt tay qua mắt em, đầu ngón tay ép lên môi em, lắc đầu cười:

– Hi vọng mấy năm nữa em có thể hiểu được lời ta, và cũng vẫn ngoan ngoãn ngồi bên nghe ta nói thế này.

Anh kéo tay em ra, dùng tay áo mình lau sạch tay em và dắt em đứng dậy:

– Ta phải về thôi. Tiệc tối nay tổ chức vì ta nên cũng cần ra vẻ tí chút. Dù chỉ là hình thức, nhưng cứ chểnh mảng thì sẽ khiến nhiều người mếch lòng. Em thì sao?

Em ngó quanh, chán nản nói:

– Em đi tìm Ư Thiền, buổi chiều có thi bắn cung cưỡi ngựa, em đi xem cho vui vậy. Hi vọng không đụng mặt cha.

 

Thảo nguyên. Dạ tiệc.

Bầu không khí vốn vui vẻ, chỉ vì em mà thành lặng ngắt. Em bưng cái khay bày đầu dê, quỳ trước mặt Y Trĩ Tà, nghi hoặc ngó thiền vu đang gượng cười, ngó cha đang trưng vẻ mặt bất lực, rồi lại ngó Ư Thiền tức giận đùng đùng, cuối cùng nhìn Y Trĩ Tà. Chân mày anh thoáng cau lại, rồi từ từ giãn ra, khuôn mặt không biểu lộ gì nhưng mắt tựa hồ thoáng tia nồng ấm, khiến đôi tay em, vốn run rẩy trước bao nhiêu ánh nhìn khác nhau, dần dần vững vàng trở lại.

Y Trĩ Tà đứng lên, hành lễ trước Quân Thần thiền vu:

– Vua của chúng thần! Ngọc Cẩn chưa được mục kích phong thái như hùng ưng của thiền vu, nhưng đã nhìn thấy hổ tử của hổ phụ, thần đệ nghĩ Ư Thiền thái tử chính là vị anh hùng trong trái tim tất cả những người đang có mặt ở đây. Lúc chiều thái tử bắn tên bách phát bách trúng, công phu cưỡi ngựa cũng thật phi thường, nhất định mai sau sẽ trở thành một con sói của đồng cỏ.

Anh cúi xuống nhấc cái khay trong tay em, nháy mắt rất nhanh rồi quay lại trước mặt thiền vu, quỳ một chân xuống, cúi mặt, đưa hai tay nâng đầu dê lên.

Mọi người cùng vỗ tay hoan hô rầm rĩ, nhao nhao tán thưởng Ư Thiền đã kế thừa được phong thái thời trẻ của thiền vu. Ai nấy cùng tiến tới chúc rượu Ư Thiền.

Ư Thiền đứng trước Y Trĩ Tà lúc ấy vẫn đang quỳ, cầm con dao bạc mà một tên nô lệ vừa dâng lên, xắt một miếng thịt từ cái đầu dê trên khay, bỏ vào miệng. Từ đầu chí cuối, Y Trĩ Tà vẫn khúm núm giữ nguyên thế quỳ.

Cuối cùng Ư Thiền cũng nở nụ cười hài lòng, cầm cốc rượu tiến tới đỡ Y Trĩ Tà dậy. Y Trĩ Tà mỉm cười cùng nâng chén với cậu ta.

Có lẽ em là người duy nhất ở đây không cười. Em đứng gần cha, nửa hiểu nửa không, khó chịu theo dõi cảnh tượng trước mắt. Chỉ vì em lỗ mãng nông cạn, Y Trĩ Tà mới phải quỳ xuống trước sự chứng kiến của bao người, khom gối cúi đầu với một kẻ ít tuổi hơn, vai vế thấp hơn và người cũng chưa cao bằng anh như Ư Thiền.

Cha mỉm cười vỗ má em, nói nhỏ:

– Con ngoan, đừng nhăn nhó thế, cười lên đi! Có thời gian để chán nản, thì hãy dành mà suy xét lỗi lầm đã phạm, tránh cho mai sau lặp lại lần nữa. Hãy cẩn thận ngẫm nghĩ xem con sai ở đâu, rồi nguyên nhân nào khiến vương gia phải hành động như vậy. Đã thuộc Quc sách, biết cách ngoại giao mà còn xử sự thế này, xem ra ta quá thất bại trong việc dạy dỗ con rồi, ta cũng phải tự kiểm thôi.

 

Sau buổi tiệc, em bị cha cấm túc, cha muốn em ngoan ngoãn sám hối.

Em không biết cưỡi ngựa, không thể đi chơi quá xa. Trên đời có mỗi hai người sẵn lòng đưa em đi chơi bất chấp lệnh cấm của cha, thì một người gánh họa vì em, em không dám gặp, còn một người giận em chưa nguôi, không thèm gặp em. Em chỉ còn cách đi vơ vẩn gần doanh trại

Đến bên hồ, trông thấy Ư Thiền đang cho ngựa uống nước, em hừ mũi, đi dịch ra xa nghịch nước. Ư Thiền trừng mắt nhìn em hồi lâu, em giả tảng không nhận thấy. Cậu ta nhắc:

– Cô không biết bơi, đừng lại gần hồ quá kẻo ngã đấy!

Em dấn tới trước mấy bước, cẩn thận thăm dò lòng nước nông sâu, xem có thể tiến tiếp được không. Ư Thiền nhảy xổ lại, túm cổ áo em, lôi em ra xa hẳn bờ hồ. Em nổi cáu:

– Chính cậu không biết bơi ấy! Đồ thỏ đế! Tôi chả sợ.

Ư Thiền bực quá hóa cười:

– Người nên tức giận rõ ràng là ta, thế mà chính cô lại vùng vằng dằn dỗi!

Nhớ lại sự việc hôm đó, quả thực em cũng thấy hơi ngượng. Ư Thiền chọn em đến dâng đầu dê, em không dâng cho thiền vu mà dâng cho Y Trĩ Tà. Kết quả là làm thiền vu phật ý, lại rước phiền phức cho Y Trĩ Tà. Em cúi đầu, không cãi cự.

Ư Thiền cười kéo tay em:

– Đừng giận nữa, chúng ta đi tìm chỗ chơi nào.

Em nhoẻn miệng cười gật đầu. Cả hai dắt tay nhau chạy. Em để gió táp vào mặt, cao giọng hỏi:

– Vì sao cậu không thích Y Trĩ Tà? Nếu cậu thích thì ba chúng ta có thể cùng đi săn thỏ được rồi.

Ư Thiền cười nhạt:

– Miễn là hắn đừng đòi ăn đầu dê, ta sẵn sàng chơi với hắn.

Em vừa định nói rằng, tất nhiên Y Trĩ Tà chẳng cần ăn đầu dê, sực nhớ mỗi lần bầy sói săn mồi xong đều để sói đầu đàn cắn miếng đầu tiên, phải chăng đầu dê đối với con người cũng là thứ chỉ có nhà vua mới được hưởng dụng? Chắc gì Y Trĩ Tà không muốn ăn miếng thịt trên đỉnh đầu con dê đó chứ?

Lời đã ra đến miệng đều bị nén trở vào.

Năm ấy, em mười tuổi. Vì một cái đầu dê, lần đầu tên em nghiêm túc nghiền ngẫm những bài văn mà cha bắt em học thuộc mỗi ngày, cũng là lần đầu tiên xem xét thiền vu, Y Trĩ Tà và Ư Thiền rồi lờ mờ hiểu ra, tuy bọn họ là ruột thịt, nhưng rất có khả năng trở thành kẻ thù cốt nhục tương tàn như sách người Hán miêu tả.

 

Lòng nặng trĩu, em bước đến cạnh lán, bên tai vẫn vang vọng lời Ư Thiền nên trù trừ chưa bước vào.

Vương phi chải đầu xong, quay mặt sang mỉm cười hỏi Y Trĩ Tà:

– Vương gia, kiểu tóc này mới học của yên chi[2], thiếp chải có đẹp không?

Y Trĩ Tà đang đọc sách, ngẩng lên nhìn tóc vương phi, mặt không biểu lộ gì. Nụ cười của vương phi nhạt dần, cô đang thấp thỏm thì Y Trĩ Tà ngắt một bông hoa đang bày trên bàn, đứng dậy đến gần, gài giúp hoa vào tóc mai và đặt tay lên vai cô, mỉm cười nói:

– Thế này mới không uổng nhan sắc nàng.

Vương phi đỏ bừng hai má, ngẩng đầu cười liếc Y Trĩ Tà, thân hình mềm mại ngả vào người anh.

Em cau mày thở ra một hơi, quay người bước đi, chợt nghe tiếng quát thanh thanh vọng theo:

– Kẻ nào dòm trộm ở ngoài?

Y Trĩ Tà cất tiếng:

– Ngọc Cẩn, vào đây!

Em đứng thêm một lúc, tự bẹo hai má, ép mình nở nụ cười ngọt ngào rồi mới tiến vào lán, hành lễ vấn an vương phi. Mắt Y Trĩ Tà thoáng vẻ ngạc nhiên, nhưng không hỏi gì, vừa cười nhìn em vừa đáp chuyện với vợ. Vương phi cười hỏi:

– Sao vương gia biết bên ngoài là Ngọc Cẩn vậy?

– Thì chỉ cô bé mới quen thói tự do ra vào các lều lán, binh sĩ có gặp cũng không đề phòng, ngoài Ngọc Cẩn ra còn ai đứng ngoài nhìn trộm mà xung quanh vẫn im lìm như thế? – Y Trĩ Tà bước đến bên án ngồi xuống, lại cầm sách trúc lên.

Vương phi đứng dậy:

– Ngọc Cẩn, theo ta đi thăm yên chi nào. Bà là người Hán, biết rất nhiều trò vui của Hán triều, chúng ta đến học để làm cho em kiểu tóc thật đẹp nhé, được không?

Em cười lắc đầu:

– Những kiểu tóc ấy cần người khéo tay sáng dạ mới học được. Em ngu ngốc lắm, không lĩnh hội được, em chỉ thích săn thỏ thôi.

Vương phi bật cười, cúi mình xuống thơm vào má em:

– Cái miệng dẻo quá, sao lúc trước nghe người ta nói tính em ngỗ ngược lắm? Thế mà ta càng nhìn càng ưa. Không đi hả? Ta đành sang đấy một mình vậy! Nhưng e rằng vương gia hôm nay cũng không có thời gian cưỡi ngựa đi săn với em đâu.

Vương phi nhún mình với Y Trĩ Tà rồi vén rèm bước ra. Bấy giờ em mới giơ tay áo lên cố sức kỳ cọ chỗ vương phi vừa thơm vào. Y Trĩ Tà nhìn lại, giơ tay trỏ trỏ em, lắc đầu mà cười. Em khẽ thở dài, quay mình định đi, anh đứng dậy nói:

– Đợi ta.

Em ngoái đầu nhìn, anh bước nhanh tới nắm tay em:

– Ra ngoài đi dạo loanh quanh thì có thời gian.

Anh dắt em men triền dốc đi lên chỗ cao:

– Đã bao nhiêu ngày chưa gặp em, đến thăm thái phó cũng không thấy bóng dáng em đâu. Em làm hòa với Ư Thiền rồi à?

Em vừa gật đầu, lại lập tức lắc đầu. Y Trĩ Tà trêu chọc:

– Hai đứa lại cãi nhau? Em mà chịu khó giở cái ngón nghề giả vờ giả vịt vừa nãy với Ư Thiền, thì thể nào cũng khiến nó vui vẻ phấn khởi lên ngay.

Từ khi thành hôn tới nay, anh sủng ái vương phi ra sao cả thảo nguyên đều biết, em cố ý lấy lòng vương phi là vì không muốn anh khó xử, nhưng anh thì vì cớ gì? Lẽ nào đúng như Ư Thiền nói, muôn vàn yêu thương của anh với vương phi chỉ là vì cha cô nắm binh quyền trong tay? Hay vì anh muốn cô vui nên kiểu tóc của cô có vừa mắt anh hay không đều không quan trọng nữa? Em buồn bực nhìn ra trước mặt, ủ rũ nói:

– Anh cũng giả vờ giả vịt, rõ ràng không thích vương phi chải kiểu tóc nhà Hán nhưng vẫn nói là thích.

Y Trĩ Tà vén áo ngồi xuống đất, kéo em ngồi theo. Anh liếc em một lúc rồi khẽ thở dài:

– Ngọc Cẩn, em bắt đầu trưởng thành đấy!

Em vòng tay ôm đầu gối, cũng thở dài:

– Buổi tối hôm ấy trong lòng anh khó chịu lắm phải không? Đều tại em cả, em đã nghe lời cha nghiêm túc tự kiểm rồi.

Y Trĩ Tà nhìn ra xa, thoáng cười, không nói là khó chịu, cũng không nói là không khó chịu. Em chăm chú ngắm nét mặt trông nghiêng của anh, muốn đọc xem rốt cuộc anh đang vui hay không vui.

– Lần này vì sao lại cãi nhau với Ư Thiền? – Anh hỏi bâng quơ.

Em bĩu môi, cau mày, lâu lắm vẫn không nói lời nào. Y Trĩ Tà nghi hoặc ngoảnh sang, cười hỏi:

– Từ khi nào trở nên ngại ngùng như vậy?

Em cắn môi:

– Ư Thiền nói, vì nể cha nên anh mới đưa em ra ngoài chơi, anh tiếp cận em là có mưu đồ. Phải vậy không?

Y Trĩ Tà cúi mặt bật cười, em nhìn anh không chớp, lo lắng đợi câu trả lời, nhưng anh chỉ cười. Em tức giận trừng mắt, anh khẽ ho rồi thôi cười, nhìn sâu vào mắt em một lúc, đột nhiên cúi xuống ghé tai em thì thầm:

– Vì đôi mắt em.

Anh đăm đăm nhìn em, hết sức chăm chú, tựa hồ những điều anh thường che giấu trong lòng đang từ từ rịn ra, chảy dồn cả về mắt, đặc quánh lại, nhưng em không tài nào đọc được.

Đôi mắt em? Em nghi hoặc sờ mắt mình, tập trung suy nghĩ một lúc vẫn không hiểu mảy may, tuy vậy đã cất được tảng đá đè nặng nơi ngực, bèn toét miệng cười ha ha. Miễn không phải tử tế vì cha là được, em chỉ muốn người khác đối tốt với em là vì bản thân em thôi.

 

Em thoáng chua xót trong lòng, úp mặt xuống đầu gối thở khẽ. Ngọc Cẩn ngốc nghếch, tại sao mãi sau này mới hiểu vì lẽ gì hôm ấy Y Trĩ Tà nựng nịu cho vương phi vui mà không thể nựng nịu con nhóc này đây? Lời Ư Thiền nói có lẽ đều đúng cả, nhưng em không để vào tai, ngay cha cũng đã tin lầm Y Trĩ Tà. Thì ra một người bề ngoài nông nổi như Ư Thiền lại là người sáng suốt nhất trong tất cả. Ư Thiền, Ư Thiền… Vầng trăng sắp lặn, ngọn lửa yếu ớt hắt ánh đỏ chói mắt, nhưng không còn sức nóng nữa, giống hệt ráng tà của cái hôm Ư Thiền dẫn em đi lấy tổ chim.

 

Thượng thư, Xuân thu, Quốc sách, Tôn Tử binh pháp Em kinh hãi nghĩ, lẽ nào em phải tụng bài cho đến hết đời? Suy cho cùng cha muốn em đọc bao nhiêu sách? Việc gì mà suốt ngày em phải học thuộc mấy nước này đấu đá ra sao, quần thần múa máy quyền mưu thế nào?

– Ngọc Cẩn!

Ư Thiền ở ngoài lán vẫy tay với em. Em ném sách trúc xuống đất, lao vọt ra:

– Chúng ta đi đâu?

Hỏi xong sực nhớ là quên hành lễ với cậu ta, liền vội vàng bổ sung qua quýt. Ư Thiền gõ vào đầu em:

– Chúng ta không nhiều lễ tiết như người Hán đâu, đừng nghe tiên sinh mà thành cô ngốc đấy!

Em đấm lại một quả:

– Mẹ đẻ cậu là người Hán, bà ấy cũng là cô ngốc hay sao?

Ư Thiền dắt tay em, vừa chạy vừa nói:

– Mẹ đã lấy cha, thành người Hung Nô từ lâu rồi.

Ư Thiền kéo em lên ngựa, hai đứa cưỡi chung một con:

– Sao tiên sinh vẫn chưa cho cô học cưỡi ngựa?

– Hai năm đầu tôi toàn chạy trốn, làm sao cha để tôi học cưỡi ngựa được? Cậu còn giúp cha đuổi bắt tôi về đấy gì! Bây giờ thì chắc cho rằng tôi không biết cưỡi cũng chẳng sao, có thời gian chi bằng đọc sách.

Ư Thiền cười:

– Phụ vương nói năm tới ta đến tuổi lấy vợ, bèn hỏi ý ta về con gái của Hữu Hiền vương. Ta định thưa với phụ vương để cô làm vương phi của ta.

Em lắc đầu:

– Không làm đâu. Khi nào cao hơn, giỏi giang hơn, tôi muốn đi ngao du khắp đất trời, đến chơi mọi chốn mọi nơi cơ. Mà thiền vu và cha tôi dứt khoát không bằng lòng cho cậu cưới tôi đâu, cậu là thái tử, sau này còn làm thiền vu, con gái Hữu Hiền vương mới xứng đôi với cậu.

Ư Thiền gò cương, ẵm em xuống ngựa:

– Đằng phụ vương ta sẽ cầu xin. Cô lấy ta thì sẽ thành yên chi tương lai của Hung Nô, muốn chơi đâu chẳng được, không ai quản thúc, cũng không ai dám ép cô học bài hết.

Em cười phản bác:

– Mẹ cậu có đi chơi đâu. Tôi thấy bà ít cười, hình như không vui vẻ gì. Trong sách người Hán đã viết từ lâu rồi, rằng cao quý như quân chủ, vẫn không thể muốn gì làm nấy.

Ư Thiền khinh thường nói:

– Đấy là tại bọn họ quá ngốc, ta sẽ không để ai áp chế mình hết.

Em lắc đầu cười:

– Tả Cốc Lễ vương gia có ngốc không? Thế mà còn phải nói với tôi rằng, người ta sống ở trên đời không thể nào tránh khỏi chữ “nhẫn”, còn khen người Hán tổng kết như vậy rất có lý.

Ư Thiền tức giận trừng mắt với em, cắm đầu rảo bước:

– Y Trĩ Tà, Y Trĩ Tà, hừ!

Em làm mặt hề với lưng gã, rồi lót tót chạy theo:

– Vương gia là tiểu vương thúc của cậu, cho dù cậu là thái tử, cũng không nên gọi thẳng tên anh ấy, cha tôi mà nghe được là phê bình cậu đấy!

Ư Thiền hậm hực hỏi:

– Vì sao ai cũng khen ngợi hắn? Tả Cốc Lễ vương anh dũng thiện chiến, Tả Cốc Lễ vương chân thành phóng khoáng, Tả Cốc Lễ vương thông minh hiếu học…

Em vỗ tay, cười ha hả:

– Có người đỏ vằn mắt lên rồi.

Ư Thiền cười nhạt:

– Đỏ gì mà đỏ! Ta là thái tử, sớm muộn gì hắn cũng phải quỳ gối mỗi khi gặp ta.

Em thầm run sợ, vội nắm tay gã:

– Đừng giận nào, tôi không nói anh ấy tốt hơn cậu. Vương gia có ưu điểm riêng, cậu tất nhiên cũng có ưu điểm riêng, bây giờ cậu không thua kém anh ấy chút nào cả, mà sau này nhất định còn vượt trội hơn.

Ư Thiền đổi giận làm vui:

– Đừng nhắc đến hắn nữa. Ta dẫn cô đến để xem chim cho vui, chứ không phải bàn chuyện vương gia gì hết.

 

Hai người lom khom di chuyển kín đáo trong bụi cây, cố gắng không gây ra tiếng động. Lặng lẽ đi được một đoạn, nghe thấy bên cạnh có tiếng động rất nhỏ, em và Ư Thiền đưa mắt nhìn nhau, âm thầm ngụy trang tiến tới, nhưng cảnh tượng trước mặt khiến cả hai cùng không dám nhúc nhích nữa.

Mẹ đẻ của Ư Thiền và cha em đang ngồi kề vai nhau, khuôn mặt họ đều nhợt nhạt. Mẹ Ư Thiền lã chã nước mắt, thình lình gục đầu vào vai cha, bật khóc rấm rứt.

Em tự hỏi kẻ nào ức hiếp bà, vì sao không gặp thiền vu mà mách? Bàn tay đang nắm tay em bỗng run lên, Ư Thiền kéo em định đi thì cha nghe tiếng nhảy bật dậy, quát, “Ai?”. Em sợ hãi định chạy cho mau nhưng lạ thay, bây giờ Ư Thiền không chịu đi nữa, kéo luôn em ra khỏi bụi cây, mặt mày tái xanh đứng lặng trước cha và yên chi. Cha nhìn hai đứa em, mắt ánh lên đau khổ. Yên chi thì rất điềm tĩnh, lãnh đạm nhìn một lúc rồi đi lướt qua bên chúng em, đầu không ngoảnh lại.

Em liếc cha, lại liếc Ư Thiền, nỗi sợ hãi khó tả lúc đầu đã không còn nữa, bây giờ chỉ thấy sốt ruột, bèn giậm chân nói:

– Nhìn cái gì mà nhìn nào? Không phải chọi dế, tự dưng lại ông gườm tôi, tôi gườm ông là sao? Ư Thiền, cậu muốn biết gì thì hỏi đi! Cha, cha muốn giải thích gì thì nói đi!

Cha hé miệng toan nói, Ư Thiền bỗng hất tay em ra, chỉ chớp mắt đã chạy biệt tăm biệt tích. Cha khẽ thở dài, đứng lặng một hồi rồi dắt em rời đi:

– Dặn con ngoan ngoãn học bài, sao lại chạy ra đây?

Em khoác cánh tay cha, nửa người đu dính vào cha, chỉ còn một chân nhảy lò cò mà đi:

– Đang học bài đến phát chán lên thì thái tử vào rủ con đi chơi, nên con đi. Vừa nãy vì sao yên chi lại dựa vào cha khóc? Vì sao thái tử tức giận thế?

Cha cười buồn:

– Những chuyện nam nữ, bây giờ có nói con cũng không hiểu.

– Cha không nói, con càng không thể hiểu, cha chẳng phải luôn nói con cứ mù mờ nhân tình thế thái đấy ư? Bây giờ chính là cơ hội để cha đứng ra dạy con.

Cha xoa đầu em, dắt em đến ven hồ ngồi xuống, ánh nhìn dõi ra mặt hồ, nhưng đôi mắt thì thê lương trống rỗng:

– Ta và yên chi quen nhau từ hồi còn nhỏ, bấy giờ nàng còn chưa là công chúa, chỉ là con gái của một gia đình quan viên bình thường, ta cũng không phải là ta bây giờ, mà là một thiếu niên dồn sức để lập nên sự nghiệp, ta và nàng… ta và nàng…

Em khẽ nói thay cha:

– “Chàng trai và cô gái, nhân dịp ấy vui đùa, thược dược chàng trao gửi, tỏ ý đón tình đưa[3]”. Cha và bà ấy đã tặng nhau thược dược.

Cha vỗ vỗ lưng em:

– Hiểu Kinh Thi rồi đấy, tuy thứ chúng ta tặng nhau không phải là thược dược, nhưng ý nghĩa cũng tương tự.

– Thế tại sao bà ấy lại thành vợ của thiền vu? Vì sao không làm vợ của cha? Đã tặng nhau thược dược thì nên “chắp cánh liền cành” mới phải chứ?

Cha cười khẽ:

– Vì sao? Nên nói từ đại thể hay tiểu tiết đây? – Tuy cười, nhưng giọng cha nghe có phần đáng sợ, em nhích sát lại, vùi đầu vào đầu gối cha.

– Nếu kể từ đại nghĩa dân tộc quốc gia thì một năm nọ, Hán triều thất bại trước Hung Nô, vì sự an toàn của bách tính, vì muốn hạn chế số người thiệt mạng, hoàng gia bèn đặt vấn đề hòa thân[4] với Hung Nô. Tuy nhiên, họ không nỡ dùng con gái của mình, bèn chọn những người dung mạo xinh đẹp, tài đức xuất chúng trong đám con gái của các thần tử bình thường, phong làm công chúa, gả cho Hung Nô. Nếu kể từ góc độ cá nhân thì, ta nhát gan nhu nhược, không dám kháng chỉ mang nàng đi lang bạt giang hồ, nàng cũng không thể bỏ mặc cha mẹ, đành làm vợ của thiền vu. Nếu thiền vu đối tốt với nàng thì cho dù Hung Nô hoang dã lạc hậu, kém đường lễ nghĩa đến đâu cũng có thể chấp nhận, nhưng thiền vu lại là một kẻ không biết thưởng hoa. Nàng khóc vì bất lực trước số mệnh của mình thôi. Thái tử tức giận là do suy diễn quá xa xôi, cũng bởi cậu ta là người Hung Nô, có rất nhiều chuyện không thể bao dung, không thể thấu hiểu nỗi khổ của mẹ mình – Cha thở khẽ – Nếu ta và nàng sinh muộn vài năm, kịp với thời đương kim hoàng đế chấp chính, thì có lẽ mọi sự đã khác rồi.

Cảm thấy câu nói rất quen tai, em ngẫm nghĩ một lúc liền nhớ ra. Hai năm về trước, đúng ngày đính ước của Y Trĩ Tà, ở trên sườn đồi, anh đã cảm thán mình không sinh sớm vài năm, không thể tranh cao thấp với hoàng đế Hán triều, đành giương mắt nhìn bọn họ mở rộng cương thổ tới phía Tây. Cùng một hoàng đế Hán triều mà lại khiến cha và Y Trĩ Tà, một người muốn đẻ muộn, một người muốn sinh sớm.

Cha thấy em trầm tư, bèn hỏi:

– Hiểu không?

– Nửa hiểu nửa không. Những điều cha kể về hoàng đế, thiền vu, Đại Hán, Hung Nô thì con hiểu, nhưng con vẫn không hiểu vì sao Ư Thiền lại giận dữ thế. Để về con từ từ nghiền ngẫm, và sẽ khuyên nhủ cho Ư Thiền nguôi ngoai. Cha à, cha bắt con học thuộc những sách đó, có phải là do không muốn con chỉ làm hoa không?

– Ừ. Ta chẳng biết mình đúng hay sai khi không nhờ ai đến dạy con xe chỉ dệt vải, may vá thêu thùa hoặc nấu nướng quét dọn. Những việc ấy nàng đều thành thạo, nhưng nàng vẫn bị ức hiếp. Trên triều ta có thể gắng sức giúp Ư Thiền tranh giành lợi ích, nhưng chuyện hậu cung ta lực bất tòng tâm.

Em lắc lắc tay cha, ngửa mặt nhìn cha nói:

– Con không muốn làm bông hoa yếu mềm, con muốn làm thân cây cao lớn, không để ai ức hiếp cả.

Cha xoa đầu em:

– Tính cách con quả thực không giống hoa, nhưng chính vì cá tính này, ta mới càng muốn con suy xét nhạy bén, nhìn thấu lòng người, thành thạo kế mưu. Chứ cứ một mực háo thắng thì không chịu nổi cơn giận của người khác, cũng không bảo vệ được bản thân, như thế chẳng bằng ném con trở lại với đàn sói.

Em hạ giọng lầm bầm:

– Ai thèm làm người chứ?

Cha cười:

– Lại thầm rỉa móc ta đấy! Con bây giờ đã là người rồi, không quay lại được nữa, hãy bình tâm gắng sức làm người đi!

Em im lặng cân nhắc một lúc, chợt mừng rỡ hỏi:

– Khi Ư Thiền làm thiền vu, yên chi có thể lấy cha được đúng không?

Cha đăm đăm nhìn mặt hồ, chậm rãi lắc đầu:

– Khi Ư Thiền làm thiền vu, ta sẽ đưa con về trung nguyên. Con đã là con gái của ta thì tức là người Hán, cố nhiên không thể ở mãi Hung Nô này được. Ta chỉ dạy con viết chữ Hán đọc sách Hán, không muốn con học văn tự Hung Nô cũng chính vì lẽ đó. Nàng… nàng sẽ là thái hậu, Ư Thiền là đứa con hiếu thảo, nàng sẽ sống rất ổn thôi.

Em thắc mắc hỏi:

– Vì sao cha không cưới yên chi? Cha không muốn cưới bà ấy hay sao? Hung Nô không nhiều quy củ như bên Hán, yên chi của Hung Nô cũng có thể tái giá chứ!

– Đã lỡ một lần, là lỡ làng suốt kiếp. Trong đời người có rất nhiều việc không còn cơ hội vãn hồi.

Cha gần như lẩm bẩm với bản thân. Em lắc lắc tay cha:

– Vì sao không thể vãn hồi?

– Khi nào chúng ta quay lại trung nguyên, con để lớn lên rồi hẵng hỏi ta lần nữa – Cha dắt em đứng dậy – Về thôi! Bài tập hôm nay vẫn phải làm đủ, bằng không đừng nghĩ đến việc ăn cơm.

Sau đấy, chưa đến một năm, Quân Thần thiền vu bất ngờ qua đời, Y Trĩ Tà phát động chính biến…

 

Em đứng bật dậy, hít sâu một hơi, đăm đăm ngắm vầng dương mới ló đằng đông, nín hơi đến lúc trong ngực phát đau mới chầm chậm thở ra.

Thì ra em vẫn nhức nhối, vẫn không thể thản nhiên hồi tưởng mọi chuyện đã qua.

Quá khứ như đống lửa cháy tàn trên đất, chỉ để lại những mẩu than đen xì, nếu muốn quét ngay đống than đó đi, không khéo là bị bỏng tay, cũng may một ngày kia chúng sẽ nguội lạnh.

Những lời dặn dò cuối cùng của cha một lần nữa vang vọng bên tai, “Ngọc Cẩn, cha xin lỗi con, những tưởng có thể chăm bẵm đến lúc con lấy chồng sinh con, nhưng bây giờ… bây giờ cha không thể cùng con quay về trung nguyên được nữa, con tự về đi. Chuyến này con là thỏ, những kẻ khác là sói, con phải chạy, ráng sức mà chạy, chạy tới trung nguyên con tự khắc an toàn. Nhất định con phải sống, hứa với cha, bất kể gặp phải chuyện gì cũng phải gắng sức mà sống, sống vui vẻ, ước mong duy nhất của cha là con sống cho tốt.”

Vầng dương sôi nổi nảy lên mặt đất, em hướng về phía làn nắng tươi đẹp, khẽ nói:

– Cha ạ, con sẽ sống thật tốt, thật vui, cha cũng phải sống thật hạnh phúc với yên chi nhé! Ư Thiền, cậu cũng vậy!

Cha luôn mong em thôi làm sói, luôn tâm niệm đưa em về đất Hán, thật ra em không cần chạy tới trung nguyên cũng đã rất an toàn rồi. Ở lãnh địa Tây Vực, không ai có thể bắt được em của ngày nay, ngay cả Y Trĩ Tà, đương kim thiền vu của Hung Nô đế quốc.



[1] Thiền vu là hiệu xưng của người trị vì tối cao, thủ lĩnh liên minh các bộ lạc Hung Nô. Quân Thần là thiền vu đời thứ ba, người kế vị ông ta là Y Trĩ Tà.

[2] Yên chi là từ chỉ chính thất của thiền vu.

[3] Trích bài thơ Trân Vĩ 2, thuộc Kinh Thi.

[4] Làm thân với nhau bằng con đường hôn nhân.

 

Bài liên quan:




Categories: DỊCH

One Response so far.

  1. […] Đại Mạc Dao (大漠谣) [ Tháng 11/2006, tái bản: Tháng […]